Array
(
[text] =>
Thời tiết thành phố tháng này luôn mình thay đổi giữa nóng rồi lại lạnh, với sự khó lường đó ai cũng cảm thấy mệt mỏi và khó chịu. Tuy hai tháng gần đây Minhyung không phải lo lắng về việc lây cảm từ các bạn nhưng cậu bé của chúng ta bằng một cách nào đó cũng đã vô tình dính phải cơn ốm lúc chuyển mùa vô cùng khó chịu. Có ai ngờ Minhyung sẽ lại bị dính vào việc này dù đâu ra khỏi nhà và cũng không tiếp xúc với ai mà cậu bé năng động ngày nào nay đã phải nằm bẹp trên giường với cái người nhức mỏi.
Giống với bao bạn nhỏ khác, khi ốm cậu bé Minhyung cũng nhõng nhẽo và nhạy cảm vô cùng, chỉ cần cách xa papa một xíu thôi là cũng đủ để cho bạn nhỏ này bật khóc, và tệ làm sao, ngày cảm cúm lại rơi vào đúng lịch của appa .
Cả đêm trước khi cơn ốm chỉ mới bắt đầu, Minhyung đã dính chặt lấy papa với đôi mắt đỏ hoe và cái mũi sụt sịt, papa Ten vì lo lắng mà thức cả đêm để chăm sóc cho cậu bé, theo dõi nhất cử nhất động để đề phòng những triệu chứng ngoài ý muốn. Nhờ đó mà Ten để ý được rằng khi nằm ngủ Minhyung thường hay hay xoay người và hít thở khó khăn, cậu đoán là vì cái mũi tịt mà nước mũi cứ tèm lem hết cả ra. Chúng cũng là thủ phạm của những cơn đau đầu đến ê buốt nên thi thoảng Minhyung lại tỉnh giấc mà quấy khóc vì quá khó chịu, mỗi lần như vậy Minhyung lại uỷ khuất thút thít ở trong lòng papa, cả cái người nhỏ cuộn chặt lại trong lòng khi gương mặt kia đỏ au lên vì cáu. Nhưng với sự mềm mại và điềm tĩnh papa cuối cùng cũng ru Minhyung về với giấc ngủ, tiếng ngân nga ngọt ngào cứ thế vang vọng trong Minhyung.
Khác với Ten, Johnny lại thấy khá sợ việc phải chăm con khi ốm, anh tuy có thể là một người bạn tuyệt vời để tâm sự và san sẻ nỗi buồn phiền cùng nhưng thế chẳng đồng nghĩa với việc anh biết an ủi những em bé bị ốm, dễ cáu và dễ khóc. Tuy Johnny hiểu rằng đây là một trong số nhiều những thử thách khác mà anh phải vượt qua khi có con nhưng một lần nữa, như thế không có nghĩa là anh tự dưng biết vỗ về nhưng con người tí hon đấy giống như cách Ten làm. Anh không biết làm thế nào để xoa dịu đi một cơn đau của những con người nhỏ bé nhạy cảm và họ chưa thể uống rượu quên sầu nên làm sao để anh hiểu được họ đây ?
Johnny, nghe em này, mọi thứ sẽ ổn thôi, anh phải tin em rằng dù có là em hay anh con cũng sẽ khó chiều như vậy thôi vì thằng bé đang bị ốm. Giữa hai chúng ta không có gì khác biệt-
Nhưng mà Ten, Minhyung không hề thích anh ở bên khi thằng bé bị ốm, con muốn em chứ không phải anh
Anh làm sao có thể đọc được ý nghĩ của con chứ, anh xem chẳng phải lần nào bị ốm Minhyungie vẫn muốn được anh ôm đi ngủ hay sao
Johnny thở dài thất vọng, anh muốn ở bên cạnh với Minhyung nhưng việc cậu bé khóc ré lên mỗi lần nhìn thấy anh làm sự tự tin của một người cha hao hụt đến không thể ngờ được. Đúng là Minhyung thích được anh ôm đến mức kì lạ nhưng điều đó chỉ xảy ra khi cơn ốm đã gần khỏi mà thôi, chưa bao giờ Minhyung muốn ở gần anh trong đỉnh điểm của cơn ốm cả. Đôi khi anh ghen tị với Jaehyun vì cậu có thể dỗ Donghyuck ngừng khóc bất kể mọi lí do, dù em bé có khó chịu hay cáu gắt đến mấy thì Jaehyun chưa bao giờ thất bại, chẳng bù cho anh, anh còn chưa kịp an ủi Minhyung xong mà cậu bé đã gào đến khản cả giọng rồi.
