Array
(
[text] =>
Anh hai đi làm về, mệt mỏi thả người xuống sô pha.
Vợ anh bưng một bát chè đi tới, đặt trước mặt anh: “Sanghyeokie từ nhà chuyển ra ngoài rồi à?”
Anh hai hừ một tiếng: “Cái thằng không có cốt khí cùi chỏ quay ra ngoài, không thể đợi được mà chuyển về nhà thằng đàn ông của nó rồi.”
Nói đến mấy chữ thằng đàn ông của nó, anh liền cảm thấy rất kỳ quái.
Đứa em trai mà anh cực khổ nuôi lớn, cứ như vậy bị heo cuỗm đi rồi.
Vợ anh nhu thuận ngồi bên cạnh anh: “Hôm nay Sanghyeokie gọi điện cho em.”
Anh trai ừng ực ăn chè, thuận miệng hỏi: “Nó nói gì với em?”
Vợ anh vẫn dịu dàng như trước, nói: “Nó nói nó muốn kết hôn, bảo anh dành thời gian tham gia lễ cưới.”
Anh trai: “Phụt!”
Còn một người nữa cũng vừa phun như anh, chính là Ahn Jaehyun. Miệng hắn dính đầy rượu đỏ, trong tay còn cầm điện thoại di động.
Ahn Jaehyun không tin được: “Mày nói gì?!! Kết hôn??? Mày xỉn rồi à?”
Lee Sanghyeok ôn tồn giải thích với hắn: “Tao không say, đang tỉnh táo, mày biết hồi trước tao mới đi du lịch mà.”
Ahn Jaehyun lấy khăn giấy chùi miệng: “Đừng có nói với tao mày đi du lịch rồi làm đăng ký kết hôn luôn đó.”
Lee Sanghyeok cười nói: “Đúng vậy.”
Ahn Jaehyun: “…”
Lee Sanghyeok nói: “Tụi tao muốn làm lễ cưới, mày làm phù rể đi.”
Ahn Jaehyun: “…Tao chắc là phù dâu rồi.”
Lee Sanghyeok: “Câm miệng!”
Hai người cười xong, Lee Sanghyeok nói: “Tao nói thật, mày làm đi, dù sao mày cũng là bạn thân tao.”
Ahn Jaehyun hơi ngượng ngùng nói: “Không tính tới chuyện trước đây tao gây phiền phức cho hai đứa mày thì tao cũng nên tự mình biết mình, mày khẳng định Jeong Jihoon nhà mày đồng ý gặp tao?”
Lee Sanghyeok: “Không sao đâu, anh ấy không dễ giận như vậy, đến lúc đó mày uống thêm vài chén bồi tội là được.”
Ahn Jaehyun hừ hai tiếng: “Uống say mày phải dìu tao về đó.”
Lee Sanghyeok cười: “Được, không thành vấn đề.”
Lễ cưới của Lee Sanghyeok và Jeong Jihoon không nhiều người, chỉ mời mấy người thân thiết.
Lúc ở trong lễ cưới, Ahn Jaehyun nghiêm túc uống mấy chén với Jeong Jihoon: “Xin lỗi, vì tất cả những chuyện trước đây.”
Jeong Jihoon không để hắn lúng túng, hoặc giả, anh biết với những chuyện hắn đã làm, còn lâu Lee Sanghyeok mới để ý đến hắn.
Jeong Jihoon cạn chén với Ahn Jaehyun: “Sau này đừng mang em ấy ra ngoài chơi suốt đêm là được.”
Ahn Jaehyun thay đổi sắc mặt, còn chưa kịp đáp lời, Lee Sanghyeok đã ôm lấy tay Jeong Jihoon, ngoan ngoãn nói: “Không đi không đi nữa, em vốn không thích ra ngoài chơi, sau này sẽ thành thật mà ở nhà ngủ.”
Ahn Jaehyun: “…” Bạn thân hắn, quả thực chân chó đến không coi được.
Tuy rằng lòng đang phỉ nhổ thằng bạn, Ahn Jaehyun nhìn hai người đứng trên lễ đường, giữa tiếng nhạc, được mọi người chúc phúc, trao nhẫn hôn môi, vẫn rất cảm khái.
Hai người họ hiện tại, đã được 11 năm.
Nhận được chúc phúc của mọi người, lĩnh được giấy chứng nhận, nghĩa là đã thật sự ở cùng nhau rồi.
Nghĩ vậy, trong lòng Ahn Jaehyun cũng có chút cảm động, đó thuần túy là cảm động trước tình yêu chân thành.
Trước đây hắn không thể nào vừa mắt Jeong Jihoon, cũng bởi vì trong lòng hắn quả thật có thành kiến.
Ai bảo Jeong Jihoon trước đó không thích bạn thân hắn, còn ngủ với bạn thân hắn.
Hắn sao có thể không cho rằng bạn thân hắn đang gặp gỡ một thằng cặn bã được.
Không ngờ, không phải thằng cặn bã, lại còn rất si tình.
Hắn đưa tiền mừng, dùng bữa xong, cuối cùng Lee Sanghyeok ôm đến một bó hoa, hạnh phúc mà cười ngây ngô.
Lee Sanghyeok: “Jaehyun, đây là hoa cưới của tao, cho mày, chúc mày sớm tìm được hậu phương của mình.”
Ahn Jaehyun nhìn khuôn mặt say đến đỏ bừng của Lee Sanghyeok, đôi mắt sáng ngời trước nay chưa từng có: “Được rồi, nhanh đi tìm anh Jeong nhà mày đi, say khướt hết rồi.”
Lee Sanghyeok cầm hoa nhét vào ngực hắn, hắn cũng nhận lấy.
Trước khi ra về, hắn vẫn còn nói: “Lee Sanghyeok, phải hạnh phúc đó.”
Kỳ thực không cần hắn nói, Lee Sanghyeok cũng đã tìm được hạnh phúc, cả đời.
[text_hash] => 632b9bc9
)