Array
(
[text] =>
Chương 105
Từ Hoa Xuân cho đến bây giờ vẫn chưa được biết, những chuyện giữa hắn ta và Tề Tú Ni đã bị người ta biết được. Cho nên khi Dương Mãn Thương mang người tới tìm hắn, phản ứng đầu tiên của hắn là biện minh cho việc con dao kia, hắn hoàn toàn không chú ý tới sắc mặt kỳ lạ của Dương Mãn Thương bọn họ.
Dương Từ trước đó đã trói Từ Hoa Xuân lại, sau khi thôn dân biết được Từ Hoa Xuân đã dùng dao đâm bị thương người, không ai dám tùy tiện cởi trói cho hắn ta, vì sợ hắn ta lại nổi điên lên tấn công thôn dân. Cho nên Từ Hoa Xuân vẫn bị trói chặt, lại thêm khuôn mặt bầm tím lúc này, Từ Hoa Xuân trông rất nhếch nhác.
“Đại đội trưởng, đại đội trưởng, chuyện xảy ra lần này là ta sai rồi, lẽ ra ta không nên mang theo vũ khí làm người khác bị thương, còn có trong lúc gấp gáp đã dùng dao đâm Dương Từ bị thương. Ta đã biết mình làm sai rồi, còn mong đại đội trưởng tha thứ cho ta một lần.”
Dương Gia Hữu người đi theo cùng, đầu tiên là cười chế nhạo Từ Hoa Xuân, sau đó tức giận nói với khuôn mặt đen kịch: “Đại đội chưa bao giờ thiếu nợ mấy người thanh niên trí thức các ngươi, chỉ cần là công việc nhẹ nhàng thoải mái đều sẽ giao cho các ngươi, nhưng các ngươi lại đền đáp bọn ta như thế nào? Ngươi vốn là được giao công việc làm giáo viên của đại đội bọn ta với hy vọng có thể dạy dỗ tốt mấy đứa trẻ trong đại đội. Kết quả khiến bọn ta không ngờ tới là ngươi không chỉ không nghiêm túc dạy dỗ mấy đứa trẻ đó, ngươi còn không biết xấu hổ ở trong trường mà làm chuyện nam nữ.”
Khuôn mặt của Từ Hoa Xuân trở nên tái nhợt khi nghe thấy điều này. Hắn còn chưa kịp nghĩ nên nói lại như thế nào, liền nghe thấy Dương Gia Hữu tiếp tục tức giận nói: “Nếu như trong lúc riêng tư ngươi làm chuyện nam nữ thì ta không nói gì, vậy mà các ngươi lại không chỉ có ở trong trường làm, còn bởi vì có học sinh vô tình bắt gặp được, liền nghĩ đủ mọi cách hãm hại một đứa trẻ không hiểu chuyện. Hành vi như vậy của các ngươi làm gì giống một giáo viên chứ, chỉ vì để thuận tiện làm chuyện bậy bạ trong lúc riêng tư, suýt chút nữa đã hủy hoại một đứa trẻ ngây thơ đáng yêu, hai người các ngươi… thật đúng là… thật đúng là không bằng heo chó.”
Một thanh niên đồng môn của Dương gia không khỏi nói: “Đúng đúng đúng, các ngươi là làm giáo viên như thế nào đấy, chúng ta còn trả lương cho ngươi đấy? Các ngươi vậy mà cầm lương bọn ta đưa, lại ở trong trường bắt nạt con của bọn ta. Mấy đứa nhóc Nhị Phán đó tuy rằng là nghịch ngợm, nhưng chúng cũng không phải là loại thích bắt nạt con gái, chẳng lẽ chúng cũng do các ngươi xúi giục sao?”
Ngày hôm đó nếu không phải Dương Từ tới kịp lúc, không chỉ là hủy hoại đi một đứa trẻ ngoan như Tiêm Tiêm. Mấy đứa nhóc Nhị Phán bị cô giáo lừa dối này còn không biết vì sự việc bạo lực này tương lai sẽ đi vào con đường nào.
Những gì chàng trai trẻ nói thực sự đi đúng vào vấn đề rồi, bởi vì khi Từ Hoa Xuân nghe những gì anh ấy nói, trên mặt hắn ta vụt qua tia chột dạ. Thấy vậy, trong lòng Dương Gia Hữu càng lạnh hơn, anh ấy dẫn theo hai chàng trai đồng môn rời đi, vào trong thôn tìm kiếm những đứa trẻ bạo lực ngày hôm đó.
