Array
(
[text] =>
Vương Tuấn Khải cùng Vương Nguyên đi xuống căn tin bệnh viện, buổi sáng không thấy đói, buổi trưa không có thời gian ăn cơm. Bởi vì toàn bộ thời gian đều chú trọng lên hết trên người Vương Nguyên, đến buổi chiều cậu đồng ý đi theo hắn ăn cơm. Cơm trong căn tin bệnh viện rất ngon, ngon hơn món ăn ở nhà hàng.
“Anh lấy cháo thịt bằm cho em nha?” Vương Tuấn Khải lên tiếng không chờ đợi Vương Nguyên đồng ý đã bước đến quầy thức ăn. Hắn kêu một phần cháo, một phần cơm cho hắn và hộp sữa chua hai loại trái cây.
Sau thời gian phẫu thuật thấy rõ rằng cơ thể cậu gầy hơn rất nhiều, dù đã được vỗ béo vô số loại thực phẩm bồi dưỡng nhưng vẫn không lên kg nào. Vương Tuấn Khải lo một phần còn mẹ thì lo mười phần, hắn tranh thủ những lúc nào cậu có thể ăn đều cho cậu ăn. Cũng may cậu không kén cá chọn canh chỉ cần trong thức ăn không có vị cay là được.
Hắn tay xách nách mang thức ăn lên bàn, khi nãy có ghé qua cửa hàng tiện lợi kế bên căn tin bệnh viện. Bỏ vào giỏ túi trái cây khô mỗi loại một túi, bánh quy, kẹo socola,… Chắc chắn Vương Nguyên sẽ không từ chối những thứ này.
“Em cứ ăn thoả thích khi nào hết thì nói anh, anh mua cho em… nhưng trước hết phải ăn cháo cái đã” hắn chưa để cậu đụng vào bát cháo, nhanh tay vừa thổi vừa đảo đều cháo bên trong bát cho bớt nóng. Hắn biết trước kia mình vô tâm cùng tồi tệ đến mức nào hiện giờ lại tỏ ra quan tâm chăm sóc xem ra thật sự rất buồn cười. Giống như làm bể một chiếc ly thủy tinh rồi cố gắng lấy băng keo chắp vá, liệu nó đã trở lại vị trí ban đầu hay ngày càng thêm xấu xí.
“Sao trong cháo lại có hạt tiêu?” Cả ngày không nói chuyện nên giọng nói trở nên khàn đặc. Vương Nguyên căng bản có thể ăn được hạt tiêu nhưng nảy giờ cậu thấy hắn quá nhàn nhã ăn uống nên muốn tạo chút khó khăn cho hắn. Cậu khoanh tay ngước mắt lên chờ hắn bước đến xử lý.
Vương Tuấn Khải đứng ngồi không yên, sợ làm phật lòng đến tiểu tâm can này. Bỏ ngang việc đang dùng bữa, hắn trong miệng nhồi nhét đầy cơm chẳng thèm nhai liền nuốt chửng xuống.
Mắc nghẹn!
Hắn đập lồng ngực cho cơn nghẹn trôi xuống, bị ứa động căn phồng ở cổ họng đau đớn làm mắt hắn ươn ướt. Vội vã vặn mở chai nước trên bàn đưa cho cậu.
“Em… em uống nước đi. Tại sao trong cháo lại có tiêu chứ… anh đã dặn họ không được bỏ gia vị cay. Anh đi đổi cái khác cho em… chờ anh xíu” hắn ôm tô cháo đi đến quầy, không biết nói gì mà cùng người bán hàng trao đổi gây gắt vài đôi câu, mặt mày nghiêm trọng đưa tô cháo cho họ nhìn. Sau cùng chạy về bàn trên tay cầm theo tô cháo mới khói bốc lên nghi ngút.
