JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 45 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 45

Array
(
[text] =>

Lúc chia tay Kang Min Joon, Lee Sanghyeok đã sớm mua một bao lì xì, đưa đến trước mặt hắn, nói: “Phí của bà mai đây.”

Kang Min Joon đơ ra, bị xem là bà mai, lại không có cách nào phản bác.

Lee Sanghyeok không diễn tả được tâm trạng của mình hiện tại, đại khái giống như giấc mơ trở thành sự thật, cảm giác như rơi vào sương mù.

Cậu vẫn cho rằng Jeong Jihoon không yêu cậu.

Nguyên lai không phải vậy, từ lâu lúc cậu không biết, ước ao giấu kín của cậu đã trở thành sự thật.

Trước khi đi, Lee Sanghyeok còn chân thành ôm Kang Min Joon nói cảm ơn.

Kang Min Joon có chút ngơ ngác: “Hai người các cậu xảy ra chuyện gì vậy, nếu vẫn yêu nhau như thế, sao lại phải chia tay?”

Lee Sanghyeok cười khổ lắc đầu, chuyện này sao có thể nói rõ bằng dăm ba câu.

Nếu có thể nói rõ, nếu có thể nói sớm một chút, đã không thương tâm khổ sở đến vậy, đố kỵ cùng phỏng đoán đến vậy.

Bỗng dưng lại lãng phí thời gian nhiều năm như vậy.

Sau khi chia tay Kang Min Joon, Lee Sanghyeok nhất thời nổi hứng, quay về trường cấp ba bọn họ từng học chung.

Cậu và Jeong Jihoon ở nơi này, không biết từ lúc nào đã bắt đầu một mối thâm tình.

Nói là cậu cũng đúng, mà nói là Jeong Jihoon cũng đúng.

Trước đây chắc chắn cậu không dám mặt dày như vậy, đi suy đoán Jeong Jihoon đối với mình có mấy phần yêu.

Hiện tại đã có thể xác định, Jeong Jihoon yêu cậu, yêu rất nhiều năm rồi.

Trường học vẫn không biến hóa mấy, qua mười năm, cũng không có quá nhiều thứ đổi thay.

Sân tập, phòng bảo vệ, sân bóng rổ, phòng học, rừng cây nhỏ.

Cậu và Jeong Jihoon cuối năm mười hai, thường hay hôn nhau ở trong rừng cây nhỏ này, hai nam sinh tuổi nhỏ, lòng bàn tay đều ướt đẫm, sợ bị người phát hiện.

Rõ ràng cả hai đều rất ngốc, Lee Sanghyeok thậm chí còn lén xem rất nhiều bộ phim tình cảm, cân nhắc bao nhiêu góc độ, động tác cùng thần thái.

Nhưng lúc thật sự chạm môi, nên làm gì đều không nhớ nổi.

Jeong Jihoon cũng không thành thục bao nhiêu so với cậu, rõ ràng chuyện quá mức hơn cũng làm rồi, nhưng lúc hôn nhau, bọn họ lại ngây ngô như thế.

Cẩn thận từng li từng tí một, lại như sợ đánh thức cái gì.

Cậu nhớ tới, trên bậc thang sân tập, cậu đã từng ôm một cái đàn ghi ta đệm đàn hát cho Jeong Jihoon.

Khi đó cậu vừa học được, muốn khoe khoang, cũng muốn phô diễn bản thân đa tài đa nghệ.

Cậu mạnh mẽ lôi kéo Jeong Jihoon vốn đang muốn ôn bài đi đến sân tập yên tĩnh không một bóng người.

Cách đó không xa, dãy phòng học còn thưa thớt ánh đèn.

Cậu bật đèn, đàn cho Jeong Jihoon bài thật sự yêu anh.

Jeong Jihoon vốn đang khó chịu cau mày, chờ cậu dùng giọng hát không quá thuần thục hát xong, khuôn mặt đã mang ý cười.

Hắn nói: “Cậu nếu như học tập cũng bỏ công sức như vậy, nhất định có thể đi thành phố B.”

Lee Sanghyeok tay đặt trên dây đàn run rẩy, lòng lại phấn chấn hẳn, hai mắt sáng lên: “Cậu muốn cậu và tôi đi thành phố B sao?”

Kỳ thực điều cậu muốn nói là, cậu xem tôi lớn lên trông cũng được, biết đánh bóng rổ, biết chơi ghi ta, trong lòng có cậu, còn nỗ lực học tập đuổi theo cậu, cậu quen tôi được không?

Nhưng rốt cục cậu lại không nói.

Không có dũng khí nói.

Gió xuân mang theo hương hoa, cậu nhìn đôi mắt Jeong Jihoon cũng lấp lánh như mắt cậu, đợi đến lúc cậu không thể kháng cự, đáp án khiến cậu lập tức bị đắm chìm.

Jeong Jihoon nói được,

Cậu và tôi,

Cùng đi thành phố B.


[text_hash] => 87771a2b
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.