Sau nhiều lần đe dọa và dụ dỗ, hai đứa nhóc khá nhát gan trong đó đã không kìm lòng được đem toàn bộ sự việc đều khai hết ra. Tề Tú Ni và Từ Hoa Xuân tương đối thông minh, họ không xúi giục rõ ràng cho mấy đứa nhóc, mà là do sau khi Tề Tú Ni vô tình cố ý ám chỉ điều đó, Nhị Phán đã chủ động bạo lực với Tiêm Tiêm.
Mặc dù mọi người không có đủ bằng chứng để chứng minh Nhị Phán bọn họ bắt nạt Tiêm Tiêm, là bị Tề Tú Ni và Từ Hoa Xuân xúi giục. Tuy nhiên, sau nhiều cuộc điều tra của mọi người, mọi người đã có thể xác định là họ đã làm điều đó. Sau khi người trong thôn biết chuyện, có vài người nóng nảy ngồi không yên. Người nông thôn như họ một năm kiếm được không bao nhiêu, không dễ gì mới dành dụm được ít tiền để cho con đi học, vốn dĩ họ muốn con mình đi đến trường để tiếp nhận nền giáo dục chính đáng, chứ không phải là tốn tiền để cho bọn họ dạy mấy thứ cặn bã này.
Đặc biệt là đối với Tiêm Tiêm thân là nạn nhân, vừa nghĩ đến những việc trước đó đã xảy ra với cô bé, mẹ của Tiêm Tiêm liền không thể kìm được. Lần này bà ấy không mang Tiêm Tiêm đi cùng, mà nhặt cây chổi ở nhà đi đến Tri Thanh Điểm. Bà ấy không muốn Tiêm Tiêm còn nhỏ đã bị người ta cười nhạo, càng không muốn Tiêm Tiêm nhìn thấy bà ấy đánh nhau với người ta, vì sợ để lại ký ức xấu cho cô con gái nhỏ.
Tề Tú Ni cũng vừa nghe được chuyện này, đang nghĩ đến việc từ bỏ Từ Hoa Xuân quay trở lại đại đội của họ trước. Tuy rằng trong chuyện này cô ta không có lý, nhưng thà về đại đội của cô ta còn hơn ở lại nơi này, ít nhất gia đình và đồng môn sẽ không trơ mắt nhìn cô ta bị người ta đánh mắng.
Cho nên khi mẹ Tiêm Tiêm đến cửa, Tề Tú Ni đã ôm theo đồ đạc chạy đi rồi. Nhưng đáng tiếc là cô ta chạy không được bao xa, đã bị người của công xã chặn lại ở cửa thôn. Trong số bốn giáo viên ở trường tiểu học của Dương Từ bọn họ, ba người trong số họ đều có vấn đề và công xã phải chịu trách nhiệm về vấn đề này.
Để tránh sự việc này tiếp tục mở rộng ra, đồng thời cũng là để xoa dịu Dương Mãn Thương, lần này công xã cử rất nhiều cán bộ, là đặc biệt phê duyệt để giải quyết việc này. Kết quả không nghĩ đến là bọn họ còn chưa vào thôn từ xa đã nhìn thấy Tề Tú Ni định chạy, liền không nói một lời chặn lại.
Để loại bỏ cái mác đứa trẻ hư khỏi Tiêm Tiêm, đồng thời để cho Nhị Phán bọn họ biết họ đã làm sai điều gì, phải nói hết những chuyện tồi tệ mà Tề Tú Ni bọn họ đã làm, thông qua đại đội trưởng và cán bộ công xã nói cho toàn thôn biết.
Trong hai ngày kế tiếp, cả thôn vẫn luôn ồn ào ầm ỉ. Dù sao thì nó liên quan đến mấy đứa nhỏ của các hộ gia đình, mọi người đều khá quan tâm đến các vấn đề của trường tiểu học. Đối với loại giáo viên mà nhân phẩm có vấn đề như thế này, không thể để một người như vậy làm giáo viên cho con mình được.
Đầu năm nay việc không nghiêm túc hẹn hò yêu đương mà có quan hệ nam nữ bậy bạ trong lúc riêng tư là điều rất khó chấp nhận. Đặc biệt là Tề Tú Ni còn không chỉ có một hai người bạn trai, nghe nói ngoại trừ Từ Hoa Xuân và cái người của Dương gia kia, cô ta có thể đi cửa được chuyển đến đại đội của họ làm giáo viên là vì có quan hệ mờ ám một người trong công xã.
