Array
(
[text] =>
Chương 118
Dương Từ bị lời nói của mẹ làm cho không biết nói gì, chỉ có thể trở mắt nhìn Dương Mộng Liên ăn miếng bánh ngọt đó. May mà Dương Mộng Liên cũng biết răng của mình không tốt, sau khi ăn một miếng bánh ngọt, mặc dù cô vẫn muốn ăn nữa, nhưng may mà cô vẫn dựa vào ý chí mà nhịn xuống. Sau đó, hai chị em cùng nhau ăn tối rồi về phòng của mình bắt đầu thắp đèn ôn bài.
Bởi vì bây giờ Lưu Tiêm Mai và Dương Mộng Liên ở cùng một phòng, để tránh làm phiền Dương Mộng Liên học tập, bà ấy trở về phòng liền sẽ lập tức nằm xuống ngủ ngay. Mặc dù trong lòng bà có rất nhiều điều muốn nói với con gái, nhưng trong mấy ngày quan trọng nhất này bà ấy cũng chỉ có thể chịu đựng.
Trong mấy ngày sau đó, ngay cả những đứa trẻ thường ồn ào trong đại viện cũng bị cha mẹ nhốt lại và không được phép gây ồn ào trong đại viện. Bởi vì trong đại viện của bọn họ không chỉ có một hai người đi thi đại học, còn có một vài đứa trẻ là người thân của những nhà trong đại viện. Vì không chỉ liên quan đến lợi ích của một hai gia đình, chủ nhiệm lớp Dương Từ còn đặc biệt tổ chức một cuộc họp trong đại viện, cho dù là vì lợi ích của bọn trẻ hay vì mặt mũi của chủ nhiệm Tăng, các gia đình sống trong đại viện mấy ngày này đều rất quản thúc đứa trẻ nhà họ.
Nhưng mặc dù hầu hết bọn trẻ đều ngoan ngoãn hơn, nhưng vẫn có một vài đứa đặc biệt nghịch ngợm. Ví dụ như đứa nhóc rất thích lấy đồ nhà người khác của Văn gia, thằng bé chính là loại tính cách người ta càng không cho nó làm thì nó càng phải làm.
Mắt thấy ngày hôm sau sẽ là kỳ thi tuyển sinh đại học, khi các thí sinh trong đại viện đều đang căng thẳng ôn bài thì thằng bé Văn gia kia cứ như nổi cơn điên vậy, làm ầm ĩ từ chiều đến tối khiến mọi người trong đại viện đều không yên ổn được.
Thằng bé vẫn ghi thù Dương Từ, còn cố ý chạy đến gõ cửa nhà Dương Từ. Sau khi bị Lưu Tiêm Mai dùng gậy gỗ đuổi đi, thằng nhóc lại chạy đến nhà người khác bắt đầu gõ cửa, buổi biểu diễn này của thằng bé cứ phải gọi là lâm li bi đát. Những người lớn trong đại viện lại không thể đánh nó, nó lại dựa vào bản thân là con nít liền đi gây rối lung tung lên.
Chủ nhiệm Tằng cùng với một vài người lớn đi đến Văn gia, muốn Văn gia dạy dỗ lại con cái họ. Vậy mà không nghĩ tới Văn gia căn bản là không muốn quản, còn nói cái gì mà con trai thì làm gì có ai mà không quậy phá chứ, các ngươi cũng không thể trói con của mình lại đi phải không?
Theo quan điểm của Văn gia, người khác bị cái gì không liên quan gì đến gia đình họ, họ chỉ quan tâm con cái họ có vui vẻ hay không. Còn về việc có làm chậm trễ tương lai của người khác hay không, muốn trách cũng chỉ có thể trách một số người học hành không tốt, cũng không thể đổ trách nhiệm mấy người kia thi không tốt lên đầu con bọn họ được.
