Kindle in the Dark – Ngưỡng Hỗn Độn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Kindle in the Dark - Ngưỡng Hỗn Độn

Array
(
[text] =>

Ngoại truyện, không liên quan tới cốt truyện chính

=01=
Tân Châu, Phân khu số 6.
Trong một môi trường nguy hiểm, tài nguyên khan hiếm, đến bữa ăn cũng phải trân trọng từng chút một, thì thú vui giải trí tinh thần lớn nhất của mọi người không gì khác ngoài – hóng dưa.

Mà đối tượng để hóng dưa ở Phân khu số 6, chín mươi phần trăm đều xoay quanh đội trưởng Lạc Vi Chiêu và đội trưởng trinh sát Bùi Tố của họ. Bất cứ ai được điều đến Phân khu số 6 đều tò mò về câu chuyện giữa hai người họ.

Không thể trách họ quá nhiều chuyện được, dù sao thì việc Lạc Vi Chiêu và Bùi Tố nước lửa không dung là bí mật công khai của cả Tân Châu. Thế nhưng, vấn đề là, họ lại đột nhiên trở nên hòa hợp một cách khó hiểu vào một ngày nào đó! Hỏi sao mọi người không tò mò cho được?
Ban đầu, mọi người chỉ nghe nói Tháp Canh sẽ phái một Guide mới đến, mà còn là Guide đã được ghép đôi với Lạc Vi Chiêu.

Đây không phải là chuyện gì lạ lùng. Sentinel càng mạnh, tinh thần đồ cảnh lại càng khổng lồ và phức tạp. Nếu phải chịu áp lực cao trong thời gian dài, tinh thần rất dễ bị mất cân bằng. Thế nên, khi ngưỡng chịu áp lực của Sentinel đạt đến một mức độ nhất định, Tháp Canh sẽ phái những Guide có độ tương thích cao đến để làm công việc sơ đạo – nói cách khác, là cưỡng ép đi xem mắt.

Nhưng Lạc Vi Chiêu đâu phải là người sẽ ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp?

Tháp Canh đã giới thiệu cho Lạc Vi Chiêu không ít Guide. Người thì bị anh chặn lại bằng câu “Vẫn còn chịu được, chưa chết”, người thì bị anh từ chối bằng lý do “Độ tương thích quá thấp, không dẫn nổi”.
Thế nhưng, lần này, Lạc Vi Chiêu không có cách nào từ chối.

Bởi vì hệ thống của Tháp Canh đã kiểm tra và tìm thấy một Guide có độ tương thích với anh lên tới 99.8%! Đây gần như là một độ phù hợp chưa từng thấy. Vì thế, Tháp Canh đã hạ lệnh chết – bất kể Lạc Vi Chiêu có đồng ý hay không, anh bắt buộc phải gặp người này.

Đêm Bùi Tố đột nhiên xuất hiện, chắc chắn đã ném một quả bom không nhỏ vào Phân khu số 6.

Làm ơn đi, chỉ cần là người đã từng được huấn luyện ở Tháp Canh, ai mà không biết một đoạn lịch sử giữa Lạc Vi Chiêu và Bùi Tố.

Năm đó, Lạc Vi Chiêu là giáo quan đặc biệt được mời đến của khóa học mà Bùi Tố tham gia. Người ngoài chỉ biết rằng, hễ hai người gặp nhau là y như rằng sẽ cãi vã, cãi nhau chưa được năm câu thì Lạc Vi Chiêu sẽ phạt cả đội đi chạy khắp thao trường. Thế nên, nguyện vọng lớn nhất của các thành viên trong khóa đó là giáo quan Lạc đột nhiên xin nghỉ phép, để họ còn được sống sót.

Nhưng điều họ không biết là, Lạc Vi Chiêu thực ra không hề ghét Bùi Tố đến vậy. Anh sở dĩ lại “chăm sóc” Bùi Tố đặc biệt như thế, là bởi vì một ngày trước khi anh đến làm giáo quan đặc biệt, anh vô tình bắt gặp Bùi Tố lén lút trốn ra khỏi ký túc xá vào nửa đêm ở trên ngọn núi phía sau thao trường.

Và khi đó, Bùi Tố đang dùng tinh thần lực của mình để cố gắng khống chế một con chim nhỏ đang hấp hối.

Cảnh tượng đó đã khiến Lạc Vi Chiêu vô cùng kinh ngạc.

Không phải vì Bùi Tố đã vi phạm quy định giới nghiêm của ký túc xá, mà là vì năng lực hắn thể hiện – khống chế tinh thần.
Đây là một trong những năng lực bị kiêng kỵ nhất, nguy hiểm nhất và cũng mạnh mẽ nhất ở Tân Châu. Vậy mà, người sở hữu năng lực đó lại là một đứa trẻ mới mười bốn tuổi. Tuy kỹ thuật điều khiển vẫn còn chưa ổn định, nhưng có thể thấy là hắn đã khá thành thạo, chắc chắn không phải chỉ luyện tập một hai lần là có thể làm được.

Điều này đã khiến Lạc Vi Chiêu theo bản năng mà nảy sinh cảnh giác. Anh lập tức sải bước tiến lên, miệng nhanh hơn cả não: “Cậu đang làm gì? Tại sao lại làm tổn thương nó?”

Nhưng Bùi Tố không trả lời, chỉ lạnh lùng nhìn anh một cái rồi quay người chạy đi.
Kể từ đó, Lạc Vi Chiêu đã đưa Bùi Tố vào diện giám sát đặc biệt, lo sợ hắn sẽ lầm đường lạc lối, trở thành một nguồn nguy hiểm không thể kiểm soát. Còn Bùi Tố cũng chưa bao giờ có thái độ tốt với anh. Cứ thế, mối quan hệ giữa hai người tự nhiên trở nên căng thẳng.

Vì vậy, khi Bùi Tố thật sự được phái đến Phân khu số 6, phản ứng đầu tiên của mọi người không phải là “Guide phù hợp đã đến rồi”, mà là “Chết rồi, chết rồi, liệu họ có đánh nhau ngay tại chỗ, làm nổ tung cả Phân khu số 6 không?”

Thế nhưng, bất ngờ là, đêm đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Khi Lạc Vi Chiêu nhìn thấy Bùi Tố, anh chỉ sững sờ một chút, sau đó liền dẫn hắn vào văn phòng.

Hai người nói chuyện trong đó bao lâu không ai biết, chỉ biết rằng cuối cùng Lạc Vi Chiêu bế Bùi Tố ra ngoài theo kiểu công chúa. Người trong lòng anh vành mắt hơi đỏ, trông như vừa khóc một trận rất đã.

Thế là, tin đồn bắt đầu bay khắp nơi. Tin đồn có trắng, có đen, có vàng… khụ khụ, nói chung là đủ mọi loại chuyện.

Nhưng sự thật rốt cuộc thế nào, thì chỉ có người trong cuộc mới biết thôi.

=02=
Mẹ kiếp.

Đó là suy nghĩ đầu tiên của Lạc Vi Chiêu khi nhìn thấy Bùi Tố.

Trong đầu anh vốn đã lên kế hoạch cả vạn cách từ chối để đưa người Guide mà Tháp Canh phái đến trở về. Mặc kệ độ tương thích hay không, anh chưa bao giờ tin vào mấy thứ dữ liệu trên giấy tờ này.
Nhưng anh không tài nào ngờ được, người đó lại là Bùi Tố.

Đầu óc anh ngay lập tức trống rỗng. Lạc Vi Chiêu vô lực há miệng, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu: “Cậu đi theo tôi vào đây.”

Trong văn phòng, hai người đứng đối diện nhau. Bảy năm gặp lại, Bùi Tố đã không còn là cậu nhóc ngày xưa nữa. Thậm chí hắn còn trưởng thành một cách quá mức… xinh đẹp. Lạc Vi Chiêu nhất thời không tìm được lời nào để bắt đầu, cả không gian chìm vào một sự im lặng gượng gạo và vi diệu.

