Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 128 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 128

Array
(
[text] =>

Chương 128

Sau khi Dương Từ đưa Lưu Tiêm Mai đến Bắc Kinh, không lâu sau Dương Mộng Liên thu dọn đồ đạc xong liền lên tàu. Trường của cô khai giảng sớm hơn một chút so với các trường đại học khác, cho nên cô là một trong những người đầu tiên ngồi tàu đến trường.

Bởi vì Dương Từ và Lưu Tiêm Mai hiện đang ở thủ đô, cũng không có cách nào tự mình đưa cô ấy đến trường. Nhưng may mà những người còn lại của Dương gia đều ở quê nhà, cho dù không có Dương Từ và Lưu Tiêm Mai cũng sẽ có người có thể đưa cô ấy đi trạm tàu.

Trước khi tàu bắt đầu chạy, Dương Mộng Liên vẫn rất bình tĩnh, cô ấy còn nằm trên cửa sổ nói chuyện với Dương Mãn Thương bọn họ để họ đừng lo lắng. Kết quả là khi đoàn tàu thật sự chậm rãi khởi hành, cô nhìn đám người Dương Mãn Thương đuổi theo đoàn tàu, đột nhiên sống mũi chua xót, không kìm được mà bật khóc. Ngay khi Dương Gia Hữu nhìn thấy em gái mình khóc, anh ấy lập tức tăng tốc đuổi theo đoàn tàu, cứ đuổi theo đoàn tàu một đoạn đường dài rồi mới dừng lại.

Nhìn bóng dáng dần dần mơ hồ của em gái, Dương Gia Hữu không khỏi vẫy vẫy tay về hướng đoàn tàu, sau đó thầm nói trong lòng: “Em gái, em phải cố gắng lên nhé!”

Tuy rằng anh ấy rất muốn ở bên cạnh bảo vệ em gái cả đời, nhưng cũng có lúc anh ấy phải buông tay thôi. Dù sao thì anh ấy cũng không thể cứ ở bên cạnh em gái mình mãi được, cho dù là anh ấy hay là em gái thì họ đều có cuộc sống của riêng mình. Mà anh hai nói cũng rất có lý, mù quáng bảo vệ căn bản không phải là bảo vệ, chân chính bảo vệ là dưới ánh mắt của họ, cô ấy có thể vấp ngã mà tự đứng lên trưởng thành. Cho dù cô ấy chỉ là một cô gái, họ cũng không thể vì cưng chiều mà bóp chết sự trưởng thành của cô, mà họ nên ở phía sau đẩy cô ấy chạy tiến về phía trước.

Không thể không nói anh hai dạy em trai em gái rất tốt, ít nhất so với Dương Gia Hữu mù quáng nuông chiều thì tốt hơn nhiều. Lúc đầu, Dương Quốc Hữu đã hạ huyết tâm xem bọn họ như những người lính mà huấn luyện, nhiều người xung quanh anh ấy đều không thể nào hiểu được, họ luôn cảm thấy Dương Quốc Hữu quá nghiêm khắc với các em trai và em gái của mình.

Nhưng sau khi cả hai được huấn luyện xong, mọi người mới nhận ra được sự hao tâm tổn sức của Dương Quốc Hữu trong việc huấn luyện họ. Trước hết, bọn họ vượt xa người khác ở phương diện thể chế, cho dù gặp phải nguy hiểm, bọn họ cũng có thể tự mình xử lý được. Thậm chí bởi vì họ bị coi là tân binh để huấn luyện trong một thời gian dài, mọi hành động cử chỉ của hai người đều có khí chất hơn những người khác.

Khi Dương Gia Hữu theo cha trở về, anh ấy luôn ở trong tâm trạng rất tệ. Thấy anh ấy như vậy, Dương Đại Hồng ở bên không khỏi tức giận nói: “Em thì có gì mà phải buồn chứ? Muốn buồn thì cũng là chị mới đúng. Em chỉ là không được gặp em gái thôi, mà chị là ngay cả mọi người cũng khó gặp được đây. Vừa nghĩ đến mọi người sắp phải chuyển đi rồi, trong lòng ta liền buồn khó tả.”