Không ít người không đại viện đều biết đến một nhà không biết xấu hổ này, nhưng không nghĩ tới lại không có tố chất như vậy. Đối phó với loại vô liêm sỉ không biết xấu hổ này, thì phải vô liêm sỉ hơn cả chúng. Vì vậy, một cặp vợ chồng có con đang chuẩn bị thi đại học, không nói lời nào liền trực tiếp xông vào nhà bọn họ ngồi. Đứa nhóc Văn gia làm ầm ỉ bao lâu họ liền mắng chửi bao lâu, mà lời mắng chửi của họ còn rất ác độc chuyên để trù rủa đứa nhóc của Văn gia, làm cho đám người Văn gia tức giận đến sắc mặt tái xanh tím tái.
Bà nội Văn gia mắng: “Sao các ngươi lại ác độc như vậy? Nó chỉ là một đứa trẻ, vậy mà các ngươi nỡ nguyền rủa nó sao?”
Người phụ nữ trong đôi vợ chồng đó nói: “Các ngươi cũng biết hai chữ ác độc này sao? Trước đây khi con các ngươi cứ lựa ngay lúc con cái người ta đang ôn thi đại học mà ồn ào sao lúc đó các ngươi lại không nhìn thấy, các ngươi không phải là đang cố ý khiến người ta chán ghét sao? Dựa vào cái gì mà các ngươi có thể làm người ta chán ghét, đám người bọn ta phải chịu tội chứ, dựa vào mặt của ngươi to như cái mâm hay dựa vào lòng dạ các ngươi hiểm độc?”
Một vài gia đình có người thân sắp thi đại học cũng không khỏi cau mày nói: “Đúng đấy, đúng đấy, làm người cũng không thể quá mức vô lý. Mọi người đều là hàng xóm sau này ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, nếu như sự việc ngày hôm nay làm cho quá khó coi, các ngươi cũng không sợ đứa trẻ nhà các ngươi gặp báo ứng à?”
Bà nội Văn gia vừa nghe thấy câu này, ngay lập tức ôm lấy ngực mắng chửi: “Các ngươi đây là lấy đứa trẻ uy hiếp ta, các ngươi dám uy hiếp ta sao? Còn có pháp luật hay không chứ, ta muốn xem ai dám động đến cháu trai của ta?”
Lão bà này hoàn toàn không nói lý, nói chuyện đàng hoàng với bà ta cũng bị mắng, cứ như vậy mà dây dưa mãi vẫn không xong. Cuối cùng vẫn là một người ở khu đại viện bên cạnh đã báo cáo tình hình ở đây cho tổ dân phố, do có người của tổ dân phố ra mặt giải quyết lúc này mới yên ổn được.
Ở bên ngoài đại viện có ồn ào ầm ỉ như thế nào, cũng không có ảnh hưởng quá lớn đến Dương Từ và Dương Mộng Liên. Dù sao thì trước đây trong đại viện cũng luôn ồn ào ầm ỉ, họ đã sớm có thói quen học tập trong hoàn cảnh ồn ào như vậy.
Kỳ thi tuyển sinh đại học có hai ngày, mỗi ngày hay kỳ thi, tổng cộng có bốn kỳ thi. Thi khoa học xã hội: ngữ văn, toán, chính trị, lịch sử địa lý; Thi khoa học tự nhiên: ngữ văn, toán, chính trị, vật lý hóa học. Mỗi môn có tổng điểm là 100, tổng điểm toàn phần là 400. Nếu muốn xét tuyển vào ngành ngoại ngữ của trường đại học thì còn phải thi thêm một môn ngoại ngữ nữa.
Ngày hôm sau là ngày đầu tiên của kỳ thi tuyển sinh đại học, Dương Từ và Dương Mộng Liên đều là học sinh khối khoa học tự nhiên. Ngày đầu tiên thi ngữ văn và toán trước, đề thi ở mỗi tỉnh khác nhau, độ khó tương đối của đề thi cũng khác nhau. Vào buổi sáng khi Dương Từ bọn họ bước vào phòng thi, bông tuyết bất ngờ rơi bên ngoài, sau khi họ nhận được bài thi, tuyết ngày càng dày đặc, mặt đất bên ngoài trong chốc lát trở nên trắng xóa.
