JeongLee | Người đó không yêu tôi – Chương 16 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JeongLee | Người đó không yêu tôi - Chương 16

Array
(
[text] =>

Ahn Jaehyun khoác hờ áo tắm của khách sạn, vừa thấy vẻ mặt Jeong Jihoon đã biết người này hiểu lầm rồi.

Hắn nghĩ thầm, tên này định làm gì đây, tổn thương Lee Sanghyeok như thế, khiến cậu sinh nhật mà cứ như thất tình, hiện tại lại không biết xấu hổ mà bày ra bộ mặt như đi bắt gian.

Ahn Jaehyun nhích người sang một bên, chặn Jeong Jihoon lại không cho hắn bước vào.

Hắn nhìn Jeong Jihoon từ chân lên đầu, hất cằm, ý muốn nói chuyện.

Jeong Jihoon đôi mắt tối lại, sắc mặt ngày càng xấu đi: “Tôi không có gì muốn nói với cậu. Lee Sanghyeok đâu?”

Ahn Jaehyun khoanh tay: “Tao còn cần biết mày muốn nói chuyện với tao hay không à.”

Hắn trở tay đóng cửa lại, đấm Jeong Jihoon một cái. Vẻ mặt cay nghiệt, ánh mắt khinh thường: “Mày định làm gì tao? Đừng tưởng tao không biết, chỉ có Lee Sanghyeok ngốc nên mới cam tâm tình nguyện bị mày lợi dụng. Mày đã cầm tiền của người ta rồi, tốt xấu cũng nên làm việc cho tốt, đừng mẹ nó tự đề cao bản thân quá.”

Jeong Jihoon vốn tức giận đến tái mặt, nghe hắn nói, cơn tức giận như thủy triều từ từ rút xuống, lửa trong ánh mắt cũng tắt ngấm, chỉ còn lại ảm đạm.

Ahn Jaehyun nhìn gương mặt đó, nghĩ thầm cũng chỉ có khuôn mặt là trông tạm được, thằng ngốc Lee Sanghyeok kia, coi trọng cái gì không coi trọng, lại đi coi trọng khuôn mặt.

Hắn nghĩ, nếu Jeong Jihoon thật sự có khí phách, thì không nên nhận đầu tư của anh hai  Sanghyeok.

Nếu đã nhận, phải đối xử thật tốt với Lee Sanghyeok . Đã lấy Lee gia làm chỗ dựa, còn không cố gắng làm việc, ngày ngày dằn vặt Lee Sanghyeok để làm gì.

Ahn Jaehyun càng nghĩ càng không ưa nổi Jeong Jihoon, hắn hừ một tiếng: “Nếu tao là mày, tao sẽ học cách thông minh một chút. Bằng không chờ ngày nào đó Lee Sanghyeok không còn hứng thú với mày nữa, sẽ có nhiều người muốn thế chỗ mày lắm.”

Jeong Jihoon không nói gì, lại siết chặt nắm đấm.

Ahn Jaehyun trông là biết nắm đấm đó rất có lực, nhưng chẳng sao, hắn không tin Jeong Jihoon dám động thủ.

Thực tế chính là như vậy, hắn có nhà hắn làm chỗ dựa, cường quyền ép người thì đã sao? Nói chuyện đàng hoàng với Jeong Jihoon vài câu cũng là nể mặt Lee Sanghyeok mà thôi.

Bằng không những người như bọn hắn, có mấy ai để ý đến Jeong Jihoon.

Thế nhưng người này thật sự cao tay, Lee Sanghyeok lại ngốc, vì thứ đồ chơi này mà ầm ĩ với gia đình, còn ầm ĩ với nhóm bạn, thực sự là bị quỷ ám mà.

Ahn Jaehyun tiếp tục nói: “Đừng tỏ vẻ mặt bắt gian phu, tao nếu muốn cùng với Lee Sanghyeok , đã không đến lượt mày. Hôm nay sinh nhật nó, nó vì mày mà không vui, mày đi mà dỗ nó cho đàng hoàng, đừng mẹ nó trưng vẻ mặt người chết đó ra. Làm ** lại còn muốn lập đền thờ.”

Đôi mắt Jeong Jihoon vằn đỏ, là giận dữ, là căm ghét, trông hung hãn như một con thú ăn thịt.

Ánh mắt kia đáng sợ vô cùng, khiến Ahn Jaehyun hơi giật mình, lùi về sau một bước.

Jeong Jihoon giọng nói khàn khàn, mang theo kiềm chế cùng tức giận: “Số tiền kia, tôi sớm đã có thể trả lại Lee gia.”

Ahn Jaehyun xoa xoa tay, “Thì sao nào, cầm rồi thì chính là nợ.”

Jeong Jihoon thù hằn trừng mắt nhìn hắn, quay đầu đi vào phòng Lee Sanghyeok , còn trở tay khóa cửa lại.

Ahn Jaehyun nhún nhún vai, lập tức đi xuống lầu mở cửa một phòng khác.

Mà trong phòng, người vừa nãy còn rất hung ác nhìn thấy Lee Sanghyeok quấn chăn nằm trên giường ngủ ngon lành, hung ác trên mặt từ từ tản đi.

Hắn đi tới bên giường, khẽ thở dài. Nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt người nọ, lại khắc chế mà rút tay về.

Jeong Jihoon nhỏ giọng gọi tên Lee Sanghyeok , giọng nói vô cùng khổ sở cùng cay đắng.

[text_hash] => 497456e0
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.