Dương Gia Hữu nghe vậy liền hoàn hồn lại, anh ấy không phải là người biết ăn nói, nghe chị nói xong cũng không biết nên an ủi như thế nào, chỉ có thể ngơ ra nhìn chị cả trước mặt.

Khi Dương Đại Hồng nhìn thấy bộ dạng này của Dương Gia Hữu, cô không khỏi bật cười, nỗi buồn trong lòng cũng tan biến đi rất nhiều. Nếu là thằng nhóc Dương Từ ở đây hôm nay, đối phương nhất định nói đủ lời dễ nghe cho cô nghe. Nhưng nếu biến thành Dương Gia Hữu trung thực, thì quả thực là Dương Đại Hồng đang làm khó em ba hiền lành nhút nhát rồi.

Dương Mãn Thương ở một bên thấy vậy thì nở nụ cười, vươn tay vỗ vỗ vai cô con gái lớn: “Được rồi, đừng làm khó nó nữa, con cũng không phải là không biết tính cách của nó như nào, thằng nhóc này… nó chỉ là một hũ nút thôi.”

Dương Mãn Thương nói rồi nhìn cô con gái lớn, lần này bọn họ đi quả thực là không có thuận tiện như trước đây, muốn gặp mặt nhau đều phải ngồi xe tàu rất lâu. Thực ra ông cũng cũng không lo lắng nhiều cho cô con gái nhỏ với thằng hai, bởi vì bọn họ sớm muộn gì cũng phải đi thủ đô.

Nhưng Dương Đại Hồng thì khác, chồng và con của Dương Đại Hồng đều đang ở đây, vì vậy cô ấy đã định sẵn là không thể đi theo họ. Nếu chồng của Dương Đại Hồng không có nhiều ràng buộc như vậy, với tính cách của Dương Mãn Thương, ông ấy chắc chắn cũng muốn đưa cô ấy đi cùng.

Dù sao thằng hai và thằng út nhà ông cũng có năng lực, cho dù mang thêm gia đình của Dương Đại Hồng đi cùng cũng không thành vấn đề. Nhưng tiếc là, một nhà của Dương Đại Hồng không chỉ có chồng và con cái, mà còn có bà, cha mẹ và nhiều người thân của chồng cô ấy.

Cho dù Dương Quốc Hữu và Dương Từ có năng lực, cũng không thể mang tất cả mọi người đi cùng được. Dù sao thì con trai mà nhà họ cực khổ nuôi lớn, không phải là để vô duyên vô cớ đi làm culi nuôi người ta.

Nói đến đây, Dương Mãn Thương liền hối hận vì đã không tìm được người chồng có năng lực cho cô con gái lớn, nếu không gia đình họ đã không phải ly tán. Nói đi thì cũng phải nói lại đều là do trước đây ánh mắt của ông cũng quá thiển cận, cũng may hôn sự sau đó của cô con gái nhỏ do có Dương Từ gây rối chen vào, nên mới không để cho con gái nhỏ tùy tiện gả cho người khác, nếu không, chẳng phải là ông lại làm lỡ cả đời này của con gái nhỏ rồi sao.

Vài ngày sau khi Dương Mộng Liên bắt đầu đi học, Dương Gia Hữu cũng mang theo Vu Hân Tuyết đến thủ đô. Nhưng họ không định lập tức đến nhà mới của Dương gia, mà trước tiên đến trường học của Vu Hân Tuyết để làm thủ tục, sau đó quay về nhà cũ của Vu Hân Tuyết nhìn một chút. Trước đây khi Vu Hân Tuyết kết hôn với Dương Gia Hữu, Vu gia bên này không thể nhìn thấy Dương Gia Hữu. Bây giờ Vu Hân Tuyết đang mang thai, nói như thế nào cũng phải mang về nhà một chuyến.

