Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) – Chương 125 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Làm học bá trong văn niên đại (Hoàn) - Chương 125

Array
(
[text] =>

Chương 125

Khi Tạ Điềm Bảo tức giận tìm thấy Dương Từ, cô y tá nhỏ trong bệnh viện đang giúp Dương Từ kiểm tra vết thương. Cánh tay của Dương Từ đã bị thương khi anh cứu người trước đó, nhưng may mà bây giờ là mùa đông và vết thương trên cánh tay của anh không sâu. Tuy nhiên, vì Dương Từ đã cứu rất nhiều người vào thời điểm đó, những người này đã tranh nhau trả viện phí cho Dương Từ, họ cũng rất quan tâm đến vết thương của người ân nhân Dương Từ này. Cho nên cho dù vết thương của Dương Từ không nghiêm trọng lắm, mọi người vẫn tập trung xung quanh Dương Từ và để cho bệnh viện quan tâm chăm sóc cho anh nhiều hơn.

Ngày hôm qua ngoài việc cứu Tạ Điềm Bảo, Dương Từ còn cứu một cô gái tầm mười mấy tuổi, một phụ nữ trung niên ngoài năm mươi, một ông cụ đeo kính và hai cậu bé vẫn chưa tới mười tuổi. Mặc dù Dương Mộng Liên không cứu được nhiều người như Dương Từ nhưng cô ấy cũng đã cứu được một cô gái tầm hai mươi tuổi.

Lúc này, những người này đã đợi ở bệnh viện, mặc dù đã biết hai chị em Dương Từ không sao nhưng họ vẫn ở lại bệnh viện không chịu ra ngoài, nói gì mà còn phải tìm cách trả ơn đàng hoàng cho hai người trẻ này.

Khi Tạ Điềm Bảo đến gây rắc rối cho Dương Từ, một bác gái đang nhiệt tình kéo tay Dương Từ và khen ngợi với cô y tá bên cạnh: “Cô không biết lúc đó nguy hiểm như thế nào đâu, một tên côn đồ xém chút nữa đã dùng dao chém con gái ta, chính thanh niên này đã bất ngờ lao tới, hai ba phát liền hạ gục tên cô đồ đó! Lúc đó ta còn thầm nghĩ trong lòng, trời ơi sao chàng trai này lại lợi hại như vậy chứ?”

Người y tá kia nghe vậy khẽ cười, nhìn cũng có vẻ như là một người tốt tính, mới có kiên nhẫn ở đây nghe bác gái nói chuyện: “Vậy thì anh ta thực sự rất lợi hại đó, mấy tên tội phạm đó cũng được đưa tới bệnh viện của bọn ta, ta thấy có một người còn bị gãy chân đấy.”

Bác gái nghe vậy sợ người y tá sẽ sợ sệt Dương Từ, sẽ cảm thấy Dương Từ là một đứa nhỏ độc ác, vì vậy bà liền vội vàng xua tay giải thích: “Không làm gãy chân thì không được mà, tên đó chính là muốn ra tay giết người đó, không đập gãy chân đối phương thì hắn không bỏ cuộc đâu. Trước đó hắn suýt chút nữa còn đánh lén đứa trẻ này đấy, tên côn đồ như này thì nên đánh gãy chân hắn. Trước khi bọn ta đến bệnh viện thì đã đến gặp cảnh sát rồi, họ đều nói rằng tình huống này không trái pháp luật, đây gọi là hành hiệp trượng nghĩa dũng cảm để bảo vệ mấy người dân bọn ta.”

Con gái của người bác gái cũng nói: “Đúng đấy, nếu anh ấy không dũng cảm cứu ta thì chắc giờ ta đã chết rồi. Luật pháp là để bảo vệ người dân bình thường, nếu anh ấy vì hành hiệp trượng nghĩa mà phạm pháp thì sau này ai dám hành hiệp trượng nghĩa nữa chứ? Dù sao ta thấy anh ấy cũng không có làm sai cái gì, nếu sau này muốn bắt anh ấy chịu trách nhiệm, ta nhất định sẽ làm ầm lên!”