Vương Nguyên nhìn hắn làm thủ tục thổi nguội trước khi ăn xong xuôi cậu mới cầm muỗng ăn. Không cần phải nói, hắn đã đói bụng muốn xỉu, sáng giờ chưa có cơm vào bụng thêm việc phải đi tới đi lui mấy vòng trong căn tin bệnh viện khiến hắn gần như bị hạ đường huyết. Trên trán đổ đầy mồ hôi, đầu đau nhức dữ dội, run rẩy che giấu không cho cậu biết sắc mặt hắn đang tái nhợt.
Cậu vô tư ăn uống bỗng nhận được điện thoại gọi đến.
“Alô!”.
“…”.
“Anh đang ở đâu?”.
“…”.
“À! Tôi đang ở căn tin bệnh viện… không cần đâu. Tôi sẽ đến, chờ tôi”.
Nói rồi Vương Nguyên đứng thẳng người dùng chút lực bước ra khỏi căn tin.
“Nguyên… chờ anh xíu… anh còn chưa ăn xong…” Vương Nguyên đã đi cách xa hắn một khoảng, dù kêu to đến mấy vẫn không quay đầu lại. Hắn dự định sau khi ăn xong sẽ chở cậu đi xem phim theo kế hoạch đã định sẵn trước đó rồi cùng nhau ngắm cảnh đêm bên bờ hồ.
Vương Tuấn Khải ngồi thật sự sau mới đứng dậy dùng khăn giấy lau chùi miệng. Thu dọn đồ vật chưa sử dụng vào túi xách trên bàn tay đi tìm Vương Nguyên, hắn không còn thắc mắc về việc ai đã gọi đến, cậu cần quyền riêng tư và quyền được kết bạn với nhiều người, hắn không thể ích kỷ kiểm soát xem xét những ai đã gọi cho cậu.
•••••
Bạch gọi đến nói y có điều bí mật dành tặng muốn Vương Nguyên xuống gặp y vì bí mật rất to không thể đem đến tận phòng được.
Vương Nguyên đi đến cổng bệnh viện từ xa đã thấy Bạch dựa trên đầu xe vẩy tay với cậu.
“Được gặp em rồi!” Y kéo cậu đến sát người, khoảng cách rất gần vô cùng ám muội chỉ 1 mm nửa thôi môi đã có thể chạm vào nhau.
Vương Nguyên đẩy cánh tay Bạch đang để trên eo mình ra, lùi mấy bước tăng khoảng cách của cả hai. Nhìn y đầy khó hiểu.
“Hẹn tôi ra đây chỉ để nói câu này?”.
“Không nha! Tôi có món quà tặng em… tôi để bên trong xe”.
Trước khi vào trong xe Bạch bảo cậu nhắm mắt lại, nhắc nhở lại những hai lần không được mở mắt, phải thật lòng thực hiện theo thì món quà mới xuất hiện được. Cậu cũng mệt mỏi với y, đành thuận theo y. Ngồi trên xe chỉ còn lại mỗi thính giác, bên tai nghe tiếng loạt xoạt khiến cậu mò tò muốn mở mắt, chưa kịp mở đã nghe y lên tiếng cảnh báo.
“Xong rồi! Em mở mắt ra đi”.
Vương Nguyên chưa tưởng tượng ra sao Bạch tặng cho cậu chiếc bánh sinh nhật, trên mặt bánh còn cắm đèn cầy bằng số tuổi sắp tới của cậu.
Bạch đội trên đầu nón hình chóp, hai tay cầm bánh kem đưa đến trước mặt Vương Nguyên. Bánh kem không lớn vừa bằng một bàn tay y, biết cậu đặc biệt thích socola nên toàn bộ từ cốt bánh, kem tươi đến cả đồ trang trí bên ngoài đều làm từ socola.
“Hôm nay đâu phải sinh nhật tôi?”
“Tôi biết! Sinh nhật em ngày 08 tháng 11 đúng không! Nhưng tại hôm đó tôi có công việc quan trọng cần đi với ông chủ nên không thể chúc em một câu sinh nhật đúng hẹn được”.