Khi cặp vợ chồng trẻ Dương Gia Hữu đang vội vã đến thủ đô, hai mẹ con Dương Từ và Lưu Tiêm Mai đã dành vài ngày để làm quen một vòng các cửa hàng ngũ cốc và dầu và chợ rau xung quanh. Sau đó, anh lại tìm một vài người thợ để sửa chữa ngôi nhà, đến khi những việc này gần xong hết rồi, Dương Từ liền bắt đầu lần lượt mua đủ loại đồ đạc dụng cụ trong nhà.

Những món đồ dùng trong nhà mà lớn thì khá đắt tiền, sau khi đi học Dương Từ tạm thời sẽ không ở nhà nên tạm thời chỉ mua ba chiếc giường đôi. Ngoài ba chiếc giường cần thiết ra, anh còn mua thêm ba cái tủ đồ lớn, một bộ bàn ghế cho phòng khách, một chiếc ghế bập bênh bằng mây cũ và vài bộ chăn ga mới.

Đối với những thứ khác, chẳng hạn như xoong nồi, vv Dương Từ đã lên kế hoạch mua chúng từ hệ thống. Mấy ngày nay ban ngày thì anh ra ngoài bận rộn, tối mịt trở về liền chui vào trong không gian học bài, hơn nữa anh cũng đã thi xong kỳ thi cấp ba, hiện tại lại tích lũy được một khoản tích phân trong hệ thống. Mặc dù không thể mua những thứ đặc biệt đắt tiền, nhưng vẫn có thể mua một số thứ nhỏ trong nhà. Chẳng hạn như bộ đồ ăn, bộ trà, đồ vệ sinh cá nhân, v.v.

Dương Từ thì phụ trách mua sắm, đến khi đồ đạc được chuyển vào nhà thì Lưu Tiêm Mai phụ trách dọn dẹp và thu dọn. Khi Dương Từ sắp khai giảng, thì mọi thứ trong nhà cũng đã được bố trí tương đối ổn thỏa rồi.

Vào ngày đầu tiên của tháng hai âm lịch, trường học của Dương Từ bắt đầu đăng ký nhập học. Trường học của họ có tổng cộng ba ngày để đăng ký, để có được một ký túc xá tốt và một chiếc giường tốt, Dương Từ đã đến trường từ sáng sớm vào ngày đầu tiên đăng ký.

Dương Từ vốn tưởng rằng anh đến đã khá sớm rồi, không ngờ khi anh đi đăng ký và mang đồ đạc về ký túc xá của bọn họ thì trong ký túc xá sáu người đã có hai người đến rồi.

Lưu Tiêm Mai người nhất quyết muốn đi cùng Dương Từ, vừa nhìn thấy hai người bạn cùng phòng của Dương Từ đã chào hỏi rất nồng nhiệt. Người bạn cùng phòng vốn nhìn có vẻ hơi lạnh lùng, thấy vậy ngay lập tức đứng dậy và để cho Lưu Tiêm Mai ngồi xuống nghỉ ngơi.

Trong hai người bạn cùng phòng của Dương Từ, có một người trắng trẻo vừa cao vừa gầy, một người khác thì hơi béo nhìn có chút ngốc nghếch. Cả hai người họ đều chọn giường tầng trên, một cái gần cửa sổ, một cái gần bên trong.

Dương Từ ban đầu muốn chọn giường dưới cạnh cửa sổ, nhưng khi Lưu Tiêm Mai đang trò chuyện với bạn cùng phòng của anh, lại có một người bạn cùng phòng khác vội vã chạy đến. Người bạn cùng phòng này không phải đi đăng ký một mình, không chỉ có cha mẹ hắn ta mà còn có một người phụ nữ bế con đi theo sau hắn ta.

