Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 130 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 130

Array
(
[text] =>

Chương 130

Tạ Nghiễn Thanh sức khỏe không tốt, đầu ngón tay luôn lạnh cóng, tính tình nóng nảy cũng thanh lãnh như một khối băng. Dương Từ hoàn toàn trái ngược với cậu, Dương Từ tươi sáng và nhiệt huyết, giống như mặt trời tỏa ra hơi ấm trong mùa đông.

Tạ Nghiễn Thanh luôn cảm thấy nếu cứ tiếp tục kề cận anh, cậu sẽ giống như một khối băng dưới ánh mặt trời thiêu đốt, sớm muộn gì cậu cũng sẽ thịt nát xương tan. Nghĩ đến đây, ánh mắt cậu khẽ run, lập tức cau mày thu tay về.

Thấy vậy, Dương Từ cũng không cảm thấy thất vọng mà ngược lại, anh vui vẻ cầm ô vừa đi về nhà với Tạ Nghiễn Thanh vừa bắt đầu nói luyên thuyên. Dương Từ ở trước mặt người khác nói chuyện rất kiệm lời, thậm chí đối xử với người khác còn có chút lạnh nhạt, nhưng khi gặp Tạ Nghiễn Thanh, anh sẽ nói rất nhiều.

Dương Từ muốn chia sẻ cuộc sống hàng ngày của mình với đối phương, muốn kể cho đối phương nghe mọi điều mà anh đã gặp hoặc đã làm. Đồng thời, cũng hy vọng Tạ Nghiễn Thanh có thể nói chuyện với anh nhiều hơn, để anh biết Tạ Nghiễn Thanh có sống tốt như anh hay không.

“Thầy Tạ, anh biết không? Hôm nay em gặp được một người bạn cũ, trước đây cô ấy cũng đã từng đến công xã của chúng ta, có lẽ lúc đó anh từng gặp cô ấy. Em không nghĩ thế giới này nhỏ như vậy, vậy mà cô ấy lại trở thành bạn học chung trường đại học với chúng ta? Hôm nay khi em bất ngờ gặp cô ấy trên đường, nói thật, lúc đó em còn khá ngạc nhiên đó.”

Tạ Nghiễn Thanh nghe thấy lời này cụp mắt xuống, giống như không có gì nhẹ nhàng đáp lại một tiếng. Nếu Tạ Nghiễn Thanh nhớ không lầm, cô gái đó hình như họ là Tô. Khi đó chân tay của cậu không tiện, cho nên phần lớn thời gian đều sẽ không tùy tiện ra ngoài, cũng không có gặp mặt cô ấy mấy lần.

Nhưng đối phương rất xinh đẹp, lại là con gái của Tô gia ở Hải thị. Hơn nữa sau khi cô ấy xảy ra chuyện kia, Tạ Nghiễn Thanh dù không muốn nhớ cũng khó. Dù sao thì Tạ gia có chút quan hệ với Tô gia ở Hải thị, Tạ Nghiễn Sâm và anh trai của đối phương là đồng đội, cho nên Tạ Nghiễn Thanh cũng có chút hiểu biết về cô ấy.

Lúc này nghe thấy Dương Từ đột nhiên nhắc tới đối phương, Tạ Nghiễn Thanh không khỏi nghĩ tới chuyện trước đây, cậu nhìn về hướng Dương Từ đang ở bên cạnh, cuối cùng nói: “Em và cô ấy có quan hệ rất tốt sao?”

Tạ Nghiễn Thanh hỏi xong liền có hơi hối hận, Dương Từ có ý gì với cậu, cậu đã biết từ sớm rồi. Cậu vẫn nhớ đến đêm hôm đó, bản tình ca lộ rõ đau khổ mà Dương Từ hát bên tai cậu, và cả đôi mắt nhiệt tình như lửa mỗi khi đối phương nhìn cậu.

Cậu đã đoán được tâm tư của Dương Từ đối với mình, cậu không nên bởi vì hôm nay nhìn thấy Dương Từ đi cùng người khác mà lại cảm thấy Dương Từ có quan hệ gì với đối phương mới đúng.

Hơn nữa, cậu vẫn chưa làm rõ được tình cảm của mình với Dương Từ, cho dù Dương Từ thực sự có quan hệ không rõ ràng với người khác thì cậu với thân phận như này lấy lập trường gì mà đi chất vấn Dương Từ.