Khi Dương Từ biết chuyện này, anh đang bị người nhà đè xuống giường, khuôn mặt không còn gì luyến tiếc nữa bị bà nội đút ăn. Vừa quen thuộc đút cho Dương Từ ăn, bà nội vừa dỗ dành Dương Từ như một đứa trẻ: “Được rồi được rồi, chỉ còn một muỗng nữa thôi, chỉ một muỗng thôi. Ai nói ăn một muỗng nữa sẽ béo lên chứ? Bây giờ con chỉ phát triển chiều cao thôi không có phát triển thêm miếng thịt nào hết, bà nội nhìn mà không khỏi đau lòng đâu.”
Dương Từ nhất thời không nói nên lời, anh là để ý chuyện ăn một muỗng cơm sao? Điều anh để ý là anh đã một đống tuổi rồi, còn được bà nội tự tay đút cơm. Đối với một người đã quen tự lập mà nói, thật sự không quen với cảm giác được cho ăn như thế này, dù sao thì đời trước, từ khi anh biết chuyện, đều tự lo cho mình như một người lớn, gần như… trước giờ chưa có được người lớn kiên nhẫn đút cơm ăn.
Lưu Tiêm Mai từ bên cạnh nói: “Cô giáo Tề đó cũng thiệt giỏi nha, ta chỉ nghe nói một chân đạp hai thuyền, vẫn là lần đầu tiên ta nghe nói có người một chân đạp ba thuyền. Mọi người nói xem cô ta là đang có ý đồ gì chứ, ý đồ muốn sau khi bị người ta biết chuyện liền thân bại danh liệt sao?”
Dương Từ trong miệng đầy đồ ăn, căn bản là không rảnh để trả lời mẹ, đành phải gật đầu chiếu lệ. Lưu Tiêm Mai cũng không nghĩ là anh có thể trả lời được gì, vì vậy bà ấy tự mình “ăn dưa” tiếp tục nói: “Trước không nói đến chuyện của cô giáo Tề, nghe nói là bốn giáo viên đã thay đổi hết ba người. Trong số đó, giáo viên họ Phùng kia vẫn ổn, chính là cái người khi lên lớp giảng bài mà xem sách khác kia, bị đuổi cũng không ảnh hưởng gì lắm. Nhưng hai người kia thì phiền phức lắm, nghe nói không chỉ bị nhà trường cho thôi việc mà các trường khác cũng không muốn dùng giáo viên như này, sau này không có cách nào làm giáo viên rồi. Không chỉ đơn giản như vậy đâu, mẹ Tiêm Tiêm còn muốn kiện Tề Tú Ni nữa, muốn kiện cô ta tội tiếp gì đấy…”
Dương Mộng Liên người vẫn luôn làm người trong suốt, nghe thấy lời này liền tiếp lời nói: “Đó là tội tiếp tay, nhưng chắc là không phán tội gì được đâu nghe nói là gia đình của Tề Tú Ni đã cho tiền, ông bà nội của Tiêm Tiêm dự định giải quyết riêng.”
Lưu Tiêm Mai cau mày: “Giải quyết riêng? Đúng thật là không biết họ nghĩ như thế nào, là đứa trẻ quan trọng hay tiền quan trọng chứ? Cứ như thế liền giải quyết riêng sao?”
Đối với Dương gia, con cái quan trọng hơn tiền, nhưng đối với hầu hết các gia đình, đặc biệt là một số gia đình trọng nam khinh nữ, tiền thực sự quan trọng hơn con cái của họ.
Dương Từ cuối cùng đã ăn xong, nhịn không được hỏi về Từ Hoa Xuân: “Từ Hoa Xuân đó bây giờ thế nào rồi, rốt cuộc là anh ta có ấu dâm hay không?”
Dương Mộng Liên: “Không có, có nữ cảnh sát đã hỏi mấy đứa trẻ, hắn ta quả thực là thường xuyên đưa nữ sinh vào văn phòng, nhưng hắn ta là một người có tà tâm nhưng không có gan làm. Nhưng sau chuyện này cũng khó mà nói được, nếu không phải em đặc biệt thông minh đã ra tay bắt được hắn ta trước, chị nghĩ là sau ngày hắn ta lớn gan lên rồi liền dám làm thôi. Tất nhiên, tốt hơn hết là nên đề phòng những chuyện như vậy, nói đi nói lại tất cả đều nhờ vào em đấy.”