Đối phương là một người tướng mạo gian xảo, vừa vào liền đi thẳng đến vị trí gần cửa sổ. Có lẽ vì sợ Dương Từ tranh đoạt vị trí nên hắn ta đưa tay đẩy người phụ nữ đang bế con phía sau lên giường. Dương Từ nhìn người phụ nữ có phần mất tự nhiên, cũng lười tranh cãi với một người lấy phụ nữ làm lá chắn như vậy.

Bởi vì không thích bạn cùng phòng thứ ba có chút gian xảo, đến cả một cái giường nằm gần cửa sổ khác Dương Từ cũng không muốn, cho nên xoay người chọn giường dưới nằm gần cửa ra vào. Vị trí này có nhiều chỗ không tốt, chẳng hạn như khi mùa đông đến từ bên ngoài trở về phòng rất lạnh, lại thêm sự riêng tư ở cửa ra vào rất tệ, vị trí này không thoải mái bằng giường tầng trên gần cửa ra vào.

Nhưng mà Dương Từ có lẽ cũng sẽ không sống ở đây lâu, bởi vì trước đó anh đã thực hiện một số nghiên cứu nhỏ rất tốt. Anh tự tin với thực lực hiện tại của mình, trong thời gian ngắn sẽ có thể gia nhập vào đội ngũ nghiên cứu của học viện. Những nhóm nghiên cứu này hoàn toàn khác với những sinh viên bình thường, sau khi vào nhóm họ có ký túc xá tương đối độc lập của riêng mình.

Dương Từ chỉ đơn giản là dọn dẹp giường một chút, sau khi chiếm được vị trí này thành công, anh không có ý định trải ga giường ngay. Bởi vì bạn cùng phòng còn chưa có vào ở hết, chút nữa ký túc xá sẽ có rất nhiều người lần lượt đi vào, trong ký túc xá của bọn họ chỉ có sáu cái ghế. Những người nhà đến đưa học sinh đến trường có lẽ sẽ ngồi trên giường của Dương Từ khi anh không có mặt ở đây.

Dương Từ là một người có chút khiết phích, anh không thích bị người khác ngồi trên giường của mình. Nhưng đây là ký túc xá của trường không phải nhà của mình, anh không thể lúc nào cũng trông chừng được, cách tốt nhất là tạm thời không trải ga giường, đem mấy thứ quan trọng khóa trong tủ là được.

Trong ba ngày đăng ký này không cần đi học, những người từ nơi khác đến chỉ có thể ở trong ký túc xá. Dương Từ cảm thấy ở trong ký túc xá cũng không có gì để làm, vì vậy sau khi đăng ký xong, anh định đưa Lưu Tiêm Mai trở lại tìm Tạ Nghiễn Thanh.

Tạ Nghiễn Thanh có một ngôi nhà ở bên cạnh trường học, lại thêm trước đó cậu đã tham gia vào tổ nghiên cứu nào đó rồi, cho nên cậu có thể nộp đơn xin trường học không phải sống trong trường. Đối với một số sinh viên xuất sắc, cho dù là học ở trường nào, trường học đều sẽ dành cho họ đãi ngộ đặc biệt, cho dù đó là một trong những trường đại học hàng đầu.

Khi Dương Từ tìm thấy Tạ Nghiễn Thanh, đúng lúc Tạ Nghiễn Thanh gặp phải một vấn đề nhỏ nên đã kéo Dương Từ giúp đỡ cho cậu ý kiến. Những thứ mà Dương Từ học ngày càng phức tạp hơn, sau khi hai người học cùng nhau nghiên cứu hai ngày, Dương Từ thực sự đã tìm ra điểm đột phá. Chỉ tiếc là hai người còn chưa làm ra được chút thành tựu, bởi vì khai giảng liền phải tạm gác lại, chỉ có thể đợi sau này có thời gian rảnh rỗi lại đi nghiên cứu tiếp.

