JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 46 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 46

Array
(
[text] =>

Cậu gọi điện cho Jeong Jihoon, bên kia dường như rất bận bịu, Jeong Jihoon hỏi cậu làm sao vậy.

Lee Sanghyeok nghe được hắn đang rất bận: “Anh khi nào thì tan tầm?”

Jeong Jihoon lập tức trả lời: “Lúc nào cũng được.”

Lee Sanghyeok không nhịn được cười ra tiếng, nhưng không coi là thật: “Hai giờ được không?”

Jeong Jihoon cũng cười theo: “Chắc là có thể.”

Lee Sanghyeok báo địa điểm cho hắn, một quán ăn nhỏ gần trường học.

Jeong Jihoon nghe thấy lập tức run lên: “Em về trường?”

Lee Sanghyeok ừ một tiếng, giọng dịu dàng: “Nghĩ tới rất nhiều chuyện trước đây.”

Jeong Jihoon im lặng một lát: “Anh đi tìm em, chờ anh.”

Hai giờ, Lee Sanghyeok dự định ngồi ở đây một chút, chơi điện thoại, ngắm cảnh.

Cậu không nghĩ Jeong Jihoon sẽ đến nhanh như thế, hơn nữa không gọi điện cho hắn, hắn cũng biết cậu ở đâu mà tìm đến, tựa như tâm ý tương thông.

Cậu ngồi trên bậc thang, Jeong Jihoon đứng phía dưới, ngẩng đầu nhìn cậu.

Không hiểu sao, Lee Sanghyeok có cảm giác dường như thời gian đã nghịch chuyển.

Giống như người đứng dưới kia, là Jeong Jihoon mười năm trước, mà cậu, cũng là cậu của quá khứ.

Cậu từng bước một đi xuống, như là cảm nhận được gì đó, Jeong Jihoon dang hai tay, tư thế như muốn đón lấy cậu.

Lúc chỉ còn vài bậc thang, Lee Sanghyeok dừng lại: “Jeong Jihoon, anh biết em thích anh từ lúc nào không?”

Jeong Jihoon bỏ tay xuống, trầm mặc lắc đầu.

Lee Sanghyeok lại hỏi: “Còn anh, anh là từ lúc nào?”

Jeong Jihoon vẫn lắc đầu: “Không biết, bất tri bất giác đã buông không được.”

Lee Sanghyeok : “Là vì trận bóng rổ đó sao, anh lén chụp ảnh em, lúc đó anh đã thích em, đúng không?”

Cậu dường như không chờ Jeong Jihoon trả lời, nói tiếp: “Em thích anh từ lâu rồi, anh có nhớ lần anh ở trong phòng y tế bôi thuốc cho em không?”

Lee Sanghyeok : “Jeong Jihoon, em nghĩ anh không yêu em.”

Jeong Jihoon không chờ cậu tiếp tục, từng bước đi về phía Lee Sanghyeok , cuối cùng kéo người vào lòng.

Hắn nặng nề thở dài, một câu hồi đáp muộn màng rốt cục truyền đến bên tai Lee Sanghyeok : “Anh yêu em.”

Lee Sanghyeok nở nụ cười, đôi mắt cũng ướt: “Kỳ thực từ rất lâu trước đây, em nên nói với anh.”

Lee Sanghyeok : “Jeong Jihoon, em lớn lên trông cũng được, đã công khai với người nhà, có thể kiếm tiền, biết làm cơm, trong lòng chỉ có anh, yêu anh lâu lắm rồi, anh có thể thử quen em được không?”

Thân thể Jeong Jihoon cứng đờ: “Không được.”

Lee Sanghyeok trợn to mắt, thật phá hoại bầu không khí, cậu vất vả lắm mới nói ra được những lời này.

Jeong Jihoon nghiêm túc nói: “Đã nói rồi, anh theo đuổi em.”