Bạch còn nhớ trước đây còn cùng Vương Tuấn Khải chưa xích mích. Có nghe hắn đề cập đến bản thân phải về nhà sớm để dự sinh nhật tên đần nào đấy. Thời điểm đó y không để ý đến cũng chẳng quan tâm người hắn nhắc đến. Chỉ biết thằng Khải phải trở về nhà trong vòng một tiếng nữa. Không ngờ hiện tại đó là một thông tin hữu ích làm y gần với cậu hơn. Một cái bánh sinh nhật không thể nói lên điều quan trọng nhưng đó là đồ vật để chứng minh y rất xem trọng ngày sinh nhật của cậu. Qua mỗi một thời gian, y càng thấy thích cậu hơn. Có thể nói trước đây y tiếp cận cậu chỉ muốn khiến thằng Khải ghen tức, dần dần con người nhỏ bé này ăn sâu vào trong tâm trí và cướp mất trái tim y lúc nào không hay biết.
“Có thể gọi video call mà?”.
“Không có ý nghĩa” Cách một cái màn hình y không thể nào quan sát được hết mọi biểu cảm ngọt ngào Vương Nguyên để lại. Còn khiến y khó chịu muốn chạm vào nhưng lại chạm không tới.
Vương Nguyên nhắm mắt chắp hai tay, cậu ước nguyện rất lâu, lông mi rung động trên gương mặt thanh tú. Cánh môi hồng nhuận mấp máy đôi lời thì thầm trong miệng.
Bạch không phải người đầu tiên tổ chức sinh nhật cho Vương Nguyên nhưng đây là người đem đến cho cậu cảm giác được chào đón, được hồi hộp khi ngày sinh nhật sắp đến. Kể cả khi xưa có Vương Tuấn Khải ở bên ngày sinh nhật cậu vẫn thấy bản thân là gánh nặng, không gian ngột ngạt không được tự nhiên.
“Em ước gì đó?”.
“Ước anh mau có người yêu, đừng suốt ngày đi theo tôi nữa”.
“Sao em dám!”.
Biết đây là lời buộc miệng nói ra nhưng trong tim Bạch vẫn thấy khó chịu. Lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy trái tim rung động, một chút thích rồi lại một chút thương. Y không dám nói bản thân yêu Vương Nguyên như thế nào nhưng có thể khẳng định y có thể làm mọi thứ vì cậu. Đơn giản nhất là việc giành cậu từ tay thằng Khải, đây được xem quả báo của hắn, quả báo thời gian trước đây hắn dám đối xử tệ bạc với cậu.
•••••
Vương Nguyên xuất viện về nhà lúc xế chiều, Vương Tuấn Khải không trực tiếp chở cậu về nhà mà là chạy xe đến siêu thị. Cậu không thắc mắc cũng chẳng hỏi, lúc gần đến bãi đậu xe hắn có hỏi.
“Em có muốn cùng anh vào siêu thị không?” Hắn tắt máy xe, tháo dây an toàn trên người. Rồi quay đầu nhìn Vương Nguyên đang vô vị nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe. Từ bệnh viện cho đến lúc lên xe cậu vẫn không thèm mở lời, dù cho hắn có hỏi vô số lần.
Vương Nguyên tháo dây an toàn, mở cánh cửa đi xuống xe. Bầu không khí mát mẻ truyền từ mũi xuống phổi làm cậu thoải mái vô cùng. Ở bệnh viện đã lâu dường như cậu quên bẫng khi cái mùi ngoài đây.
Bước chân nhẹ nhàng đi lên trước vài bước, Vương Tuấn Khải theo sau vội cởi áo khoát che lên người cậu. Gió thổi không lạnh đến mức khiến người ta run rẩy nhưng với tâm lý chăm sóc người bệnh yếu ớt thì ít nhiều cũng khiến hắn âu lo. Phòng bệnh hơn chữa bệnh, nhiều lúc lỡ thật sự cậu bị cảm lạnh thì thân thể hắn cũng không thoải mái hơn bao nhiêu.