Cô y tá biết bọn họ đã hiểu lầm, khi cô định nói cô ấy không có ý gì khác, liền nhìn thấy Tạ Điềm Bảo sắc mặt âm trầm bước tới. Nhìn thấy Tạ Điềm Bảo trên người vẫn còn băng bó, cô y tá nhỏ lập tức lo lắng tiến lên hỏi: “Cô làm sao vậy? Có cần ta giúp gì không?”

Bởi vì sự việc tập kích ngày hôm nay, bệnh viện của bọn họ ngay lập tức liền có thêm rất nhiều người bị thương, không phải tất cả người bị thương cô ấy đều gặp được, cũng không biết được rằng Tạ Điềm Bảo ở cùng một đợt này. Lúc này khi nhìn thấy trên người Tạ Điềm Bảo còn mang vết thương, còn cho rằng cô ta đã xảy ra chuyện gì nữa chứ.

Nghe vậy, Tạ Điềm Bảo không để ý tới cô y tá nhỏ mà đi thẳng về phía Dương Từ. Khi xảy ra chuyện này người bác gái đang kéo Dương Từ vẫn còn ở đó, cho nên bà ấy ngay lập tức nhận ra Tạ Điềm Bảo là cô gái điên lúc đó.

Lúc này, nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Tạ Điềm Bảo, người bác gái vô thức giấu Dương Từ sau lưng, vì sợ cô gái đầu óc có vấn đề này lại phát điên. Dù sao thì những chuyện trước đó bà vẫn nhớ rõ mồn một đây, bà thật sự không hiểu cô gái này nghĩ gì?

Khi những người khác gặp phải một tình huống nguy hiểm như vậy, phản ứng đầu tiên của họ là trốn đi. Cho dù có một số người rất hiếu kỳ lớn gan, cùng lắm cũng là ở lối vào con hẻm cách đó không xa nhìn một chút thôi, tuyệt đối sẽ không dại dột đi vào. Nhưng cô gái này lại trái ngược hoàn toàn với người bình thường, đối phương là loại người rõ ràng biết rõ phía trước là nguy hiểm mà vẫn cứng đầu cứng cổ xông tới chỗ nguy hiểm.

Tất nhiên, nếu cô ta có khả năng tự bảo vệ mình giống như chị em Dương Từ, thì cô ta xông vào những nơi nguy hiểm cũng không sao, miễn là cô ta không gây thêm rắc rối cho người khác. Chỉ tiếc là đối phương không có năng lực tự bảo vệ mình, lại chuyên môn gây thêm phiền toái cho người khác, cũng không biết đối phương mạo hiểm như vậy là vì cái gì.

Dương Từ trước đây không biết Tạ Điềm Bảo là ai, đợi đến sau khi họ được đưa đến bệnh viện, anh mới biết được đối phương là em gái của Tạ Nghiễn Thanh. Bởi vì Tạ Nghiễn Thanh đã từng nói với anh về Tạ Điềm Bảo, vốn dĩ Dương Từ đã có ấn tượng xấu về Tạ Điềm Bảo. Bây giờ lại trải qua chuyện như vậy, anh càng không thích Tạ Điềm Bảo một người em gái kỳ ba như này.

Nghĩ đến món quà mà mình từ nơi xa đã chuẩn bị cho Tạ Nghiễn Thanh, sau đó lại bị Tạ Điềm Bảo tùy ý phá hủy, trong lòng Dương Từ cảm thấy khó chịu khó tả. Cho nên khi Tạ Điềm Bảo xông tới gây sự, Dương Từ chẳng những không cảm thấy sợ hãi mà trong lòng còn có chút mong đợi.

Dù sao Tạ Điềm Bảo cũng là một cô gái, nếu Dương Từ chủ động gây rắc rối cho Tạ Điềm Bảo, sẽ luôn có cảm giác một người đàn ông lại đi bắt nạt một cô gái nhỏ. Nhưng tình huống bây giờ đã khác, là Tạ Điềm Bảo vô cớ đến đây gây sự với anh, cho dù Dương Từ có đáp trả cũng chỉ là vì tự vệ mà thôi.

