Array
(
[text] =>
Bùi Tố đã được chấp thuận rời khỏi tháp. Chiếc xe sang bóng loáng lăn bánh trong làn bụi nhẹ, dần rời khỏi khu vực quản lý của tháp.
Lạc Vi Chiêu gác chân, chăm chú nhìn vào tài liệu trên tay, bộ dạng thản nhiên như thể hoàn toàn không bận tâm chuyện Bùi Tố rời đi. Một lúc sau, anh nhìn đồng hồ, rồi lại dời mắt về tập tài liệu đã nửa tiếng không động tới.
“Ể? Vi Chiêu? Tôi cứ tưởng cậu đi tiễn Bùi Tố rồi chứ.”
Đào Trạch thấy anh bình thản ngồi yên, có phần lạ lẫm. Lạc Vi Chiêu xưa nay xử sự chu đáo, chỉ riêng với Bùi Tố là mặt cứ khó ở suốt.
“Đàn ông lớn đầu rồi, còn cần tôi tiễn à.” Lạc Vi Chiêu bật cười khẽ, lật thêm một trang. Điện thoại trên bàn rung nhẹ, anh cầm lên, trượt mở màn hình, trên giao diện hiện rõ một điểm sáng đang rời khỏi khu vực kiểm soát của tháp, càng lúc càng xa.
Trong xe, Bùi Tố ném điện thoại qua một bên, Đỗ Giai ngồi trước lái xe rất đúng mực, bên trong xe vang lên nhạc nhẹ êm ái. Bùi Tố gác tay lên bệ cửa, vô thức lật đồng xu mẹ hắn để lại. Hắn nhắm mắt, như thể thật sự đang tận hưởng sự tĩnh lặng hiện tại. Bất chợt, tay khựng lại, hắn trở tay mò vào kẽ ghế ngồi – ở đó có một linh kiện điện tử phát ra ánh sáng yếu ớt.
“Bùi tổng, để tôi xử lý.”
Đỗ Giai lên tiếng.
“Không cần, cứ để nó đấy.” Bùi Tố khẽ nhếch môi, “Xem như là… quà tặng tôi để lại cho đội trưởng Lạc?”
Chấm định vị của Bùi Tố dừng lại bên ngoài một hộp đêm. Bộ vest hôm nay hắn mặc không hợp mấy với nơi này, nên cởi áo khoác ra, nới lỏng vài nút áo, rút một chai whisky từ tủ lạnh mini trong xe ra, vẩy nhẹ một ít lên người.
“Bùi tổng.” “Bùi tổng bên này.”
Hộp đêm đèn nhạc huyên náo, âm thanh như muốn xé toạc màng nhĩ. Giữa sàn nhảy, dòng người lắc lư cuồng nhiệt, trong ánh sáng mờ mịt, dục vọng, khói thuốc và cồn hòa vào nhau.
Bảo vệ và bartender đều quen thuộc với hắn, dẫn hắn lên phòng VIP lầu trên. Âm thanh hỗn tạp dưới lầu bị bỏ lại sau lưng. Phòng bao được bài trí theo phong cách sang trọng cổ điển.
“Bùi Tố, cậu tới rồi à! Lâu quá không gặp, tôi nhớ cậu muốn chết!”
Trương Đông Lam không biết từ đâu nhào ra. Gã cũng là một sentry cấp A, nhưng nhìn từ đầu đến chân chẳng khác gì thiếu gia rỗi việc, suốt ngày ăn chơi chờ thừa kế sản nghiệp sau khi cha mình về với tổ tiên.
Như mọi khi, gã vẫn mặc áo sơ mi lòe loẹt, vừa xán lại vừa thân thiết khoác vai Bùi Tố. “Ê, Bùi Tố, gần đây cậu đổi loại thuốc lá à? Mùi này sang thật đấy?” Gã dí cái mũi thính như chó lại ngửi ngửi người hắn, cảm thấy bạn mình sống trong tháp cũng không đến nỗi khổ tu như đồn đại.
Bùi Tố sững lại, đưa tay kéo ống tay áo lên ngửi thử. Hắn không hút thuốc. Mùi còn sót lại ở tay áo – hoặc là da – là pheromone mà Lạc Vi Chiêu vô thức để lại mấy hôm trước. Có lẽ chính Lạc Vi Chiêu cũng không nhận ra cái kiểu đánh dấu lãnh thổ kín đáo này.
Bùi Tố chỉ cười nhạt, nói dối không đổi sắc: “Bạn tôi hút. Ra gấp nên chưa kịp thay đồ. Hôm khác tôi hỏi xem.”
