Array
(
[text] =>
Quà sinh nhật Lee Sanghyeok tặng cho Jeong Jihoon là một chiếc đồng hồ, đúng quy đúng củ, giá rất cao.
Jeong Jihoon sau khi nhận được lễ vật kinh ngạc nhướng mày, hắn biết lương Lee Sanghyeok bao nhiêu, món quà này ít nhất cũng phải tiêu mất của cậu bốn tháng lương.
Jeong Jihoon thấp giọng nói cảm ơn rồi đeo đồng hồ lên cổ tay.
Lee Sanghyeok mắt thẩm mỹ rất tốt, cậu chọn đồng hồ đeo tay rất hợp với khí chất của Jeong Jihoon.
Món quà này Lee Sanghyeok tốn cả giờ đồng hồ để chọn, nói về giá, thực sự không phải là thứ Lee Sanghyeok hiện tại có thể mua được.
Thực ra cậu cùng gia đình không ầm ĩ mấy năm, anh hai, chị dâu, ngay cả mẹ đều lén cho tiền cậu, thành ra rốt cục chẳng biết cậu ầm ĩ với gia đình vì cái gì.
Cậu không thiếu tiền, ngoại trừ mấy năm đầu ở cùng nhau, sau đó Lee Sanghyeok lại có thể thoải mái khôi phục thói quen tiêu xài ngày trước.
Thế nhưng cậu cố ý không nói ra, bởi vì sau khi làm ầm lên với gia đình, cậu luôn cảm thấy Jeong Jihoon dù cố ý hay vô ý cũng sẽ quan tâm cậu nhiều hơn một chút.
Lee Sanghyeok thích đối phương chăm sóc mình như vậy.
Nhưng quà tặng vừa tặng xong, đêm đó Lee Sanghyeok phát hiện trong tài khoản chi trả của mình nhận được một số tiền chuyển khoản, số tiền này nhiều hơn một chút so với giá đồng hồ đeo tay, giống nhau phần số chẵn.
Lee Sanghyeok nhìn tin nhắn thông báo, đến sức lực để nổi nóng cũng không còn nữa.
Cậu không muốn về nhà, định đi nhà Ahn Jaehyun ngủ.
Tuy nhiên lần này không có không từ mà biệt, mà là soạn một tin nhắn gửi cho Jeong Jihoon, nói mình đêm nay không về, muốn đi nhà bạn.
Jeong Jihoon hỏi bạn nào.
Lee Sanghyeok trả lời một câu anh không biết đâu.
Jeong Jihoon không đáp.
Lee Sanghyeok nhìn màn hình, lòng phiền đến chết được. Xe cậu còn ở nhà anh hai chưa lấy về, vì vậy cậu gọi điện cho Ahn Jaehyun, bảo hắn ta đến đón.
Ai ngờ lúc Ahn Jaehyun nghe được điện thoại của cậu là lúc hắn đang làm việc trên giường, Lee Sanghyeok ghét bỏ, bảo hắn xong việc thì mau qua đây.
Ahn Jaehyun hô to gọi nhỏ, nói cậu không phải là người, không biết hắn đang làm gì hay sao. Lee Sanghyeok vốn không cần biết hắn nói cái gì, bỏ lại địa chỉ rồi cúp điện thoại.
Ahn Jaehyun tên này cũng phóng túng quá mức, cởi mở quá mức, làm chuyện đó còn dám nghe điện thoại của cậu, xem ra cũng chẳng quan tâm lắm đến đối tượng của hắn. Đến lúc nào thì hắn mới kiềm chế bớt đây? Lee Sanghyeok không khỏi lo lắng cho đời sống tình cảm của thằng bạn thân.
Ahn Jaehyun một giờ sau đã có mặt ở tầng trệt công ty của Lee Sanghyeok , cậu nhận được điện thoại rồi mới đi xuống lầu.
Nhìn Ahn Jaehyun ngồi trên xe mặt mũi không vui vẻ gì, cậu còn cảm thấy buồn cười: “Từ nhà mày tới công ty tao gần 40 phút nhỉ, ê Ahn Jaehyun, mày nhanh thật đấy!”
Cậu một lời hai nghĩa.
Ahn Jaehyun lập tức đen mặt, mắng cậu: “Cút lên đây nhanh lên!”
Lee Sanghyeok cười hì hì, hai tay chống ở cửa sổ xe đã hạ xuống của Ahn Jaehyun, lại có phát hiện mới: “Ồ, còn tắm rửa sạch sẽ rồi mới tới, mày nhanh hơn tao tưởng nhiều!”
Ahn Jaehyun thẹn quá hóa giận: “Mày mới nhanh! Cả nhà mày đều nhanh!! Tao con mẹ nó từ khách sạn tới đây, không phải nhà tao!!! Mày còn nói nhảm nữa thì khỏi cần lên xe!”
Lee Sanghyeok lắc đầu, còn bồi thêm một câu: “Anh Jeong nhà tao không nhanh chút nào cả.”
Vừa dứt lời, nụ cười trên miệng cậu bỗng cứng lại.
Cậu lúc này mới chú ý tới bên kia đường có một chiếc xe đang đậu, Anh Jeong nhà cậu đang tựa vào xe, cả người mặc y phục đen, tay kẹp điếu thuốc, không biết đã đứng đó nhìn cậu từ lúc nào.
[text_hash] => 8d760a94
)