Array
(
[text] =>
Jaehyun tỉnh dậy được một tuần, căn phòng bệnh lớn thay bảy lần hoa tươi.
Hoa chất ngập trong phòng, người ít nhạy cảm như Na Yuta hễ mỗi lần vào là một lần hắt hơi ầm ỹ. Lần này thì Jaehyun không giấu được nữa. Cái gì cũng có giới hạn của nó, nhà họ Jung ngay lập tức công khai danh tính thái tử khi Jaehyun còn chưa kịp ý kiến gì.
Bệnh viện hoảng hồn xin chuyển Jaehyun vào phòng VVIP, dường như chưa yên tâm nên lại rón rén bảo rằng sẽ tạo điều kiện hết sức nếu Jaehyun muốn sang bệnh viện quốc tế trị thương.
Thật ra thì trên người Jaehyun chỉ có mỗi một vết mở cạnh xương sườn là đáng lo. Đường cắt của Taeyong không được đẹp lắm, làm tổn thương kha khá mô cơ. Mỗi lần y tá vào thay băng là một lần ngài trưởng khoa của Taeyong vào kiểm tra. Ngài vừa săm soi vết cắt xiên xẹo vừa lắc đầu lẩm bẩm mắng đứa học trò giỏi nhất trong khoá rằng có mỗi một đường cắt thôi mà cũng không làm đến nơi đến chốn, tay nghề kiểu này thì đến bà bán thịt heo còn chê nữa là bác sĩ cắt thịt người.
“Cái này là cái gì?”
Huang Lucas nhón lên một quả hạch gì là lạ trong túi bọc nơ kính. Jaehyun nhìn một chốc, kết luận:
“Ăn được đấy, không chết dại đâu.”
Chỉ chờ có thế, Lucas bóp vỡ vỏ, đưa cho Jungwoo một hạt Youngho một hạt, tự lấy cho mình một hạt. Đám bạn bè như cái cối xay quà vặt, chỉ trừ nhung hươu tổ yến với cái gì mà đông trùng hạ thảo, đến mấy bịch thuốc Bắc người ta gói ghém tặng Jaehyun cũng đã bị Lucas lục ra để xin một quả táo tàu.
Chờ đám Lucas ăn uống no say rồi, Jaehyun mới nói:
“Có thấy Taeyong không?”
“Taeyong không tới à?”
Ba cái miệng cùng kêu lên một lúc. Jaehyun cay đắng lắc đầu.
Taeyong bị đem ra hội đồng kỷ luật y khoa, đây là chuyện chắc chắn phải xảy ra. May mắn là Jaehyun còn sống, nhưng Taeyong cũng đã trình diễn thứ thủ thuật mà anh tuyệt đối không được phép làm. Kể cả khi ở trong bệnh viện với đầy đủ máy móc và nhân lực, rất ít bác sĩ chọn phương án cực đoan như thế. Quy trình thường thấy sẽ là ép tim ngoài lồng ngực, sử dụng thuốc cho đến khi bệnh nhân hồi mạch hoặc không qua khỏi thì thôi. Kĩ thuật mở lồng ngực đã được khuyến cáo không sử dụng từ lâu. Tác dụng đã ít, đối mặt với chất vấn từ hội đồng và người nhà bệnh nhân cũng là một nguyên do rất lớn.
Nguyên đơn tim mạch hội chẩn từng ngày, căng người sợ Jaehyun sẽ bị biến chứng gì đó. Kỷ luật chuyên môn thực tế cũng không phải chuyện gì to tát, thậm chí buổi họp còn biến thành buổi đánh giá xem hạt điều nhập khẩu so với hạt điều quốc nội, thứ nào ngon hơn. Người có tiền làm việc gì cũng trơn tru, mà người nhà đại úy Jung nằm vào ô đặc biệt có tiền, lại còn thêm quan hệ khăng khít với bệnh viện. Điều Jaehyun sợ nhất là ở hội đồng kỷ luật cảnh sát. Họ sẽ chỉ ra rằng Taeyong là người làm sai, rồi anh sẽ thực sự nghĩ anh là nguyên nhân khiến cho tim Jaehyun ngừng đập.
Youngho nói:
“Kỉ luật buộc nó nghỉ mười bốn ngày không lương, nhưng không biết là khi nào mới chấp hành vì bây giờ nó vẫn thuộc biên chế công an. Mà không phải các cậu đều được nghỉ chuyên án hả?”
Jungwoo thoải mái nhoài người ra sô pha nằm, mấy đầu ngón tay quắp lấy nắm quả trên tay Lucas.
“Em cũng đang nghỉ đây. Có tiền thưởng nữa. Tính đi mua cái xe mới mà nội không cho.”
Youngho lắc lắc đầu thở dài. Jaehyun nói:
“Anh Youngho gọi Taeyong được không?”
Youngho y lời rút điện thoại ra. Chuông điện thoại đổ vài lần, có tiếng trả lời tự động đáp lại báo rằng nếu có ca cấp cứu thì liên lạc bằng số điện thoại của khoa. Jungwoo nói:
“Nếu bị đưa ra hội đồng kỷ luật thì có sao không?”
