[ Kooklice ] Love Scenario 2 – chap 28 trả giá – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Kooklice ] Love Scenario 2 - chap 28 trả giá

Array
(
[text] =>

Hôm nay là ngày kỉ niệm 5 năm kết hôn của cô và anh. Cô đã sớm chuẩn bị một bàn tiệc nhỏ cho hai vợ chồng nhằm hâm nóng lại tình cảm bấy lâu nay. Kể từ lúc anh trở thành Tổng giám đốc thì công việc cũng nhiều hơn hẳn, thường xuyên không ăn cơm cùng cô. Thời gian hai người gặp nhau không có lấy nổi mấy giờ, chỉ có buổi tối anh mới về trong cơn men.
Có người nói với cô rằng anh có người khác, bảo cô phải cẩn thận nhưng cô không tin. Với tình cảm trước đây của hai đứa cô không tin anh lại thay đổi được.

Nhìn bàn ăn đã được chuẩn bị kĩ lưỡng rồi lại nhìn đồng hồ…tốt lắm bây giờ mới 7 giờ tối thôi lấy điện thoại định gọi cho anh lại sợ anh đang bận nên cô nhắn mấy dòng dặn anh về sớm.

Buông điện thoại, cô lặng lẽ ngồi thu mình trong căn nhà vắng nhưng môi thì tủm tỉm cười. Hôm nay cô có món quà tặng anh, chắc chắn anh sẽ rất vui. Tưởng tượng vẻ mặt của anh khi biết món quà này sẽ như thế nào đây? Khuôn mặt băng lãnh đó sẽ mỉm cười chứ? Đắm chìm vào hạnh phúc nhỏ cô từ từ thiếp đi…..

10 giờ tối

*Ring..ring..*

Tiếng chuông điện thoại reo làm cô giật mình choàng tỉnh dậy. Vội cầm điện thoại lên xem xem, cô chết sững người khi thấy trên điện thoại là hình chụp anh và một cô gái khác đang hôn nhau, hơn nữa anh còn rất chủ động…chưa để cô định thần điện thoại lại reo lên. Thấy là số của anh,lòng cô có chút hi vọng. Hi vọng những gì cô thấy là giả.

-Alo. -Cô lên tiếng, giọng không giấu nỗi sự hốt hoảng.

Bên kia là tiếng nhạc ầm ĩ, hình như là quán bar

-A.. ~~ưmm… Tiểu yêu tinh em thật là hư…..

– Người ta là bị anh chọc mà…. Ưm~..

– Được để tôi cho biết sự lợi hại của tôi nh…..

*bụp..cạch.*

Điện thoại bị rớt xuống nhưng âm thanh vẫn tiếp tục..người đầu dây bên kia chắc chắn cố tình trêu tức cô đây mà.

Giọng nói này sao cô không biết chứ. Người đàn ông trong điện thoại là anh,là chồng của cô. Anh ta đang làm gì cô đủ hiểu. Đau đớn khóc trong tủi thân, cô thật sự không biết rõ mình phải làm sao lúc này.

*Ting!*

Tin nhắn đến, là địa chỉ.

“Anh còn muốn cho tôi thêm bất ngờ nào nữa cơ chứ?! “

Bắt chiếc taxi đến quán bar XX, trên đường đi cô đã suy nghĩ rất nhiều. Nghĩ sẽ làm gì khi nhìn thấy anh, sẽ lao đến tát anh sao? Sẽ chửi anh là đồ phản bội sao,hay cô sẽ quay qua năn nỉ anh trở về và tha thứ hết cho anh?!
Cô hoàn toàn rơi vào bế tắc. Những suy nghĩ như muốn nhấn chìm cô, cuốn sâu cô vào vòng xoáy rắc rối. Cô đờ đẫn nhìn đường phố về đêm qua cửa xe. Cảnh vật cứ liên tục giật lùi về phía sau càng khiến cô nghĩ cuộc sống hôn nhân này của cô cũng sẽ đi lùi về, cuối cùng trở về vạch xuất phát, trở về con số không. Cuối cùng thì cô phải làm sao đây.

Tay bất giác chạm nhẹ lên phần bụng bằng phẳng của mình, khoé mắt rơi xuống giọt lê châu sa. Đến nơi, cô nặng nề bước xuống. Ngước lên nhìn xung quanh, cô xốc lại tinh thần, khuôn mặt điềm tĩnh đến đáng sợ, lặng lẽ bước vào.

