Array
(
[text] =>
Mới qua một ngày nằm viện, Tùng Dương đã nằng nặc đòi về nhà.
⁃ Ninh bảo thương em mà, cho em về nhà i Ninh
⁃ Cái gì chứ cái này anh không đồng ý nhé
Anh Ninh vừa đút cháo cho em vừa rắn giọng trả lời. Trần đời lần đầu mới thấy cảnh ăn cháo uống trà sữa đấy, các phòng khác toàn thấy các mẹ 1 tay đồ ăn 1 tay cầm sữa bón cho con mình đễ dụ con, có lẽ Bùi Anh Ninh đang áp dụng quy tắc đó ạ?
Còn Tùng Dương cứ nũng nịu anh mãi đòi về nhà, em sợ ở viện một thì em phải sợ sự ép ăn của người yêu em mười. Gì đâu mà mở mắt ra, vừa đánh răng rửa mặt xong là ăn, đang chơi điện thoại cũng bị bắt dậy ăn, ngủ trưa dậy ăn, vừa ăn tối xong lại thêm hoa quả. Không ăn món chính thì ăn phụ, và tất nhiên Anh Ninh vẫn phải cho em uống trà sữa rồi, không thì đừng hòng em chịu nhé.
⁃ Đi mà anh cho em về ở với mẹ anh cũng được, em hong ở viện đâu
⁃ Anh nói “Không” nhé, nốt mai là được về rồi
Đúng là anh rất chiều em, nhưng cái gì liên quan đến sức khoẻ thì anh rất nghiêm, đúng là gia trưởng mà, nhưng gia trưởng này mới lo được cho em.
Tùng Dương chuẩn bị xài chiêu cuối rồi, em cúi gằm mặt xuống, tay đưa lên dụi đôi mắt đỏ hoe, em khóc hả? Không em giả vờ đấy. Nhưng tiếc cho em là có khóc thì cái việc xuất viện sớm anh cũng không đồng ý nhé, anh khẽ thở dài một tiếng, đặt tô cháo đã gần hết qua một bên rồi ôm lấy em.
⁃ Nào ngoan anh thương nào, chịu khó ăn uống rồi ở nốt mai thôi cho nó nhanh lành. Khoẻ rồi anh đưa em đi du lịch được không?
⁃ Ứ chịu ứ chịu
⁃ Sắp sinh nhật em bé rồi phải không? Thế có muốn đi chơi xa một chuyến không nào?
⁃ Hmmmm em có
⁃ Thế thì phải ngoan nhé, sắp khỏi rồi
⁃ Dạaaaa
Anh Ninh đã thành công dỗ trẻ!
Bỗng lúc này cánh cửa phòng mở ra, là bố mẹ em…à khoan…. Hả? Cả bố mẹ anh nữa, hai nhà đi cùng nhau sao?
⁃ Giai út của mẹ sao ngã đau thế này hả con? Khổ thân em của mẹ quá cơ
⁃ Khổ chưa, nứt cả cái xương sườn như này thì làm ăn cái gì hả ông nhõi con.
⁃ Ấy ấy, anh đừng mắng con nó như thế, đâu Tùng Dương để bác xem nào, thương lắm đấy.
⁃ Ninh nó có chăm con cẩn thận không? Nó mà không để ý con là bác cho nó một trận ngay
Em bị xoay mòng mòng với hàng tá câu hỏi của các bậc phụ huynh , trước đây em chỉ nằm phòng thường, 4 bệnh nhân chung một phòng và chỉ có em là chẳng ai đến thăm. Mỗi khi thấy bệnh nhân cùng phòng có người nhà đến thăm, một là em sẽ lẻn ra ngoài, hai là em nằm chùm chăn vờ ngủ. Vì em tủi thân.