Cuối cùng, Bùi Tố là người phá vỡ sự im lặng trước. “Sư huynh, đã lâu không gặp.”

Nói đến, cái cách xưng hô sư huynh này vẫn là do Lạc Vi Chiêu nghĩ ra.

Năm đó, Bùi Tố đang ở tuổi nổi loạn. Đối với những lời giáo huấn của Lạc Vi Chiêu, hắn hoặc là trợn trắng mắt, hoặc là tặc lưỡi. Mãi đến một ngày, Lạc Vi Chiêu bùng nổ như núi lửa: “Cái thằng nhóc con, tôi đang nói chuyện với cậu đấy! Cậu tặc lưỡi cái gì mà tặc lưỡi! Nơi này dù sao cũng là nơi giáo dục, cậu không gọi tôi là giáo quan thì cũng phải gọi một tiếng sư huynh chứ? Ngày nào cũng ‘Này này này’ thế, tôi cho cậu chút sắc là cậu mở tiệm nhuộm luôn à?”

Kể từ đó, cách xưng hô “sư huynh” dường như đã mở ra một công tắc kỳ lạ nào đó trong Bùi Tố. Bình thường có việc hay không có việc, thậm chí chỉ là đi ngang qua nhà vệ sinh cũng phải gọi một tiếng. Đặc biệt là khi cần giở trò hoặc bày mưu tính kế, “sư huynh” cứ thế buột miệng ra. Cứ thế, có một thời gian, hễ nghe thấy cách xưng hô này là Lạc Vi Chiêu lại cảm thấy rờn rợn khắp người.

“Sư huynh…?”

Tiếng gọi của Bùi Tố một lần nữa kéo Lạc Vi Chiêu từ vũng lầy ký ức trở về thực tại.

Anh nắm chặt tay thành quyền, đặt lên miệng, ho khan một tiếng gượng gạo: “Cái đó… chừng nào cậu về?”

“Về?” Bùi Tố nhướng mày, vẻ mặt như thể “anh đang nói gì thế”. “Tôi về đâu?”

Lạc Vi Chiêu kinh ngạc ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin: “Cậu không định về sao? Cậu nghiêm túc đấy à? Cậu có biết Tháp Canh phái cậu đến đây để làm gì không?”

“Sư huynh, chỉ số thông minh của tôi chưa thoái hóa thành người tinh khôn giai đoạn cuối đâu.” Bùi Tố mím môi, nheo mắt cười cười, cố tình ngừng lại một chút: “Sao? Sư huynh không thích tôi à?”

“Không phải… tôi, ối… cái đó…” Lần đầu tiên trong đời Lạc Vi Chiêu trải qua cảm giác bí từ.

Nhưng cũng không thể trách anh được. Trong đầu anh, Bùi Tố vẫn là cái hình ảnh cậu nhóc con thích gây chuyện, hở tí là kiếm chuyện. Giờ đột nhiên “phụt” một cái đã lớn tồng ngồng, còn nói muốn làm “bạn đời” của anh, thì ai mà chịu nổi cơ chứ?

“Cậu nghiêm túc đấy hả?” Lạc Vi Chiêu cuối cùng chỉ có thể thốt ra câu này, trong giọng nói mang theo một sự bối rối khó nhận ra.

Bùi Tố điềm tĩnh đi đến bên Lạc Vi Chiêu, ngả người dựa vào bàn làm việc, hờ hững nói: “Sư huynh thật ra không cần phải căng thẳng như vậy. Chuyện độ tương thích của chúng ta đã lan truyền khắp Tháp Canh và Tân Châu rồi. Anh muốn từ chối cũng không có lý do chính đáng. Chi bằng cứ làm theo ý Tháp Canh, chúng ta tạm thời ngừng chiến, diễn một vở kịch sống chung vài ngày, cuối cùng lấy lý do độ phù hợp tinh thần phối hợp không tốt để từ chối. Mỗi bên lùi một bước, đôi bên cùng vui vẻ.”

Nghe đến đây, Lạc Vi Chiêu thở phào một hơi, nhưng trong lòng lại có một cảm giác nặng nề không tên. Anh không thể nói rõ cảm giác đó đến từ đâu, đến cả bản thân anh cũng thấy khó hiểu.

“Cái thằng nhóc này, đã có kế hoạch từ trước rồi đúng không?” Lạc Vi Chiêu hừ một tiếng.

“Cũng không thể kết luận quá sớm.” Bùi Tố nháy mắt một cách lả lơi với Lạc Vi Chiêu: “Biết đâu cuối cùng tôi lại thật sự gục ngã dưới mị lực của đội trưởng Lạc thì sao?”

“Đi đi đi, bớt mồm bớt miệng.” Lạc Vi Chiêu xua tay vẻ chán ghét. “Cậu muốn ở lại tôi cũng không cản. Chỉ là tôi phải nhắc cậu vài câu trước. Môi trường ở Phân khu số 6 của chúng ta không giống như ở Tháp Canh đâu. Bình thường ra ngoài đối đầu với biến dị thể là chuyện thường ngày, khi thật sự đánh nhau, cảnh máu thịt bầy nhầy là cơm bữa. Nếu cái bệnh sạch sẽ của cậu chủ và tật nhìn thấy máu là nôn mửa vẫn chưa chữa được, tôi khuyên cậu nên cân nhắc kỹ lưỡng trước khi quyết định ở lại.”

“Mấy chuyện vặt vãnh này mà đội trưởng Lạc cũng nhớ, tôi thật sự quá vinh hạnh…” Lời trêu đùa của Bùi Tố còn chưa nói xong, ánh mắt đột nhiên liếc thấy một xấp ảnh của Lạc Vi Chiêu nằm ở góc bàn. Trên đó là xác của biến dị thể họ chụp được khi chiến đấu vài ngày trước, máu thịt be bét, một cảnh tượng bừa bãi.

Khi Lạc Vi Chiêu phát hiện và muốn thu lại ảnh thì đã không kịp nữa rồi.

Cảm giác ghê tởm trong lòng đột nhiên dâng lên cổ họng, Bùi Tố cúi người nôn khan.

“Ọe-“

“Ấy, ấy, cậu đừng có nôn ở đây!” Lạc Vi Chiêu luống cuống đỡ Bùi Tố dậy, đưa tay vỗ vỗ lưng hắn. “Xem ảnh thôi mà cũng sợ máu, tôi thua cậu rồi!”

Vừa dứt lời, sau lưng Bùi Tố đột nhiên “rắc” một tiếng, một khe hở của tinh thần đồ cảnh nứt ra. Một cục đen đen mềm oặt như say rượu rơi ra ngoài. Lạc Vi Chiêu giật mình, vội vàng đưa tay còn lại ra đỡ lấy.

“Cái thứ gì đây…” Lạc Vi Chiêu nhìn kỹ mới phát hiện thứ rơi ra là một con mèo đen. Nhìn kỹ lại thấy nó có chút giống Bùi Tố.
Lạc Vi Chiêu nhanh chóng phản ứng lại: “Bùi Tố, cậu sợ máu đến mức tinh thần thể cũng sợ theo luôn à!”

Bùi Tố mất một lúc mới cố nén cảm giác buồn nôn xuống cổ họng. Hắn đưa tay đón lấy con mèo đen ôm vào lòng. Phản ứng sinh lý khiến hắn không kìm được mà rớt vài giọt nước mắt, vành mắt tức thì đỏ bừng. Cộng với làn da trắng bệch của hắn, trông có vẻ đáng sợ.

“Cậu… hai đứa không sao chứ?” Lạc Vi Chiêu lo lắng nhìn Bùi Tố và con mèo đen ủ rũ trong lòng hắn.