Không đợi Tạ Điềm Bảo tóm lấy Dương Từ người đang ở phía sau lưng bác gái, mẹ Tạ người đi theo sau Tạ Điềm Bảo, đã chạy vào với vẻ mặt hoảng sợ. Vừa nhìn thấy vẻ mặt tức giận của Tạ Điềm Bảo, bà ta liền lo lắng con gái không tỉnh táo lại gây chuyện, vội vàng tiến lên ngăn cản Tạ Điềm Bảo nói: “Điềm Bảo à, có chuyện gì thì nói với mẹ, con lỗ mãng chạy như vậy thì giống cái gì chứ?”

Tạ Điềm Bảo nghe vậy không khỏi cáu kỉnh, vừa nghĩ đến cô ta bị Dương Từ trêu chọc đủ kiểu, cả người cô ta liền run lên: “Mẹ căn bản là không biết gì cả, cũng không biết con gái mình trải qua chuyện gì, liền mù quáng tin tưởng một người hoàn toàn xa lạ.”

Tạ Điềm Bảo nói rồi quay đầu nhìn Dương Từ, sau đó chỉ vào Dương Từ và nói: “Người này vốn dĩ có thể bảo vệ con, nhưng anh ta đã không làm thế, anh ta đã không… Anh ta không những không bảo vệ tốt cho con mà còn ném con xuống đất và đá con như một miếng giẻ rách. Vậy mà mẹ còn nói con phải cảm ơn người này, mẹ có biết chuyện gì đã xảy ra với con vào lúc đó không?”

Mặc dù những người có mặt vào thời điểm đó đều tận mắt chứng kiến, Dương Từ quả thực là đã đá Tạ Điềm Bảo. Tuy nhiên, vì tình huống lúc đó quá nguy cấp, trong mắt người khác Dương Từ không còn cách nào khác đành phải làm như vậy thôi. Dù sao thì ai cũng không nghĩ tới tình huống nguy hiểm như vậy, lại có kẻ ngốc tự mình hướng về phía dao mà đụng.

Cho nên khi mọi người nghe thấy những lời này của Tạ Điềm Bảo, đều không khỏi cau mày phản đối. Một cậu nhóc có chút không kiên nhẫn nói: “Không phải đâu, không phải đâu, là cô tự mình đột nhiên chạy tới, anh trai thật sự không còn cách nào khác đành phải đá cô là để bảo vệ cô mà thôi, lúc đó tất cả mọi người đều nhìn thấy.”

Những người xung quanh nghe vậy cũng lần lượt phụ họa theo: “Đúng đấy, đúng đấy, tình huống lúc đó quá nguy hiểm, mọi người sau khi được giải cứu đều chạy ra ngoài, ai biết cô sẽ đi vào chứ?”

“Ai dô, cô gái nhỏ này, chuyện này chính là cô không đúng rồi. Lúc đó trong hẻm nguy hiểm như vậy, bên trong toàn mấy tên côn đồ cầm dao, đang yên đang lành sao ngươi lại chạy vào trong đó, đây không phải là thêm rắc rối sao?”

“Đúng vậy, lúc đó đồng chí Dương Từ cứu con trai ta, ta liền ôm theo con trai vội vàng hoảng loạn chạy ra bên ngoài, vừa ngẩng mặt liền thấy ngươi còn chạy vào bên trong nữa. Nếu cô biết võ công như cô gái kia, cô nhất quyết đi vào chúng ta nhất định sẽ không ngăn cản cô, nhưng cô không những không biết võ công mà còn vào thêm loạn…”

……

Tạ Điềm Bảo thấy mọi người đều trách cứ mình, hai mắt lập tức đỏ bừng vì tức giận. Ngay lúc cô ta đang nghĩ nên biện minh cho mình như thế nào thì thấy Tạ Nghiễn Thanh từ bên ngoài đi vào, vì vậy lập tức chỉ vào Tạ Nghiễn Khanh vừa mới đi vào nói: “Ta làm như vậy vì sao chứ, còn không phải vì anh trai ta sao? Ta cho rằng anh trai ta bị nhốt ở bên trong, trong lòng lo lắng cho an nguy của anh trai mới không để ý gì liền chạy vào bên trong thôi.”