Đằng sau vang lên một tiếng ho. Bùi Tố quay đầu lại. Không xa, trên ghế xoay bọc da ngồi một người đàn ông trung niên vest chỉnh tề, mặt mày ôn hòa nhưng ánh mắt sắc như chim ưng – loại người đã quen ở trên cao lâu năm.
“Bố, Bùi Tố tới rồi. Hai người nói chuyện nhé, con xuống dưới chơi tiếp đây.”
Là Trương Chiêu Lâm – người từng tham gia cái phòng thí nghiệm phi pháp năm xưa cùng với Bùi Thành Vũ.
“Cháu chào bác.”
Vẻ mặt Bùi Tố không hề dao động khi thấy ông ta, dường như đã liệu trước. Lễ nghi của người trẻ tuổi được hắn thể hiện rất mực khuôn phép – bản năng đã ăn sâu vào máu. Hắn giữ nụ cười vừa phải, đứng thẳng như cây trúc, khiến Trương Chiêu Lâm cũng phải đánh giá lại một phen. Người này, tuyệt đối không phải phế vật như Bùi Thành Vũ. Trước khi vào tháp chỉ là S cấp, vậy mà ra khỏi đó đã trở thành Dark Guide.
“Tiểu Bùi, ngồi đi.”
Trương Chiêu Lâm tỏ vẻ hiền hậu. “Bác biết mời cháu thế này có hơi đường đột, nhưng thật sự rất tò mò… Cháu tiến hóa thành như thế nào?”
Ông ta nhìn chằm chằm vào Bùi Tố. Hắn chỉ cúi đầu đẩy gọng kính, cười nhạt như thể hơi xấu hổ, khóe miệng cong lên giễu cợt, hơi nghiêng người lại gần, ánh mắt dừng thẳng vào Trương Chiêu Lâm đang chờ mong câu trả lời.
“Nếu cháu nói… là vận mệnh ưu ái cháu, bác có tin không?”
Nụ cười trên môi Trương Chiêu Lâm khựng lại, khóe miệng như sắp không giữ nổi. Bùi Tố đứng dậy, cúi người chào nhẹ: “Cháu đi tìm Đông Lam một chút, xin phép thất lễ.”
Lạc Vi Chiêu nhìn chằm chằm điểm sáng trên điện thoại. Nửa tiếng rồi, tên nhóc kia vẫn còn nấn ná trong hộp đêm làm gì? Mấy hôm trước, anh đã cho người điều tra mấy năm gần đây của “Bùi tổng” – hết đua xe đường núi lại đến mở tiệc vài trăm ngàn trong hộp đêm vì mấy em gái – chiếm trọn nửa hồ sơ. Nhìn mà Lạc đội suýt thì vò nát tài liệu trong tay.
“A lô, tiểu Kính, tra giúp tôi cái hộp đêm này.” Lạc Vi Chiêu gọi điện luôn, “Tôi cần toàn bộ thông tin. Có tai mắt trong đó thì liên lạc, tôi ngửi thấy có chuyện rồi đấy.”
Giải quyết việc nhà mà phải mò đến hộp đêm. Lạc Vi Chiêu ném mạnh điện thoại xuống bàn.
Chẳng mấy chốc, điện thoại sáng lên. Nội gián gửi tới một tấm ảnh: Bùi Tố cổ áo bung ra, một tay khoác gã thiếu gia lòe loẹt, một tay cụng ly với mấy cô ăn mặc chẳng còn bao nhiêu vải.
“Mẹ nó…”
Lạc Vi Chiêu cảm thấy hiệu quả trị liệu tinh thần mấy hôm trước chẳng có ích gì, giờ anh chỉ muốn bạo nộ.
Bùi Tố vừa cụng ly vừa liếc về góc tối nào đó trong hộp đêm. Ánh đèn flash chợt lóe. Hắn vỗ lưng Trương Đông Lam, cụng ly với cô gái bên cạnh, ra hiệu cho cô rút lui.
“Thế nào? Chỗ này đủ phê chưa?” Trương Đông Lam cười hì hì, như không có xương, bám chặt lấy Bùi Tố. “Cậu khó khăn lắm mới ra ngoài được một chuyến, không hưởng thụ tí thì uổng! Muốn đi đâu chơi? Tôi đảm bảo sắp xếp cho Bùi gia chuẩn khỏi chê!”
“Khỏi khách sáo thế,” Bùi Tố đẩy bớt tên ma men ra xa, “Tôi mới mua một hòn đảo, cảnh đẹp lắm. Cậu muốn đi thì tôi cho người lo liệu.”