Anh phải tin vào mình Johnny Seo, anh là ai cơ chứ, là ông bố tuyệt nhất thế giới của Minhyung cơ mà
Nụ cười an ủi của Ten ấm áp và ngọt ngào đến lạ, cậu đặt một nụ hôn phớt lên má anh trước khi quay lại vào phòng ngủ để tiếp tục theo dõi Minhyung. Johnny định quay về phòng nhưng rồi khi đứng bên ngoài ngó qua khe cửa, anh tự dưng chần chừ muốn bước vào. Johnny hít một hơi thật sâu rồi mới rón rén đi vào phòng ngủ, bên trong căn phòng có mùi hăng của dầu gió và các loại thảo dược, Minhyung vẫn lim dim ngủ dưới ánh đèn vàng lấp lánh hình ngôi sao. Ở trên ghế bên cạnh, anh thấy Ten mệt nhoài nhìn vào tập tài liệu mà chợt nhớ ra ngày mai cậu có một cuộc họp khẩn với các quản lý và nhân viên,
Em cứ về ngủ đi Minhyung để anh lo cho, ngày mai em có một cuộc họp đấy Tennie
Dù đắn đo nhưng Johnny vẫn muốn thử sức mình, Ten có vẻ hơi nghi ngại khi chần chừ nhìn Minhyung rồi nhìn lại lên anh.
Anh biết là em lo nhưng cuộc họp ngày mai quan trọng phết đấy Ten, anh không muốn em ngủ gật giữ giờ đâu
Ten bật cười nhỏ nhìn Johnny, dù muốn giúp Johnny tự tin hơn về khả năng trông nom Minhyung nhưng Ten thật sự không muốn thấy cậu bé sụt sùi giữa đêm sau khi tỉnh giấc.
Vâng được rồi thưa tổng giám đốc, em sẽ về ngủ ngay đây. Nếu có gì thì gọi em nhé Johnny, em sẽ cố gắng sang ngay lập tức
Nụ cười của Ten mệt mỏi và yếu ớt, ánh mắt cậu trùng xuống vì cơn buồn ngủ và nó khiến cậu chẳng còn sức cố cãi lại Johnny. Anh ôm chặt Ten trước khi cậu biến mất sau cánh cửa, căn phòng cuối cùng cũng chỉ còn lại Minhyung và anh. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khoảng 12 giờ tối, khi những cơn đâu nhức lại tìm đường tới làm phiền Minhyung khiến cậu bé bắt đầu cất lên những tiêngs thút thít nhỏ. Tiếng khóc của Minhyung vọng lên khắp nơi gọi Johnny tỉnh khỏi sự mơ hồ, chúng làm não anh đông cứng lại trong sự lo lắng và chẳng thể nghĩ ra một cách giải quyết gì. Khi thần trí vẫn còn mơ màng anh theo phản xạ mà đỡ Minhyung vào lòng, anh đứng dậy di chuyển qua lại giống như mọi lần anh vẫn vỗ về cậu bé. Minhyung hé đôi mắt ngập nước của mình ra để tìm sự yên bình trong gương mặt thân thuộc của papa nhưng bù lại, đôi mắt phờ phạc của Johnny lại là thứ chào đón mình, Minhyung thấy vậy thì liền cao giọng mà khóc tới mức phát nghẹn. Cơn ho ập đến là Minhyung rung lên theo mỗi tiếng vang từ lồng ngực, nước mắt cứ thế hoà cùng tiếng ho khan.
Johnny bắt đầu suy nghĩ lại về một chút sự tự tin còn xót lại trong anh, đưa Minhyung vào tư thế chống ho mà anh từng thấy Jaehyun làm với Donghyuck anh vỗ vỗ tấm lưng của cậu bé rồi xoa dịu nó để tránh cơn sặc. Vì quá sức mà Minhyung ngay sau đó ngủ liền tù tì cho tới sáng hôm sau mà không quấy nhiễu động đậy. Buổi đêm trôi qua trong sự căng thẳng của Johnny, vào sáng sớm tinh mơ anh đã nghe thấy tiếng động ở phía bên ngoài cửa, anh đoán đó là Ten vì cũng sắp tới giờ đi làm của cả hai, trước khi đi Ten còn mang một khay đồ ăn vào cho Johnny với một chút cháo ấm cậu nấu cho Minhyung.
Nếu như Minhyung thức dậy anh cho con ăn tí cháo và pha loãng gói thuốc em đã nghiền nhé, và trà ấm em để trong bình đấy. Em vẫn để một ấm ở dưới nhà nếu anh muốn uống thêm
Cậu nhẹ nhàng hôn trán Minhyung rồi quay ra an ủi Johnny với một cái hôn nhẹ, anh cười lại rồi nhìn cậu bước ra cửa. Ngắm nhìn gương mặt đỏ au đang cuộn tròn trong chăn anh lại bất giác mỉm cười, Minhyung bây giờ trông không gì quả cà chua bi ở trong vườn nhà cả, chỉ khác một cái là quả cà chua bi này vừa lớn lại còn nóng hầm hập như một cái bánh bao trong nồi hấp vậy, cái tay anh xuýt là véo vào cặp bánh đúc nóng.