Khi mọi người nghe cô ta nó là vì anh trai mới đi vào, vẻ bất mãn trên mặt đều tiêu tán đi một ít. Nhưng không đợi mọi người thay đổi suy nghĩ về cô ta, Dương Mộng Liên đã nói thẳng: “Cô nói bậy bạ, thầy Tạ luôn ở đầu ngõ, cô vừa vào đã nhìn thấy anh ấy rồi. Mà trước khi cô được em trai ta cứu, ta ở bên ngoài còn cứu cô một lần nữa mà, lúc đó ta còn bảo ngươi mau rời đi, ngươi hoàn toàn không nghe lời, còn hai mắt sáng rực chạy về phía em trai ta, ta còn nghi ngờ lúc đó có phải là ngươi có ý đồ gì khác không đấy?”

Cô gái trẻ được Dương Mộng Liên cứu nghe thấy Dương Mộng Liên nói vậy cũng làm chứng cho cô: “Đúng vậy, cái này ta có thể làm chứng cho cô ấy, lúc đó ta đã ở bên cạnh.”

Lúc này Tạ Điềm Bảo không thể giả vờ nữa, cô ta trừng mắt nhìn Dương Mộng Liên với vẻ oán hận, sau đó vội vàng đẩy mẹ Tạ ra và bỏ chạy, hoàn toàn quên mất rằng chuyến đi này của cô ta là để trả thù. Mẹ Tạ cảm nhận được những ánh mắt kỳ lạ xung quanh mình, rất xấu hổ xin lỗi mọi người rồi vội vàng đuổi theo Tạ Điềm Bảo rời đi.

Vì quá lo lắng cho tình hình của Tạ Điềm Bảo, bà ta không kịp để cảm ơn Dương Từ, bà ta cũng không để ý nhiều đến Tạ Nghiễn Thanh ở cửa. Mãi đến khi hai mẹ con đi rồi, một đám người mới bắt đầu nghị luận.

“Đôi mẹ con này đến đây làm gì vậy trời? Không cám ơn ân nhân thì thôi đi, còn làm mặt như người ta nợ tiền bọn họ vậy. Thật sự đấy, ta chưa từng thấy qua người kỳ lạ như vậy.”

“Đâu chỉ có ký lạ chứ, ta nghi là… Cô gái đó có vấn đề gì rồi, nếu không thì sao cô ta suốt ngày phát điên thế kia, trông cô ta không giống người bình thường lắm.”

Người bác gái ngồi bên cạnh Dương Từ lo lắng Dương Từ sẽ cảm thấy buồn vì chuyện này, vội vỗ nhẹ vào bàn tay không bị thương của Dương Từ nói: “Con đừng nghĩ nhiều, tình hình lúc đó rất nguy hiểm, cách làm của con là đúng rồi, là cô gái đó không biết tốt xấu thôi.”

Dương Từ hoàn toàn không quan tâm đến những gì Tạ Điềm Bảo nói, anh còn ước gì Tạ Điềm Bảo sẽ làm bẽ mặt anh trước mặt mọi người, như vậy anh mới có thể đứng ở đỉnh cao đạo đức mà nói lại cô ta. Lúc này nghe được những lời thương xót của bác gái dành cho mình, Dương Từ lập tức nở nụ cười có chút tái nhợt nói: “Con không trách cô ấy, cô ấy là một cô gái xinh đẹp bị con kéo tới kéo lui, khó trách sẽ tức giận như vậy. Nói đến thì… Đều là do con vẫn chưa đủ mạnh mẽ, nếu không thì cô ấy đã không phải chịu đựng như vậy.”

Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai xuất chúng như này, khi nói những lời này ánh mắt ngơ ngác. Có lẽ do bức tường của bệnh viện được sơn quá trắng, chàng trai nhìn có vẻ càng nhợt nhạt hơn. Vốn dĩ vì ơn cứu mạng của Dương Từ nên thiện cảm của mọi người dành cho Dương Từ luôn ở mức cao nhất. Lúc này, thấy Dương Từ tốt bụng và hiểu chuyện như vậy, một đám người nhìn Dương Từ càng thêm đau lòng thương xót. Chính Tạ Nghiễn Thanh người biết rõ Dương Từ là người như thế nào, khi nhìn thấy Dương Từ lộ ra nụ cười nhợt nhạt ánh mắt ngơ ngác như vậy, trái tim cậu không khỏi giật giật dữ dội.

Bác gái giận dữ nói: “Nói nhảm, nói nhảm, căn bản không phải lỗi của con, con làm sao lại khiến người ta đau lòng như vậy chứ? Con đừng sợ hãi cũng đừng lo lắng, chỉ cần có bác ở đây nhất định sẽ không để con chịu thiệt.”

Thấy vậy, những người khác lập tức bày tỏ thái độ: “Đúng đấy, đúng đấy, đứa trẻ này đừng sợ, mọi chuyện đều có bọn ta đây mà. Đừng thấy bọn ta không đánh nhau được, nói đạo lý thì bọn ta cũng rất lợi hại đấy.”

“Còn có, còn có, người bị tập kích lần này chính là giáo sư Bàng, có người nhà ông ấy đứng về phía con, tuyệt đối sẽ không để cái người điên điên khùng khùng kia bắt nạt con.”

Giáo sư Bàng người bất ngờ bị gọi tên nghe vậy, lập tức đẩy gọng kính trên mũi, đối phương là một ông lão rất khiêm tốn, rõ ràng là một người có thân phận rất quyền lực, nhưng hành vi lại rất khiêm tốn. Không đợi giáo sư Bàng kịp nói lời an ủi Dương Từ, Tạ Nghiễn Sâm mang theo một đám người chạy tới, cung kính đưa giáo sư Bàng và cháu trai của ông ấy đi.

Sau đó, Dương Từ bọn họ cũng đến cục cảnh sát, kể lại những gì đã xảy ra trong con hẻm ngày hôm nay, lăn lộn mãi đến 10 giờ đêm mới quay về nhà. Những người khác lo lắng Dương Từ sẽ bị truy cứu trách nhiệm, trên thực tế, cục cảnh sát hoàn toàn không có ý định như vậy, thậm chí khi bọn họ rời đi còn khen ngợi hai chị em của Dương Từ.

Buổi tối cả đám người không dễ gì rời khỏi đó, mới nhớ đến cả ngày nay vẫn chưa ăn uống gì. Bây giờ vào lúc này không có gì để mua ăn cả, Tạ Nghiễn Thanh định sẽ tự mình xuống bếp nấu một bữa ăn. Trong khi họ đang bận rộn trong bếp, Dương Từ nhân lúc đó quay trở lại phòng và lấy ra một số thứ trong không gian.

Có một vài món không thể để người khác biết được, nhưng Dương Từ lại không lo lắng Tạ Nghiễn Thanh sẽ biết. Cho nên sau khi chia những thứ đó thành hai phần, anh để những thứ có thể lấy ra cho mọi người thấy đặt trong phòng khách, phần còn lại để trong phòng riêng của Tạ Nghiễn Thanh.

Trước đó đã nói qua trong không gian của Dương Từ có rất nhiều hàng hóa, lần này mua nhà nhưng không cần dùng tới những món đồ này. Có rất nhiều đồ ăn sau khi khui hộp ra không thể bảo quản được lâu nên Dương Từ định chia sẻ với mọi người.

Cái cho Tạ Nghiễn Thanh thì hỗn tạp hơn, có một gói bánh ngọt giòn từ một thôn xx, hai gói bánh tai mèo với hai vị khác nhau, một hộp sôcôla lớn có ba vị, một hộp đông tảo một ký, và cả bánh mochi* vừa mua vừa được gửi đến hai ngày gần đây.

(*雪媚娘: mình tìm thì thấy giống bánh mochi á)

Bánh mochi mua tổng cộng 4 cái, Dương Từ để lại hai cái cho Dương Mộng Liên, cũng coi như là anh không có thấy sắc (vợ) quên chị. Về việc liệu một món tráng miệng đột ngột và đặc biệt như vậy có khiến Dương Mộng Liên và Tạ Nghiễn Thanh ngạc nhiên hay không, Dương Từ đã sớm không lo lắng về điều này.