Dương Từ đột nhiên nghe thấy Tạ Nghiễn Thanh hỏi mình như vậy, anh suýt chút vô thức nói ra rất tốt rồi, may là anh quan sát thấy Tạ Nghiễn Thanh có gì đó không đúng, thay đổi lời nói một cách dứt khoát với khát vọng sống mãnh liệt: “Không thể nói là rất tốt, chỉ có thể nói không tồi thôi. Dù sao thì cô ấy cũng là con gái, nam nữ thân cận quá không tốt.”

Nghe thấy lời này, Tạ Nghiễn Thanh không khỏi chớp chớp mắt. Cậu cảm thấy thời tiết hôm nay lạnh đến nỗi luồng không khí màu trắng mà cậu thở ra sắp ngưng tụ thành băng rồi. Cậu giấu bàn tay lạnh cóng của mình lại, mới thấp giọng nói: “Sao em lại cảm thấy không tốt? Nếu như cô ấy không có người yêu, em cũng không có người yêu, vậy chẳng phải… vừa vặn rồi sao?”

Tạ Nghiễn Thanh cảm thấy lời nói của mình có chút kỳ quái, có chút tư vị âm dương quái khí của Dương Từ lúc trước. Nghĩ đến Dương Mộng Liên cũng bị Dương Từ dạy hư, chẳng lẽ bây giờ cậu cũng bị Dương Từ dạy hư rồi sao?

Dương Từ vội vàng nói: “Tốt chỗ nào chứ? Cô ấy lại không thích em, em cũng không thích cô ấy. Không thể chỉ vì bọn em có quan hệ tốt mà thành người yêu đúng không? Thầy Tạ, anh không thể ghép cặp lung tung được nha, Tô Tình Nhạc thích là một người đàn ông như anh hai em, nếu mà anh có một người như anh hai em bên cạnh, cô ấy nhất định sẽ ném em thật xa để mà chạy về phía tình yêu. Với cả… Giữa nam nữ không chỉ chỉ có quan hệ yêu đương đâu, giống như hai người đàn ông không nhất thiết phải là bạn.”

Có lẽ là vì nghe thấy điều mà bản thân muốn nghe, có lẽ là vì Dương Từ quá chọc ghẹo, sự u ám vốn đè lên ngực Tạ Nghiễn Thanh liền tan ra theo lời của Dương Từ.

Tạ Nghiễn Thanh: “Anh hai em quả thực rất tốt, vừa cao vừa đẹp trai còn biết thương vợ, có lẽ là bất kỳ cô gái nào cũng thích anh ấy. Không giống như anh cả của ta, cả hai rõ ràng đều là quân nhân, nhưng cảm giác mà họ đem lại rất khác nhau, anh ấy từ trước đến nay không biết thương hoa tiếc ngọc.”

Dương Từ: “Không phải chứ, không phải chứ, lúc trước anh ấy đối xử với Mạnh Hồng Nhân rất dịu dàng mà, không giống như kiểu người không biết thương hoa tiếc ngọc đâu?”

Tạ Nghiễn Thanh như nhớ tới điều gì thú vị, đôi mắt hồ ly vốn mang vẻ u sầu cong lên, đột nhiên mỉm cười và nói về chuyện xấu của Tạ Nghiễn Sâm. Có lẽ vì được nuông chiều không lo ngại gì nên Tạ Nghiễn Thanh người không thích nói xấu sau lưng người khác, nhưng đối mặt với người anh trai luôn chiều chuộng mình từ nhỏ, hiếm khi cậu nói nhiều như một đứa trẻ.

“Anh ấy là một người chủ nghĩa anh hùng, chỉ dịu dàng với những người yếu đuối và đáng thương. Có lẽ vì Mạnh Hồng Nhân quá đáng thương, anh ấy mới kiềm chế tính khí của bản thân mới dễ nói chuyện như vậy. Nhưng nếu đó là một người phụ nữ khác, đối phương càng mạnh mẽ, anh ấy sẽ càng mạnh mẽ, gặp phải phụ nữ xấu xa thì càng là không chút lưu tình.”

Tạ Nghiễn Thanh nói đến đây liền dừng lại một chút, sau đó nhìn chằm chằm vào mắt Dương Từ nói: “Điểm này em nên học hỏi anh ấy đi, trên thế giới này cho dù là đàn ông hay phụ nữ đều có người xấu, ta phát hiện là em không thể ra tay tàn nhẫn với phụ nữ, nếu em tiếp tục như vậy mãi nhất định sẽ chịu thiệt đó.”