Dương Từ bọn họ là thi ở trong phòng học của huyện thành, mặc dù môi trường lớp học không thể so sánh với đời sau, nhưng nó tốt hơn nhiều so với các công xã địa phương. Nghe nói một số công xã ở địa phương còn chưa được nối điện, thí sinh dự thi đại học ở những nơi đó phải mang theo đèn cầy. Hơn nữa đúng lúc lại gặp phải một ngày tuyết rơi lạnh như vậy, cũng không biết những thí sinh kia làm sao trải qua hai ngày này.
Những thanh niên trí thức như chị dâu ba Vu Hân Tuyết phải thi vào các trường công xã khác nhau. Công xã của họ đã được nối điện từ vài năm trước, môi trường lớp học trong trường cũng tốt hơn những nơi khác, tốt hơn nhiều so với những nơi mà Dương Từ đã đề cập. Ít nhất lớp học ở công xã họ sẽ không bị mưa gió dột, càng không cần mấy thí sinh đó tự mang theo đèn cầy để chiếu sáng.
Chỗ ngồi của Dương Từ trong kỳ thi tuyển sinh đại học là ghế đầu tiên, ngay dưới con mắt của giám thị, và là ghế đầu tiên ở lối vào. Vị trí này vào ngày thường đóng cửa thì không sao, nhưng hôm nay tuyết rơi dày đặc còn phải luôn mở cửa như vậy, với Dương Từ mà nói thì có chút chịu khổ rồi. May mà Dương Từ luôn tập thể dục, cũng không phải người có tính cách sợ chịu khổ, nếu không hai ngày liên tiếp bị đông lạnh anh chắc chắn sẽ bị bệnh.
Bài kiểm tra đầu tiên là ngữ văn, cả Dương Từ và Dương Mộng Liên đều giỏi ngữ văn nên bài kiểm tra đầu tiên đã diễn ra thuận lợi. Điều duy nhất khiến Dương Từ ngạc nhiên là số lượng câu hỏi ngữ văn trong kỳ thi tuyển sinh đại học cấp tỉnh của họ không nhiều, một trong những câu hỏi tự luận đã là 50 điểm. Câu hỏi làm văn chiếm một nửa số điểm, muốn đạt điểm cao môn ngữ văn thì phần làm văn phải tuyệt đối xuất sắc, nếu không sẽ khó kéo dài khoảng cách điểm số với mọi người.
Các thí sinh trong phòng thi của Dương Từ đều là những người có thành tích rất tốt vào ngày thường, cho nên vào lúc thi không có chuyện gì cả. Nhưng những phòng thi khác thì không giống vậy, đặc biệt là những người đã lâu không cầm bút, gặp thời tiết lạnh giá như vậy thật sự xảy ra rất nhiều tình huống, thậm chí có không ít thí sinh gian lận trong phòng thi.
Bởi vì đây là kỳ thi tuyển sinh đại học đầu tiên sau khi khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học, để phản ánh tầm quan trọng của kỳ thi tuyển sinh đại học này, đồng thời cũng để tuyển chọn những tài năng xuất sắc và có năng lực hơn, cho nên những thí sinh gian lận trong phòng thi bị trừng phạt càng nghiêm trọng, thậm chí có người cả đời này cũng không được thi đại học nữa.
Cả Dương Từ và Dương Mộng Liên đều làm tốt trong bài kiểm tra đầu tiên, nhưng khi đến bài kiểm tra toán vào buổi chiều, Dương Mộng Liên vì nhiễm lạnh mà tới tháng sớm, điều này khiến cô ấy hơi lơ đãng trong suốt bài kiểm tra. May mà các đề toán học lần này không phải là đặc biệt khó khăn, ít nhất Dương Mộng Liên đã không gặp phải bất kỳ câu hỏi nào mà cô ấy không thể giải quyết.
