[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương – Chap 42 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Khải Nguyên] [Ngược Tâm] Bên Nhau Là Hạnh Phúc Hay Đau Thương - Chap 42

Array
(
[text] =>

Suốt cả tuần nay Vương Tuấn Khải đi khắp nơi kiếm việc làm và cũng quên bẫng đi cái lời mẹ hắn nói lúc trước. Kỳ lạ thay ai nhìn hắn quá một lượt rồi đều lắc đầu không đồng ý, cho dù nơi đó có đang gấp rút cần người thì họ cũng chẳng nhận hắn.

Tiền nhà thuê sắp đến, tiền mua quần áo, đồ dùng cá nhân, chưa nói đến những lúc trắc trở thì lo lắng như thế nào. Hắn ăn uống chẳng yên vì không kiếm được việc làm, ngủ thì chập chờn lo sợ không biết cô có nhiễm lạnh hay khó chịu trong người?

Hắn là đàn ông trai tráng chịu chút gió sương chẳng sao, nhưng Nguyệt Nguyệt con gái chân yếu tay mềm , sức khỏe lúc này lúc kia. Cô ấy mà đổ bệnh, hắn chẳng thể nào khoan khoái nổi.

Và cũng chẳng bất ngờ gì khi biết rằng đó là chủ ý của mẹ hắn, mẹ hoàn toàn chẳng cho hắn chính kiến của riêng mình, mà là đúng hơn đang ràng buộc hắn vào cái lồng to lớn. Hắn thích tự do, thích cái tương lai cùng người yêu hiện tại. Làm cách nào có thể hắn chuyển đổi tâm ý, chỉ có thể khi lúc hắn không còn trên đời này nữa.

Mẹ luôn âm thầm theo dõi hắn, mọi hành động đều nằm trong tầm ngắm của bà. Nếu đã vậy thì hắn cần chi trốn chui trốn nhủi như một con chuột hèn nhát đáng thương. Nếu đã tổn thương đến người hắn yêu thương vậy cần chi nể nang đến thứ mẹ hắn trân quý, thứ trân quý đó chính là Vương Nguyên.

Ánh mắt dần chìm sâu vào hận thù đay nghiến, nếu có thể hắn muốn bóp nát Vương Nguyên cho cậu ta khỏi có cái suy nghĩ lệch lạc, nào là nói yêu, nào là muốn đám cưới, mọi thứ hắn xem thấy cậu ta quá mức hèn hạ. Cầu khẩn một tình yêu của thằng con trai khác không thấy có chút biến thái nào sao?

Trong lần gặp gỡ mẹ lần nữa, Vương Tuấn Khải đã có sự quyết định, hắn sẽ đồng ý quay về hoàn thành trách nhiệm một người chồng với Vương Nguyên nhưng lại đặt ra một điều kiện:”Con đồng ý quay về! Mẹ phải đảm bảo với con rằng Nguyệt Nguyệt cùng gia đình cô ấy sẽ được sống yên bình …”.

__________________________________
Thời điểm Vương Tuấn Khải quay về, Vương Nguyên không có nhà. Nghe người giúp việc bảo cậu ấy từ sáng sớm đã xin phép ra chợ. Hắn có phần nhẹ nhõm thở phào, cậu ta đừng bao giờ xuất hiện thì tốt biết mấy.

Cởi bỏ áo khoác lấm tấm đầy vết mồ hôi, nặng nề ngồi xuống ghế, vuốt ve chiếc nhẫn bên bàn tay phải. Chiếc nhẫn kết hôn cùng Vương Nguyên khi đấy đã bị hắn quăng ở xó xỉnh nào đó, còn chiếc nhẫn này hắn dùng số tiền còn lại để mua, coi như là sự hứa hẹn giữa hắn và Nguyệt Nguyệt.  Lúc nhìn đến, tâm tình hận thù sâu sắc càng trở dậy. Mọi phần đau khổ cho Vương Nguyên đều là hy vọng để cậu ta có một ngày nào đó từ bỏ, hắn sẽ lần nữa trở về bên cạnh Nguyệt Nguyệt.

Tắm xong đi ra, trên giường xuất hiện thêm thân ảnh gầy nhỏ. Dưới chân Vương Nguyên là tiểu khả ái đang quấn quýt với cục bông bên dưới. Hắn nhíu mày ánh lên sự khó chịu, nhưng vẫn điềm nhiên nuốt xuống câu lời sắp nói. Vì đơn giản mẹ hắn vẫn còn tai mắt xung quanh, nếu làm phật lòng, e rằng cậu ta sẽ đem chuyện đi mách lẻo lại. Thì khi đó Nguyệt Nguyệt không còn được cái gọi là yên ổn sống.

“Bạn về rồi… Haha! Mình đã chờ bạn hẳn 28 ngày, có đếm lại hết, còn ghi vào cuốn lịch. Sau khi bạn đi thì mình thấy rất buồn, không có ai chơi chung… À mình có gửi tin nhắn, bạn có thấy không?…” Vương Nguyên không mong hắn sẽ nhận được, vì trong tin nhắn cậu có nói chỉ cần hắn quay về cậu sẽ không làm phiền hắn nữa. Nhưng bây giờ hắn về rồi, cậu lại không muốn rời xa, cậu thật sự rất cần hắn. Trong lòng càng bức rức hơn khi đó bản thân đã không suy nghĩ đúng đắn. Cậu ngốc quá mà!

