[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương – Chap 72 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương - Chap 72

Array
(
[text] =>

Vương Nguyên buồn bực quay đầu nhìn cái con người thê lương bên dưới.

“Vương Tuấn Khải! Anh có quyền gì để dò xét tôi đã đi đâu. Dường như anh quên tôi cùng anh đã không còn liên quan với nhau, chẳng phải trước kia anh cầu xin tôi ly hôn, giờ tôi đã buông tay rồi sao anh còn đến gây khó dễ với tôi?”.

Quyết định buông bỏ một tình yêu khắc cốt ghi tâm là điều không dễ dàng. Nếu nói bỏ được thì chắc đấy không thể tình yêu mà là một thứ cảm xúc tạm bợ. Vương Nguyên cố chấp muốn ở đây đợi hắn thêm một thời gian nhưng đợi đến lúc trái tim này bị đè nén, bị chà đạp sâu dưới lớp bùn đầy dao nhọn, đau đớn cả người mà hắn vẫn cứ dửng dưng. Níu kéo mãi một thứ không thuộc về mình chỉ chuốc lấy thêm nhiều dằn vặt và ưu sầu. Cậu tiếc sự hy sinh và yêu thương trao cho hắn trong suốt thời gian qua.

Điều cậu sợ tận sâu trong lòng cuối cùng cũng xuất hiện, cậu sợ hắn sẽ quay trở lại đối tốt, sợ sự dịu dàng hắn trao, sợ luôn cả sự bao dung khi cậu cáu gắt với hắn. Không hiểu hắn vì điều gì thay đổi thật lớn, hay là hắn cùng Nguyệt Nguyệt có âm mưu nào khác, nếu có thì cứ nói thẳng, cậu sẽ tội nguyện tất cả. Nhưng xin hắn đừng đem tình cảm ra để làm mồi nhử, cậu chắc không đủ mạnh mẽ để chống đỡ thêm lần nữa.

Cậu khiếp sợ với những câu nói và xúc cảm khổ sở của hắn hiện tại, cậu nhớ trước kia hắn mỗi khi có buồn phiền sẽ đem trút giận lên người xung quanh chứ chẳng bao giờ tự bản thân gặm nhấm. Hắn từng nói không ai có quyền làm hắn phải tỏ ra tuyệt vòng, chỉ hắn mới có cái quyền đó. Nếu hắn biết trước bản thân sẽ làm trái với lời nói thì thời điểm đó sẽ không hùng hồ lớn tiếng.

“Tôi chưa bao giờ lên tiếng đồng ý về buổi đi biển, đều là do anh tự nói tự hành động. Giờ này lại như người bị hại trách tôi” Vương Nguyên gây gắt phản ánh lại câu nói của Vương Tuấn Khải, lồng ngực cậu phập phồng lên xuống vì quá tức giận. Hành động im lặng không chào khách hôm đó cũng đã nói lên một điều cậu hoàn toàn chẳng muốn có liên hệ gì với hắn.

“Không! Anh không có trách em gì hết… em không đi cũng được, làm lơ anh cũng được… em đừng tức giận…” sự chuẩn bị của hắn là điều thừa thãi, Vương Nguyên còn không thèm để ý đến buổi đi chơi thì cầu hôn dưới cảnh đêm còn ý nghĩa gì. Hộp nhẫn hắn để trong túi áo văng ra xa cô đơn lăn lóc dưới nền đất cát, hắn ôm bụng đang ẩn nhẫn nhức nhối cúi thấp người nhặt lên hộp nhẫn khó khăn nhét lại vị trí cũ.

Không sao, không bị tổn hại gì cả. Nhưng chắc nó sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được lấp lánh trên đôi tay Vương Nguyên. Thật đáng buồn cũng thật đáng cười, hắn quá tự tin cho đến khi biết hiện tại bản thân chẳng còn quan trọng đối với ai cả.

“Bạch! Mày đừng nghĩ nếm được chút dịu dàng của em ấy thì lại lên mặt với tao. Sao không đánh tao mà lại dùng tay che mặt? Có mặt em ấy ở đây nên mới diễn vai yếu đuối, có phải quá mức lố bịch không?” Bạch thừa cơ hội đánh úp được hắn, vì quá tức giận nên bừa bãi vun nắm  đấm chẳng có chút hữu lực nào. Nhưng tên đó lại nằm đó chịu trận mặc hắn trở nên điên tiết xem y như bao cát.

“Y chính là tên đánh em ở nhà kho năm đó, anh đã cố bảo vệ nhưng y vẫn cứ đánh lên người em. Không phải em khi đó rất đau sao? Không phải em nói em rất căm phẫn tên đánh em sao?”.

Vương Nguyên lên tiếng trước khi Bạch mở miệng, không chỉ đánh người mà còn mỉa mai người khác. Càng hành động hắn càng làm cậu cảm thấy ác cảm.

