[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương – Chap 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương - Chap 46

Array
(
[text] =>

Từ sau chuyển ra ở riêng, mẹ hắn cũng không giám sát gắt rao như lúc trước, lâu lâu chỉ gọi cho Vương Nguyên buôn chuyện vài ba câu thì cúp máy. Hình như công ty đang vào giai đoạn phát triển thêm bên phía ngoài nước việc đi công tác của ba mẹ nhiều lên gấp bội, rất ít có dịp ở nhà. Cũng như lơ là luôn việc hắn và Vương Nguyên sống bên ngoài như thế nào.

Hôm nay Vương Tuấn Khải có hẹn với Nguyệt Nguyệt ăn tối ở phòng trọ, hắn tranh thủ từng phút một, không thừa không thiếu một giây nào chạy đến phòng trọ. Tiện đường tấp vào tiệm hoa, chọn bó hoa Lavender tím với lòng thủy chung sâu sắc một tình yêu.

Vương Tuấn Khải không nghĩ đến có ngày hắn lại phải trải qua cảm giác muốn có nhưng lại không có được, một bên dùng mọi cách để chia rẽ, một bên hao tâm tốn sức giữ gìn mối tình chóng nở sớm tàn này.

Bấm chuông cửa mà tim Vương Tuấn Khải run rẩy liên hồi, y như trở về khoảnh khắc còn e thẹn chốn vườn trường. Chỉ một chút nữa thôi hắn có thế thoải mái ở bên cô, ngắm nhìn dáng vẻ ngoan thuận bận rộn làm bữa tối trong phòng bếp, bộ dạng tức giận khi hắn đã quá lâu không hôn lên môi cô. Gương mặt mang ý cười đến mức không thể khép miệng, cho thấy hắn đã trông chờ giây phút này rất lâu rồi.

“Khải! Anh… Sao anh lại đến đây. Bác gái sẽ mắng anh mất, còn Vương Nguyên! Cậu ta…”.

Cánh cửa vừa mở Vương Tuấn Khải đã không thể chịu đựng nỗi bao nhiêu nhớ nhung tiến đến ôm chặt Nguyệt Nguyệt vào lòng, hôn thật sâu lên đỉnh đầu rối tinh rối mù của cô, hắn nghĩ mình sẽ khóc mất hết hình tượng trước mặt cô. Nước mắt nước mũi thi nhau chảy xuống.

“Đừng nói gì hết, anh đến đây thăm em không liên quan gì đến mẹ và cậu ta. Em có khoẻ không? Anh rất nhớ em!”

Bên vai cảm nhận được độ ấm nóng khác thường, nhìn ra mới biết Nguyệt Nguyệt nghẹn ngào dựa vào vai hắn khóc tức tưởi. Như là trút hết bao nhiêu uất ức, buồn phiền trước mặt hắn. Hai tay khoá chặt hắn, cô không sao ngừng khóc được.

“Nhớ! Rất nhớ, nhớ anh rất nhiều… Hức~ ức…”.

Bữa tối không hoành tráng, không cầu kỳ, chỉ có một món mặn một món canh. Trước còn thêm món tráng miệng, nhưng lại bị cái tính hấp tấp của Vương Tuấn Khải làm cho hư bột hư đường, đổi lại một cái không khí yên bình rôm rả tiếng cười đùa ngọt ngào từ lâu đã mất ở hắn.

Vương Tuấn Khải cùng Nguyệt Nguyệt chụp tấm hình làm kỉ niệm, thời gian hai người bên nhau đã vượt qua 3 năm, vui buồn đều cùng nhau trải qua, hắn không dám nghĩ đến bản thân yêu một ai đó đến cháy lòng hay nguyện cùng người đó bỏ trốn vì gia đình ngăn cấm.

Nghĩ ra trong đầu thật nhiều cái tên đẹp đẽ dành cho cô công chúa tương lai sau này, đa số tên Vương Tuấn Khải đưa ra đều quá mạnh mẽ đối với cô công chúa nhỏ, hắn suy nghĩ một lúc đến quên cả điện thoại đang đổ chuông.

“Vương Nguyên gọi!” Lúc Nguyệt Nguyệt đưa chiếc điện thoại ra trước mặt, Vương Tuấn Khải mới biết được hạnh phúc có thời hạn, quá mức ngắn ngủi, chưa hưởng thụ được bao nhiêu thời gian riêng tư đã gấp rút trở về thực tại nhàm chán. Hắn thấy được nét buồn bã trong giọng nói khi cô cất lời.