Hiện tại đến giờ tan tầm nên vô số người ra vào siêu thị mua thức ăn về nhà nấu một bữa thịnh soạn cho gia đình nhỏ. Vương Tuấn Khải không khác họ là mấy, mang trong đầu suy nghĩ xem hôn nay nên ăn món gì, món bản thân nấu có bị trùng lặp, hay đại loại liên quan đến các món hắn nấu. Dường như suốt mấy tuần qua vô số lần hắn có nấu cơm đem đến, Vương Nguyên vẫn chưa một lần lên tiếng bình phẩm về món hắn nấu. Có thể ngon cũng có thể dở tệ! Mà cậu rất kiệm lời cho dù có như thế nào thì cậu nhất quyết im lặng.
“Em thấy chúng ta nên hay Beef Steak hay sườn nướng. Nếu beef steak phải có rượu vang nhưng hiện tại em không thể uống rượu… vậy chúng ta ăn sườn nướng vị BBQ, thêm một chút… Nguyên”.
Vương Tuấn Khải không để ý nãy giờ chỉ có mình hắn đối thoại, Vương Nguyên phía sau đã không thấy đâu. Không biết cậu học được thói quen mất tích này ở đâu, làm tìm hắn treo từ cành cây liền rớt thẳng xuống đất. Thừa biết với thân xác to lớn đó chẳng có ai dụ dỗ được nhưng nếu lỡ không may có một tổ chức buôn bán nội tạng nào đó đang tìm kiếm con mồi thừa lúc thấy cậu ở một mình liền ra tay. Trời không biết thần không hay, hắn biết tìm cậu ở đâu?
Bỏ cả giỏ thức ăn trên tay, Vương Tuấn Khải hướng ngược lại tìm kiếm bóng hình Vương Nguyên. Không ngại tìm cậu trong mọi ngóc ngách chỉ sợ cậu lẩn trốn khiến hắn không tìm được. Sau cùng thấy cậu đứng bên ngoài cửa tiệm thời trang nam, ngón tay cách tấm kính nhu nhu lên chiếc áo khoác màu tro được trưng bày bên trong.
“Em thích chiếc áo khoác đó sao?” Hắn để hai tay lên đầu vai cậu, bờ vai nhỏ đã rất lâu rồi hắn chưa được âu yếm. Quá khứ có biết bao nhiêu cơ hội được chạm vào thậm chí hôn vào mọi nơi nhưng lại mang một tâm lý bài xích để rồi sau này muốn hối hận cũng chẳng kịp.
Vương Nguyên ngưng động quay đầu nhìn Vương Tuấn Khải rất lâu, ánh mắt dần thả lỏng như chính cái tâm tư hờ hững chẳng để hắn vào trong tâm. Lắc đầu vội tránh đi cái giam lỏng vô hình, hắn đuổi theo nhưng vẫn ngoái lại nhìn vào chiếc áo khoác.
Chưa bao giờ Vương Tuấn Khải tặng được cho Vương Nguyên bất kì món quà gì, kể cả trong lời nói còn không được bao nhiêu dịu dàng thì còn mong chờ vì vào đồ hắn tặng. Đó vô cùng xa xỉ, mà cậu cũng chẳng lên tiếng đòi hỏi hắn phải mua quà, chỉ cần hắn dành chút thời gian về nhà ăn cùng cậu bữa cơm là quá mãn nguyện. Ngày xưa hắn vô tâm vô phế nên mới không cảm nhận được cảm xúc cậu thiệt thòi ra sao, luôn chạy theo thứ bản thân cho là chân ái. Vậy đến cuối cùng nơi đâu chính là chốn bình yên nhất?
[text_hash] => c4ece76a
)