Mặt khác, Dương Từ thậm chí còn thoải mái hơn, toán học khác với các chủ đề chính trị và ngũ văn, mỗi câu hỏi đều có một câu trả lời cố định. Chỉ cần không phạm phải bất kỳ sai lầm cấp thấp nào, anh rất có tự tin lần này có thể được trọn điểm. Cho nên sau khi Dương Từ một hơi làm xong đề toán, anh có nhiều thời gian để kiểm tra lại nhiều lần, sau khi xác nhận rằng bài thi không có vấn đề gì, Dương Từ đã nộp bài thi sớm hơn vài phút.
Sau khi nộp bài thi và đi ra ngoài, anh đợi ở cửa phòng thi của Dương Mộng Liên. Khi thời gian làm bài thi thứ hai kết thúc, Dương Mộng Liên bước ra khỏi phòng với khuôn mặt tái nhợt, Dương Từ nhìn thấy bộ dạng như vậy của cô liền giật mình, vội vàng tiến tới hỏi thăm tình hình của cô.
Dương Mộng Liên xua tay, ngượng ngùng nói: “Không sao, chỉ là kinh nguyệt mà thôi. Ai dô… Chị đúng thật là xui xẻo mà, lúc nào đến không được, sao cứ nhè vào lúc mấu chốt lại đến.”
Các cô gái ở thời đại này, đối với việc đến tháng đều cảm thấy rất đáng xấu hổ. Lỡ mà vô tình bị thấm ra ngoài, càng cảm thấy đây là một việc rất khó coi. Vốn dĩ Dương Mộng Liên cũng nghĩ như vậy, nhưng sau đó suy nghĩ của cô ấy đã thay đổi rất nhiều. Đặc biệt là cô càng ngày càng đọc nhiều sách, lại thêm đi ra khỏi nơi nhỏ nhoi hẻo lánh, cô không hề cảm thấy xấu hổ về kinh nguyệt.
Dương Từ thở phào nhẹ nhõm, ngay lập tức cởi áo khoác và quấn quanh người cô. Dáng người Dương Mộng Liên tương đối nhỏ nhắn, áo khoác của Dương Từ có thể che phủ đến tận đùi của cô ấy. Không đợi hai người lần lượt rời khỏi trường, họ đã nhìn thấy Dương Gia Hữu người phủ đầy tuyết đang đứng ở cổng trường, lo lắng chờ đợi hai người họ.
Cũng không biết đối phương đã đợi bên ngoài bao lâu, tuyết rơi đầy người, quần áo, lỗ tai khiến Dương Từ và Dương Mộng Liên nhất thời cảm thấy đau lòng. Nhưng không đợi hai chị em họ mở miệng trách anh ba, anh ba đã nhìn thấy sắc mặt của Dương Mộng Liên có gì đó không ổn. Khi biết Dương Mộng Liên bị hành kinh do cảm lạnh, anh ấy lập tức cõng Dương Mộng Liên trên lưng chạy đến nhà trong huyện thành.
Hôm nay là ngày thi đại học của chị em Dương Từ, Dương Mãn Thương bọn họ thực sự lo lắng nên đã nhờ Dương Gia Hữu đến xem tình hình. Về phần vợ của Dương Gia Hữu cũng tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học, vì sao Dương Gia Hữu không đi cùng cô ấy là vì Vu Hân Tuyết không muốn anh ấy đi cùng cô ấy.
Vu Hân Tuyết là một thanh niên trí thức trong đại đội của họ, và các kỳ thi dành cho thanh niên trí thức đều phải được thực hiện tại các trường công xã. Vì hiện tại Vu Hân Tuyết đang mang thai, trong kỳ thi chạy tới chạy lui không tiện, nên cô đã chuyển đến nhà chị cả trước. Nhà chị cả vốn đã đông đúc, khi Vu Hân Tuyết đến cô ấy có thể ở trong phòng của cháu gái, cô ấy và cháu gái có thể cùng nhau chen chúc trên một chiếc giường. Dương Gia Hữu không thể chuyển qua sống cùng vợ nên anh ấy định ngày hôm sau dậy sớm đến công xã cùng cô. Dù sao thì từ nhà đến công xã cũng không quá xa, đối với một người đàn ông như Dương Gia Hữu thì chẳng là gì cả.
