[Jensoo fic] Tình yêu trở lại – Chương 18 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Jensoo fic] Tình yêu trở lại - Chương 18

Array
(
[text] =>

Trong một phòng ăn riêng của nhà hàng Nhật Bản, bốn người đang ngồi quanh một chiếc bàn xếp nhỏ cổ kính mang đậm phong cách Nhật Bản. Jennie đang chuyên chú rót trà cho tất cả mọi người, trước đây, vì rảnh rỗi nên nàng cũng học qua một chút về trà đạo, bây giờ có thể trổ tài để cho cả bốn người có thể thưởng thức một bình trà ngon.

Ánh mắt của Jisoo ôn nhu nhìn những cử động nhỏ của Jennie. Cô rất vui, cũng rất hài lòng khi có một nàng người yêu hoàn hảo như vậy.

“Mời mọi người!” Đến lúc Jennie đã rót xong những ly trà nàng mới nhẹ nhàng mà lên tiếng.

Hôm nay Jennie có hẹn Irene đi uống trà, một phần là muốn xin lỗi chị chuyện lần trước, phần khác là nàng muốn đích thân mời Irene đến tiệc thành hôn của mình, nàng cũng muốn xây dựng mối qua hệ “chị chồng – em dâu” tốt một chút. Ít ra là dễ nhìn mặt nhau hơn khi gặp mặt.

Vậy mà, Jisoo nhất quyết đòi đi theo nàng, bên kia Seulgi cũng muốn đi chung với Irene nên hiển nhiên cuộc họp mặt của hai người đã biến thành bốn người.

Irene nhìn ánh mắt ôn nhu mà Jisoo dành cho Jennie, lại nhìn nụ cười mà Jennie dành cho cô. Ừm! Chị có một chút vui vẻ vì Jisoo đã tìm được hạnh phúc đích thực nhưng cũng có một chút lo lắng, lo lắng nhất là tình cảnh hiện giờ của Jisoo với ba thực sự không tốt. Chị mới nghe được ông và mẹ mình nói chuyện, chị cảm thấy, sóng gió lại sắp bắt đầu rồi.

Nhìn thấy Irene có tâm sự, ánh mắt hạnh phúc của Jisoo hơi thu lại một chút. Irene là con gái ruột của người phụ nữ kia nhưng tính cách của chị không giống bà ta một chút nào. Cũng vì vậy, Jisoo mới chấp nhận và công nhận Irene chính là chị gái của mình. Irene cũng rất vui mừng khi có một người em gái là Jisoo nhưng chị luôn là người khó xử nhất trong mối quan hệ của ba mẹ nàng với mẹ con Jisoo.

Lúc trước, là Irene lén mẹ chị đi thân thiết với Jisoo. Chị rất thích có em gái, Jisoo lại khả ái, xinh xắn nhưng rất quật cường khiến chị càng muốn có đứa em gái này. Nhưng mẹ chị không cho phép. Khi còn nhỏ, không ít lần Irene cãi lời mẹ vì bà không cho chị đi gặp mẹ con Jisoo. Lớn hơn một chút, Irene mới ý thức được mối quan hệ của bọn họ đúng thật là rất khó xử.

Nhưng mà, Irene thật sự yêu thương đứa em gái tên Jisoo, chị có lẽ mắc chứng bệnh “cuồng em gái” nên dù thế nào cũng không ai ngăn cản được chị thân thiết với Jisoo. Vì vậy, dù cãi nhau với mẹ, dù có nhiều lần bị doạ đuổi ra khỏi nhà hay cắt hết mọi chi phí thì Irene cũng chấp nhận, chỉ cần chị có thể ở bên và chăm sóc cho Jisoo.

Nhưng số phận, người tính không bằng trời tính. Chị vẫn bị đưa ra nước ngoài học năm năm, khi trở về thì mẹ của Jisoo đã qua đời mất rồi. Nếu không phải chị trở về sớm, chắc chị cũng không được nhìn mặt mẹ Jisoo lần cuối mất.

Irene trầm mặc thật lâu, đến khi một bàn tay ấm áp nắm lấy bàn tay lạnh toát của chị thì chị mới hoàn hồn. Nhìn khuôn mặt em gái gần trong gang tấc, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt Jisoo khiến chị tự nhiên mỉm cười. Yêu thương đứa em gái này, thật là không sai mà.