Dương Từ và Tạ Nghiễn Thanh không học cùng khoa, và trường đại học thực sự là quá rộng, cho nên đã nhập học được hai bữa nhưng vẫn chưa đụng mặt nhau. Hôm nay, Dương Từ cùng đại đoàn quân đi nhà ăn, khi đi ngang qua thư viện mới xây cách đó không xa, phát hiện ven đường có rất nhiều sinh viên đại học. Ban đầu họ không biết đang xảy ra chuyện gì, đợi đến khi đến gần hơn, mới biết được trước mặt đã xảy ra chuyện gì. Nghe nói có nam sinh bỏ rơi vợ con, vợ của hắn ta đuổi đến trường gây sự.

Khi Dương Từ đi ngang qua cặp đôi đó, anh đã cố ý liếc nhìn nam sinh một chút. Đối phương là một người trông rất lịch lãm phong độ, có cảm giác như thư sinh mặt mày sáng sủa sạch sẽ thời cổ đại. So với người nam sinh mặt mày sáng sủa sạch sẽ yếu đuối đó, vợ của đối phương rõ ràng là một phụ nữ ở nông thôn.

Dương Từ nhìn đôi nam nữ làm ầm ĩ như vậy, nhịn không được nhớ đến chuyện trong đại đội của họ. Trong đại đội của bọn họ cũng xảy ra chuyện tương tự, có một đôi thậm chí còn làm ầm ĩ đến cục cảnh sát. Dương Từ không có hứng thú lắm với những chuyện như vậy, sau khi nhìn lướt qua, anh liền muốn rời khỏi chỗ này ngay lập tức.

Kết quả là khi họ đi ngang qua đôi nam nữ, một bóng người đột nhiên xuất hiện từ đám đông bên cạnh, đối phương không nói một lời lao về phía Dương Từ, dọa cho Dương Từ sợ đến mức vô thức giơ chân muốn đá đối phương. Cũng may rất nhanh anh đã nhìn rõ mặt của đối phương, nếu không một cước này nhất định đã đá bay cô ấy.

Nụ cười cực kỳ vui vẻ ban đầu của Tô Tình Nhạc ngay lập tức biến thành biểu cảm phẫn nộ khi cô nhìn thấy bàn chân của Dương Từ giơ về phía mình: “Dương Từ, ngươi có ý gì đấy, ngươi có ý gì đấy?”

Dương Từ giả bộ như chưa xảy ra chuyện gì, làm bộ ngạc nhiên nhìn Tô Tình Nhạc: “Sao cô lại ở đây? Cô không phải là thi đậu đại học D sao?”

Tô Tình Nhạc và Dương Từ thường xuyên liên lạc với nhau, và khi thi tuyển sinh đại học hai người họ cũng điện thoại một lần. Tô Tình Nhạc luôn biết Dương Từ sẽ vào đại học B, trước đó để tạo bất ngờ cho Dương Từ, cô ấy đã không nói với anh rằng cô ấy cũng đã đăng ký vào đại học B.

Thành tích của Tô Tình Nhạc luôn rất tốt, và gia thế của cô đặc biệt tốt, cho nên chuyện nối lại kỳ thi đại học cô đã biết từ lâu. Chính vì biết trước nên sau này cô mới thi đại học tốt như vậy, hiện tại mới có thể lấy thành tích xếp chót thi đậu đại học B này.

Khi Dương Từ và Tô Tình Nhạc đang nói chuyện, hai người bạn cùng phòng ở bên cạnh Dương Từ nhịn không được nhìn Tô Tình Nhạc. Cũng không thể trách họ không có tiền đồ, chủ yếu là do Tô Tình Nhạc xinh đẹp hơn những cô gái khác, lại thích ăn diện, dùng mỹ phẩm nên khi xuất hiện trông cực kỳ bắt mắt.

[text_hash] => 73a221fe
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.