Vì phòng thi của Vu Hân Tuyết ở trong công xã, nên Dương gia ban đầu muốn giống như những người khác, đến lúc đó đi cùng cô đến bên ngoài phòng thi. Kết quả không nghĩ đến trong lòng Vu Hân Tuyết áp lực rất lớn, khi cô ấy nghe nói rằng Dương Gia Hữu bọn họ phải đợi bên ngoài phòng thi, bên ngoài trời đang đổ tuyết, áp lực trong lòng cô ấy càng lớn hơn. Cho nên vào buổi chiều cô ấy đã kể với gia đình, mọi người vì để cho cô ấy không quá áp lực nữa, liền nghe lời không đứng đợi ở bên ngoài trường thi nữa, chỉ nhờ Dương Đại Hồng đến đón Vu Hân Tuyết khi kỳ thi kết thúc.
Dương Gia Hữu không thể ở bên cạnh vợ, anh ấy lại là người có tính cách không thể ở yên thích suy nghĩ nhiều. Thấy anh ấy cứ quanh quẩn trong nhà, Dương Mãn Thương bảo anh ấy đến huyện thành để chăm sóc mấy đứa em. Dù sao hai ngày này Vu Tâm Tuyết cũng không muốn bọn họ đi cùng cô ấy, thay vì để Dương Gia Hữu suốt ngày ở nhà, không bằng giao cho anh ấy một nhiệm vụ để hắn an tâm.
Đúng lúc Dương Gia Hữu cũng không muốn ở trong nhà, liền nghe lời chạy đến huyện thành. Trong một ngày tuyết rơi như vậy, anh ấy không sợ lạnh cóng nên đã túc trực bên ngoài phòng thi của mấy đứa em, thầm cầu nguyện cho vợ và các em. Cứ như thể anh ấy chịu khổ thêm một chút, mấy người trong nhà anh ấy có thể đạt điểm cao trong kỳ thi.
Vốn là vì đến kỳ kinh nguyệt đột ngột nên Dương Mộng Liên vẫn có chút không vui, nghĩ rằng đến trong kỳ thi tuyển sinh đại học sẽ càng thêm hỗn loạn. Nhưng sau khi nhìn thấy anh ba, Dương Mộng Liên ngay lập tức quên đi chút không vui và khó chịu về cơ thể đó. Cô ấy sung sướng nằm trên tấm lưng rộng lớn của anh ba, không nhịn được cười nói huyên thuyên không dứt: “Anh ba, anh ba, đã lâu rồi anh không cõng em.”
Dương Gia Hữu cười nói: “Ai bảo em đã lớn như vậy rồi chứ, anh ba cũng phải tránh hiềm nghi mà.”
Dương Mộng Liên bĩu môi, mặc dù biết anh ba nói cũng có lý, nhưng cô ấy vẫn nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Nhưng bây giờ không phải anh đang cõng em rồi sao.”
Dương Gia Hữu trong lòng cảm thấy bất lực, nhưng anh ấy vẫn kiên nhẫn nói: “Này thì không giống, bây giờ không phải là em đang khó chịu sao?”
Dương Mộng Liên: “Đúng rồi, sao anh đột nhiên lại đến huyện thành vậy, chị dâu ba không phải cũng cần thi đại học sao?”
Dương Gia Hữu nói: “Áp lực trong lòng em ấy có chút lớn, sợ bản thân thi không tốt, không muốn ta ở nhà cùng với em ấy. Ta ở nhà cũng không có việc gì làm, liền bị cha chúng ta kêu đến đây.”
Dương Từ nghe vậy cũng không cảm thấy bất ngờ, mỗi người tham gia kỳ thi đại học đều không giống nhau. Có người thích đi cùng người nhà, cảm thấy có người nhà trong lòng sẽ thấy an tâm hơn. Có người cả đời đều rất mạnh mẽ, từ lâu đã quen với việc một mình chống chọi với mọi chuyện, không thích làm phiền đến người khác để người khác phải bảo vệ mình. Còn có một số người khi tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học sẽ rất lo lắng, thậm chí có người nhà đi cùng cũng là một gánh nặng đối với họ.