Tiếng nhạc ồn ào làm cô cứ lùng bùng lỗ tai, đầu óc càng thêm nhức. Liếc nhìn tìm hình bóng của anh lại vô tình thấy anh đang ôm eo một cô gái khác, rất xinh đẹp. Trong ánh đèn mập mờ đủ màu, cô bất chợt lại thấy anh rất rõ, anh như có ánh sáng bao phủ, dù ở đâu chỉ cần là anh, cô vẫn tìm thấy được.

Nở nụ cười nhạt, cô thật thấy thương mình mà. Cô không bước đến chỗ anh ngay mà im lặng đến ngồi một bàn gần chỗ anh . Gọi chai rượu loại mạnh, cô nhẹ nhàng nhấp nháp. Vị đắng chát của rượu ngập trong khoang miệng cô. Từng vị cay nồng thay thế dần cho cảm giác trống trải nơi trái tim. Rồi như có điều gì mách bảo, cô không uống nữa mà quay phắt đầu lại. Một người đàn bà đang cầm con dao đứng sau lưng cô.

Bất ngờ quay lại khiến người đàn bà kia giật mình buông con dao xuống. Mọi người vẫn tiếp tục chìm vào cơn mê loạn trong tiếng nhạc, hoàn toàn không ai phát giác ra chuyện bên này.

Cô đứng dậy, lùi về phía sau mấy bước, theo cảm giác lùi về phía anh lại bị người đàn bà kia bắt lấy cánh tay. Ả ta kéo chặt tay, hoàn toàn không cho cô lối thoát. Lấy sức vùng ra, cô cố gắng đẩy ả lui về. Trong lúc hai người dằng co, con dao kia lại đâm trúng bụng ả. Bị đau ả hét lên, buông vội cô ra. Xung quanh mọi người cũng kịp nhận ra động tĩnh, tất nhiên anh cũng đã chú ý đến. Anh bước đến chỗ cô, ánh mắt lạnh băng quét một lượt đám đông khiến không gian yên ắng lạ thường.

Cô cứ ngỡ anh sẽ đến bảo vệ cô, che chắn cho cô nào ngờ anh bước đến lại trực tiếp qua bên người đàn bà kia. Nhìn anh ôm ả ta vào lòng, giọng nói âm trầm thường ngày,nay lại dịu dàng đến lạ.

-Tzuyu ..em cố lên. Anh sẽ đòi lại công bằng cho em.

-Con của chúng ta…a..n..h

Người đàn bà kia thở hổn hển, máu chảy thấm vào chiếc đầm trắng khiến màu sắc có chút tương phản. Anh ra hiệu cho hai tên phía sau kéo cô đi theo.

-Các anh làm gì? Buông ra… Jungkook, Anh hãy nghe em giải thích đi, em thật sự không cố ý…là cô ta định đâm em. Anh tin em đi….em..

-Đủ rồi!

Anh quát lớn ngắt lời của cô. Cô buông lõng người bất lực mặc cho người ta lôi xệch đi. Nước mắt trào ra. Không phải cô quá yếu đuối nhưng cô thật sự rất sợ, cô vừa rồi là giết người người sao còn có cả anh. Ánh mắt và giọng nói ấy thật đáng sợ. Tuy anh không hay quan tâm cô nhưng cũng chưa bao giờ câu giận, nổi nóng với cô.

Cô thôi không còn chống cự nữa. Đầu óc rối rắm, mê loạn. Mặc cho việc chúng vứt cô vào trong căn hầm tối tăm, ẩm ướt, hôi hám.Trong bóng tối, cô co người lại, tay xoa xoa phần bụng. Nơi đó có con của cô. Con của anh. Đứa con của hai người…. Vốn dĩ, món quà cô tặng anh chính là đứa con này. Không ngờ… Thật không ngờ món quà này anh còn chưa biết thì cô lại gặp trong hoàn cảnh này.

-Con ơi. Mẹ con mình phải làm sao đây? Ba con không quan tâm mẹ con mình nữa rồi.