“Không sao.” Bùi Tố cố tỏ vẻ bình tĩnh mà gật đầu. “Xin lỗi, lâu ngày gặp lại đã để đội trưởng Lạc chê cười…”

“Nói cái gì vớ vẩn thế.” Lạc Vi Chiêu bực bội ngắt lời hắn: “Sợ máu đâu phải là chuyện mất mặt. Tôi nói cậu cũng thật đấy, trước khi đến đây không tự đánh giá bản thân. Nhìn cậu mấy năm nay chắc chắn thiếu rèn luyện, gầy như cái gọng kính, bẻ một cái là gãy…”

“Sư huynh…” Mặc dù đã quen với những lời giáo huấn buột miệng ra của Lạc Vi Chiêu, nhưng giờ Bùi Tố không còn sức lực để đáp trả. “Tôi hơi chóng mặt, anh có chỗ nào cho tôi nằm không?”

“…đúng là lắm chuyện.” Lạc Vi Chiêu bế xốc cả người lẫn mèo lên, miệng lẩm bẩm thêm vài câu, nhưng động tác lại vô cùng dịu dàng. “Tôi đưa cậu về phòng nghỉ ngơi.”

“Sư huynh, tôi tự đi được…”

“Im miệng.”

“…Ừm.”

=03=

Sau đó, hai người họ cũng sống yên ổn một thời gian. Tuy thỉnh thoảng vẫn cãi vã vài câu, nhưng không đến mức như trước kia nói vài ba câu là sắp đánh nhau. Mối quan hệ cũng được cải thiện hơn nhiều so với tưởng tượng.

Thế nhưng, giữa chừng cũng xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn.

Một ngày nọ, tinh thần lực của Lạc Vi Chiêu đột nhiên tràn ra ngoài một cách nhẹ nhàng, khiến một vài thành viên trong căn cứ cảm thấy không thoải mái.

Lạc Vi Chiêu đã lâu không được sơ đạo, cộng với việc Bùi Tố xuất hiện gần đây khiến tâm trạng của anh có chút dao động lớn. Đối với một Sentinel mạnh mẽ, nếu ở trong trạng thái mất cân bằng cảm xúc hoặc quá tải áp lực trong thời gian dài, rất dễ tạo ra cảm giác áp bức ảnh hưởng đến những người xung quanh. Khi nghiêm trọng, thậm chí còn gây ra phản ứng dây chuyền như đau đầu và buồn nôn.

Bùi Tố sau khi biết chuyện đã chủ động đến đề nghị giúp sơ đạo tinh thần, nhưng không ngoài dự đoán, đã bị Lạc Vi Chiêu từ chối.

Bùi Tố cụp mắt xuống, giọng điệu thản nhiên nói: “Đội trưởng Lạc, có lẽ anh quên rồi, tôi dù gì cũng là Guide cấp S. Mức độ này tôi vẫn có thể đối phó được.”

Nhưng Lạc Vi Chiêu vẫn kiên quyết từ chối.

Bùi Tố im lặng vài giây, giọng nói khi cất lên lần nữa mang theo một chút thăm dò khó nhận ra: “Có phải anh vì… chuyện khống chế tinh thần không?”

Lạc Vi Chiêu nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, lập tức phủ nhận: “Không liên quan gì đến chuyện đó.”

Sở dĩ năng lực khống chế tinh thần lại đáng sợ như vậy là vì vụ án thảm khốc gây ảnh hưởng sâu rộng nhiều thập kỷ trước.

Khi đó, có một Guide thức tỉnh năng lực khống chế tinh thần, đã âm thầm điều khiển biến dị thể cả một khu vực, tập hợp thành một binh đoàn không bị lý trí ràng buộc. Hắn điều khiển đội quân này tấn công nhiều thế lực, mưu đồ dùng ý chí tuyệt đối để thống nhất tận thế.

Nếu năng lực khống chế tinh thần đủ mạnh, không chỉ có thể điều khiển biến dị thể mà thậm chí còn có thể can thiệp vào ý thức của người thức tỉnh. May mắn thay, năng lực của Guide đó chưa hoàn toàn trưởng thành, cuối cùng bị Tháp Canh cùng với vài Sentinel và Guide tinh nhuệ bao vây, tiêu diệt. Kể từ đó, Tháp Canh coi năng lực khống chế tinh thần là điều cấm kỵ, ra lệnh cấm nghiên cứu và sử dụng, đồng thời tuyên bố trong các tài liệu công khai rằng năng lực này đã bị “xóa sổ hoàn toàn”.

Cho đến khi Bùi Tố xuất hiện.

Lần đầu tiên Lạc Vi Chiêu phát hiện hắn có năng lực khống chế tinh thần, ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu anh là – tuyệt đối không thể để Tháp Canh biết. Anh hiểu rõ, nếu tin tức bị lộ ra, cuộc đời Bùi Tố sẽ phải đối mặt với sự giám sát và kiểm soát vô tận, thậm chí có khả năng bị tiêu diệt.

Bản thân Bùi Tố cũng đã sớm hiểu rõ hoàn cảnh của mình. Đêm đó bị Lạc Vi Chiêu phát hiện, hắn thậm chí đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Nhưng không ngờ, Lạc Vi Chiêu lại giúp hắn che giấu bí mật nặng nề này.

“Vậy tại sao anh lại từ chối tôi?”

Giọng Bùi Tố lại vang lên, kéo Lạc Vi Chiêu từ trong hồi ức trở về.

Anh đột nhiên có chút không tự nhiên, giọng nói cũng trở nên gượng gạo: “Thằng nhóc nhà cậu không biết sơ đạo là cái quái gì à…”

Ánh mắt Bùi Tố lay động, ngay lập tức hiểu ra.

Cách sơ đạo cơ bản nhất là – hôn.

Vậy là Lạc Vi Chiêu… đang ngại?

“Trước đây anh cũng cứ ấp a ấp úng với những Guide khác như thế này à?” Bùi Tố trêu chọc với vẻ xấu xa.

“Thế có giống nhau đâu!” Lạc Vi Chiêu buột miệng thốt ra, giọng nói mang theo một chút bực bội không thể che giấu.

Đúng vậy, làm sao mà giống nhau được? Người trước mặt này là Bùi Tố. Anh chưa từng tưởng tượng rằng mối quan hệ giữa mình và Bùi Tố một ngày nào đó lại dính líu đến hai chữ “bạn đời”.

“Thử rồi biết.”

Dứt lời, Bùi Tố nhân lúc Lạc Vi Chiêu chưa kịp phản ứng, trực tiếp kéo cổ áo anh lại mà hôn lên.

Không khí mập mờ dần dần lên men, giống như khí gas bị đốt cháy, không thể kiểm soát.

Ở trong cái căn cứ chết tiệt này, Lạc Vi Chiêu cũng đã lâu rồi không tiếp xúc với một người “chuyên nghiệp” như Bùi Tố. Dần dần, anh mất đi nhịp điệu, bị đối phương dắt dẫn từng bước đi sâu vào trong.

Anh không kìm được mà đưa tay ôm lấy gáy Bùi Tố, ấn hắn xuống, chủ động làm nụ hôn sâu hơn.

Tinh thần lực dịu dàng của Bùi Tố theo sự giao hòa của môi răng mà lặng lẽ thấm vào, nhẹ nhàng bao bọc tinh thần đồ cảnh hỗn loạn và bất ổn của Lạc Vi Chiêu, từng chút một làm dịu đi những phiền muộn, giống như một hồ nước tĩnh lặng và trong suốt, khiến anh cảm thấy yên tâm hơn bao giờ hết.

Một lúc sau, Lạc Vi Chiêu khẽ thở dốc đẩy hắn ra. “Được rồi, thế là đủ rồi.”

Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt Bùi Tố ướt át vì dao động cảm xúc, khi ngẩng đầu lên còn mang theo một chút mê ly. Môi hắn vì nụ hôn mà trở nên hồng hào quyến rũ, làn da trắng bệch gần như bệnh tật cũng ửng lên một tầng phấn hồng nhạt, trông… quá đỗi xinh đẹp.