Nhưng bây giờ, em nằm một mình một phòng, được anh người yêu chăm từ A – Z, được bố mẹ hai bên quan tâm chiều chuộng, Tùng Dương có phải người hạnh phúc nhất thế giới không? Chính em còn ngỡ ngàng nữa. May mà em nói dối là “bị ngã”, không thì bố mẹ hai nhà sẽ đến tận nhà con ả kia mất. Hôm qua khi cả văn phòng đến thăm em, em đã giật mình khi nghe kể lại chiến công của cậu em Thành Bánh đạp ngã nhỏ kia. Cảm ơn Thành thật nhiều và cũng hơi lo cho con nhỏ một chút, chắc đốt sống lưng của nó cũng lệch rồi đấy.
Sau một hồi, hai bố đã ra ngoài nói chuyện để hai mẹ ở lại với em trong phòng cùng Anh Ninh. Thật ra là bố anh định lôi anh đi cùng đấy, nhưng thằng con trai của bác Thất lại chẳng chịu rời “mặt trời bé con” nhà bác Điện đến nửa bước thì biết sao bây giờ.
⁃ Tùng Dương thích hoa lắm đúng không nào? Đợi Tùng Dương khoẻ rồi mình đi chợ hoa nhé, hay làm một chuyến vào Đà Lạt đi thung lũng hoa luôn, chị Quyết thấy sao?
⁃ Đấy, con nghe bác Phượng nói gì chưa? Liệu mà chịu khó ăn rồi uống thuốc vào để khoẻ, Ninh nó chiều cũng phải biết nghe lời đấy, không cãi anh nghe chưa.
⁃ Dạaaaa Dương biết òyyyyy
Mềm xèo đáng yêu thế này bảo sao cả nhà không cưng được cơ chứ. Nhất là Anh Ninh, nãy giờ cứ nhìn em ngoan của mình bằng ánh mắt tự hào mãi thôi.
⁃ Này Ninh, phải thương em nghe chưa, mẹ mà biết mày lỡ to tiếng với em là mẹ gạch tên mày khỏi sổ hộ khẩu.
⁃ Ôi trời, con thương còn không hết mẹ cứ khéo lo
Đấy, ai mà dám đụng vào bé cưng là xác định với cả nhà luôn nhé.
Ở lại nói chuyện, chọc em cười nắc nẻ 2 tiếng rồi bố mẹ cũng về nghỉ ngơi, hẹn mai sẽ cùng lên đón em xuất viện.
Em cười xinh lắm, đôi mắt húp hôm qua gần như biến mất rồi, sáng nay anh đã chườm khăn ấm cho bớt sưng đấy, chứ nay mà tiếp bố tiếp mẹ bằng cặp mắt ong đốt đó bố mẹ bẻ cổ anh ra là còn nhẹ.
Em bé mệt người ngồi bần thần lim dim ngủ, đáng yêu quá, đáng yêu chết mất thôi. Thấy em như vậy, anh đưa tay đỡ gáy em rồi hôn môi bé con. Môi mềm phủ lên nhau, tiếng miệng lưỡi vang khắp căn phòng. Tùng Dương đã quen với tiết tấu và cái sở thích “ngấu nghiến” môi mình của anh, anh thương em vậy em chiều lại anh chút cho hoà đó.
Một lớn một bé cứ đưa đẩy nhau mãi mới dứt, kéo theo cả một sợi chỉ bạc trong tiếc nuối. Bực hết cả mình, em mà không bệnh, không ở viện là giờ này quần áo biết bay rồi đấy. Cố nhịn mới được, đợi em khoẻ đưa em đi chơi xa một xíu, mình đổi view kể cũng hay. Đấy, toàn nghĩ cái gì đấy nhé, hư thân.
Tùng Dương bây giờ cũng rất ngoan, không quấy đòi về nữa nhưng mà có một vấn đề ở đây là em bé đang đòi Anh Ninh thứ gì đó
⁃ Nin ơi Dưn hăm mặc đồ bệnh nhân nữa đâu, Nin về lấy bộ đồ con gấu cho em Dưn i
Em nhẹt giọng ra mè nheo khiến anh cười như được mùa, èo ơi dễ thương như này thì sổ đỏ cân thành ký cũng không là vấn đề. Thì ra quần áo của bệnh viện khiến em khó chịu, chắc là do hơi ám chút mùi khử trùng. Đành chiều em vậy, anh qua nhà tiện sẽ mua mấy món đồ ăn vặt cho bé nhà anh ăn luôn.