Ở nơi tối tăm ấy, cô không hay biết gì về thời gian. Ban ngày cũng như ban đêm, hoàn toàn tối tăm. Nhưng cô cảm nhận được đã hai ngày trôi qua rồi. Hai ngày qua cô không hề được cho ăn uống gì cả. Đến một người canh gác cũng chẳng có. Anh thì càng không thấy xuất hiện. Có nhiều lần vì đói quá mà cô ngất lịm đi, rồi lại tự mình tỉnh dậy vì bụng quá đói. Cô có thể không ăn..nhưng còn con cô thì sao? Đứa con trong bụng này rất quan trọng với cô. Nghĩ nghĩ, cô ráng bò dậy rồi lết đi về phía trước. Không rõ phương hướng, cô chỉ cố theo bản năng vì phía trước có tiếng động.

*Chít.. Chít…*

Cô bắt được con chuột đang bò qua. Nước mắt giàn giụa khắp khuôn mặt. Nơi này quá tối, cô không thể nhìn thấy gì chỉ có thể dựa theo cảm giác. Một bóng người cũng chẳng thấy, hy vọng anh đến cũng phai nhạt đi, lúc này bản năng của cô xâm chiếm toàn bộ lý trí của cô.

Mặc cho con chuột đang cắn lấy tay mình, cô bóp chặt nó từ từ đưa lên miệng. Cô có thể cảm nhận được hơi thở của nó, rất ấm áp, không như căn hầm này. Quá lạnh!

Lắc đầu vứt con chuột xuống, cô vội co người ôm lấy chân. Mình đang làm gì thế này, phải tỉnh lại. Không thể như thế được.

Tiếng bước chân đến gần, càng lúc càng tiến sát về phía cô. Hoảng sợ, cô lùi về phía sau rồi bỗng ngửi thấy hương thơm quen thuộc. Là anh! Anh đến thả cô ra sao?!

-A…nh… Jungkook. Anh phải không?

Người đàn ông đó dừng lại, tay vỗ vỗ. Từ đâu hai hàng người bước vào trên tay cầm cây đuốc khiến căn hầm phút chốc sáng bừng.
Họ đứng xếp thẳng hàng dài ở hai góc. Ở giữa là anh và cô.

Cô ngước mặt lên nhìn anh, khuôn mặt tái nhợt xanh xao trông đáng sợ hơn nhiều khiến anh ghê tởm.

-Tại sao cô lại đâm Tzuyu?

chất giọng lạnh lẽo như thường ngày nay lại thêm mấy phần khinh thường cộng thêm tức giận.

– Tzuyu ?… Là tên..của cô ta sao?

Cô thều thào nói. Mắt cô hoa đi, tai cũng ù ù. Chống đỡ không nổi, cô lảo đảo ngã xuống.
Bất ngờ khi thấy cô xỉu trước mặt mình, Anh đờ người một lúc. Rồi lại im lặng ra hiệu cho người bế cô theo.

Tối hôm sau,

Cô lờ đờ tỉnh dậy. Đập vào mắt là khung cảnh quen thuộc. Đây là phòng ngủ của anh và cô mà. Nhưng khoan…tại sao tay chân cô đều bị trói lại. Nhìn hai cánh tay bị cột chặt treo lên hai đầu của khung sắt, rồi phía bụng và chân đều bị trói chặt vào cây cột. Cô hoang mang khó hiểu.

-Jungkook. Anh có ý gì. Mau thả em ra. Jungkook…..

Cô hét lớn gần như là gào lên. Này trói chặt quá. Rốt cuộc là anh ta muốn làm gì cô.
Cánh cửa bị đạp ra, Jungkook bước vào, tay còn khoát lên vai người đàn bà kia. Anh nhẹ nhàng ôm ả ta đến gần cô.

-Jungkook mau thả em ra. Anh đang làm gì em vậy?

Đưa đôi mắt lạnh lùng quét qua khuôn mặt cô. Anh nhếch mép.

-Đang làm gì à? Cô không thấy hay sao? Tôi đây muốn cho cô biết hậu quả khi dám đụng vào Tzuyu.

-Nhưng em là vợ của anh mà….Anh … Ngoại tình. Em không sai. Chính anh mới làm sai.

-Cô không xứng đáng làm vợ tôi. Muốn làm bà chủ ở đây sao, cô mơ đi.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên rồi bất ngờ bóp chặt. Bị đau khiến cô há miệng ra lại bụng anh nhét viên thuốc vào bắt cô phải nuốt trôi nó.
Xong anh quay qua ả đàn bà kia, dịu dàng vuốt tóc ả.