Đặc biệt là Dương Mộng Liên, một người mê ăn uống và cũng là một người đệ khống, chỉ cần cùng em trai ăn uống, vui vẻ là được, cô ấy không bao giờ nghĩ quá nhiều về những chuyện khác. Nhưng do cô biết rõ nói ra sẽ làm tổn thương tới em trai, nên Dương Mộng Liên liền tự động giả câm giả điếc coi như không biết chuyện gì cả.

Sau đó là Tạ Nghiễn Thanh, Tạ Nghiễn Thanh là một người có tính cách đặc biệt tốt, nếu không lúc đầu cậu đã không bị một số người bắt nạt thảm hại như vậy. Khi Tạ Nghiễn Thanh vẫn còn ở công xã của Dương Từ, rõ ràng cậu rất hận Trần Túc Thần cũng sẽ không nói xấu đối phương. Càng huống chi bây giờ cậu đã coi Dương Từ là bạn thân, cậu sẽ không làm bất cứ điều gì phản bội bạn bè của mình.

Không thể không nói là, kết bạn với những người như Tạ Nghiễn Thanh thực sự là một chuyện rất nhẹ nhàng và đồng thời cũng là một điều may mắn.

Sau khi mọi người cùng nhau ăn tối, Dương Mộng Liên trở lại phòng khách nơi cô ở, liền thấy món tráng miệng nhỏ mà em trai cô để lại cho cô. Dương Mộng Liên người thường được em trai cho ăn, từ lâu đã quen với việc thỉnh thoảng được em trai cho ăn.

Nhưng dù đã quen từ lâu, Dương Mộng Liên lại vô cùng kinh ngạc khi nhìn thấy món tráng miệng nhỏ lần này. Bởi vì đồ ăn lần này quá đáng yêu, màu hồng mũm mĩm trông ngon mắt, nhìn qua cô có cảm giác không nỡ ăn nó nữa.

Vì lần này Dương Từ đã mua hàng ở cùng thành phố, cho dù trong hộp có cho thêm mấy viên đá nhỏ, cho dù thời tiết trong không gian này rất lạnh, nhưng ăn món tráng miệng như mochi vẫn là ăn càng nhanh càng tốt.

Dương Từ lo lắng Tạ Nghiễn Thanh không biết ăn món này trước, còn đặc biệt đi lên lầu và gõ cửa Tạ Nghiễn Thanh. Tạ Nghiễn Thanh đang nhìn trên bàn đầy thức ăn, nghe thấy tiếng gõ cửa cậu có chút sững sờ mở cửa, khi nhìn thấy Dương Từ ở ngoài cửa, một tia bất lực lóe lên trong đôi mắt cậu.

Vừa để Dương Từ vào, Tạ Nghiễn Thanh vừa cụp mắt xuống và nói: “Sao em lại đưa đồ cho anh nữa vậy, còn đều là đồ ăn nữa, giống như anh là người rất ham ăn vậy.”

Dương Từ liếc nhìn cái bàn bên kia, thấy hai cái mochi vẫn còn nguyên vẹn, đúng như anh dự đoán cậu vẫn chưa ăn nữa. Anh vội vàng kéo cậu đến bên bàn, mua nó tốn rất nhiều tích phân, mà còn là nhà hàng tốt nhất trong thành phố, nếu Tạ Nghiễn Thanh không ăn thì thật đáng tiếc. Bây giờ anh không phải là một nhà giàu nhiều tích phân, tích phân trước đó đều bị anh biến thành hàng hóa. Ngoài ra, gần đây anh không vào không gian để học tập, khi dùng tích phân để mua đồ đều phải tìm kiếm rất lâu.