“Thật á? Nghe hấp dẫn thế cơ à!” Trương Đông Lam uống đến lảo đảo, hoàn toàn không hay biết ly rượu hắn vừa nhận có gì bất thường. “Thế… ít nhất cũng phải chơi ba ngày nhé! Không có cậu thì công ty vẫn chạy tốt…”
“Cậu muốn chơi bao lâu cũng được.” Bùi Tố ra hiệu cho người tới đưa Trương thiếu gia đi, “Giờ chúng ta xuất phát luôn.”
“Chủ tịch, thiếu gia và Bùi tổng đi cùng nhau rồi.”
Cấp dưới tới báo. Trương Chiêu Lâm phất tay: “Không cần quản nó. Chỉ cần canh chừng kỹ, đừng để xảy ra chuyện.”
“Rõ.”
“Còn bên Bùi Tố, cho người theo sát. Ai hắn gặp, việc hắn làm sau khi rời khỏi tháp, tôi phải nắm được hết.”
“Vâng.”
Người đó lui ra.
Trương Chiêu Lâm nhìn màn hình giám sát trong phòng, ánh mắt dần trở nên u tối. Bùi Tố khoác vai con trai ông ta, hai người rời đi. Trương Chiêu Lâm biết rất rõ, Trương Đông Lam không phải người có thể gánh vác. Ông ta mấy năm nay vội vàng rửa sạch nghiệp cũ, nhưng cái bóng của thí nghiệm gen ngày xưa vẫn như cái gai trong tim.
Năm đó ai cũng đề phòng nhau, chẳng ai biết kẻ còn lại nắm bao nhiêu quân cờ. Quan hệ giữa Đông Lam và Bùi Tố tốt như vậy cũng là điểm lợi – ông có thể moi ra một chút thông tin từ miệng thằng con trai.
Nhưng ông lại không biết rốt cuộc Bùi Thành Vũ để lại bao nhiêu dữ liệu. Cũng không biết thí nghiệm của nhà họ Bùi âm thầm tiến tới đâu rồi. Nếu thí nghiệm thật sự thành công… Bùi Tố có phải là tác phẩm hoàn hảo nhất của Bùi Thành Vũ không?
Năm đó rốt cuộc Bùi Tố biết được bao nhiêu? Sự tiến hóa của hắn… có dính dáng tới thí nghiệm không? Nếu như Bùi Tố đã bắt tay với Tháp…
Nếu có khả năng ấy – sắc mặt Trương Chiêu Lâm trầm xuống – vậy thì Bùi Tố tuyệt đối không thể để yên được nữa.
⸻
Rời hộp đêm, Bùi Tố không đi cùng Trương Đông Lam. Hắn giao gã cho Đỗ Giai, rồi tự lái xe quay về biệt thự.
Phía sau có đuôi bám xa xa. Với mức độ tinh thần lực của hắn, có thể cảm nhận rõ có vài người mới gia nhập giữa đường.
Xe dừng lại. Bùi Tố hạ cửa kính. Dưới bóng đêm, Bùi gia đại trạch vẫn xa hoa tráng lệ như cũ, chỉ là lâu rồi không có người ở, toát ra sự lạnh lẽo hiu quạnh, tựa như một phần mộ u ám không người thăm viếng.
Bùi Tố không biểu cảm gì, đẩy cánh cổng nặng nề, một mình bước vào căn nhà từng là nơi hắn sống suốt gần hai mươi năm.
Mọi thứ vẫn như trước. Giày da gõ nhẹ lên nền đá cẩm thạch, hắn như một con mèo đen lạc đường, len lỏi lặng lẽ, không muốn kinh động đến dù chỉ một làn gió.
Hắn đi xuống tầng hầm.
Tầng hầm lờ mờ ánh sáng, vẫn lưu giữ mấy món nghệ phẩm mà Bùi Thành Vũ từng mua trước khi gặp tai nạn. Trên chiếc bàn tròn giữa phòng, tài liệu vương vãi khắp nơi. Bùi Tố không để tâm – thứ quan trọng nằm trong tủ lạnh và két sắt.
Trong tủ lạnh là vài ống thuốc và mẫu máu. Loại tủ dùng trong phòng thí nghiệm đảm bảo chúng vẫn nguyên vẹn như lúc mới điều chế, dù đã trôi qua vài năm.
Trong két sắt có một USB. Bùi Tố biết rõ, đó là mảnh bằng chứng quan trọng mà Tháp từng không tìm thấy khi càn quét phòng thí nghiệm năm ấy.
Đã đến lúc để chúng phát huy tác dụng.
Bùi Tố đưa tay vuốt nhẹ mấy ống nghiệm chứa máu kia, đầu ngón tay lạnh lẽo.
[text_hash] => 057ed803
)