[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương – Chap 44 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương - Chap 44

Array
(
[text] =>

Nguyệt Nguyệt xuất viện cũng là lúc kết thúc chuyến du lịch tuần trăng mật. Suốt mấy ngày Vương Nguyên ở trong khách sạn gần đó, nội thất sang trọng đến choáng ngợp, thức ăn bổ dưỡng bao nhiêu tinh hoa đều dồn hết vào nhà hàng của khách sạn. Nói ra thì được phục vụ từng li từng tí, đến cả đi tắm cũng có người chuẩn bị nước nóng sẵn. Vô cùng thú vị, giống như đang đi du lịch nước ngoài vậy. Nhưng một mình Vương Nguyên hưởng thụ thì có chút cô đơn.

Vương Tuấn Khải không ở cùng Vương Nguyên mà lại chịu lạnh lẽo ngủ bên ngoài phòng bệnh của Nguyệt Nguyệt. Cậu nhìn xót đến tim co rút chặt chẽ, bảo hắn về khách sạn nghỉ ngơi thì nhận lại chỉ là im lặng. Cậu thở dài, kiên nhẫn ngồi cùng hắn ngoài hành lang cả đêm. Khiến tinh thần mệt mỏi, cả người nóng bừng bừng… hình như cậu bị cảm lạnh rồi. Che miệng ho khan một tiếng lại ngước lên nhìn gương mặt ấy. Thì ra, hắn không phải quá lạnh lùng khó gần. Biểu cảm lo lắng, đôi mắt sâu thẳm dịu dàng, cậu cuối cùng biết được con người hắn khi yêu vô cùng si tình. Chỉ là nơi ánh mắt ánh đặt đến không phải cậu.

Nhiều lần Vương Nguyên có cái suy nghĩ tồi tệ rằng nếu Nguyệt Nguyệt không có trên đời này thì Vương Tuấn Khải có yêu cậu như thế, có vì cậu lo lắng đến quên cả ngủ, chỉ cần hắt xì một tiếng đã có người mang nước ấm đến? Nhận thấy, chắc chắn không có khả năng đó nên cậu tự dè bỉu chính bản thân mình, trên đời này người si tình ngu ngốc nhất chỉ có mình cậu.

__________________________________
Mọi thứ lần nữa trở lại như cũ, Vương Tuấn Khải không nhắc đến chuyện du lịch, Vương Nguyên cũng không. Xem như nó dần được đưa vào quên lãng trong trí nhớ của hắn, chỉ còn cậu còn nhớ mãi lời hắn hứa sẽ có chuyến đi lần sau. Nhưng với tình hình hiện tại, hắn chắc đã không còn nhớ rồi. Bù lại, sau hôm ấy hắn lại đối xử với cậu tốt hơn rất nhiều.

Chuyện lạ nhưng lại hoàn toàn có thật. Sáng sớm Vương Tuấn Khải đặc biệt lên tiếng chào buổi sáng, nhắc nhở cậu mang áo ấm vào vì thời tiết đang chuyển lạnh, không ăn kịp hết thức ăn hắn gắp vào trong chén,… Vẫn còn rất nhiều thứ ấm áp trước kia mà cậu chưa hưởng thụ được thì khoảng thời gian này dần có được. Cậu nên hạnh phúc hay lo lắng đây?

Đây có vẻ là cuộc sống Vương Nguyên hằng mong ước, có hắn có cậu trong một ngôi nhà, sáng chuẩn bị đồ ăn sáng, trưa cùng hắn hóng mát ngoài sân vườn, tối đến e ấp bên trong lòng hắn. Nhưng sao cậu lại mang một nỗi sợ hãi trong lòng, sợ đó chỉ là êm đềm trước giông bão, lúc nào đó sẽ tan vỡ mãi mãi. Cậu tự ti làm cách nào giữ nổi ánh dương sáng chói ấy?

Giường ngủ trong phòng rất rộng, cơ thể Vương Nguyên chỉ chiếm khoảng một phần ba chiếc giường. Những tưởng hôm nay Vương Tuấn Khải sẽ ngủ dưới đất như mọi ngày, không ngờ đến hắn đem gối nằm đến gần, cậu há hốc ngồi dậy cách xa hắn một khoảng.

“Ông xã! Anh anh… Sao lên đây ngủ…?”.

“Nói vậy là tôi không được ngủ trên chiếc giường này sao!?” Vừa nói vừa nhíu mày, nhìn thẳng vào đôi mắt sáng ngời, xem ra hắn làm cậu giật mình rồi.

“Dạ… Được ạ! Chỉ là cảm thấy kì lạ, haha… mọi ngày ông xã đều ngủ bên dưới mà, em có chút bất ngờ… Haha!” Cậu cười che đi sự bối rối, thật ra bây giờ tim cậu đang đập rất nhanh như sắp xỉu đến nơi vậy.