Dù sao, có hàng ngàn người hàng ngàn tình huống, nhưng may là Vu Hân Tuyết không đơn độc. Trong kỳ thi, cô ấy sẽ ở trong nhà của chị cả, người nhà của chị cả sẽ chăm sóc cô ấy, trong công xã đều là những gương mặt quen thuộc nên Vu Hân Tuyết ở đó sẽ không xảy ra chuyện gì.
Dương Gia Hữu mang hai chị em về nhà, vì lo lắng cho hai người họ nên anh ấy cũng không quay về quê nhà. Dù sao giường trong phòng ngủ của Dương Từ rất lớn, trong nhà còn có chăn bông dư ra, chen chút cũng có thể ngủ được. Buổi tối trước khi đi ngủ, Dương Từ vốn muốn cùng anh ba nói chuyện, lại bị bàn tay to của anh ba xoa xoa đầu, Dương Từ đành phải nhắm mắt đi ngủ sớm.
Sáng hôm sau dậy sớm, Dương Gia Hữu và Lưu Tiêm Mai làm bữa sáng, sau đó đưa hai chị em vào phòng thi. Vốn dĩ Dương Gia Hữu muốn ở bên ngoài chờ, nhưng anh ấy cũng là con ruột của Lưu Tiêm Mai, Lưu Tiêm Mai cũng không nỡ để anh ấy ở ngoài trời lạnh như này, liền nói với Dương Gia Hữu sau khi tiễn xong anh ấy hãy nhanh chóng quay lại. Dù sao chỗ bọn họ cách trường thi cũng không xa, đợi đến buổi trưa sắp kết thúc thi rồi đến cũng không muộn.
Dương Gia Hữu là một người không chịu nỗi rảnh rỗi, vì vậy vào buổi sáng anh ấy còn cố ý quay lại công xã một chuyến. Lúc này Vu Hân Tuyết đã tiến vào trường thi, không nhìn thấy anh ấy cũng sẽ không có áp lực tâm lý. Dương Gia Hữu dự định ở lại đó đến cuối buổi sáng, rồi bắt chuyến xe buýt cuối cùng của buổi sáng để trở lại huyện thành.
Người đàn ông cao lớn trầm mặc đứng ở ngoài phòng thi, từ vị trí của mình nhìn không thấy gì, nhưng người đàn ông vẫn yên lặng đứng ở nơi đó, giống như xuyên qua mấy bức tường có thể nhìn thấy người bên trong.
Buổi sáng ngày thứ hai (hôm sau) là về chính trị, không dễ để đạt điểm môn chính trị, vì một số câu hỏi trong chính trị mang tính chủ quan, câu hỏi cũng không có đáp án tiêu chuẩn. Để tránh bị mất điểm của môn này, khi làm bài thi Dương Từ đã rất cẩn thận khi trả lời các câu hỏi, mãi cho đến khi kết thúc kỳ thi mới nộp bài lên.
Khi Dương Mộng Liên bước ra khỏi phòng thi, cô ấy có biểu hiện kỳ lạ giống như Dương Từ, đôi mắt cô ấy đầy bất an về kỳ thi. Vốn dĩ cô ấy muốn cùng Dương Từ kiểm tra đáp án, nhưng nghĩ đến buổi chiều còn có bài kiểm tra, để không ảnh hưởng đến bài thi buổi chiều, cô chỉ còn cách kìm nén xung động trong lòng.
Sau đó là đến kỳ thi vào buổi chiều, có lẽ vì kỳ thi gần kết thúc, hoặc là có cảm giác kết cục đã định. Khi làm bài thi vật lý hóa học cuối cùng, tâm lý của Dương Từ đã ổn định hơn so với ba kỳ thi trước, ngay cả giám thị cũng đến xem anh vài lần, nhưng anh không quan tâm đến phản ứng của giám thị.