“Hừ, thành thạo thế này, trước đây đã sơ đạo cho không ít Sentinel rồi hả?” Lạc Vi Chiêu không kìm được mà lẩm bẩm hai câu. Giọng nói vô thức có chút chua chát, không hề biết mình chẳng có tư cách gì để ghen tuông cả.

“Sư huynh, lệnh của Tháp Canh, không thể không tuân mà.” Bùi Tố giơ tay thề thốt, chớp mắt một cách ngây thơ: “Chỉ là sơ đạo thôi, không có gì khác.”

Bùi Tố từ trước đến nay xử sự rất có chừng mực, không bao giờ tùy tiện làm những chuyện vượt quá giới hạn. Nhưng lúc này nhìn Lạc Vi Chiêu, có lẽ vì bị chút cảm xúc này khuấy động, hắn lại muốn vượt qua giới hạn đó. Hắn tiến lại gần, khẽ mổ một cái lên khóe miệng Lạc Vi Chiêu, trong mắt lóe lên một nụ cười tinh quái: “Sư huynh, anh có hài lòng với dịch vụ của tôi không?”

“Cút đi.” Lạc Vi Chiêu nói một cách hầm hố, nhưng giọng điệu lại mềm mại như gãi ngứa, không hề có chút uy hiếp nào.

“Vậy thì tôi coi như anh ngầm đồng ý rồi nhé, nhớ cho tôi năm sao đấy.”

=04=

Sau hôm đó, cách hai người ở bên nhau đã có một vài thay đổi tinh tế.
Mặc dù hai người không nói gì ra bên ngoài, nhưng ai cũng có thể thấy có gì đó khác biệt rồi.

Họ phát hiện Bùi Tố bắt đầu thường xuyên chạy đến văn phòng của Lạc Vi Chiêu. Trong tay hắn còn cầm theo các loại dữ liệu nhiệm vụ, nói là để “hỗ trợ ghép nối phương án chiến thuật”. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là Lạc Vi Chiêu lại không từ chối, thậm chí còn cho người đặc biệt dọn ra một bàn làm việc cho Bùi Tố, đặt ngay bên cạnh mình.

Bùi Tố cũng không còn đanh đá như trước nữa. Ngày xưa, Lạc Vi Chiêu nói hắn một câu, hắn phải đáp lại mười câu mỉa mai. Nhưng bây giờ, Lạc Vi Chiêu tùy tiện nói hai câu, Bùi Tố đều tiếp thu hết, ngoan đến không thể tả. Thậm chí còn thuận miệng phụ họa thêm vài câu “Sư huynh nói đúng.”

Chủ tử đã hòa hợp, tinh thần thể tự nhiên cũng thân thiết hơn không ít.

Có thành viên đến văn phòng báo cáo, thường xuyên có thể thấy một con báo tuyết và một con mèo đen đang đùa giỡn trong góc. Con báo tuyết có thân hình to lớn, hành động trong căn phòng chật hẹp có chút vụng về, nhưng vẫn luôn nhẹ nhàng đi theo bước chân của con mèo đen. Con mèo đen Chảo linh hoạt nhảy lên ống đèn, rồi lại nhảy lên lưng báo tuyết, dùng móng vuốt nhẹ nhàng vỗ vỗ mũi nó, cái đuôi vung vẩy như đang khiêu khích. Con báo tuyết chỉ khẽ gừ gừ, mặc cho nó tung hoành.

Cảnh tượng này hài hòa đến mức các thành viên trong căn cứ phải nghi ngờ có phải tất cả đều đang gặp ảo giác tập thể hay không.

Thật ra Lạc Vi Chiêu cũng không hiểu rốt cuộc Bùi Tố có ý gì.

Lạc Vi Chiêu đã quen Bùi Tố nhiều năm, quá rõ thằng nhóc này không bao giờ làm chuyện vô nghĩa. Mỗi hành động của hắn, dù có vẻ như đùa giỡn, cũng đều ẩn chứa một mục đích nào đó. Anh nhìn ra Bùi Tố đang cố tình trêu chọc mình, nhưng trong những hành động này, có bao nhiêu phần là thật lòng thì Lạc Vi Chiêu không thể nhìn thấu.

Bùi Tố giống như một màn sương mù, càng đến gần lại càng không thể nhìn xuyên thấu, nhưng lại khiến người ta không kìm được mà muốn chạm vào.

Sau hôm đó, Bùi Tố cũng giúp anh sơ đạo thêm vài lần, nhưng mỗi lần đều giống như một cuộc đối đầu về tinh thần.

Anh có thể cảm nhận được tinh thần lực của Bùi Tố nhẹ nhàng bao bọc lấy mình, như một làn gió mát, quét đi sự mệt mỏi và bồn chồn còn sót lại trong tinh thần đồ cảnh. Nhưng mỗi khi anh cố gắng tiến thêm một bước, cố gắng thăm dò sâu hơn vào tinh thần đồ cảnh của Bùi Tố, đối phương luôn dùng một cách khéo léo gần như hoàn hảo để né tránh. Không hề bài xích, cũng không hề chống cự, chỉ như nước trôi đi, không để lại dấu vết, ngăn anh lại ở ngoài cánh cửa.

Lạc Vi Chiêu trong lòng rất rõ, Bùi Tố chắc chắn đang giấu giếm điều gì đó, một bí mật mà đến cả anh cũng không thể chạm tới.

Ban đầu, Lạc Vi Chiêu tự thôi miên mình, có lẽ Bùi Tố cảm thấy quãng thời gian này quá nhàm chán, nên chỉ đơn thuần là dùng anh để giải khuây. Nhưng sau đó anh càng ngày càng cảm thấy, cái cảm giác xa cách đó không phải là Bùi Tố cố ý, mà giống như bản năng ở sâu bên trong ý thức.

Rốt cuộc Bùi Tố đang che giấu điều gì?
Tại sao hắn sợ máu? Tại sao luôn chống cự người khác chạm vào tinh thần đồ cảnh của mình?
Và, mỗi khi nhắc đến từ “khống chế tinh thần”, Bùi Tố luôn lập tức lảng tránh. Sự hoảng loạn và bất an thoáng qua trong mắt hắn, rốt cuộc đang sợ điều gì?
Những câu hỏi này như những cây kim đâm vào tim Lạc Vi Chiêu, mãi mà không thể rút ra.

Và tấm màn mờ ảo giữa hai người họ, cuối cùng đã bị xé nát thành từng mảnh, ba tháng sau.

=05=

Đó là một đêm không ai muốn nhớ lại.

Phân khu số 7 thất thủ, một loại biến dị thể chưa từng được ghi nhận đã phá vỡ vành đai bảo vệ. Phân khu số 6 nhận nhiệm vụ đến chi viện giữ vững tuyến phòng thủ, ngay cả Bùi Tố, người bình thường chỉ ngồi văn phòng, cũng bị buộc phải tạm thời ra tiền tuyến.

Theo lời Lạc Vi Chiêu thì: “Không đối đầu trực diện, chẳng lẽ ngồi chờ chết?”

Thật không may, trong một lần rút lui để tránh một đợt tấn công quy mô lớn, cả hai gặp phải một tòa nhà bị sập, mắc kẹt trong một khu thí nghiệm dưới lòng đất bỏ hoang.

Lạc Vi Chiêu vừa đỡ Bùi Tố đang khó chịu vì mùi máu tanh, vừa thuần thục lên đạn cho khẩu súng trường trên tay. Lĩnh vực tinh thần của họ bị nhiễu loạn nghiêm trọng, mọi liên lạc với bên ngoài đều bị cắt đứt. Bản đồ định vị cũng không thể dò được bất kỳ tọa độ nào, cứ như thể trong một giây họ đã bị cô lập khỏi thế giới này.