Dương Từ nghe vậy ngay lập tức gật đầu, anh đối xử với những người phụ nữ xung quanh anh rất tốt là bởi vì ngoại trừ việc những người phụ nữ này rất lương thiện, còn một lý do khác là ở kiếp trước, khi còn học đại học anh đã gặp được một vài bạn nữ rất tốt.

Họ giống như những thiên thần nhỏ, khi phát hiện anh là người đồng tính cũng không hề kỳ thị anh, thậm chí còn nguyện ý vì anh cùng nhau bảo vệ bí mật này. Mỗi khi nhớ lại cảm giác đó, Dương Từ không khỏi chua xót lại thấy ấm áp trong lòng.

Ngoài ra, kiếp trước là thời đại cởi mở hòa nhập, rất nhiều gay như anh đều khá phóng túng, dẫn đến anh, một người có tính khiết phích trong tình cảm, vẫn mãi là chó độc thân. Đến cuối cùng người ở bên cạnh anh nhiều nhất chính là những bạn nữ đó, cho nên anh mới khoan dung nhiều hơn với các cô gái.

Đây đều là nhân quả, con gái ở tương lai đối xử dịu dàng, bảo vệ anh. Vì vậy, Dương Từ xuyên đến thời đại này, liền cố gắng hết sức để bảo vệ những người như họ.

Họ chỉ là đang bảo vệ lẫn nhau thôi.

Bởi vì buổi tối hôm nay hai người họ vẫn luôn nói về kiểu đàn ông mà con gái thích. Đợi đến hai ngày cuối tuần Tạ Nghiễn Thanh hiếm khi trở lại ngôi nhà cũ, khi gặp Tạ Nghiễn Sâm, cậu nhịn không được mà càm ràm đối phương mấy câu.

Tạ Nghiễn Sâm bị càm ràm mà thấy bối rối, anh ấy không hiểu em trai mình bị gì nữa đây, sao nó lại đột nhiên trở nên giống cha mẹ mình như vậy? Chẳng lẽ bởi vì anh ấy vẫn mãi không kết hôn, cho nên cha mẹ anh ấy đi tìm Tạ Nghiễn Thanh để em trai gây áp lực cho anh ấy sao?

Tạ Nghiễn Thanh bị anh trai nhìn chằm chằm, vẫn không sợ chết mà lẩm bẩm: “Sức khỏe của em không tốt, sau này em còn phải làm nghiên cứu, căn bản là không có tinh lực đi kết hôn. Cho nên áp lực này chỉ có thể ở trên người anh thôi, anh trai, anh nên nhanh chóng tìm một cô gái tốt đi, cũng để ông bà nội không phải lo lắng về điều đó mãi.”

Hai ngày này vốn dĩ là Dương Từ muốn mời Tạ Nghiễn Thanh làm thí nghiệm tại phòng ở trong trường của Tạ Nghiễn Thanh. Tuy nhiên, do Tạ Nghiễn Thanh đã lâu không về nhà, sau khi tiến vào tổ với giáo sư, có lẽ cậu sẽ còn bận rộn hơn nữa, nên cậu mới nhân cơ hội này cố ý trở về nhà một chuyến.

Trước đó Tạ Nghiễn Thanh đã bị mẹ Tạ nhắc mãi, đối phương muốn cậu gặp mặt một cô gái trẻ. Nhưng tâm tư của cậu căn bản là không ở đây, cho nên vẫn cố chấp không gật đầu. Bây giờ nhìn thấy anh trai mình cũng đang độc thân, Tạ Nghiễn Thanh không khỏi kéo áp lực về phía anh trai mình.

Cũng không phải là Tạ Nghiễn Thanh bắt nạt anh trai, chủ yếu là anh trai thật sự không còn nhỏ nữa rồi. Người ta ở độ tuổi của anh trai, con cái họ sinh ra đều có thể chạy khắp nơi gây phiền phức rồi. Ví dụ như nhà ông (chú của cha) của Tạ Nghiễn Thanh, mấy đứa cháu đã có năm sáu đứa con rồi.

Không thể không nói là Tạ Nghiễn Thanh khá hiểu những người lớn tuổi đấy, bởi vì khi cả gia đình đang ngồi ăn tối cùng nhau, ông nội Tạ đột nhiên nhìn Tạ Nghiễn Sâm nói một câu: “Tiểu Sâm này, con bây giờ cũng không còn nhỏ rồi, không phải là nên đem hôn nhân tính toán một chút sao?”