Dương Mộng Liên nói đến đây liền dừng một chút, sau đó nhìn em trai mình nở nụ cười: “Nhưng hắn ta không có ấu dâm, chỉ mỗi việc hắn làm chuyện nam nữ bậy bạ ở trường và dùng dao đâm bị thương người là đủ để hắn đến cục cảnh sát uống nước rồi.”
Dương Từ nghe những lời này gật đầu: “Chỉ cần không có nạn nhân nào nữa, đó là một chuyện vui với em rồi. May mà… hắn ta không thực sự làm gì cả, nếu không em nhất định phải để cho cả đời hắn ta đều ở trong ngục.”
…
Sau khi gói hàng của Tạ Nghiễn Thanh bị Tạ Điềm Bảo lấy đi vào ngày hôm đó, trong lòng tiểu Liễu luôn cảm thấy rất băn khoăn, luôn cảm thấy là do anh ấy đã đánh mất gói hàng. Vốn dĩ anh ấy muốn đi qua nói một tiếng với Tạ Nghiễn Thanh, nhưng lại xảy ra chuyện cùng với Tạ lão đi quân đội, đi mấy ngày mới từ trong quân đội trở về nhà cũ.
Chiều nay khi lại đến phòng thư lần nữa, Tiểu Liễu lại nhớ tới chuyện này, liền chạy đến thư phòng tìm Tạ Nghiễn Thanh. Sau khi Tạ Nghiễn Thanh nghe những lời của tiểu Liễu, trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp không có phản ứng gì nhiều, chỉ có những ngón tay vô thức nắm chặt cuốn sách trong tay.
Tiểu Liễu có chút lo lắng nhìn Tạ Nghiễn Thanh, mặc dù Tạ Nghiễn Thanh không có chức vụ và không có công việc gì, nhưng tiểu Liễu không biết tại sao, luôn cảm thấy sau này Tạ Nghiễn Thanh sẽ rất lợi hại. Trước đây ông cụ đã nói qua nhiều lần, nếu cục diện sau này hoàn toàn ổn định, quốc gia không chỉ dựa vào vũ lực, còn có những người đọc sách như Tạ Nghiễn Thanh.
Ông cụ Tạ: “Đừng coi thường những người đọc sách này, họ đôi khi còn đáng sợ hơn những người mang súng như chúng ta.”
Trước đây, tiểu Liễu không hiểu ý của ông cụ, nhưng sau khi phát hiện ra một số nghiên cứu của Tạ Nghiễn Thanh, tiểu Liễu đột nhiên hiểu ý nghĩa của những lời này. Bởi vì khi Tạ Nghiễn Thanh đang giúp Dương Từ nghiên cứu về đại bác xe hơi, cậu đã vô tình mở ra một cánh cửa thuộc về chính mình, cậu đang nghiên cứu năng lượng mới gì đấy với một vị giáo sư già. Dù sao thì tiểu Liễu cũng không biết nó là cái thứ gì, nhưng chỉ nghe thôi cũng có vẻ rất lợi hại.
Tạ Nghiễn Thanh: “Ý anh nói là gói hàng của ta?”
Tạ Nghiễn Thanh bây giờ không có bạn bè gì, người từ nơi xa gửi đồ cho cậu là ai, không cần suy nghĩ nhiều cậu cũng biết là ai. Nhưng cậu chưa kịp nhìn thấy gói hàng thì nữa đường em gái cậu đã giật lấy, mãi lâu như vậy cậu mới biết.
Điều này khiến Tạ Nghiễn Thanh, người luôn điềm tĩnh và tự chủ, lần đầu tiên cảm thấy khó chịu. Nhưng dù vậy, ngoài mặt cậu vẫn rất bình tĩnh, như thể không quan tâm đến chuyện này.
Tiểu Liễu vừa nhìn thấy bộ dáng của Tạ Nghiễn Thanh, liền biết Tạ Nghiễn Thanh nhất định là vẫn chưa biết chuyện, lập tức vẻ mặt tự trách nói với Tạ Nghiễn Thanh: “Chuyện này là ta làm không tốt, lúc đó không nên để cô ta lấy hàng đi, không nghĩ tới là đến bây giờ cô ta còn chưa đưa cho ngươi.”
