[Jensoo fic] Tình yêu trở lại – Chương 26 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Jensoo fic] Tình yêu trở lại - Chương 26

Array
(
[text] =>

Jisoo về lại đến bệnh viện đã là một tiếng sau.

Lúc đang nói chuyện với Irene thì cô nhận được cuộc gọi của Chaeyoung nói Jennie đã tỉnh.

Điều mong mỏi nhất của Jisoo thời gian này chính là Jennie tỉnh lại, sau đó cô chờ phản ứng của nàng. Cho nên Jisoo cấp tốc tạm biệt Irene và quay trở lại bệnh viện.

Trên đường trở về, Jisoo vừa vui mừng về Jennie đã tỉnh lại vừa phải nghĩ cách để giải thích mọi chuyện với nàng, còn phải dỗ dành nàng về việc mái tóc óng mượt mà nàng dưỡng bao lâu nay bị cạo đi.

Jennie rất yêu cái đẹp, bây giờ phát hiện mình không còn tóc không biết nàng sẽ bị sốc như thế nào nữa.

Mở cửa phòng bệnh của Jennie, Jisoo thấy mọi người từ ba mẹ Jennie, Chaeyoung và Lisa đều có mặt trong phòng. Khi nghe được tiếng mở cửa, họ đều ra ngoài để nhường lại không gian riêng cho Jisoo và Jennie.

Jennie nằm trên giường bệnh, sắc mặt nàng vẫn còn kém nhưng đã hồng hào hơn lúc hôn mê một chút.

Từ lúc Jisoo bước vào phòng thì Jennie đang nói chuyện với mọi người bỗng nhiên im lặng. Nàng dõi theo từng bước chân của Jisoo cho đến khi cô bước đến bên giường, nắm lấy bàn tay vẫn còn truyền dịch của nàng.

“Nini… em tỉnh rồi.” Jisoo hơi e dè lên tiếng, thái độ của Jennie không có chút nào là muốn nói chuyện với cô cả.

“Ừm! Em tỉnh được một lúc rồi. Chị mới đi đâu vậy?”

Nếu Jennie không trải qua giấc mơ kiếp trước một lần nữa, nếu không phải nàng biết Jisoo vẫn luôn ở đây nói chuyện với mình thì Jennie đã thực sự tức giận và tủi thân khi tỉnh dậy đã không thấy Jisoo đâu.

“Chị đi gặp chị Irene một chút. Em cảm thấy sao? Đầu còn đau không?” Jennie đã quan tâm mà hỏi thăm cô chứng tỏ nàng đang cho cô một thái độ thoả hiệp.

“Em không sao. Jisoo!”

“Chị nghe nè.”

Nhìn sự bối rối muốn nói lại không của Jennie, Jisoo không biết nàng đang băn khoăn điều gì nhưng cô đã chuẩn bị đẩy đủ tâm lý để trả lời các thắc mắc của nàng.

“Em muốn đi vệ sinh.”

Phì cười, thấy nàng nghiêm túc như vậy làm cô cũng nghiêm túc theo, ai ngờ nàng lại nói ra câu làm cô không thể không cười.

Vì nàng bị thương ở đầu, mỗi lần ngồi dậy đều choáng váng nên mới không thể tự mình đi đến nhà vệ sinh.

Jisoo đưa nàng đi, phục vụ nàng như một nàng công chúa chính hiệu. Sau khi đưa nàng về lại giường, Jisoo chu đáo hỏi nàng có đói bụng hay không? Đã kêu bác sĩ kiểm tra chưa. Sau đó hai người lại ngồi trò chuyện về kế hoạch lúc trước của Jisoo, về tình hình J&J bây giờ và về mối quan hệ phức tạp của “gia đình” Jisoo.

“Soo à! Tạm thời em không thể tiếp quản vị trí chủ tịch được. Đáng lẽ là bất đắc dĩ nhưng bây giờ…”

“Chị hiểu. Chị và ba đã bàn qua. Đợi em khỏi hẳn, học tập thêm một thời gian nữa mới chính thức tiếp nhận vị trí chủ tịch.”

“Em…”

“Đừng từ chối có được không? Chị biết em thiệt thòi, nhưng đây là trách nhiệm của chúng ta.”

Gương mặt của Jennie xụ xuống. Xác thực là nàng muốn đi làm để giúp đỡ Jisoo trong công việc sau này, nhưng nàng chưa hề nghĩ đến mình sẽ phải tiếp nhận vị trí của ba mình, còn là trong hoàn cảnh bị tính kế nữa chứ.

“Thôi mà. Có chị ở đây mà, chị sẽ luôn hỗ trợ em. Đừng quá lo lắng.”

“Em không lo lắng.” Jennie ngạo kiều nói.

Jisoo bật cười véo mũi nàng. Cô gái này a, đúng là nhiều lúc khẩu thị tâm phi làm người ta lúng túng không biết làm gì cho phải mà.