“Cứ mặc kệ! Không ai nhận thì cậu ta tự tắt thôi”.

Điện thoại im lặng rồi lại lần nữa đổ chuông dồn dập, vẫn là Vương Nguyên, vẫn một mực cố chấp gọi điện cho Vương Tuấn Khải. Nếu hắn không nhận thì chắc chắn cậu cũng sẽ gọi suốt cả một đêm, với sự dai dẳng đó của cậu thì hắn tương đối quen thuộc.

“Anh nhận đi! Chắc cậu ta có việc gấp mới gọi cho anh, em không sao”.

Nguyệt Nguyệt cười, Vương Tuấn Khải thấy trong lòng đầy tội lỗi, người hắn thật sự yêu lại bị ngăn cách không thể ở bên, dù biết là tình yêu có bao nhiêu sâu đậm vẫn không thể vượt qua nổi cái ràng buộc cứng cáp này, còn người kia lại được bảo vệ vô đối ngay cả khi hôn nhân trái với phi thường đạo lý.

•••••

Vương Nguyên sau khi ăn tối xong, ngồi trên ghế sofa xem hết bộ phim truyền hình Vương Tuấn Khải vẫn chưa về, hắn không phải có chuyện gì chứ, nhiều lúc cậu xem bản tin trên báo đài thấy có người vì làm việc quá sức đến ngất xỉu.

Gọi lần thứ nhất không có phản hồi cậu như muốn thần trí run rẩy, hắn sao lại không nhận điện thoại, cậu gấp đến độ lo lắng sắp khóc đến nơi, không ngừng nghỉ gọi vào số máy, cuối cùng hắn lên tiếng làm cậu như bước được lên thiên đường thoát khỏi địa ngục tăm tối.

“Ông xã! Sao giờ này chưa về?… Phải tăng ca sao… Hay trên đường gặp phải chuyện gì?…”.

“Không tăng ca, chỉ là tôi muốn ngủ bên ngoài”.

Ngọt ngào chưa đủ một tuần đã vội vô tình với nhau, một người luôn thay đổi thất thường như Vương Tuấn Khải khiến người khác không lường trước được. Những tưởng đã bao được cảm xúc của hắn, ai ngờ chỉ đang quăng cho cậu cục đường rồi lại nhẫn tâm lấy lại.

Vương Nguyên yên tâm nuốt xuống lo lắng, không sao, tối nay anh ấy ngủ bên ngoài thì sáng mai sẽ về nhà, chắc gặp được bạn cũ nên muốn vui chơi?

“Vậy sao… Ha! Em cúp máy đây! Ông xã ngủ ngon”.

Vương Nguyên không buộc Vương Tuấn Khải phải về nhà ngay bây giờ cũng như không ép hỏi hắn thật sự đang ở đâu, vì hạnh phúc đến đây quá mức mong manh, cậu sợ rằng chỉ một câu nói liền phá vỡ mọi thứ cậu vun đắp, cứ dung túng mọi chuyện của hắn, nhưng đừng để cậu phải tận mắt chứng kiến hắn ở bên người con gái đó.

Tắt tivi phòng khách, gói gọn thức ăn để vào tủ lạnh. Đèn trong nhà không tắt, để sáng trưng lan sang qua cả nhà hàng xóm. Vương Nguyên sợ bóng tối, nên trong phòng lúc nào cũng sáng đèn cả lúc ngủ. Còn hắn thì hoàn toàn khác biệt, phải bóng tối hắn mới yên giấc ngủ ngon. Cậu đấu tranh hết sức hắn lưu tâm để lại cho cậu đèn nhỏ kế bên, hắn lạnh nhạt quay người sang bên khác, cậu không thương tâm. Đành ôm bóng lưng hắn chìm vào giấc ngủ.

•••••
Vương Nguyên không nghĩ đến Vương Tuấn Khải đã 3 ngày rồi chưa về nhà, bóng đèn trong phòng tắm bị hư, cậu chẳng biết sửa, loay hoay một hồi, không những không sửa được mà còn bị giật cho đến tê hết cả tay. Cậu đau buốt cắn môi nuốt xuống nước mắt.