Nói thật, cho dù anh đã trải qua kỳ thi tuyển sinh đại học, hiện tại lại sống lại một lần nữa, đối mặt với kỳ thi tuyển sinh anh vẫn sẽ có chút khẩn trương. Đặc biệt là kỳ thi tuyển sinh đại học lần này là lần đầu tiên sau khi khôi phục lại kỳ thi tuyển sinh đại học, thái độ của mọi người với kỳ thi đại học này đều rất nghiêm túc.
Thậm chí, một số nông dân ít học còn coi kỳ thi tuyển sinh đại học là một chuyện rất thần thánh, dẫn đến không khí kỳ thi tuyển sinh đại học hai ngày qua vô cùng căng thẳng. Họ giống như là cá chép vượt cổng rồng vậy, chỉ cần họ nhảy cao hơn và xa hơn những người khác, họ có thể trở thành rồng.
Sau khi kỳ thi cuối cùng hoàn toàn kết thúc, Dương Từ xoa xoa những ngón tay có chút lạnh cóng, cùng đám đông đi ra ngoài. Dương Mộng Liên đang đi bên cạnh anh, có lẽ vì kỳ thi tuyển sinh đại học cuối cùng đã kết thúc, cô ấy trông có vẻ hào hứng và không ngừng nói chuyện với Dương Từ về kỳ thi.
Không đợi câu trả lời của Dương Từ, hai người cùng nhau rời khỏi cổng trường, Dương Gia Hữu và Lưu Tiêm Mai đang đợi ở cổng kéo họ đến một nhà hàng quốc doanh gần đó, cả nhà bốn người định vung tiền một trận. So với vẻ vui mừng trên mặt bốn người nhà bọn họ, tâm tình của rất nhiều người xung quanh đều không tốt, chỉ có một số ít người có hoàn cảnh tốt.
Một cô gái làm bài thi không tốt đang ngồi xổm ở ven đường, che mặt nức nở khóc như thể không có ai xung quanh. Cách cô ấy không xa, một cậu sinh viên trẻ đang giận bố mẹ đến đón: “Cút đi cút đi! Đã nói là đừng hỏi mà, điểm thi còn chưa có, ai mà biết được có thể thi được bao nhiêu điểm chứ? Lại nói mấy ngươi có hiểu cái gì đâu, hỏi rồi cũng như không hỏi thôi.”
Lưu Tiêm Mai nhìn học sinh đang tức giận, kéo Dương Từ đang ở phía sau một bước, sau đó nhìn gia đình ồn ào bên kia và nói: “Dù hai đứa có thi như thế nào, trong lòng mẹ các con vẫn là đứa trẻ giỏi nhất, cho nên các con tuyệt đối đừng có áp lực gì hết. Tình hình hiện tại của nhà chúng ta cũng không tệ, ngay cả khi các con không thi đậu cũng sẽ không để các con chịu khổ đâu.”
Vốn dĩ Dương Từ và Dương Mộng Liên không chú ý đến bên đó, nhưng khi họ nghe thấy Lưu Tiêm Mai đột nhiên nói những lời như vậy, họ mới phát hiện ra xung quanh có rất nhiều thí sinh có tâm trạng không quá tốt. Tuy nhiên, tâm trang của hai chị em vẫn luôn rất tốt, hai ngày qua đều làm bài thi rất tốt, không hề bị cảm xúc tiêu cực của những thí sinh đó ảnh hưởng.
Cả nhà ăn một bữa cơm ở nhà hàng quốc doanh ở huyện thành, sáng hôm sau dọn dẹp một chút, một nhà bốn người ngồi chuyến xe sớm về nhà ăn cơm. Vẫn còn một tháng nữa mới có kết quả thi, họ phải quay lại để thảo luận về việc đăng ký vào trường đại học nào. Nếu hoàn cảnh cho phép, Dương Từ hy vọng rằng cả gia đình có thể đăng ký một trường học ở thủ đô, để cả nhà có thể ở bên nhau mọi lúc.
[text_hash] => 0215c505
)