Tệ hơn nữa, tinh thần lực của Bùi Tố bắt đầu tăng vọt một cách nhanh chóng, hốc mắt đỏ ngầu. Hắn co ro trong một góc đổ nát, trông như đang bị một thứ gì đó vô hình cắn xé.

Lạc Vi Chiêu túm lấy hắn, ấn hắn vào lòng: “Bùi Tố, tỉnh táo lại. Bây giờ cậu có chết cũng phải cố gắng chống đỡ cho đến khi đội cứu viện đến!”

“Anh… không cần lo cho tôi, hơn nữa tôi… tôi không giúp được gì cho anh đâu.”
Giọng Bùi Tố khàn khàn, yếu ớt đến mức gần như không thể nói thành lời.

Với tư cách là Guide, Bùi Tố lẽ ra có thể thông qua cộng hưởng để khuếch đại ngũ giác và thể lực của Sentinel, giúp họ phát huy sức chiến đấu lớn hơn trong môi trường chiến đấu.
Nhưng Bùi Tố không làm được, bởi vì hắn không có cách nào thiết lập cộng hưởng với Sentinel.

Lạc Vi Chiêu đã sớm nghi ngờ, vì Bùi Tố luôn tỏ ra cực kỳ chống cự khi người khác chạm vào tinh thần đồ cảnh của hắn. Mặc dù Bùi Tố chưa từng trực tiếp thừa nhận, nhưng nhìn phản ứng của hắn lúc này, không nghi ngờ gì nữa, đã chứng thực suy đoán của Lạc Vi Chiêu.

“Trường tinh thần ở đây không đúng.” Bùi Tố khó khăn mở lời, trán lấm tấm mồ hôi lạnh: “Giống như… tàn dư của một loại ý thức tập thể.”

“Đừng nói nhảm, giữ sức đi đã.” Lạc Vi Chiêu cảnh giác nhìn quanh.

“Mức độ ô nhiễm tinh thần đã vượt quá cấp bảy…” Bùi Tố thở dốc, thần kinh căng thẳng như một sợi dây sắp đứt. Tinh thần thể mèo đen của hắn run rẩy nằm trên đất, con báo tuyết chậm rãi tiến lên, liếm lên đầu nó, phát ra một tiếng gầm thấp, mở ra một màng chắn tinh thần, cố gắng làm dịu đi những dao động ồn ào chói tai trong không khí, mặc dù tác dụng không lớn.

Tinh thần lực bị ô nhiễm thông qua tiếng ồn do biến dị thể phát ra, không ngừng xuyên qua màng nhĩ của Bùi Tố, khiến hắn, người vốn có tinh thần lực nhạy bén hơn người thường, càng thêm khó chịu.
Đột nhiên một tiếng “tạch”, đèn pin trên tay Lạc Vi Chiêu tắt lịm. Bóng tối như thủy triều nhanh chóng bao trùm lấy hai người, không khí tức thì ngưng trệ. Kèm theo đó là một làn sóng rung động tần số thấp, như vô số oán niệm thì thầm sâu trong màng nhĩ, mang theo một cảm giác nhầy nhụa đến rợn người.

Bùi Tố loạng choạng một chút, vịn vào tường.

“Lạc Vi Chiêu, màng chắn tinh thần sắp đến giới hạn rồi…”

Lạc Vi Chiêu túm lấy hắn, đẩy vào góc tường: “Bùi Tố, nhắm mắt lại, cộng hưởng với tôi.”

“Tôi… không làm được.” Bùi Tố cắn răng, giọng nói lộ ra vẻ đau đớn và giằng xé.

“Rốt cuộc là không làm được, hay là không muốn làm?!” Lạc Vi Chiêu một tay nâng cằm Bùi Tố, gần như dán trán vào trán hắn, giọng nói mang theo áp lực bức người: “Màng chắn của tôi chỉ có thể giúp cậu chống lại ô nhiễm bên ngoài. Tinh thần đồ cảnh của cậu đang bị ô nhiễm của biến dị thể xâm chiếm! Chỉ có cộng hưởng, tôi mới có thể giúp cậu chống đỡ từ bên trong!”

Bùi Tố co ro cả người lại, đầu ngón tay run rẩy, trán tựa vào vai Lạc Vi Chiêu, như đang giằng xé điều gì đó.

“Bùi Tố! Cứ thế này cả hai chúng ta đều sẽ chết!” Lạc Vi Chiêu nghiến chặt răng, giọng nói trầm thấp và tàn nhẫn.

Như chạm vào một công tắc nào đó, Bùi Tố đột nhiên mở mắt. Giọng hắn run rẩy, làm một lần xác nhận cuối cùng: “Anh chắc chắn chứ?”

“Mẹ nó, cậu mà còn lằng nhằng nữa là tôi sẽ cưỡng ép bẻ khóa tinh thần đồ cảnh của cậu, mặc kệ cộng hưởng hay không!”
Bùi Tố hít một hơi thật sâu. Giây tiếp theo, những xúc tu tinh thần như thủy triều tuôn trào về phía Lạc Vi Chiêu.

Đó là một sự cộng hưởng gần như xé rách.

Lạc Vi Chiêu chỉ cảm thấy thần kinh của mình sắp bị xé làm hai. Nhưng dưới cơn đau dữ dội, cơ thể anh vẫn đứng yên bất động, hai tay ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy dữ dội trong lòng.

Tinh thần thể mèo đen của Bùi Tố lăn lộn trên đất, phát ra những tiếng kêu rên khàn khàn. Tứ chi co giật như muốn thoát ra khỏi cơ thể, rồi co người lại trong lòng báo tuyết. Con báo tuyết đứng chắn trước mèo đen, bộ lông trắng bạc như ánh sáng đêm, mở ra một màng chắn chói lòa, bảo vệ nó thật chặt trong lòng.

“Suỵt” một tiếng, ý thức của Lạc Vi Chiêu như bị rút ra, đột ngột rơi vào một vùng hỗn độn màu xám. Anh nhìn xung quanh, thấy vô số xúc tu tinh thần quấn chặt vào nhau, tạo thành một màng chắn sâu thẳm không thể dò được. Anh cố gắng lại gần, nhưng suýt chút nữa đã bị lực lượng đó đè sụp.

Đây là hạch tâm tinh thần đồ cảnh của Bùi Tố, nhưng tại sao… lại là một hình thái hỗn loạn gần như sụp đổ thế này? Những làn sóng tinh thần như xúc tu quấn lấy nhau không ngừng, bóp méo, giằng xé lẫn nhau, dường như đang âm thầm gào khóc. Mỗi xúc tu tinh thần đều toát ra sự tuyệt vọng và đau đớn đến mức sắp mất kiểm soát, như có người đã dốc hết sức lực để giam giữ bản thân đang trên bờ vực sụp đổ trong cái vực sâu này.

Lạc Vi Chiêu chưa từng thấy một tinh thần đồ cảnh nào hoang tàn và méo mó như vậy. Trong khoảnh khắc, anh gần như quên cả thở.

Nhưng tình hình trước mắt không cho phép anh suy nghĩ kỹ hơn. Lạc Vi Chiêu cố nhẫn nhịn cú sốc, mạnh mẽ mở ra một màng chắn trong tinh thần đồ cảnh hỗn loạn, giành cho Bùi Tố một chút không gian để thở.

Giây tiếp theo, báo tuyết đột nhiên phát ra hai tiếng gầm cảnh báo thấp, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào những tiếng động từ sâu trong đường hầm đổ nát. Tiếng bước chân của biến dị thể, đang nhanh chóng tiếp cận.

Lạc Vi Chiêu cũng nghe thấy. Cộng hưởng đã khuếch đại giác quan của anh lên gấp mười lần. Anh cúi người cõng Bùi Tố lên, quay đầu nói nhỏ: “Bám chắc vào, rơi xuống tôi không chịu trách nhiệm đâu.”