Vương Nguyên đến gần, hai mắt lấp lánh nước ngước nhìn vào đôi mắt sâu đậm. Không tự chủ được đưa tay lên ôm chặt eo Vương Tuấn Khải, gò má dụi qua dụi lại, cái mũi cố gắng hít thở mùi hương đã nhớ nhung rất lâu. Cậu vô cùng thương hắn, hơn cả những gì cậu có được. Nếu không thương sao cậu phải cố chấp muốn cưới hắn, sao phải cố chấp bị hắn tổn thương mà chẳng một lời trách móc.

Vương Tuấn Khải hoàn toàn im lặng, hai tay chẳng đáp lại buông lỏng sang hai bên. Gương mặt bài xích càng nhích ra xa hơn cái thân ảnh mềm mại trước ngực.

••••
Mỗi ngày trôi qua đối với Vương Tuấn Khải không có gì là vui vẻ, niềm vui của hắn đã biến mất từ lúc rời xa Nguyệt Nguyệt rồi. Có thể nói hắn đang chịu một cực hình vô dạng, trong khi một đám bạn hắn khi xưa đã có thể tự do tự tại quyết định bản thân và hôn nhân của mình. Còn hắn phải như một đứa trẻ luôn râm gấp nghe theo lời mẹ, vậy cuộc sống riêng tư là ở đâu, tự do ở đâu? Hay tất cả việc mẹ hắn làm chỉ để thoả mãn lòng mong muốn của Vương Nguyên.

Nếu là vậy thì cậu ta quá mức độc ác, đã biết bản thân ngu ngốc, chẳng có một chút tích sự gì, sao cứ phải lôi kéo hắn vào cuộc đời. Làm hắn mất đi sự tự do tự tại, và mất luôn người yêu bé nhỏ của hắn. Thử nghĩ sau khi cô ấy trở lại cuộc sống hiện tại, sống một mình ốm đau ai sẽ lo, những việc sửa chữa chỉ dành cho đàn ông thì ai sẽ giúp cô ấy?

Dự định ban đầu sau tốt nghiệp đại học sẽ cùng Nguyệt Nguyệt tính đến chuyện hôn nhân nhưng nào ngờ mọi chuyện chẳng như mong muốn, còn rơi vào sự nguy hiểm. Mọi lúc mọi nơi, mẹ luôn bới móc những lỗi sai của cô ấy để có thể dễ dàng đào thải cô ấy ra khỏi cuộc đời này. Thế nên hắn phải sống tốt, cô ấy vẫn còn đợi chờ.

Vương Nguyên thì vui vẻ quá chừng, quên luôn những chuyện đã xảy ra. Nói chung ra là dù hắn có ra sao, có làm gì cậu đều dễ dàng tha thứ. Dù ngủ cùng một phòng nhưng cậu trên giường Vương Tuấn Khải dưới đất, mỗi tối số lần cậu hướng đến nhìn không dưới 10 lần, có lúc còn cả gan đem gối xuống nằm chung. Chưa đụng đến thì hắn đã mở mắt, làm cậu vừa giật mình và bất động chẳng biết làm gì. Đã lén lút còn bị người ta phát hiện, hắn không nói không rằng chỉ xách gối ra khỏi phòng rồi nặng nề đóng cửa.

Việc học tiếp tục, nhưng tất cả lại được mẹ Vương Tuấn Khải dời hết về nhà. Mẹ hắn không biết đã tốn bao nhiêu tiền mời luôn cả giáo sư ở trường đại học, cần cái gì có cái đó chẳng thiếu một thứ gì. Có khi còn thoải mái và an nhàn hơn ở trường cò không phải mệt mỏi chen chúc từng chỗ ngồi.

“Mời ông xã và thầy uống nước” Vương Nguyên mặt hớn hở cầm khay nước trên tay, cậu năn nỉ lắm quản gia mới cho cậu bưng đến, hứa hẹn sẽ cẩn thận sẽ không làm đổ thì quản gia mới an tâm.

“Tôi không muốn nghe hai từ đó thêm lần nào nữa” gương mặt cứng ngắc thêm chất giọng bài xích làm không khí giảm xuống gấp bội. Giáo sư kế bên đã hơi run run ngòi bút vì chẳng biết hắn có phải là người giận cá chém thớt không, nếu lỡ vì cậu trai kia mà bản thân lãnh trọn đủ cơn giận kia thì thật nhọ rồi. Nhưng nhìn có chút đồng cảm và xót xa giùm cậu trai. Bản thân ông chẳng biết mối quan hệ thật sự của họ ra sao, càng chẳng muốn liên lụy gì đến. Thế nên xem chỉ yên lặng tâm trung vào phần bài giảng đã chuẩn bị sẵn.

“Dạ… Dạ! Sẽ không… Nói nữa!”.

Thật ra câu này Vương Nguyên đã nói với Vương Tuấn Khải cả trăm lần, mà lần nào cũng vậy, hứa đủ điều rồi vẫn thừa cơ hội gọi hắn là ông xã. Cậu học câu đó từ trên phim truyền hình, cậu cũng ngờ ngợ hiểu được từ đấy chỉ dành gọi riêng cho người chồng mình yêu nhất. Mà Vương Tuấn Khải trên danh nghĩa là chồng thì cậu chắc chắn sẽ gọi hắn như thế. Kêu thành riết quen miệng.

Lủi thủi ôm cái khây ra khỏi phòng, ngoan ngoãn thật nhẹ nhàng đóng lại cánh cửa, trước khi đi còn chúc hắn học vui vẻ. Hắc tuyến ba phân nổi rõ trên mặt Vương Tuấn Khải, hắn nhìn bánh trà đầy đủ trên bàn rồi nói với giáo sư: “Thầy nghỉ ngơi một chút dùng bánh uống trà đi, không cần tận tụy dạy học tôi như một đứa trẻ đâu”.

“Cảm ơn cậu!”.

[text_hash] => ef582d08
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.