Nằm cùng một giường mà khoảng cách có hơi xa, với một cách tay vẫn chưa chạm đến lưng Vương Tuấn Khải. Cậu hối tiếc sao khi nãy mình nằm xa như thế, nếu bây giờ cử động sẽ đánh thức hắn dậy. Thời gian trôi qua năm phút, cậu vẫn chưa nghĩ ra cách nào. Xoay qua xoay lại một hồi rồi lại nhè nhẹ nhích đến vòng tay qua người hắn, ôm chặt, thỏa mãn từ từ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Người bị ôm thật ra chưa có ngủ, Vương Tuấn Khải có chút tò mò không biết Vương Nguyên làm gì sau lưng mình. Chưa kịp xoay lại đã bị hơi ấm nhỏ bé bao quanh. Theo bản năng tính đẩy ra nhưng suy nghĩ lại rồi lẳng lặng nằm im. Trầm mặc hồi lâu, hắn nghe hơi thở đều đều, biết cậu ngủ say, mới dứt khoát đứng dậy tiến vào nhà vệ sinh. Hắn không chịu nổi cái ôm này…

•••••

“Hai đứa mới ngủ dậy sao? Mau mau ngồi xuống ăn sáng. Sau tuần trăng mật về thì mùi mẫn liền. Mẹ rất vui đấy”.

Đã từ rất lâu bà mong Vương Tuấn Khải có thể đối xử với Vương Nguyên tốt, ân cần, dịu dàng hơn một chút. Không gì làm bà khổ tâm bằng lúc nhìn Vương Nguyên đau đớn vì Vương Tuấn Khải. Bà biết trong lòng Vương Tuấn Khải có khúc mắc, nhưng bà lại ngàn lần muốn Vương Nguyên được cái hạnh phúc mà cậu đã lựa chọn, dù sao quá khứ của thằng bé vô cùng khó khăn, ăn không no, ngủ chẳng đủ, lại thiếu tình thương của cha, đến lúc lớn mất mẹ mà không hề hay biết. Giờ này chẳng còn ai thân thích trên đời này, bà thương cậu, nên mọi thứ bà trao đến cậu đều là cái tốt và hoàn hảo nhất, cậu yêu thích gì bà tìm mọi cách cho cậu. Cả đứa con trai độc nhất trong nhà bà cũng tốt xấu uy hiếp để có thể cho nó ở bên cậu.

Lúc Vương Tuấn Khải bỏ đi, Vương Nguyên mỗi ngày ngồi chờ bên cửa. Dù biết rằng điều đó là vô vọng, biết rằng hắn chẳng về. Bà có khuyên giải bao nhiêu lời thì cứng đầu vẫn hoá cứng đầu, bà chẳng còn cách nào khác ngoài trơ mắt nhìn Vương Nguyên vì nhớ nhung cả người ủ rũ, bị cảm mạo cả một tuần vì nhiễm lạnh.

Giờ này nhìn hai đứa thân thiết hơn một chút, lòng bà yên tâm gấp bội, mai này bà có ra sao thì vẫn có Vương Tuấn Khải chăm sóc cho Vương Nguyên. Vương Nguyên rất ngốc, ngốc đến mức khiến người ta thương tâm, trước mặt bà rất biết nói tốt cho Vương Tuấn Khải, một lời lại một lời, không thể nào có thể ghét bỏ Vương Tuấn Khải. Là vậy, chỉ luôn biết tốt cho người khác, còn bản thân mình thì chẳng chịu xem trọng.

“Xin… Xin lỗi ba mẹ! Con dậy trễ… Để ba mẹ phải chờ lâu…” Vương Nguyên áy náy vì mình ham ngủ nên mới dậy trễ, đã vậy còn chậm chạp làm ba mẹ chờ đợi lâu.

“Mẹ không phiền! Con đừng cứ mãi xin lỗi như thế”.

Vương Tuấn Khải kéo ghế cho Vương Nguyên, rồi cũng ngồi xuống yên lặng dùng cơm. Theo thói quen trước đây, khi ăn cơm hắn luôn giữ im lặng, cũng như khi có người hỏi chỉ đơn giản gật đầu một cái. Cậu ngồi bên cạnh hắn buông nụ cười ngọt ngào, mời cơm ba mẹ rồi đến hắn, cậu mới thật sự bắt đầu ăn.

“Ba mẹ có chuẩn bị cho hai đứa căn hộ ở phía nam, nếu không bận gì tuần sau có thể dọn vào. Hai đứa thấy sao?” Bà muốn hai đứa có nhiều không gian riêng tư thì tình cảm sẽ càng thêm bồi đắp, cũng như cho Vương Tuấn Khải thấy cuộc hôn nhân này thật sự đáng trân trọng chứ chẳng phải là sự ép buộc từ bà. Thật sự, chỉ mong cho hai đứa hạnh phúc.

“Thật ạ… Con cảm ơn mẹ nhiều” Từ nay Vương Nguyên có thể tự tay xây nên một viễn cảnh gia đình ba người đẹp đẽ từ chính tình yêu này, hai người cùng đứa con ngồi trên chiếc xích đu trong buổi chiều của cuối mùa thu, cảm giác lành lạnh xoa dịu đi cơn mỏi mệt, đánh tan hết tất cả định lý của đau khổ, tất cả chỉ còn là một màu hồng của hạnh phúc.

Đáng tiếc rằng Vương Nguyên chỉ nhìn đến kết quả mà không nghĩ đến quá trình để đi đến có bao nhiêu khó khăn, tình yêu cầu xin là hèn mọn, vậy thì cái cố gắng cậu bỏ ra có được gọi là sự hy sinh, hay chỉ là cố gắng không được người nhìn đến.

“Tiểu Khải! Thấy sao?”.

“Cứ theo ý mẹ” hắn còn không thèm ngẩng đầu lên liền cứ như thế trả lời.

[text_hash] => dbcd25b8
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.