“Sư huynh, tôi chỉ sợ máu thôi, không phải thể trạng yếu.” Bùi Tố tuy nói vậy, nhưng tay vẫn ngoan ngoãn ôm lấy cổ Lạc Vi Chiêu, giữ vững cơ thể.

Lạc Vi Chiêu cười khẩy hai tiếng: “Cậu đã nghe câu đó chưa? Người say rượu không bao giờ nói mình say đâu.”

Dứt lời, Lạc Vi Chiêu trực tiếp tung một cú đá xoay vòng, đá bay con biến dị thể đột nhiên xông ra.

“Sư huynh, đưa súng cho tôi.” Hơi thở Bùi Tố vẫn còn chưa ổn định, nhưng ánh mắt đã lấy lại sự tỉnh táo. Màng chắn tinh thần mà Lạc Vi Chiêu vừa tạo ra đã phần nào giúp hắn chặn lại nhiễu loạn bên ngoài, cho phép hắn tập trung lại ý thức.

“Đùa đấy à? Nhìn thấy máu còn nôn, còn muốn bắn súng?”

Bùi Tố xé một mảnh vải từ gấu áo che lên mắt: “Không nhìn thấy là được.”

Trong trạng thái cộng hưởng, độ nhạy tinh thần vốn đã cao của Bùi Tố lại càng lên một tầm cao mới, giúp hắn chỉ dựa vào thính giác mà có thể nhạy bén bắt được mọi động tĩnh của biến dị thể trong không gian.

Lạc Vi Chiêu do dự một chút, cuối cùng vẫn đưa súng trường cho Bùi Tố: “Được rồi, Bùi thiếu, nhiệm vụ yểm trợ giao cho cậu đấy.”

Trận chiến sau đó như một bản giao hưởng không lời.

Lạc Vi Chiêu đi trước mở đường, động tác gọn gàng sắc bén, tạo góc bắn cho Bùi Tố. Bùi Tố bị bịt mắt, nhưng lại dựa vào tinh thần lực mà khóa chặt từng mục tiêu một cách chính xác, đạn không bao giờ trượt.
Nhưng không ngờ, đợt tấn công đầu tiên vừa được dọn dẹp xong, giây tiếp theo, biến dị thể mới đã ồ ạt kéo đến như thủy triều. Và đợt này còn hung hãn hơn trước, mức độ đột biến rõ ràng cao hơn. Chúng đồng loạt phát ra tiếng ồn ô nhiễm tần số cao. Căng thẳng cường độ cao kéo dài, cộng thêm sự mệt mỏi cùng cực, Lạc Vi Chiêu không thể chống đỡ nổi, màng chắn tinh thần đột nhiên rạn nứt.

Lạc Vi Chiêu chỉ thấy trời đất quay cuồng, cả người như bị một vật cùn đập mạnh. Bên tai anh dường như có tiếng lưỡi hái của tử thần xé toạc không khí, lạnh lẽo và chí mạng.

“Lạc Vi Chiêu!”

Cảm nhận được hơi thở của Lạc Vi Chiêu suy yếu nhanh chóng, Bùi Tố đột ngột kéo tấm vải che mắt xuống, đôi đồng tử đỏ như máu giải phóng một sức mạnh kinh người. Con mèo đen ngẩng đầu gầm lên, đột ngột mở ra một màng chắn phản ngược, khiến cả không gian tức thì tĩnh lặng!

Biến dị thể đứng yên như những con rối, ánh mắt hung tợn biến mất, chỉ còn lại sự đờ đẫn, trống rỗng và chết chóc. Một lúc sau, chúng lại bắt đầu tấn công và cắn xé lẫn nhau, như rơi vào một sự điên cuồng mất kiểm soát nào đó.

Lạc Vi Chiêu giật mình trong lòng, cố gắng chống đỡ ý thức còn sót lại, lập tức đặt Bùi Tố nằm xuống đất.

Người trước mặt môi tái nhợt, mặt đầy mồ hôi lạnh, miệng liên tục lẩm bẩm: “Lạc Vi Chiêu… Lạc Vi Chiêu…”

Tim Lạc Vi Chiêu đột nhiên thắt lại. Anh không còn bận tâm đến điều gì nữa, trực tiếp ôm lấy hắn vào lòng, trán kề trán. Giọng điệu vội vã nhưng kiên định, anh truyền ý thức vào tinh thần đồ cảnh của hắn hết lần này đến lần khác: “Tôi ở đây, tôi không sao. Thả lỏng, giải trừ khống chế, nghe thấy không? Bùi Tố!”

“Không được, anh sẽ chết…” Giọng Bùi Tố run rẩy, trong mắt tràn đầy sự sợ hãi.

“Tôi sẽ không chết, đội cứu viện sắp đến rồi, cậu xem này.”

Lạc Vi Chiêu lấy thiết bị phát tín hiệu trong túi quần ra, đèn đỏ đang nhấp nháy liên tục, đó là tín hiệu cứu viện của Tháp Canh.

Lạc Vi Chiêu nắm lấy bàn tay lạnh buốt của Bùi Tố, cúi đầu hôn lên khóe mắt hắn, giọng điệu kiên định và chậm rãi: “Tin tôi, giải trừ khống chế đi, được không?”

Trong bóng tối, họ ôm chặt lấy nhau. Hơi ấm của đối phương trong sự chết chóc này, trở thành sự nâng đỡ và an ủi duy nhất còn sót lại.

Khi ánh sáng lại tràn vào, xuất hiện trước mắt đội cứu viện là hình ảnh Lạc Vi Chiêu đang quỳ nửa người. Phía sau anh là đống xác biến dị thể chất cao như núi. Con báo tuyết lặng lẽ nằm một bên, trong miệng ngậm một con mèo đen mềm oặt. Còn Lạc Vi Chiêu thì ôm chặt lấy Bùi Tố đã ngất lịm, hơi thở vẫn còn. Dường như chỉ vì quá mệt mỏi, nên đã ngủ một giấc thật sâu.

=06=

Khi Bùi Tố tỉnh lại, hắn đang nằm trong phòng ký túc xá của Lạc Vi Chiêu.

Con mèo đen Chảo co ro ở góc giường, con báo tuyết nằm bên cạnh, cái đuôi thi thoảng lại vỗ vỗ xuống sàn nhà, như đang lặng lẽ canh gác.

Nhận thấy hắn đã mở mắt, Lạc Vi Chiêu lập tức lại gần, trán khẽ chạm vào trán hắn để cảm nhận dao động tinh thần.

“Ngưỡng tinh thần của cậu vừa mới ổn định lại, bác sĩ nói cần phải nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa.”

“…Tôi ngủ bao lâu rồi?” Bùi Tố mở lời, giọng khô khốc đến mức chính hắn cũng giật mình.

Lạc Vi Chiêu đưa tay đỡ hắn ngồi dậy, tiện tay đưa một cốc nước ấm.

“Ba ngày.”

Bùi Tố cúi đầu nhấp một ngụm nước, làm ẩm cổ họng. Hắn xoa xoa vầng trán hơi nhức nhối, cảnh tượng cuối cùng trước khi ngất đi đột nhiên hiện lên trong đầu.
Hắn đột ngột mở mắt, giọng nói vội vã, mang theo sự run rẩy khó nhận ra: “Tôi có mất kiểm soát không? Có làm ai bị thương không…”

Lạc Vi Chiêu cúi đầu hôn một cái lên khóe môi hắn, an ủi: “Không có. Nếu những biến dị thể kia cũng được tính là người, thì tôi giết nhiều hơn cậu đấy.”

Anh đổi giọng, ấn vai Bùi Tố xuống, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

“Nhưng mà… cậu không phải nên thành thật khai báo sao? Lúc cộng hưởng hôm đó, những thứ hỗn độn tôi nhìn thấy là sao?”