Không đợi tiểu Liễu tiếp tục tự trách mình, Tạ Nghiễn Thanh nhẹ nhàng nói: “Chuyện này ta không trách ngươi, được rồi, ngươi đi làm việc trước đi.”
Tiểu Liễu nghe xong còn muốn nói cái gì, nhưng nhìn thấy Tạ Nghiễn Thanh rủ lông mi xuống cùng vẻ mặt không muốn nói thêm lời nào, Tiểu Lục đành phải xoay người mang theo khuôn mặt ủ ê rời đi. Sau khi chờ tiểu Liễu đã rời đi năm phút đồng hồ, Tạ Nghiễn Thanh mới không nhanh không chậm đặt sách xuống, sau đó đi ra ngoài thư phòng.
Khi Tạ Nghiễn Sâm từ bên ngoài trở về, anh ấy tình cờ bắt gặp Tạ Nghiễn Thanh đang tìm Tạ Điềm Bảo. Anh ấy từ xa gọi Tạ Nghiễn Thanh một tiếng, nhưng Tạ Nghiễn Thanh tựa hồ không nghe thấy, đến dừng lại nhìn người anh cả này cũng không có. Một tia nghi ngờ hiện lên trong mắt Tạ Nghiễn Sâm khi nhìn thấy điều này, anh ấy lập tức cởi mũ quân đội sải bước theo sau.
Khi Tạ Nghiễn Thanh gõ cửa phòng Tạ Điềm Bảo, Tạ Điềm Bảo đang cầm kéo cắt một bức ảnh, mà bức ảnh này là bức ảnh kia của Dương Từ. Cô ta cảm thấy phông nền ảnh của Dương Từ xấu quá nên định cắt ra dán vào khung thì nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
Tạ Điềm Bảo không có lập tức đứng lên, mà là âm thầm đếm số tiếng gõ cửa bên ngoài, sau khi xác định bên ngoài không phải mẹ Tạ, mới lẩm bẩm nói: “Đến cũng thật sự là quá chậm mà.”
Ngay lúc Tạ Điềm Bảo định để mặc đối phương một lúc, tiếng gõ cửa bên ngoài đột nhiên ngừng lại, Tạ Điềm Bảo vểnh tai nghe một hồi, thấy bên ngoài không có động tĩnh, còn tưởng rằng đối phương đã đi rồi.
Không ngờ bên ngoài yên tĩnh một lúc, sau đó nghe thấy âm thanh có người dùng chìa khóa mở cửa. Sau khi Tạ Điềm Bảo biết rõ chuyện gì đang xảy ra, cô ta tức giận đến mức tay run lên, đã cắt đôi bức ảnh của Dương Từ.
Thành thật mà nói, người trong ảnh khá ưa nhìn, mặc dù cô ta không biết đối phương là ai, nhưng từ các đặc điểm trên khuôn mặt, cô ta có thể đoán được rằng đối phương chắc chắn là một người rất thú vị, chắc chắn sẽ làm cho anh trai nhàm chán kia của cô ta thú vị hơn.
Nhìn thấy người trong ảnh bị cắt, khuôn mặt như minh tinh bị cắt làm đôi, trong lòng Tạ Điềm Bảo vẫn cảm thấy đáng tiếc, vốn dĩ cô ta còn muốn nhìn nó thêm hai ngày nữa.
Chậc chậc…
Sau khi Tạ Nghiễn Thanh mở cửa ra, nhìn thoáng qua bức ảnh trên mặt đất. Cậu biết là Dương Từ đã gửi đồ cho cậu, nhưng lại không biết chuyện còn có bức ảnh. Cho nên khi cậu nhìn thấy bức ảnh của Dương Từ bị cắt thành nhiều mảnh, Tạ Nghiễn Thanh người vẫn luôn trông giống như một người nộm, lần đầu tiên không thể chịu đựng được và động tay với Tạ Điềm Bảo.
Vì khi Tạ Nghiễn Thanh còn rất nhỏ, mẹ Tạ đã truyền cho cậu ý nghĩ rằng em gái là phải yêu thương: “Nghiễn Thanh à, con là anh trai, anh trai nhất định phải bảo vệ em gái mình, nhìn em gái con xem thật nhỏ nhắn thật đáng yêu, con phải gần gũi với nó nhiều hơn, lớn lên cũng phải bảo vệ em gái nữa.”