⁃ Rồi rồi Nin nhận nhiệm vụ rồi Dưn nhé, bé Dưn muốn pijama con gấu phải không? Thế Dưn chơi ngoan để anh về lấy nhé
⁃ Dạaaa
Thơm chụt lên chiếc má bắt đầu có dấu hiệu phính ra nhờ công mình chăm bẵm, Bùi Anh Ninh quả là hạnh phúc quá đi mất. Tạm biệt em nhỏ, Anh Ninh vẫn không quên dặn em không được cử động mạnh, không được tự ý đi đâu hết kẻo bị bắt cóc. Ôi trời, anh mà không nói chắc người ta tưởng em Dương của anh mới đang học cấp 2 cấp 3 gì đó mất.
Bai bai anh yêu của mình xong, em ngồi đung đưa trên giường có chút chán nản, hay là đi dạo xung quanh cho khuây khỏa nhỉ? Ngồi với nằm mãi em tê chân lắm.
Nghĩ là làm liền, Tùng Dương xỏ đôi dép bông của mình rồi bước từng bước nho nhỏ ra khỏi phòng bệnh. Em đi chầm chậm xung quanh đây thôi, ngộ nhỡ Anh Ninh về mà không thấy em là em bị đòn đau đấy. Đau chỗ nào thì ai mà biết :)))
Em đi chậm để đề phòng cho cái xương bị nứt, bác sĩ dặn em ăn uống bổ sung nhiều chất cho mau lành, em còn chẳng biết những chất gì mà Anh Ninh của em bắt em uống bao nhiêu là vitamin các thứ, đồ ăn cũng phải đủ từng chất một. Lỡ em mập lên rồi Anh Ninh không ôm em nổi nữa thì sao đây, không chịu không chịu.
Mải suy nghĩ như thế, em bỗng bị va phải bởi một tên trông không đàng hoàng cho lắm. Tên này to con, người thì xăm trổ, ăn nói tục tĩu lỗ mãng ầm cả hành lang bệnh viện lên, miệng hắn còn ngậm một điếu thuốc cháy dở mặc dù có biển cấm. Hắn còn đi cùng một tên đàn em trông chẳng khá khẩm hơn là bao nữa chứ, ai cứu em với. Tên kia liếc nhìn em một cái rồi lớn giọng
– Thằng kia mày đéo có mắt à? Biết bố mày là ai không?
– Rõ là anh va vào tôi mà? Với bố tôi thì liên quan gì đến anh mà hỏi?
– Á à thằng chó này to gan nhỉ?
– Anh đang tự nói mình à?
Double kill đến từ Nguyễn Tùng Dương! Đã bảo rồi, Dương biết lúc nào mình phải làm gì đấy. Nhưng em quên mất là cái eo mình đang đau, đấm nhau có lại không nhỉ? Hay em bỏ chạy? Mà chạy giờ sao chạy nổi, xương gãy hai khúc là toi em luôn đấy.
– Thằng này mồm miệng to quá nhỉ? Nhưng mà nhìn có vẻ…..cũng được
Hắn nói rồi liếc em bằng con mắt dò xét biến thái, tay hắn thì sờ lên vai em khiến em rụt người lại nhanh chóng. Ghê tởm quá đi mất, cái ngữ điệu của hắn thật khiến em buồn nôn.
– Chú em à, hay đi vui vẻ tí nhé, anh sẽ không làm to chuyện chú em va vào anh đâu.
Nói rồi hắn lôi cánh tay em toan kéo đi mặc cho em hét ầm cả hành lang lên rằng
– Bỏ cái tay chó má của mày ra, bỏ tao ra
– Tránh xa tao ra, đừng động vào người tao thằng biến thái
– TAO BẢO MÀY BỎ TAO RA, ĐỪNG ĐỘNG VÀO NGƯỜI TAO
Em hét, hắn lấy tay bóp miệng em lại, tay kia thì giữ vai em lôi đi. Em cắn mạnh vào tay hắn, vùng ra chạy được 3 bước thì có một vòng tay lớn bao trọn em vào lòng, em quay người nhìn lại. Một cú đấm trời giáng với lực tay khủng khiếp đốp thẳng vào mặt của tên ban nãy khiến hắn ngã nhoài ra đất.