Anh nhớ lại những xúc tu tinh thần vô biên đang cuộn trào trong tinh thần đồ cảnh đó, không gian vặn vẹo giao thoa giữa bóng tối và áp lực cao. Anh luôn biết Bùi Tố chống cự cộng hưởng, nhưng chưa từng nghĩ đó là để phong tỏa một sự hỗn loạn gần như có thể nuốt chửng con người.

Bùi Tố cụp mắt xuống, biết rằng không thể giấu được nữa. Sau một hồi im lặng, hắn khẽ nói: “Anh có biết cha tôi không?”

Lạc Vi Chiêu gật đầu.

Cha của Bùi Tố, Bùi Thừa Vũ, là người sáng lập phòng thí nghiệm biến dị thể ở Tân Châu. Nhiều năm trước, khi Guide đầu tiên sở hữu năng lực khống chế tinh thần xuất hiện, ông là một trong những chuyên gia đầu tiên đưa ra “thuyết phát triển năng lực”, và đích thân chủ trì tất cả các thí nghiệm liên quan. Nhưng thí nghiệm đó cuối cùng đã mất kiểm soát, Guide kia trốn khỏi viện nghiên cứu, điều khiển biến dị thể quay lại tấn công căn cứ nghiên cứu, thậm chí còn tấn công cả thế giới bên ngoài, gây ra một thảm họa nghiêm trọng.

Và Bùi Thừa Vũ cũng đã chết trong vụ phản phệ đó.

“Đó thực ra không phải là một tai nạn, mà là hậu quả của việc ông ta mưu đồ khống chế.” Giọng Bùi Tố lạnh nhạt, như đang kể chuyện của người khác.

“Ông ta cố gắng chiết xuất gen năng lực của Guide đó, muốn chiếm làm của riêng. Kết quả thất bại, ngược lại bị năng lực phản phệ. Nhưng ông ta vẫn không cam tâm, muốn huyết mạch của mình cũng thừa hưởng sức mạnh này.”

Lạc Vi Chiêu đột nhiên phản ứng lại, sắc mặt lạnh đi: “Vậy nên cậu-“

“Đúng vậy, tôi không phải bẩm sinh đã có năng lực khống chế tinh thần. Chính cha tôi đã tự tay cấy nó vào trong cơ thể tôi. Ông ta đã thực hiện cải tạo gen lên tôi.”

Lạc Vi Chiêu nắm chặt tay thành quyền, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh cau mặt, nén giận mắng một tiếng: “Cái tên súc sinh đó!”

“Từ nhỏ tôi đã bị ông ta huấn luyện. Ban đầu là chuột, động vật nhỏ, sau đó là biến dị thể cấp thấp…” Bùi Tố ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng trong chốc lát: “Mãi đến năm mười hai tuổi, ông ta chết, tôi mới thoát khỏi cuộc sống đó. Nhưng khống chế tinh thần cũng từ đó trở thành điều cấm kỵ của Tân Châu. Mọi ghi chép đều bị xóa sổ, và tôi cũng may mắn thoát chết.”

“Vậy nên cậu sợ máu là vì…”

Bùi Tố lảng tránh ánh mắt anh, giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: “Tất cả đều là chuyện quá khứ rồi.”

Căn phòng chìm vào sự im lặng ngắn ngủi.

Lạc Vi Chiêu thở ra một hơi: “Vậy còn chuyện hỗn độn thì sao? Hạch tâm tinh thần đồ cảnh của cậu… cậu vẫn luôn phong bế nó à?”

Bùi Tố im lặng một lúc, như đang suy nghĩ cách dùng từ.

“Lực lượng đó, ngày càng mất kiểm soát, tôi chỉ có thể dựa vào việc nén ngưỡng tinh thần để phong tỏa nó.”

“Cậu điên rồi hả?” Giọng Lạc Vi Chiêu đột nhiên cao vút: “Cậu không biết việc nén ép lâu dài chỉ khiến tinh thần lĩnh vực bị hủy hoại dần sao! Cậu nghĩ có thể chịu được mấy lần? Một lần? Hai lần? Đến cuối cùng cậu sẽ bị phản phệ, tinh thần đồ cảnh sụp đổ thì cậu chẳng còn lại gì cả!”

Bùi Tố không phản bác, chỉ lảng tránh ánh mắt anh.

Lạc Vi Chiêu bực bội trong lòng: “Vậy tại sao hôm đó cậu lại đột nhiên đồng ý cộng hưởng với tôi? Không sợ tôi nhìn thấy những thứ đó à?”

“Tình hình lúc đó khẩn cấp. Hơn nữa, nếu anh chết vì tôi ở cái nơi hoang tàn đó, thì không đáng.”

“Chẳng lẽ cậu thì đáng à?” Lạc Vi Chiêu lập tức hỏi lại.
“Biết đâu sau khi anh xem xong thì bị tôi dọa sợ mà chạy mất? Vậy thì tôi cũng sẽ không liên lụy đến anh nữa.” Khóe miệng Bùi Tố hơi nhúc nhích, như đang nói đùa.

Nhưng Lạc Vi Chiêu không cười, giọng nói ngược lại còn trầm hơn một chút.

“Bùi Tố, cộng hưởng không phải chuyện của một mình cậu. Cậu luôn sợ người khác không thể gánh vác cho cậu, nhưng có bao giờ cậu nghĩ rằng… nếu có người bằng lòng gánh vác thì sao?”

Thấy Bùi Tố không nói gì, Lạc Vi Chiêu tiếp tục: “Vùng hỗn độn đó, là gông cùm cha cậu đặt cho cậu. Nhưng từ bây giờ, nó có thể không chỉ là gánh nặng của riêng cậu. Cậu biết đấy, cách kết hợp sâu sắc nhất của Sentinel và Guide là thông qua cộng hưởng tinh thần để tiếp xúc với hạch tâm đồ cảnh.” Anh ngừng lại, “Chỉ cần tìm được một Sentinel có tinh thần lực đủ mạnh để kết hợp, thì có thể đạt được cộng hưởng sâu sắc thực sự với Guide, từ đó ổn định hỗn độn-“

“Và tôi, vừa hay đủ mạnh.” Lạc Vi Chiêu nói một cách điềm tĩnh và kiên định.

“Anh… muốn lấy thân mình ra mạo hiểm sao?” Bùi Tố có chút không chắc chắn, như đang thăm dò.

“Mạo hiểm cái đầu cậu.” Lạc Vi Chiêu lườm hắn một cái: “Cậu không nhìn ra là tôi đang tỏ tình với cậu à?”

“Tại sao? Chỉ vì tôi đã cứu anh?”

“Không phải.” Lạc Vi Chiêu bực mình nói: “Là vì cái thằng nhóc thối tha này quá cao ngạo, quá đáng ghét. Hở tí là trêu chọc tôi, miệng không nói nhưng tay cũng không yên phận. Trêu chọc đến cùng cũng không cho một danh phận, toàn chơi trò lưu manh.”

“Anh… không sợ sao?” Bùi Tố hỏi, giọng rất thấp. “Không sợ một ngày nào đó tôi không khống chế được, khiến anh cũng bị lún sâu vào?”

“Cậu ấy hả?” Lạc Vi Chiêu đánh giá hắn từ trên xuống dưới, giọng điệu đầy tự tin: “Nghĩ nhiều rồi.”

Bùi Tố nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt hơi nóng lên, khẽ hỏi: “Không sợ tôi trở thành gánh nặng của anh?”

“Bên cạnh tôi trống rỗng, có thêm một cậu thì vừa hay.” Lạc Vi Chiêu đưa tay xoa xoa xoáy tóc mềm mại của hắn. Động tác nhẹ nhàng như đang dỗ dành một con mèo đang giận dỗi.

Anh cúi đầu, trán kề lên trán Bùi Tố, giọng nói nhẹ như gió nhưng rất kiên định: “Bùi Tố, nhìn khắp Tân Châu này, không ai có thể kìm được cậu, chỉ có tôi có thể, và tôi cũng bằng lòng.”