-Tzuyu à! Hôm nay tôi sẽ giúp em trả thù nhé!

-Chúng ta ra ngoài ăn tối đã nào. Em đói rồi.

-Ân.

Thấy hai người họ định đi, cô cố gắng hỏi với…

-Anh.. Cho tôi uống cái gì vậy? A….

-Hừmm. Chỉ là một viên xuân dược mà thôi! Đợi lát nữa cô sẽ rõ.

Nói rồi anh xoay người đóng cửa, bỏ mặc cô lại. Lúc này cổ họng cô nóng rát, cả người đều khó chịu. Cứ như hàng ngàn con kiến đang bò lên người. Rất nhột,rất ngứa. Toàn thân dấy lên vẻ thèm khát vô bờ

Càng lúc càng nóng lên, cơ thể cũng không yên mà cựa quậy. Hai chân cô khép chặt chà chà chỉ mong có thể vơi đi cơn ngứa ngáy này. Lúc này anh tiến vào với trên trần. Anh chỉ choàng một chiếc khăn tắm ngang hông. Những giọt nước chảy dài trên khuôn ngực vạm vỡ càng khiến tăng thêm mấy phần ma mị. Từ lúc anh bước vào đến giờ cô vẫn không dời ánh mắt khỏi thân hình tuyệt mỹ ấy. Không thể phủ nhận cơ thể của anh thật sự rất đẹp, cơ bụng sáu múi, bờ vai rộng…đặc biệt là khuôn mặt yêu nghiệt. Với cô, anh bây giờ chính là đang hành hạ cô. Từ sâu trong cô, cơn thèm khát càng lúc càng nhiều. Lý trí cũng dần bị mất không chế.

Anh nhìn cô, nhếch môi cười khinh miệt.

-Có phải bây giờ cô cảm thấy rất khó chịu không? Hả?

Bước tới gần hơi thở nam tính ma mị phà vào khuôn mặt đỏ rát của cô. Giọng nói của anh rất nhẹ, gần như nói khẽ.

Cô thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng.

-An..h.. Tha cho tôi đi.

-Muốn tôi giúp chứ?

Nghi ngờ nhìn người đàn ông trước mắt mình, anh đã nói sẽ trả thù cô…chẳng lẽ anh ta định cho người cưỡng bức cô sao??

Lí trí mách bảo cô phải tỉnh táo. Dù có chết cũng không thể chịu nhục được. Lắc đầu cô cắn chặt môi, đưa ánh mắt kiên cường nhìn thẳng vào anh.

-Cô tưởng tôi sẽ cho người để giúp cô giải quyết cơn khát tình của cô sao? Hừ. Cô đang vợ trên giấy tờ của tôi, vậy nên dù muốn hay không cô cũng không thể cho ai khác đụng chạm vào được.

Anh lạnh lùng nói, đưa tay lên vuốt khuôn mặt cô. Rồi từ từ đưa tay trượt dần xuống cần cổ, xuống đôi bồng mềm mại kia.

-Mau đưa thuốc giải cho tôi….

-Muốn giải cái này chỉ có một cách duy nhất. Chắc cô cũng biết mà nhỉ..

đang nói anh cũng không quên trêu đùa thân thể của cô.Khó chịu rên khẽ, cô nhất định không thể.. Đứa bé trong bụng cô đã yếu lắm rồi. Nếu chịu thêm tác động nào nữa chắc chắn cô sẽ không giữ được đứa con này.

-Ư.m.. Đừng… Đừng làm… Co..ưm.. Tôi có… Co…..

Cô cố gắng kìm chế dục vọng cô cố gắng nói cho anh biết.

Đúng lúc này, Tzuyu bước vào. Giọng nói ngọt ngào thốt lên cắt ngang câu nói của cô.
Anh giật mình bỏ tay ra khỏi cô. Anh bị gì vậy chứ, nhìn cô như vậy anh lại có thể nảy cơn tình với cô. Một chút nữa là anh không khống chế được mà đặt lên chiếc miệng nhỏ đó một nụ hôn.

-Anh à. Vết thương của em hồi phục rồi.