“Chị không sao. Chỉ đang cảm thán mình sắp gả được đứa em gái cứng đầu đi thôi.” Irene nói sang chủ đề khác. Vấn đề của gia đình họ, vẫn là lúc nào đó chị gặp riêng Jisoo để nói sau thì hơn.

“Xì…” Mọi người đều bật cười sau câu nói đùa của Irene. Haiz… chị còn sợ Jisoo không gả được sao?

“Chị yên tâm. Em gái chị dù bị gả đi vẫn một lòng hướng về chị. A… đau chị….” Jisoo vừa đáp lại lời Irene thì nhận ngay một cái bấm vào eo khiến cô phải suýt xoa.

“Nhắc lại xem. Một lòng hướng về ai?” Ánh mắt sắc lạnh của Jennie nhìn Jisoo khiến cô rùng mình. Còn hai người đối diện lại bật cười vui vẻ vì tình cảm của cặp đôi.

“Dĩ nhiên là em rồi vợ.” Jisoo cười lấy lòng.

“Miệng lưỡi. Không nói chuyện với chị.” Jennie lắc đầu ngán ngẩm, người yêu của nàng, có đôi lúc trẻ con đến bất ngờ.

“Chị Irene! Em xin lỗi chuyện lần trước, là em không đúng.” Jennie lịch sự nói một câu xin lỗi.

“Không có gì. Như vậy càng chứng tỏ sức hấp dẫn của chị.” Irene cười bông đùa. Ngay từ lần gặp đầu tiên chị đã thích Jenne rồi, và bây giờ chị cũng biết vì sao Jennie có địch ý với mình.

“Đúng vậy! Chị rất hấp dẫn.” Seulgi nói một câu mờ ám, bàn tay dưới bàn còn sờ lấy đùi non của Irene khiến chị đỏ mặt.

Nhìn sự mờ ám của hai người đối diện, Jisoo cũng đoán ra được phần nào tình cảm của hai người họ. Vậy cũng tốt, Seulgi đã thích Irene lâu như vậy, bây giờ họ đến với nhau không có gì là sai. Cô nên vui mừng vì chị cô có một người yêu tốt chăm sóc chị ấy mới đúng.

Bữa ăn diễn ra vui vẻ với bầu không khí hài hoà. Irene có nhắc qua với Jisoo về vấn đề mẹ của chị nhưng Jisoo cũng không nói gì chỉ lắc đầu. Cô cũng không muốn Irene khó xử, cũng vì Irene, cô mới bỏ qua cho người phụ nữ kia bao nhiêu năm nay. Bây giờ, có lẽ cô không còn sự nhân từ để bỏ qua nữa rồi. Jisoo không muốn nhắc đến vấn đề đó trong bữa ăn vì không muốn Jennie lo lắng, cũng không muốn Irene có thêm áp lực. Sự nghiệp của Irene đang ở đỉnh cao, chị còn là người của công chúng nên Jisoo không muốn vì việc của gia đình mà ảnh hưởng đến chị. Sau Jennie, Irene là người khiến cô bận tâm nhất, cô cũng chỉ mong chị có một cuộc sống vui vẻ, không lo âu. Nhưng mà, khi vấn đề của cô và người phụ nữ kia chưa kết thúc thì Irene không thể nào vui vẻ được. Và cả người mà cô đã từng gọi là “ba” kia. Người đàn ông dối trá và nhu nhược đó. Jisoo cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua. Cô là đang nghĩ cách giảm tối thiểu sự tổn thương của Irene xuống mà thôi.

———*****————

Chỉ còn một ngày nữa là hôn lễ của Jisoo và Jennie chính thức diễn ra. Do phong tục nên Jennie phải trở về nhà ba mẹ nàng vào hôm nay. Jisoo tuy có chút không tình nguyện nhưng cô cũng chẳng thể làm gì.

Ngồi trong thư phòng một mình, Jisoo nhìn tệp hồ sơ mà mình đã nhận được hơn một tuần trước.

Là tài liệu trốn thế và chơi chứng khoán phi pháp của SC. Ừm! SC là tập đoàn tài chính do Bae JunHoon làm giám đốc, và người đó, cũng chính là ba của Jisoo.