Mắt Minhyung vẫn nhắm chặt lại với nhau, anh vén phần tóc mai thấm đẫm mồ hôi ra đằng sau tai, nhẹ nhàng anh dùng chiếc khăn mềm Ten chuẩn bị sẵn lau qua gương mặt cậu bé, lướt qua phần cổ nóng bừng. Cảm nhận làn nước mát chạm vào làn da nóng hổi của mình, Minhyung chậm rãi mở mắt ra nhìn appa, đôi mắt cậu bé chớp nặng nề,
Appa
Giọng Minhyung nhỏ mà run rẩy, có chút gì đó vỡ vụn trong cách mà cậu bé chật vật với đôi tay mình lên với appa. Cố gắng gượng dậy nhưng rồi cơn đau đầu lại đánh bật bé xuống, Minhyung rơm rớm nước mắt khi cái họng đau rát cọ vào nhau, mắt mũi lúc đó chỉ có thể nhắm nghiền mà kêu lên. Johnny thấy con đau mà lòng xót xa vô cùng, anh ngồi xuống bên cạnh giường và ra sức vỗ về với nhưng câu động viên quen thuộc. Tiếng nấc vẫn cất lên đều đặn như bước đi của đồng hồ, chậm rãi mỗi giây phút trôi qua mà Minhyung còn ốm Johnny lại càng lạc lối với chính bản thân. Nhìn thấy người con ướt sũng mồ hôi Johnny quyết định bế Minhyung về phòng mình, trên cái đệm mát của cả hai anh đặt Minhyung xuống, tranh thủ vò chiếc khăn lau qua người cậu bé trước khi thay áo.
Minhyung tuy đã nín nhưng chẳng thể nói một câu gì, thều thào một lời cầu xin vô vọng
Appa ơi con đau lắm ạ
Minhyung nói như ước rằng Johnny có thể làm gì đó để vơi bớt cơn đau này đi, và anh ước mình có thể. Tất cả những gì anh làm được là ôm Minhyung vào lòng và thủ thỉ liên tục những lời hứa mà anh biết không bao giờ do anh quyết định. Giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má đỏ thấm đẫm áo anh. Minhyung nấc nghẹn lên vì đau, hai bàn tay nhỏ nắm thành nắm đấm vỗ liên hồi lên tấm lưng mà sẽ che chở cậu bé mãi mãi.
Appa biết Minhyung đau nên appa thương Minhyung nhiều lắm, nhưng nếu con còn khóc nữa thì con sẽ không bao giờ hết đau được. Con xem xem các bạn khủng long cũng ốm giống như Minhyung nhưng các bạn ý có khóc không ? — Minhyung lắc đầu — Minhyung của appa cũng phải giống như các bạn vậy, hãy không nghĩ đến cơn đau mà tập trung vào những hình ảnh đẹp để cùng không khóc nữa — Johnny quệt đi nước mắt lăn dài trên má Minhyung rồi nói — Mỗi lần con rơi nước mắt là các dây thần kinh của con sẽ thắt lại nên Minhyung mới cảm thấy khó chịu như vậy, bây giờ con chịu khó nghe lời appa uống thuốc để những cơn đau không quay lại làm phiền con nữa có được không ?
Vân-Vâng ạ
Sau những cái vỗ về và trấn án của cậu bé đã phần nào tìm thấy lại động lực để tiếp tục chiến đấu, dù cơn đau vẫn không ngừng quấy nhiễu Minhyung vẫn mím chặt môi chặn lại những tiếng nấc trong cổ họng, dần dần bình tĩnh lại bản thân. Johnny ngồi yên đó với Minhyung trong lòng, đôi tay anh xoa đều tấm lưng nhỏ và ngân nga một giai điệu hạnh phúc, trong căn phòng yên tĩnh giọng nói của appa như một cái chăn mềm xoa dịu đi cái mệt của cơn ốm mang lại hơi thở đều đặn về cho Minhyung. Anh kê lại bạn khủng long vào bên cạnh Minhyung rồi mới ngồi xuống bên cạnh giãn những thớ cơ căng cứng của mình.