Lee Sanghyeok chỉ cảm thấy bầu không khí lúc nãy toàn bộ biến mất, cậu tức giận đẩy Jeong Jihoon một cái, định đi xuống, kết quả không cẩn thận bị vấp chân, nếu không có Jeong Jihoon ở phía sau giữ lại, có khi đã lăn từ cầu thang xuống.

Jeong Jihoon đỡ cậu, gấp gáp hỏi: “Chân không sao chứ?”

Lee Sanghyeok nhịn đau, còn chưa trả lời, Jeong Jihoon đã ngồi xổm trước mặt cậu, muốn cõng cậu đi phòng y tế.

Lee Sanghyeok nằm nhoài trên lưng Jeong Jihoon: “Chúng ta hai người đàn ông trưởng thành còn có thể đi phòng y tế sao, có khi lại bị đuổi ra đấy.”

Jeong Jihoon đột nhiên nói: “Sanghyeok.”

Lee Sanghyeok : “Sao?”

Jeong Jihoon: “Anh trưởng thành trông cũng được, có thể kiếm tiền, không biết nói chuyện, ăn nói vụng về, hay chọc em tức giận, nhưng trong lòng anh có em, từ lâu từ lâu đã có em, không có ai khác. Nếu em đồng ý, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, được không?”

Lee Sanghyeok ôm chặt lấy vai Jeong Jihoon: “Anh làm sao vậy…”

Jeong Jihoon nhẹ giọng dỗ dành cậu: “Đáp ứng anh đi.”

Lee Sanghyeok vùi mặt vào cổ Jeong Jihoon: “Được.”

Mười năm trước.

Trong phòng y tế.

Jeong Jihoon nhìn mắt cá chân bị bong gân của Lee Sanghyeok , vừa định nói chuyện, đã thấy hai mắt cậu đỏ bừng.

Khi đó hắn vẫn nghĩ, thằng nhóc chết tiệt này, sao nhiều nước mắt như vậy, nói khóc là khóc.

Cô phụ trách phòng y tế không ở đó, hắn tìm được rượu thuốc: “Cậu nếu tin tôi, tôi xoa cho cậu được không?”

Lee Sanghyeok không tiếng động gật đầu.

Kết quả lúc xoa, Lee Sanghyeok đau muốn kêu oai oái, nhưng ngại Kang Min Joon còn đang ngủ, không dám kêu ra tiếng.

Jeong Jihoon lấy khăn giấy đến, đặt trước mặt cậu: “Yếu ớt.”

Lee Sanghyeok nghe vậy, hung dữ trừng mắt với Jeong Jihoon.

Jeong Jihoon bị cậu trừng mắt bất chợt chớp mắt.

Mãi đến khuya, vẫn còn nhớ lại.

Hắn nghĩ, tên Lee Sanghyeok này, thật sự xinh đẹp. Từ xinh đẹp này không nên dùng cho nam sinh, thế nhưng ý nghĩ thì không kìm được, hắn vẫn cảm thấy rất đẹp.

Hôm sau, Lee Sanghyeok khập khiễng đi tới trước bàn hắn, đem một hộp chocolate đặt trước mặt hắn: “Cảm ơn cậu hôm qua giúp tôi.”

Jeong Jihoon nhìn hộp chocolate, có chút lúng túng: “Hôm nay là 15 tháng 2.”

Lee Sanghyeok hừ một tiếng: “Không ăn thì vứt đi.”

Jeong Jihoon sao có thể vứt, cuối cùng vẫn ăn, tuy rằng không phải lần đầu nhận được chocolate, nhưng là lần đầu nhận được chocolate từ nam sinh.

Còn ngọt vô cùng.

Hắn ngậm lấy chocolate ngọt ngào, nhỏ giọng mà đem tên người này nói ra: “Lee Sanghyeok .”

Hắn theo bản năng mà nở nụ cười, lại không giải thích được: “Thật ngọt.”

HẾT TRUYỆN CHÍNH

[text_hash] => 3f455210
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.