Thời đại này bánh kem khá ít, đồ ăn vặt mà ngon cũng không nhiều. Anh muốn nhân lúc Tạ Nghiễn Thanh vẫn còn trẻ để cho cậu nếm thử những thứ mà trước đây cậu chưa từng ăn. Chuyện hôm nay của Tạ Điềm Bảo nhất định khiến Tạ Nghiễn Thanh khó chịu, nghe nói khi không vui ăn đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng dễ chịu hơn, cũng không biết Tạ Nghiễn Thanh có giống mọi người không?

“Cái này ăn rất ngon, rất nhiều người trẻ tuổi đều thích, không dễ gì ta mới mua được. Anh mau nếm thử đi, nếu cảm thấy ngon, sau này em sẽ nghĩ biện pháp lấy cho anh thêm một ít.”

Tạ Nghiễn Thanh bị Dương Từ kéo ngồi xuống trước bàn, nghe vậy cậu vốn muốn nói hiện tại không muốn ăn đồ ngọt. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Dương Từ, cậu lại nhớ đến khoảng thời gian mình còn ở trong thôn. Trước đây… Dương Từ cũng cho cậu ăn giống như vậy, khiến cuộc sống ngột ngạt của cậu trở nên thú vị hơn.

Tạ Nghiễn Thanh chớp đôi mắt xinh đẹp của mình, nhìn chiếc bánh mũm mĩm trắng như tuyết mà Dương Từ cầm lên, khẽ cụp mắt xuống cắn một miếng. Kết quả không nghĩ đến nhân ở bên trong liền rớt ra, cho dù là Dương Từ hay Tạ Nghiễn Thanh đều lúng ta lúng túng.

Dương Từ: “Anh lại cắn một miếng đi, nếu không sẽ rớt mất.”

Tạ Nghiễn Thanh người luôn ổn định, tự chủ và tao nhã, nhất thời bị câu nói của Dương Từ làm cho vừa hoảng vừa loạn, khó khăn lắm mới rướn người tới lại cắn một miếng, kết quả không chỉ xém chút nữa cắn phải ngón tay mà Dương Từ duỗi ra, còn bị miếng bánh mochi trong tay Dương Từ dính vào má.

So với Tạ Nghiễn Thanh có chút xấu hổ, Dương Từ nhìn Tạ Nghiễn Thanh dưới ánh đèn lờ mờ, luôn cảm thấy Tạ Nghiễn Thanh hôm nay rất dễ nhìn, sinh động hơn so với dáng vẻ lạnh lùng ngày thường, đồng thời cũng khiến cho trái tim của anh khẽ run nhẹ.

Vốn dĩ, Dương Từ muốn giúp Tạ Nghiễn Thanh lau mặt, sau đó nhìn thấy tay mình dính phải chút bánh ngọt, trong lòng thì nghĩ nói sao thì cũng là anh tốn tích phân để mua, vì vậy anh đã đưa lên miệng và liếm nó. Chà, quả nhiên rất ngọt rất thơm. Chỉ là không đợi anh từ từ nhâm nhi, đã bị Tạ Nghiễn Thanh đuổi ra khỏi phòng.

Đợi đến khi cánh cửa trước mặt đóng lại, nghĩ đến khi Tạ Nghiễn Thanh đuổi người ra ngoài thì lỗ tai đỏ ửng, Dương Cẩu (cẩu độc thân) người đã độc thân hai đời mới hoàn hồn lại, lập tức vừa gõ cửa vừa giải thích nói: “Cái đó, cái đó, Tạ Nghiễn Thanh, thầy Tạ, anh hiểu lầm rồi, anh hiểu lầm rồi, em vừa nãy…”

Vừa rồi anh thật sự không có ý xấu, trước đó cùng Tạ Nghiễn Thanh xa cách lâu như vậy, anh đã nuôi thành thói quen vô dục vô cầu bất cẩn. Nhưng vào lúc này có cảm giác giống như càng tô càng đen, bởi vì thầy Tạ người luôn dịu dàng, tốt bụng và thấu hiểu, không những không mở cửa cho anh mà còn tắt đèn trong phòng.

Dương Từ: “…”

Chỉ muốn chửi thề, cảm thấy rất bất lực, cảm thấy rất oan ức!

[text_hash] => a3bd74a5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.