Nhìn lên cái đầu đang được quấn băng trắng của Jennie. Jisoo biết nàng vẫn còn đau, chắc nàng cũng biết tóc nàng bị cạo sạch rồi. Cô vẫn đang thắc mắc, tại sao gần đây Jennie luôn bình tĩnh trước mọi tình huống một cách trưởng thành như vậy. Không nhịn được cô phải hỏi ra miệng.

“Nini… tóc của em?”

“Em biết rồi. Không sao mà, dù sao nó cũng sẽ mọc lại. Như vậy càng có lý do để em nghỉ ngơi.” Jennie cũng mỉm cười. Nàng thấy Jisoo đã thấp thỏm về việc mái tóc của nàng đã lâu.

Đúng là nàng rất yêu cái đẹp, bằng chứng là nàng chăm sóc sắc đẹp của bản thân rất tốt. Từ làn da, mái tóc, móng tay, khuôn mặt,… mọi thứ Jennie đều tỉ mỉ chăm sóc.
Bây giờ mái tóc óng mượt mà nàng mất không ít lần chăm sóc không còn, đáng lẽ ra nàng phải đau khổ hay buồn lắm. Nhưng so với việc mất đi Jisoo của kiếp trước, nàng thấy việc mình mất đi mái tóc cũng không ảnh hưởng gì nhiều. Nàng chỉ sợ Jisoo không còn thương nàng vì nàng trở nên xấu xí. Nhưng nhìn Jisoo lo lắng cho nàng như vậy, nàng còn quan tâm mấy việc cỏn con đó làm gì chứ.

“Nhưng…”

Thấy Jennie lạc quan như vậy khiến Jisoo cũng vui mừng. Nhưng mà cô vẫn cảm thấy kì lạ.

“Jisoo! Còn nhớ sự thật mà em chưa có cơ hội nói với chị không? Về sự thay đổi của em.” Jennie nghiêm túc lên.

“Ừm! Chị vẫn luôn đợi…”

Đang lúc Jennie định nói sự thật cho Jisoo. Nàng cảm thấy giấu chuyện này thật mệt mỏi, cũng thật không công bằng đối với cô. Nhưng mà đúng lúc này ba nàng lại có việc tìm Jisoo. Nói là chuyện công ty.

Jisoo cũng chỉ có thể theo ba Kim mà tạm gác lại sự tò mò của mình. Cô nói nhỏ vào tai Jennie một câu trước khi đi: “Xin lỗi em. Câu chuyện của em chị rất muốn nghe nhưng bây giờ thì không được rồi.”

Câu nói với mùi hương ngọt ngào, kèm thêm sự bất mãn dễ thương của Jisoo khiến tâm trạng của Jennie cũng tốt hơn.

Nàng hôn lên môi Jisoo một cái sau đó hẹn cô là sẽ nói sau. Dù sao nàng cũng có chút đau đầu rồi, chẳng qua là đang trò chuyện với Jisoo, không muốn cô lo lắng nên nàng cố chịu đựng. Bây giờ cô có việc đúng lúc nàng có thể nghỉ ngơi một chút.

Không vội, dù sao cũng giấu Jisoo lâu như vậy rồi, có thêm mấy tiếng hay mấy ngày nữa cũng không có gì to tát lắm.

——*****———

Vấn đề của J&J hiện tại là vị trí phó tổng giám đốc do Park JinYoung để lại đang còn trống. Cộng thêm cổ phiếu và cổ phần của ông ta bị nhà nước thu lại.

J&J sau một lần thanh lọc không những loại bỏ một mình Park JinYoung, mà còn nhiều cổ đông theo phe ông ta nữa.

Vì vậy công ty cần một khoảng thời gian nữa mới có thể quay lại quỹ đạo ban đầu. Thời gian này là quan trọng nhất cho nên không thể thiếu những kế hoạch phục hồi công ty.

Mặc dù rất muốn ở bên Jennie nhiều hơn vào lúc này nhưng tình hình của công ty không cho phép Jisoo làm điều đó.

Jennie ở bệnh viện có mẹ Kim chăm sóc, buổi tối Chaeyoung rảnh cũng đến nói chuyện phiếm với nàng.

Biết là Jisoo bận rộn, Jennie cũng không có gọi điện làm phiền cô. Nhưng mà cái hành động lâu lâu lại ngó ra cửa đợi cô trở lại của nàng khiến mẹ Kim vừa buồn cười vừa hơi tủi thân. Con gái gả ra ngoài đúng là bát nước đổ đi mà. Cũng may là Jennie cưới được người như Jisoo, cô cũng rất quan tâm bà khiến bà được an ủi phần nào.

Vì bị chấn thương ở đầu, lại mới ăn cơm xong nên ánh mắt của Jennie trông ngóng Jisoo chưa được bao lâu thì cảm giác buồn ngủ đánh úp nàng.