Động tác ăn cơm của Tạ Nghiễn Sâm khẽ dừng lại, lập tức cau mày bất mãn nói: “Ông nội, đang yên lành ăn cơm mà sao đột nhiên lại nói đến cái này?”

Bác gái cả trừng mắt nhìn anh ấy, như lo lắng Tạ Nghiễn Sâm sẽ nói ra cái gì không tốt, bà ấy vội vàng cười nói với ông bà: “Nó á, quả thật là bọn con làm chậm trễ rồi, nhưng ba mẹ yên tâm, năm nay… năm nay nhất định sẽ xem mắt với một cô gái tốt.”

Tạ Nghiễn Sâm theo bản năng muốn mở miệng, nhưng Tạ Nghiễn Thanh ở bên cạnh kéo tay áo anh ấy, lúc này anh ấy mới phát hiện ra cha anh ấy vẫn đang nhìn anh ấy chằm chằm. Bác Tạ trước đây đã phải chịu khổ rất nhiều, hai năm này cả người bác nhìn già đi rất nhiều. Đặc biệt là khi so sánh với ông bà nội Tạ, thần thái của bác Tạ trông giống như họ. Tạ Nghiễn Thanh không muốn Tạ Nghiễn Sâm chọc giận bác cả mình, vì vậy lúc này, cậu chỉ có thể ủy khuất Tạ Nghiễn Sâm mạnh mẽ.

May mà mặc dù Tạ Nghiễn Sâm là một người cứng đầu, nhưng anh ấy vẫn rất hiếu thảo với những người lớn tuổi. Vừa nhìn thấy sắc mặt khó coi của cha mình, anh ấy lập tức cau mày nuốt lời lại. Cũng không phải Tạ Nghiễn Sâm không muốn tìm vợ, chủ yếu là do công việc của anh ấy quá bận rộn. Những cô gái mà anh ấy có thể tiếp xúc được đều là người sau càng hung hãn hơn người trước, đối với một đại nam nhân như anh ấy yếu về phương diện tình cảm mà nói, anh vẫn thích những cô gái yểu điệu hơn.

Sau khi cả nhà ăn xong, Tạ Nghiễn Sâm đưa Tạ Nghiễn Thanh trở về, còn đặc biệt hỏi cậu hôm nay làm sao vậy, sao dáng vẻ của cậu hoàn toàn khác với thường ngày, vậy mà lại có tâm trạng quan tâm đến anh trai của mình nữa?

Ngày thường Tạ Nghiễn Thanh cái gì cũng không để ý, cho dù liên quan đến chính mình, cậu cũng thờ ơ, cũng không biết có phải do cậu đi học đại học quá vui vẻ hay không, cho nên tính tình dần dần buông lỏng nhiều hơn?

Tạ Nghiễn Thanh: “Anh suy nghĩ nhiều rồi, em chỉ là cảm thấy anh đã lớn tuổi rồi. Anh hai và anh ba của Dương Từ đều đã có con rồi, so đi so lại em còn có chút thương tiếc cho anh đó.”

Tạ Nghiễn Sâm nghe vậy có chút tức giận, đưa tay ra muốn vò tóc Tạ Nghiễn Thanh, nhưng Tạ Nghiễn Thanh đã nhanh chóng né được. Hai anh em vừa cười vừa nói đi về phía lầu hai, cũng không có chú ý tới Tạ Điềm Bảo từ trên lầu đi xuống, Tạ Điềm Bảo tức giận đến lồng ngực co quắp, khó chịu.

Cùng lúc đó, ở một bên khác Dương Từ cũng từ trường học trở về. Vốn dĩ cuối tuần anh muốn ở cùng Tạ Nghiễn Thanh, nhưng hiện tại Tạ Nghiễn Thanh từ trường về nhà rồi, anh cũng không có hứng thú ở lại trường liền trở về nhà.

Bây giờ Dương Mãn Thương bọn họ vẫn chưa đến nữa, đúng lúc Dương Từ có thể dành nhiều thời gian hơn cho Lưu Tiêm Mai. Buổi chiều hai mẹ con có thể ra ngoài đi chơi, trước đây bởi vì chuyện nhà mới bọn họ vẫn chưa ra ngoài đi chơi, Dương Từ đã nghĩ xong buổi chiều họ sẽ đi chơi ở đâu rồi.

[text_hash] => 0e0b222f
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.