Cả hai chợp mắt xong thì anh đã lại tỉnh giấc, thấy Minhyung vẫn không có dấu hiệu của việc thức giấc anh quyết định xuống nhà hâm lại cháo cho bữa tiếp theo của Minhyung. Nồi cháo tôm đậu xanh ngồi to ngồi ở trên bếp vốn là món yêu thích của Minhyung trong mỗi ngày trời se lạnh; dù có ốm hay không Minhyung cũng sẽ vui vẻ mà đánh chén hết một tô lớn mỗi lần Ten nấu. Khi cháo nổ lên bong bóng nhỏ Johnny lấy đũa quấy vài vòng để nhiệt độ toả đều ra khắp nồi cẩn thận để nồi cháo không bị khê, Anh nếm một thìa và cảm nhận độ nóng của món ăn, cảm thấy vừa đủ thì anh tắt bếp và múc lại ra bát, bên cạnh còn có một ly sứ lớn đựng trà chanh gừng mật ong.
Minhyungie cố ăn một chút cháo để lấy sức nhé, papa đã chuẩn bị cho con món mà con thích nhất này
Minhyung tỉnh giấc bởi mùi hương thơm nức mũi, tiếng gầm gừ của bụng cũng đủ cho Johnny biết cậu bé đới tới mức nào. Nhăn nhó một tẹo Minhyung chống tay dậy mặt ngó vaò tô cháo nghi ngút khói, cái miệng cong lên một đường hoàn chỉnh. Thế là hai bố con, một lớn một bé cùng nhau đánh chén tô cháo của riêng mình, mặc dù phải để appa dỗ dành mãi cuối cùng Minhyung cũng đánh chén sạch bong cái bát giống như mọi lần. Đang định lau miệng để quay xuống nằm ngủ thì điều kinh dị nhất cũng đã đến.
Uống thuốc đã nhé Minhyung-ah, con không trốn được appa đâu
Appa dịu dàng lau mép và dặn Minhyung, anh pha túi thuốc vào một tẹo nước ấm hoà đều túi bột với mùi chát đắng, Minhyung mặt nhăn nhó nhìn lên appa, bàn tay nhỏ khó khăn nắm lấy cốc thuốc,
Con xin phép không uống đâu ạ
Nhưng Minhyung mà không uống thì sẽ không mau khỏi được và nếu không khỏi được thì sẽ không thể chơi với em Donghyuck hay tất cả các chú đâu, như thế Minhyung có buồn không ?
Minhyung nghe thấy vậy mà lặng cả người, nheo mắt đăm chiêu nhìn vào cái cốc mà mùi không mấy gì ngon lành cho lắm,
Nhưng mà đắng lắm ạ
Minhyung chớp đôi mắn cún con long lanh nhưng appa vẫn không mềm lòng chiều theo cậu bé, Minhyung phải lấy cả kế làm nũng mà đôi lúc appa nghiêm khắc đến không thể thu phục, biết rằng mình chẳng thể chạy trốn khỏi thứ đáng sợ bột bột kia Minhyung mới phụng phịu một chút, quyết rồi đưa ra câu hỏi thương lượng với Johnny rồi mới thèm uống thuốc,
Thế con uống xong mà con khỏi bệnh appa cho con sang chơi với Donghyuck có được không ạ ?
Cặp má bánh đúc đỏ au đáng yêu cọ cọ vào vai Johnny mà thì thầm hỏi lầm anh bật cười, vỗ lưng an ủi cậu bé rồi hứa rằng,
Nếu Minhyung ngoan ngoãn uống hết thuốc đến khi con khỏi thì appa cho con sang chơi với em, nhưng Minhyung phải hứa với appa thì appa mới tin con
Thế là Minhyung giơ ngay ngón út bé bằng một mẩu của appa lên, ngoắc lại với ngón út của appa và cười,
Con hứa luôn ạ
Johnny cười mỉm hôn lên đỉnh đầu của cậu bạn nhỏ tinh nghịch, để Minhyung ngồi lại xuống giường anh nắm chặt đôi tay búp măng non khi con uống một lần hết luôn cốc thuốc. Cái mặt đã đỏ nay còn nhăn nhó khó chịu vớ ngay cốc trà mà uống cho đến khi trôi hết dư vị của thuốc. Chân tay Minhyung đạp loạn xạ dưới chăn mắt mũi nhắm tịt vì thuốc đắng.
Johnny ôm con vào lòng mà cù lét, để Minhyung í ới van xin mới thôi. Cười đến dã cả người ra cuối cùng quả cà chua nhỏ lại nằm bẹp dí trên bụng appa, tận dụng hơi ấm mà thiu thiu chìm vào giấc ngủ nạp tiếp sức mạnh cho mình.
————————–
Gửi các bạn độc giả đáng yêu của Cay một chút gì đó cho một ngày của các bạn bớt nhàm chán nèee (*’▽`*), các bạn nhớ giữ gìn sức khoẻ và đừng để bị ốm khi đổi mùa nhaa 💚💚💚
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ và hãy để lại comment để chúng mình có thể nói chuyện nhá !
[text_hash] => 2848dee1
)