Thì ra là Anh Ninh của em đây rồi, em vùi mặt ngay vào lồng ngực quen thuộc ấy mà khóc. Thấy người thương bị bắt nạt, miệng thì bị bóp chặt tới hằn cả nốt tay của hắn, cánh tay kia của em thì bị siết tới đỏ cả lên.
Sợi dây lí trí đã bị cắt đứt, Bùi Anh Ninh nhẹ buông em ra lao đến đấm liên tục vào tên chết dẫm lúc nãy. Sức trâu sức hổ trong anh như đồng loạt thoát ra ngoài hết, bên kia có hai người cũng chẳng làm gì được anh.
Anh Ninh đấm mạnh đến nỗi chiếc đồng hồ anh đang đeo còn nứt cả mặt, kính vụn cả ra. Nếu không phải vì hắn cầu xin tha mạng cùng với việc Tùng Dương đang khóc vì hoảng sợ thì chắc chắn giờ này ngày mai hắn đang được làm lễ khâm liệm.
Trước khi tha cho hắn, anh còn dùng mũi giày tây của mình dẫm và di chặt lên bàn tay đã làm đau em. Vừa hành động, anh vừa gằn giọng từng câu từng chữ khiến hắn suýt bĩnh ra quần :
– TAO CẢNH CÁO MÀY MỘT LẦN NỮA, ĐỪNG ĐỂ TAO GẶP LẠI MÀY, NẾU KHÔNG THÌ HAI CÁNH TAY CỦA MÀY SẼ BỊ NÉM RA GIỮA BIỂN CHO CÁ RỈA NÁT THÌ THÔI.
Lời nói lạnh tanh ấy khiến tên đàn em kia cũng phải rùng mình. Anh rút khăn trong túi ra mà lau tay, vừa đụng vào thứ không sạch sẽ lắm, không thể ôm em bé vào lòng luôn được.
Tùng Dương chứng kiến từ đầu đến cuối đều sợ hãi. Chân em có phần run rẩy, thấy cục bông mình nuôi nấng bị ăn hiếp, Anh Ninh không khỏi xót xa. Tiến lại liền bế sốc em lên, để đầu em tựa vào vai mình, tay vỗ nhẹ lưng em mà xoa dịu tinh thần cho em.
Về đến phòng, Anh Ninh thay cho em bộ đồ con gấu mà em thích, lấy cho em một hộp sữa vị cam thanh thanh. Lau mặt lau mũi cho em khỏi lem nhem nước mắt nữa. Mới rời anh ra có chút xíu mà đã đụng phải thứ không ra gì còn bị người ta bắt nạt, anh mà không đến kịp thì em bị lôi đi đâu nữa không biết.
– Ninh ơi….em xin…xin lỗi vì đã không chịu ngồi yên. Em xin lỗi vì không nghe lời anh.
– Nào, em chỉ muốn đi dạo thôi đúng không? Điều đó không có gì sai hết, tại lũ xảo trá đó hết.
Nói rồi anh ôm em chặt hơn vào lòng, khổ thân em bé của anh, may mà không bị thương chỗ nào ảnh hướng tới vết thương kia. Nếu không chắc chắn Anh Ninh sẽ thiêu sống hai tên đó ngay tại chỗ luôn.
Vỗ về em mãi, em ngoan của anh mới chịu đi ngủ. Thương cục cưng này quá, ngoan như vậy mà toàn bị bắt nạt. Nhưng mà Bùi Anh Ninh ở đây rồi. Chỉ cần anh ở đây, không kẻ nào dám ho he tới em hết.
Nguyễn Tùng Dương là của một mình Bùi Anh Ninh mà thôi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[text_hash] => cdc4844f
)