Bùi Tố không nói gì, như bị một thứ gì đó đánh trúng vào tim. Hắn đưa tay ôm lấy Lạc Vi Chiêu, vùi mặt vào vai anh, giọng nói khẽ đến mức chỉ còn là tiếng thở: “…Vậy anh đừng hối hận.”

Lạc Vi Chiêu nhẹ nhàng vòng tay qua gáy hắn, ôm lại hắn, khẽ nói: “Tôi chưa bao giờ hối hận.”

Ngoài cửa sổ, ánh sáng và bóng tối bồng bềnh. Thế giới bên ngoài tinh thần đồ cảnh vẫn đầy rẫy hiểm nguy. Nhưng trong căn phòng yên tĩnh này, sự hỗn độn cuối cùng cũng đã có một bến đỗ.

=END=

📌Phần thêm (một): Lần đầu gặp

Sau ngọn núi của Tháp Canh.

Ánh trăng trong vắt rải trên những chiếc lá, như phủ lên một lớp sương mỏng. Gió thổi qua ngọn cây, mang theo một trận xào xạc tĩnh mịch.

Bùi Tố mười bốn tuổi ngồi xổm trước một bụi cây, vẻ mặt ngưng trọng nhìn con chim nhỏ lông lá lộn xộn trong lòng bàn tay. Cánh của nó bị thương, cứ run rẩy mãi, đến tiếng kêu cũng rất yếu ớt.

Bùi Tố không giỏi xử lý loại “khủng hoảng sinh mệnh” đột ngột này. Hắn không biết phải làm thế nào, chỉ biết con chim nhỏ sắp không sống được nữa.

Hắn do dự vươn xúc tu tinh thần, cố gắng bao phủ lấy khối ý thức yếu ớt đó, muốn xem liệu mình có thể “khống chế” cơn đau, để nó dễ chịu hơn một chút không.

“Chỉ thử thôi…” Bùi Tố nói nhỏ, như đang tự thuyết phục chính mình, nhưng lòng bàn tay hắn lại hơi run rẩy.

Đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên một câu trách mắng mang theo vẻ giận dữ: “Cậu đang làm gì? Tại sao lại làm tổn thương nó?”

Bùi Tố sững sờ, đột ngột quay đầu lại.
Giữa rừng cây dưới ánh trăng có một cái bóng đứng đó, áo khoác đồng phục khoác trên vai. Cả người anh ta đứng ngược sáng, toát ra một cảm giác áp bức cao lớn.

Ánh mắt anh ta sắc lạnh, mang theo một chút trách cứ không thể nghi ngờ.

Bùi Tố không biết phải phản ứng thế nào, nhìn anh ta một cái, rồi quay người chạy sâu vào trong rừng cây. Bóng dáng hắn như một con mèo đen, rất nhanh đã biến mất trong màn đêm. Hắn nấp sau một cái cây lớn, tựa vào thân cây lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi không còn cảm nhận được dao động tinh thần của người đó, mới lén lút quay trở lại.

Nhưng con chim nhỏ đã không còn ở đó nữa, trên mặt đất chỉ còn sót lại một tấm thẻ giáo quan rơi trong bùn đất.

Bùi Tố cúi người nhặt tấm thẻ đó lên. Trên dòng chữ màu xám trắng là cái tên rõ ràng – Lạc Vi Chiêu.

Hắn nhìn một lúc, sau đó lặng lẽ đặt tấm thẻ lại trên mặt đất, rồi quay người rời khỏi rừng cây.

Đó là lần đầu tiên hắn muốn dùng tinh thần lực để “kết nối” với một sinh mệnh khác.

Cũng là lần đầu tiên, hắn bị người khác phá vỡ lớp vỏ bọc bình tĩnh của mình.
Cũng là lần đầu tiên, số phận lặng lẽ kéo hai người họ vào quỹ đạo của nhau.

Vậy nên từ ngày đó, hắn đã nhớ cái tên này.

📌Phần thêm (hai): Thủ đoạn dỗ người

Kể từ khi Lạc Vi Chiêu và Bùi Tố công khai ở bên nhau, mọi người ở Phân khu số 6 đã thầm bắt đầu mong chờ, liệu mùa xuân của căn cứ họ có sắp đến rồi không!

Nhưng lý tưởng thì tốt đẹp, còn hiện thực thì vả cho bôm bốp.

Hôm đó, các thành viên trong căn cứ ra ngoài tác chiến chưa đầy hai tiếng, một thành viên trẻ tuổi đã rụt rè gõ cửa phòng làm việc của Bùi Tố: “Đội trưởng Bùi, cái đó… đội trưởng Lạc lại… lại đang nổi giận rồi, anh có muốn…”

Bùi Tố thắc mắc: “Sao anh ấy lại giận?”

Người thành viên lắp bắp: “Ờ… nói là có người phân tâm khi dọn dẹp khu vực bị ô nhiễm…”

Bùi Tố đành phải đặt thiết bị đầu cuối xuống, đứng dậy đi theo. Vừa mới đến gần đã nghe thấy tiếng gầm quen thuộc xuyên qua hành lang: “Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, loại biến dị thể mới này có thể bắt chước âm thanh, bắt chước âm thanh! Các cậu nghe thấy đồng đội kêu cứu cũng không được xông thẳng vào à, kết quả thì sao? Các cậu bị một con biến dị thể lừa đi chơi trốn tìm trong bụi cỏ hả??”

Bùi Tố: “…”

Chỉ do dự một giây, Bùi Tố đẩy cửa bước vào: “Thôi được rồi, sư huynh, họ cũng không cố ý mà…”

“Ồ?” Ánh mắt Lạc Vi Chiêu chuyển hướng, như vừa bắt được một mục tiêu khác: “Em còn dám bênh vực cho họ à? Mấy ngày trước bản kiểm điểm anh bảo em viết xong chưa? Bảo lùi lại thì không nghe, cứ ỷ mình bây giờ không sợ máu nữa rồi là cầm súng xông lên trước. Em nghĩ mình là Kim Cương Bất Bại tái sinh, hay là đã thức tỉnh kỹ năng bất tử?”

“…”

Bùi Tố há miệng, còn chưa kịp giải thích cho mình, đã từ “người can ngăn” trở thành “đối tượng bị chỉ trích trọng điểm”.
Người thành viên trẻ tuổi ngoài cửa hoàn toàn ngây người, thậm chí có chút áy náy: “Huhu… có phải tôi đã hại đội trưởng Bùi rồi không?”

“Ai mà biết được đội trưởng Lạc chửi mắng lên là ngay cả bạn đời cũng không tha chứ… tôi không dám yêu đương nữa đâu…”

Trong phòng, cơn bão cuối cùng cũng lắng xuống.

Lạc Vi Chiêu đóng sầm cửa lại, tức đến mức gân xanh trên trán vẫn còn giật giật. Bùi Tố chậm rãi đi đến, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh.

“Còn giận không?”

“Em đừng có giở cái trò này.”

“Vẫn giận à?” Lại hôn một cái nữa.

“Cút sang một bên đi.”

“Sư huynh, em yêu anh.”

Vừa dứt lời, Bùi Tố không đợi anh nói thêm, ôm lấy cổ Lạc Vi Chiêu, trao một nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt, không cho anh lấy một chút không gian để thở.

Khi Bùi Tố buông ra, Lạc Vi Chiêu cứng đờ tại chỗ, vành tai đỏ bừng, ngón tay run rẩy trong không khí-
Anh đã thua rồi.

Thua hoàn toàn.

Các thành viên nghe lén ngoài cửa khẽ giơ ngón tay cái lên – Đội trưởng Bùi, hay lắm! Hóa ra phải dỗ đội trưởng Lạc như vậy!

=HẾT=

[text_hash] => 7a7a1148
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.