“Nghiễn Thanh à, em gái con không phải là cố ý đâu, nó từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, con là anh trai, phải nhường cho em gái.”
“Nghiễn Thanh à, em gái con bệnh rồi, cha mẹ phải chăm sóc cho em, con đã lớn rồi, con phải học cách tự lo cho bản thân mình đi.”
“Nghiễn Thanh à, bây giờ gia đình gặp phải đại nạn, con là con trai còn em gái con là con gái, cho nên mẹ chỉ có thể để con chịu khổ một chút rồi.”
…
Khi những cảnh trong quá khứ tái hiện, Tạ Nghiễn Thanh trước giờ chưa bao giờ cảm thấy tủi thân, lần đầu tiên cậu mới phát hiện ra bản thân mình cũng biết tủi thân, hóa ra cậu cũng sẽ cảm thấy mất cân bằng trong lòng. Dường như cậu… đã trở nên nhỏ nhen, trở nên tùy hứng, trở nên không thể khoan dung nữa rồi.
Tạ Điềm Bảo một mặt không thể tin nhìn Tạ Nghiễn Thanh, đưa tay sờ sờ cái má bị tát của mình, một lúc lâu sau mới phản ứng lại hét lên: “Tạ Nghiễn Thanh! Ngươi điên rồi sao? Ngươi đánh ta, sao ngươi dám đánh ta? Ta phải giết chết ngươi, giết chết ngươi!”
Tạ Điềm Bảo giống như phát điên, bất chấp tất cả đột nhiên xông tới, ý đồ muốn dùng móng tay sắc bén cào vào mặt Tạ Nghiễn Thanh. Nhưng một giây trước khi chạm vào Tạ Nghiễn Thanh, cô ta đã bị một đôi tay thô ráp và mạnh mẽ nắm lấy.
Tạ Nghiễn Sâm ném Tạ Điềm Bảo sang một bên như thể anh ấy đang ném một con gà vậy. Nếu không phải nghĩ tới sức khỏe của đối phương không tốt, chốc lát liền có thể muốn nửa mạng của cô ta. Nhưng cho dù Tạ Nghiễn Sâm có cố ý hạ thủ lưu tình rồi, Tạ Điềm Bảo được nuông chiều quen rồi vẫn bị ngã xuống không nhẹ, nằm trên mặt đất một lúc lâu không thể đứng dậy.
Tạ Nghiễn Thanh không thèm để ý Tạ Điềm Bảo, cũng không thèm để ý đến anh họ cả đang đi đến bên mình, cậu yên lặng nhặt tấm ảnh dưới đất lên, sau đó như đã hạ quyết tâm, cầm tấm ảnh lên và bước nhanh ra ngoài.
Tạ Điềm Bảo đã hoàn hồn, định dang tay đuổi theo Tạ Nghiễn Thanh, nhưng khi cô ta ngẩng đầu lên thì thấy Tạ Nghiễn Sâm đang ngồi xổm xuống trước mặt lạnh lùng nhìn cô ta. Tạ Điềm Bảo không khỏi nghiến răng nghiến lợi khi nghĩ đến vừa rồi anh ấy đã quật ngã mình nói: “Tạ Nghiễn Sâm, nếu anh đối xử với ta như vậy, không sợ ta sẽ nói với cha mẹ ta sao? Anh có phải là đàn ông không vậy, vậy mà dám động tay với con gái sao?”
Tạ Nghiễn Sâm nghe vậy, cười nhạt một tiếng, tính cách của anh ấy và tính cách lạnh nhạt của Tạ Nghiễn Thanh khác nhau, từ nhỏ đã có cảm giác kiêu ngạo cùng bá đạo từ trong xương. Nếu không phải dần dần lớn lên, thân phận của anh ấy ở quân bộ khắp nơi đều bị người nhìn chằm chằm, tính cách của anh ấy mới dần dần kiềm chế rất nhiều.
Tạ Nghiễn Sâm: “Con gái? Ngươi cũng không phải là con gái gì, người con gái chân chính đều tốt bụng, dễ thương, thẳng thắn, quyến rũ… chỉ duy nhất loại như ngươi là không có. Nhiều nhất ngươi… cũng chỉ tính là một kẻ điên thôi.”
[text_hash] => 589e4583
)