Nàng nói với mẹ Kim một tiếng là mình mệt mỏi sau đó từ từ chui vào trong chăn.

Vậy nên lúc hơn 9h Jisoo trở lại đã thấy con mèo nhỏ của cô ngoan ngoãn ngủ. Thật dễ thương.

Mẹ Kim thấy Jisoo trở lại bà cũng có chút vui mừng. Chaeyoung đã về được một lúc rồi, Jennie cũng mới ngủ đây thôi. Bà quan tâm hỏi han Jisoo một chút sau đó cũng bị cô đuổi về.

Không muốn làm kì đà, cũng có một chút tuổi già sức yếu nên bà Kim chiều ý Jisoo. Bà biết là cô lo cho sức khoẻ của bà. Ngày mai Jisoo lại bận rộn, vì vậy bà phải về dưỡng sức để mai tiếp tục chăm sóc Jennie.

Đợi bà Kim ra khỏi phòng, Jisoo tiến tới vén lên chiếc băng trắng đang che một phần mắt của mèo nhỏ lên một chút.

Gương mặt của nàng đã hồng hào hơn rất nhiều, lớp băng trên đầu cũng được thay mới nhưng nhìn sao cũng không hợp với nhan sắc được tu dưỡng kĩ càng của Jennie.

Thương tiếc sờ lên khuôn mặt nàng. Biết là không nên tự trách bản thân nữa nhưng mỗi lần nhìn thấy Jennie, Jisoo lại không nhịn được mà muốn rơi nước mắt. Jennie là giới hạn cuối cùng của cô, cũng là điểm yếu duy nhất của cô. Vậy mà…

“Soo… chị trở lại.”

Đang chìm trong suy nghĩ thì Jisoo nghe thấy giọng Jennie. Chất giọng ngái ngủ kèm theo một chút vui mừng của nàng khiến cô hoàn hồn.

“Ừm! Đợi chị đến nỗi ngủ quên luôn sao?” Chọc ghẹo Jennie đã là thói quen của Jisoo. Và cô cũng rất thích Jennie lúc đanh đá giơ nanh múa vuốt sau khi bị cô ghẹo.

“Ai thèm đợi!” Jennie chu môi phản bác. Và mục đích của Jisoo đạt được. Cô đã vui vẻ hơn rất nhiều so với vừa nãy.

“Buổi tối em ăn cái gì vậy?” Cô chuyển chủ đề.

“Ăn cháo. Không có chút mùi vị gì.” Nàng đã không muốn ăn rồi lại còn bị ép ăn cái thứ khó ăn đó. Jennie không thể phàn nàn với mẹ nàng, bây giờ chỉ có thể làm nũng với Jisoo thôi.

“Ngoan. Qua ngày mai là em có thể ăn uống bình thường rồi. Chịu khó một chút.”

Mỗi lần Jennie làm nũng là Jisoo đều dỗ dành nàng, bao nhiêu năm nay vẫn là như vậy.

“Còn chị thì sao? Đã ăn gì rồi?”

“Dĩ nhiên là chị ăn cơm. Cơm thịt bò. Chị cũng đã tắm rửa sạch sẽ rồi mới đến đây.”

Nghe như Jisoo đang khai báo lịch trình nhưng sao Jennie lại có cảm giác gì đó lạ lạ. Cô có cần nhấn mạnh chữ “tắm rửa sạch sẽ” đó không? Dù cô có tắm thì với tình trạng của nàng hiện giờ cũng không thể.

Thấy Jennie lại đang suy nghĩ lung tung, mặt nàng tự nhiên đỏ ửng lên. Jisoo phì cười, Jennie của cô trong hoàn cảnh này vẫn có thể nghĩ bậy bạ được sao?

“Chị không có ý gì. Chị chỉ nói vậy để em không bắt chị về tắm thôi. Chị muốn ở đây với em.”

Nhận thấy Jisoo chắc đã đoán được suy nghĩ của mình. Jennie chùm kín chăn như con đà điểu trốn trong đó. Mà nàng quên mất là mình bị thương nên cái tay chạm trúng đầu khiến nàng phải hít một ngụm khí lạnh.

“Cẩn thận chút. Em đau lắm không? Có cần gọi bác sĩ không?” Jisoo sốt sắng kéo chăn ra khỏi mặt Jennie. Nhìn khuôn mặt trắng bệch của nàng khiến cô ngay lập tức đứng lên gọi bác sĩ.

“Jisoo à! Em không…”

Jennie tính nói là mình không sao, nàng chỉ không cẩn thận chút thôi. Ai ngờ Jisoo đã như cơn gió mà biến mất khỏi phòng mất rồi.

Thật là, sau này nàng phải cẩn thận một chút, nếu không Jisoo sẽ gấp gáp đến muốn đau tim mất.

….

.

[text_hash] => 3fcea905
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.