“Ông xã! Đèn trong phòng tắm hư rồi, em không biết sửa” Vương Nguyên nhắn tin một đoạn, Vương Tuấn Khải xem không trả lời.

Ngồi chờ đến tối Vương Tuấn Khải vẫn không về, Vương Nguyên thu dọn sạch sẽ dụng cụ sửa chữa vào hộp. Ngước nhìn ảnh cưới trên tường, cậu run rẩy nhìn nụ cười gượng gạo trên môi hắn, tay ôm eo cũng hờ hững nắm ở vạt áo. Còn cậu thì cười đến híp cả mắt, cả gương mặt dựa sát vào lòng ngực hắn, tay mang nhẫn cưới sáng chói hết cả khung hình.

Trong đêm một mình Vương Nguyên lại nhớ mẹ, khi xưa dù rằng không được ở trong một ngôi nhà sang trọng, chỗ ngủ không ấm cúng bằng nhưng đổi lại được mẹ yêu thương ôm chặt vào lòng, cho dù tối hôm đó có cúp điện mẹ vẫn soi sáng cậu bằng hơi ấm từ đôi bàn tay. Mọi người thường nói mẹ cậu không sạch sẽ là người con gái hư thối, cậu nghĩ họ có vấn đề, cậu đánh đám trẻ kia khi có đứa nói xấu mẹ. Nhưng cậu hoàn toàn đánh không lại, mang một thân bầm tím về nhà làm mẹ càng thêm lo lắng. Sao cậu không thay thế mẹ nằm ở dưới lớp đất sâu ấy, cậu cô đơn, tủi thân dù rằng có dì Hồng ở bên chăm sóc nhưng tất cả không bằng có mẹ ở bên.

Vương Nguyên uất ức khóc đến thở không nổi, cậu nhớ mẹ và cả nhớ Vương Tuấn Khải. Thế gian rộng như thế sao phải để cậu gặp hắn, thương rồi lại đặt tình cảm sai chỗ, thử nghĩ cậu thống khổ hơn hay là hắn.

•••••

Vương Tuấn Khải về đến nhà là sau một tuần, mẹ hắn từ nước ngoài về nước nên hắn lật đật chạy về nhà làm một người chồng trên danh nghĩa. Một tuần không gặp, Vương Nguyên trở nên nhợt nhạt không sức sống, đầu tóc rối tinh rối mù, trong nhà xốc lên mùi thức ăn hôi thiu khó chịu, hắn bịt mũi, mở hết cửa sổ cho mùi bay hết ra ngoài.

“Cậu làm cái gì ở nhà mà không chịu mở đèn, cả thức ăn thừa trong phòng bếp chẳng chịu dọn dẹp. Ngồi ngốc ở đó cho ai xem?” Vương Tuấn Khải nhăn mặt, nhìn xung quanh căn nhà đã bừa bộn một tầng rác. Hắn thì biết Vương Nguyên ưa dọn dẹp sạch sẽ, giờ này lại để nhà cửa chẳng ra hồn.

“Một tuần rồi… anh không về nhà” Vương Nguyên cúi đầu vò vò gấu áo, từ khi nghe tiếng mở cửa bên ngoài, cậu đã thấy uất ức chảy nước mắt. Căn phòng tối đen không còn làm cậu sợ hãi, suốt một tuần này cậu đã đủ can đảm chìm mình vào bóng tối, dù ngày hay đêm, dù ngủ hay thức, bóng tối luôn là người bạn với cậu. Có lẽ, bóng tối không đáng sợ bằng sự cô đơn.

“Đang chất vấn tôi sao? Nếu cậu không chịu được thì ly hôn, sao phải cố vun đắp cái gia đình quái dị này”.

Vương Tuấn Khải hoàn toàn không ngờ đến, khi kết thúc câu nói cũng là lúc mắt thấy, con người ấy ngã mạnh xuống đất, như ngọn cỏ yếu ớt bị gió thổi qua liền gãy rụng, hắn chạy đến đỡ nhưng không kịp, vô vọng nhìn Vương Nguyên đập vào nền gạch cứng ngắc lạnh lẽo. Hắn dù có ghét cậu ta bao nhiêu… Cũng chẳng muốn cậu ta sẽ bị như vậy.

[text_hash] => b275f867
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.