JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 18

Array
(
[text] =>

Lúc Ahn Jaehyun tới, Jeong Jihoon đã không còn ở đó.

Rõ ràng tối hôm qua mới vừa hung ác cảnh cáo, sáng nay lại ầm ĩ nữa rồi.

Không thể không nói Ahn Jaehyun thật sự có chút phiền lòng, người khác yêu đương, bạn trai bạn gái chẳng ai xoắn xuýt như hai người này cả.

Sau khi gọi Ahn Jaehyun đến, Lee Sanghyeok lại không nói lời nào, đi tắm rửa sạch sẽ, sau đó gọi phục vụ đem bữa sáng lên.

Ngoại trừ mí mắt sưng đỏ, thật sự không nhìn ra gì khác.

Điện thoại Ahn Jaehyun không ngừng rung, mỹ nữ gần đây hắn dụ dỗ đang tìm hắn, làm nũng với hắn, nhắn địa chỉ bảo hắn tới.

Anh em với phụ nữ, đương nhiên ưu tiên anh em, nhưng điều kiện tiên quyết là người anh em này đừng ngồi đó không nói lời nào.

Lee Sanghyeok ăn điểm tâm xong, mới thở dài: “Jaehyun, tao muốn chuyển đến nhà mày ở.”

Ahn Jaehyun đương nhiên cảm thấy không sao cả, vậy là Sanghyeok sắp chia tay rồi, nhưng hắn cũng chẳng thấy hả hê gì, dù sao thì ai mà muốn đi hầu hạ một người mới chia tay.

Mẹ nó đi xem phim ăn cơm nghe nhạc đi du lịch, tùy tiện thấy thứ gì cũng có thể nghĩ đến quá khứ rồi rơi lệ, thật sự đáng sợ.

Ahn Jaehyun rốt cục tìm lại được lương tâm từ trong sợ hãi, thay đổi tư thế ngồi trên ghế: “Vị kia nhà mày gây gổ với mày?”

Lee Sanghyeok không lên tiếng.

Ahn Jaehyun ho một lúc: “Là vầy, cậu ta hình như hiểu lầm tao với mày XXX, tao không giải thích.”

Lee Sanghyeok đột nhiên ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Ahn Jaehyun hồi lâu, nhưng vẫn nghĩ một đường nói một nẻo: “Chính anh ta không hỏi, ai thèm đi giải thích với anh ta.”

Ahn Jaehyun câm nín.

Nhìn dáng vẻ hồi xuân của bạn tốt, hắn im lặng nghĩ tới Jeong Jihoon, đem chuyện để người nọ chạy suốt một buổi tối nuốt lại vào bụng.

Lee Sanghyeok từ bàn ăn đi đến bên cạnh bàn nhỏ kia, mở cái túi kia ra.

Bên trong là một bộ Âu phục được xếp gọn gàng, còn có một hộp nhung, cậu mở ra, là một chiếc đồng hồ.

Mấy ngày nữa Lee Sanghyeok sẽ đại diện công ty đi tham gia hội nghị, cậu cũng không biết vì sao tiêu chuẩn này lại đến phiên cậu, còn phàn nàn vài câu với Jeong Jihoon rằng không có quần áo thích hợp để mặc, vậy mà Jeong Jihoon vẫn nhớ kỹ.

Mấy lời phàn nàn lúc đó của cậu khiến vẻ mặt Jeong Jihoon trở nên vô cùng kỳ lạ, sau đó cậu cũng hiểu, vì sao Jeong Jihoon lại có vẻ mặt kỳ lạ đó.

Jeong Jihoon đã từng hỏi cậu, vì sao lại bộc lộ với người nhà.

Lee Sanghyeok không muốn Jeong Jihoon cho rằng mình vì hắn mới làm vậy, thật mất mặt, còn có cảm giác cậu đang bắt người ta chịu trách nhiệm.

Cậu chỉ nói chuyện cậu thích đàn ông bị phát hiện, lời nói qua loa, không cụ thể.

Jeong Jihoon hỏi cậu: “Thứ trước đây có, bây giờ lại không có, không cảm thấy chênh lệch sao?”

Lúc đó Lee Sanghyeok nhìn chằm chằm hắn, nói: “Thứ trước đây không có, bây giờ đã có, vậy là được rồi.”

Jeong Jihoon lúc đầu còn hơi ngơ ngác mà nhìn cậu, sau đó mới giật mình phản ứng lại, tuy rằng mặt vẫn không có cảm xúc, trông vẫn vô cùng lạnh lẽo, nhưng hai tai lại lặng lẽ đỏ lên.

Jeong Jihoon xưa nay chưa từng nói lời âu yếm nào, đối với quan hệ của bọn họ, ngoại trừ lúc bắt đầu từng hỏi một lần, sau đó đã không hỏi nữa.

Nhưng hắn đối với cậu, thật sự rất tốt.

Chỉ thuận miệng nói một câu, hắn đều sẽ nhớ kỹ.

Cậu vĩnh viễn nhớ, lúc cậu xăm ngày hai người cùng nhau lên xương quai xanh, ánh mắt Jeong Jihoon lúc đó ra sao.

Ánh mắt dường như là không tin vào mắt mình, rồi lại từ từ sáng lên.

Sau đó Jeong Jihoon cười với cậu, rồi nhẹ nhàng hôn lên hình xăm kia.

[text_hash] => ecbca696
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.