Cô đã nắm phần tài liệu này hơn một tuần nay rồi. Sở dĩ cô chưa muốn công bố vì Jisoo muốn sắp xếp lại mọi thứ thật chu toàn, cô cũng muốn để qua hôn lễ của mình rồi cô sẽ tính tiếp.

Nhưng trên đời, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Ngày hôm qua, ông Bae có tìm Jisoo đã chúc mừng hôn lễ của cô, còn muốn dùng danh nghĩa ba của cô để đến dự hôn lễ.

Buồn cười! Bao nhiêu năm qua, ông ta mặc kệ cô sống chết. Đến khi cô thành công, cô làm tổng giám đốc của J&J rồi ông ta lại tìm đến cô. Lúc đầu, ông ta muốn cô về làm cho SC, bây giờ, ông ta lại muốn lấy danh nghĩa “ba” tham dự đám cưới của Jisoo.

Cô là Kim Jisoo, một Kim Jisoo đã sống mười mấy năm không có ba. Người mà cô đã gọi là “ba” trong suốt mười năm kia lại là người gieo đau khổ cho mẹ cô suốt nửa cuộc đời, cô không hận chết ông ta là may rồi, ông ta còn muốn nhận lại cô sao?

Tệp hồ sơ này, nếu không vì Irene, vì danh tiếng của chị. Jisoo đã không ngần ngại mà đưa nó cho truyền thông, sau đó tố cáo với cảnh sát để người “ba” kia của cô bóc lịch trong tù rồi.

Càng nhìn bìa hồ sơ đỏ chót, nhớ đến tấm ảnh một nhà ba người họ chụp với nhau khi còn nhỏ, sau đó lại là hình ảnh đầy ôn nhu của Irene đối với cô. Đã rất nhiều lần Jisoo muốn hỏi, cô phải làm sao mới đúng đây?

Cô không thể tha thứ cho người đàn ông đã ruồng bỏ cả gia đình kia, cũng không thể tha thứ cho người phụ nữ đã ép mẹ cô vào đường cùng kia. Nhưng chung quy lại, họ lại là ba mẹ của Irene, người chị gái mà cô yêu quý nhất.

Jisoo đã rất nhiều lần, rất nhiều lần nhân nhượng rồi. Nhưng cô… liệu có làm đúng…

Đang lúc Jisoo rối não để suy nghĩ thì âm thanh của chuông điện thoại quen thuộc vang bên tai cô. Nhìn người gọi là người đã bị tách ra khỏi mình đêm nay, cũng là người ngày mai sẽ trở thành vợ của cô: Kim Jennie. Jisoo hoà hoãn tâm trạng của mình xuống để tiếp điện thoại của nàng.

“Sao? Nhớ chị sao?”

Đầu giây bên kia vang lên một tiếng cười thanh thoát.

“Ừm! Chị đang làm gì đó? Khẳng định khi không có em ở đó chị đang ở thư phòng hết đêm đúng không?”

Jisoo cũng mỉm cười. Gần đây cô phát hiện ra, Jennie cũng nắm rất nhiều sở thích và thói quen của cô trong lòng bàn tay. Điều đó khiến cô thật vui vẻ.

“Không có! Chị chỉ ngồi một chút, phải đi ngủ để mai đón cô dâu của chị về nhà chứ.”

“Xì! Đó là nhà em, có đón cũng là em đón cô dâu của mình về.”

“Em không nói nhiều, chị đi ngủ sớm một chút đi, em không muốn ngày mai chưa mời rượu xong thì chị đã ngất vì kiệt sức đâu.”

“Tuân lệnh! Bà xã.”

Kết thúc cuộc gọi của Jennie, tâm trạng của Jisoo cũng khá hơn một chút. Cô sẽ nghe lời nàng, sẽ đi ngủ sớm nhưng trước khi đi ngủ, Jisoo có gửi cho Irene và Seulgi một tin nhắn với cùng nội dung.

“Em không biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Mong mọi người chuẩn bị trước tâm lý.”

…..

Có một số chuyện, khi đi lệch một chút sẽ lệch hoàn toàn khỏi quỹ đạo, người ta gọi nó lại “hội chứng cánh bướm”.
Và nhiều chuyện sẽ khác hoàn toàn kiếp trước của Jennie, nên mọi người đừng thắc mắc tại sao.

Thân (^_^)

[text_hash] => fafc6f88
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.