“Anh nhìn xem bản thân ra bộ dạng gì vì hành động hồ đồ này của mình. Dù anh ấy có cố tình hay vô tình đánh tôi thì chuyện đó đã là gì khi anh lại đè bẹp tôi xuống nỗi đau tột độ. Tôi đã cố cầu xin anh đừng ly hôn, tôi sẽ ngoan ngoãn mặc kệ anh ở bên ai… nhưng vẫn cố chấp…” Vương Nguyên cắn chặt môi cố để không cho một giọt nước mắt nào phải rơi, cậu không thích thứ chất lỏng vừa đắng vừa chát đó. Suốt thời gian sống cùng Vương Tuấn Khải cậu đã chán ngấy thứ hương vị của nước mắt, thà để bản thân đau đớn còn hơn phải khóc.

“Đi đi, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi đã chán ngấy bộ dạng quan tâm chăm sóc của anh, không cần, hoàn toàn không cần anh phải áy náy vì chuyện của quá khứ…” Tốt nhất là chôn vùi thật sâu chuyện quá khứ vào một góc nào đó, không so đo, không suy nghĩ cũng chẳng cần nhớ đến cậu đã từng vì ai hy sinh rất nhiều.

“Là lỗi của anh… anh biết sai, hối hận rồi. Do anh mù quáng ngu xuẩn nên không nhìn thấy được tình yêu và sự hy sinh của em trong suốt năm qua. Anh cần em… nên em đừng có xua đuổi anh” Còn hận còn thương nhưng ở đây Vương Nguyên hoàn toàn buông xuôi mọi thứ. Thà cậu chửi hắn, đánh hắn còn hơn im lặng mặc kệ hắn diễn trò.

Nhìn xem hắn nhận được gì khi cùng thằng Bạch động tay động chân, cả hai đều đau nhưng chỉ có một người được an ủi nỗi đau đó. Nhìn Vương Nguyên quay người đỡ y lên xe, còn không quên lau vết máu trên khuôn mặt y, cậu dịu dàng nói với y hãy chịu đựng chúng ta sẽ đến bệnh viện.

Có phải Vương Nguyên quên hắn cũng bị Bạch đạp một phát trên bụng hay không?

Có phải cậu quên khi nãy cậu tát hắn một tát hay không?

Có phải cậu quên hắn cũng biết đau lòng hay không?

Vương Tuấn Khải rất giỏi che cảm xúc nhưng không thể nào che dấu nỗi giọt nước nặng nề vô thức rơi xuống khóe mắt rất nhanh liền bị cơn gió thổi khô, hoàn toàn chẳng nhận ra hắn có thật sự khóc hay không?

•••••
Vương Nguyên ngồi ngoài hành lang phòng cấp cứu, chờ đợi Bạch được bác sĩ xử lý vết thương bên trong. Nhìn xuống bàn tay đánh Vương Tuấn Khải, hiện giờ còn run rẩy vì khi nãy dùng lực quá nhiều. Cậu không muốn cũng chẳng có ý định sẽ đánh hắn, nhưng nếu không ngăn cản thì hắn liền đánh y đến mức nghiêm trọng.

Cửa phòng cấp cứu mở ra Bạch cà nhắc đi đến chỗ Vương Nguyên, khuôn mặt được dán đủ thứ băng gạc màu trắng. Vết thương chủ yếu tập trung trên mặt nên mỗi lần nói chuyện hay biểu cảm đều đau đến nhíu mày, hiện giờ vết bầm bắt đầu sưng húp. Nhìn trông vừa đáng thương vừa buồn cười.

Nhìn Vương Nguyên cố kìm nén muốn cười Bạch buồn bã cúi đầu nói.

“Nếu em muốn cười thì cứ cười”.

“Không mắc cười!” Vương Nguyên cứng rắn thu lại nụ cười.

Đi xuống cầu thang Bạch bỗng nhiên dừng lại quay đầu tha thiết nhìn thẳng vào Vương Nguyên.

“Tôi! Tôi xin lỗi chuyện trước kia…việc đánh em không nằm trong dự đoán nhưng lúc đó vì quá tức giận thằng Khải nên liền hành động mất kiểm soát. Tôi hiện tại đứng yên để mặt cho em đánh đấm, em…”.

“Anh nghĩ anh thay đổi màu tóc, không có xỏ khuyên trên tai thì tôi không nhận ra anh là người đánh tôi năm đó sao?” Vương Nguyên hỏi ngược lại khiến y ngơ ngẩn.

“Vậy em biết? Sao em không ghét tôi… tôi đã từng đánh em. Cũng như em căm phẫn việc thằng Khải đối xử tệ bạc với em”.

“Nếu muốn tôi chán ghét anh thì hiện tại liền có thể thỏa mãn cho anh”.

“Không! Không cần đâu! Tôi sợ, em đừng lạnh nhạt với tôi”.

Bạch dùng khuôn mặt đầy vết thương dụi dụi vào lòng ngực Vương Nguyên mặc kệ băng gạc có bị hành động của y làm cho hết tác dụng. Hiện tại y thích cậu, thương cậu, sẽ không để bất kì ai tổn thương cậu lần nữa.

Vương Nguyên cười dịu dàng xoa mái tóc rối bù của y, buông bỏ quá khứ để tìm kiếm một cuộc sống yên bình và mối quan hệ mới. Sẽ hạnh phúc, không còn phải đau khổ, không còn phải nếm thứ nước mắt gớm ghiếc.

[text_hash] => fe0054a4
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.