Cô ta nhấc đến vết thương làm anh sực tỉnh. Đúng vậy, chắc chắn là anh điên rồi mới bị cô làm mất khống chế. Cô đã ra tay đâm Tzuyu một nhát, chắc chắn cô ta chẳng tốt lành gì.

-Em. Qua đây!

Nhìn hai người họ đứng trước mặt mình, cô thấy thật cay đắng. Đường đường là vợ hợp pháp lại không bằng một con tiểu tam. Lời nói lúc trước cũng bị cô nuốt vào. Nếu như cô nói ra, có hay không anh sẽ giết đi đứa bé này. Suy nghĩ của cô lại bị đứt quãng vì hành động của Anh.

Anh ngang nhiên hôn ả ta trước mặt cô. Hai tay Anh xoa lấy bầu ngực của cô ta, rồi vuốt xuống dưới. Cởi bỏ đi lớp áo choàng tắm trên người ả ta xuống. Bây giờ cả hai người họ đều trần truồng. Nhìn đôi gian phu dâm phụ kia đang làm ngay trước mặt mình, sự tức giận của cô đều thay bằng sự thèm khát tột đỉnh.

-Muốn tôi chạm vào cô sao? Trừ khi tôi chết. Cô không xứng đáng một chút nào cả. Loại người dơ dáy bẩn thỉu như cô,phải cho cô hiểu cái cảm giác nhìn đến hư.

Anh nhìn cô lạnh lùng nói. Đôi tay hư hỏng không ngừng xoa nắn cơ thể người đàn bà kia.
Nhìn chồng mình và người khác ân ái trong phòng của mình, chứng kiến họ làm trên chiếc giường ngủ của cô. Cảm giác đau khổ tràn lan khắp người. Những giọt nước mắt rơi. Cô thật thất bại. Phải chăng cô đã quá yếu đuối vậy nên mới để người khác khinh rẻ cô, trêu đùa cô.

“Xin lỗi con. Mẹ sẽ không để ai tổn thương hai mẹ con mình nữa. Bằng mọi giá, mẹ sẽ trả thù.”

Bấm chặt móng tay lại, máu chảy ra từ đôi tay ngọc ngà. Cơn đau khiến cô tỉnh táo phần nào. Tiếp tục cắn chặt môi, cô thầm nhủ phải cố gắng. Quyết tâm không nhìn nhưng thanh âm cứ thế mà tràm vào tai cô. Sự tủi nhục càng nhiều cô lại càng ghê tởm anh. Rồi chịu không nổi, cô ngất đi trong vô thức.

Hai thân thể kia vẫn tiếp tục quấn quých với nhau hoàn tian không có một chút gì để ý tới cô. Thật sự nhùn khung cảnh có chút tang thương, một người vợ bị trói như cái xác rũ rượi còn phua trước là chồng cô ta cùng tình nhân đang day dưa không rời.

Đến khi họ kết thúc trong tiếng hét của cả hai giao thoa. Anh mới cho người cởi trói cho cô rồi vứt cô vào căn phòng của người giúp việc. Không hề có một câu nói quan tâm đến sức khoẻ hay cảm thấy áy náy gì. Anh chỉ lạnh lùng liếc khẽ rồi cười khẩy. Đây là điều cô ta đáng để nhận được.

Khi cô tỉnh dậy, việc đầu tiên là sờ về phía bụng của mình. Cảm giác có sự sống yếu ớt nơi đây từ bản năng làm mẹ, cô có chút an tâm. Ít nhất cô đã làm rất tốt rồi, anh cũng không hề đụng chạm đến cô. Nghĩ đến đó cô lại nhớ đến hình ảnh anh cùng nhân tình…. Như thước phim quay chậm lại. Đau lòng lại tràn về,nước mắt chảy ra thấm đẫm cả hai bên gò má nay đã gầy guộc.

Anh và con đàn bà kia.. Nhất định cô sẽ khiến chúng sống không bằng chết. Tình yêu trong cô vẫn còn nhưng biết sao được, việc anh làm với cô đã đi quá giới hạn. Vì bảo vệ con bằng mọi giá cô phải rời khỏi đây để trở về nhà. Ba cô châc chắn sẽ đứng về phía cô……

– JEON JUNGKOOK, TZUYU… HAI NGƯỜI SẼ PHẢI TRẢ GIÁ ĐẮT…

[text_hash] => 97b65d91
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.