“Cùng lắm cũng chỉ đuổi khỏi ngành”, Lucas thảy một hạt điều vào miệng, nhai lóc cóc. “Mà đuổi khỏi ngành thì là chuyện nhỏ. Chỉ lo bị tước giấy phép hành nghề gì đó…”
Youngho khó chịu chen vào:
“Jung Jaehyun còn sống sờ sờ đây mà. Jaehyun có định kiện bác sĩ Lee không?”
Jaehyun xoa cằm:
“Hay nhân tiện uy hiếp nhỉ? “Nếu anh không chịu cưới thì em kiện”?”
“Ờ!”, Kim Jungwoo la to. “Ai chứ ổng dám không chịu lắm!”
Jaehyun bây giờ chỉ được nằm yên một chỗ, quãng đường đi lại dài nhất tính là từ chân giường tới nhà vệ sinh. Cậu nóng ruột muốn gặp Taeyong vô cùng nhưng cũng không thể tin tưởng nhờ ai. Ở góc đằng kia, Jungwoo đang bàn hay là để Nakamoto định vị Taeyong bằng điện thoại, sau đó cử Huang Lucas tới trùm bao bố lên người, vác anh tới theo phong cách bá đạo tổng tài.
“Mà bây giờ cậu tính sao?”
Youngho khi không lại hỏi một câu không đầu không cuối. Jaehyun nhăn mày lại, Youngho bổ sung thêm:
“Chuyện cậu làm cảnh sát, nhà họ Jung bung bét ra hết cả rồi.”
Jaehyun cười cười không đáp. Cậu dĩ nhiên không thể phản ứng gì khi đang hôn mê, đến khi tỉnh dậy thì ván đã đóng thuyền. Mà dù có muốn phản kháng, trong lòng Jaehyun vẫn canh cánh tiếng gọi “em ơi” xót cháy của Taeyong. Jaehyun nghĩ rằng mình đã nghe. Cậu cảm giác mình đã đi lang thang quanh vòng tròn người, ngắm Taeyong mở to đôi mắt, cố gắng mở rộng vết cắt dưới sườn mình ra. Đến khi nghe Taeyong gọi tên, Jaehyun mới giật mình nhớ ra tên mình để mà quay lại.
Nếu tiếp tục làm cảnh sát phòng chống ma túy, Jaehyun sợ rằng Taeyong sẽ không chịu đựng lâu hơn được nữa.
Thật ra, đến hôm nay mà Taeyong vẫn chưa lò dò tới gặp để nói chia tay thì cũng đã là may mắn của Jaehyun rồi.
Điện thoại qua bao nhiêu lần gọi, cuối cùng đã chuyển sang không liên lạc được. Người thăm nom lũ lượt kéo tới, mỗi lần cửa mở là một lần Jaehyun mất công ngoái đầu nhìn ra. Chừng vài mươi lần như thế, nhà họ Jung dứt khoát thông báo rằng con trai cần tĩnh dưỡng trong điều kiện vô trùng vì vết thương hú hồn lắm. Trưởng khoa ngoại chấn thương tới thăm hỏi thì được đặc cách cho vào để Jung phu nhân cố gắng hỏi thăm tình hình Taeyong. Không biết dây mơ rễ má, ngài khẳng khái kể rằng Lee Taeyong là bác sĩ giỏi nhưng nói thật thì không có mấy tương lai. Lý do là bởi vì tính tình Taeyong bốc đồng quá, làm người thì sống dai chứ cứ mơ làm anh hùng thì bất đắc kì tử.
Jung phu nhân chẳng thèm để vào đầu câu nào ngài trưởng khoa nói. Lee Taeyong mà không giỏi giang bốc đồng, chắc hẳn bây giờ bà đang ngồi trước mâm cơm cúng, thẫn thờ ôm di ảnh con trai.
—
“”Jaehyun chết rồi” thì sao?”
“Ọc” một tiếng, ngụm nước cam rơi hết xuống bộ quần áo bệnh nhân. Jaehyun kêu lên:
“Mẹ!”
Ở trong góc phòng, Jung Jaehyun phiên bản trung niên cầm miếng táo của vợ đưa cho, nói mà mặt không đổi sắc:
“Tính trên hiệu suất thì câu đó hiệu quả trăm phần trăm.”
Jaehyun nói:
“Và sau đó không có lần gặp tiếp theo?”
Ngài Jung nhún vai:
“Cái đó còn tùy vào mức độ mặt dày của anh.”
Một nhà ba người lựa mãi mới ra trái táo coi được, ngài Jung quyết định chuyển qua lục lọi giỏ lê nhập khẩu có đính mấy sợi tua rua dài thòng. Ngài xui xẻo hơn hẳn vợ, trước khi Jaehyun vào bệnh viện thì ngài chưa kịp nhìn thấy mặt Lee Taeyong lần nào. Giám đốc bệnh viện có mời ngài gặp mặt một lần, nhưng người lớn biết điều không nhắc đến con trẻ. Thành ra tất cả những gì ngài biết về Lee Taeyong đó là một tấm ảnh bị dính nước mưa nhoè nhoè ở bảng thông tin nhân viên y tế, và thông tin từ vợ rằng “thấp hơn Jaehyun, có vẻ đẹp trai hơn Jaehyun”.
Kể cả nếu như Lee Taeyong không đẹp trai, cao hơn Jaehyun một cái đầu, thậm chí không phải bác sĩ giỏi, ngài cũng sẽ ưng khi mà vợ ngài xuýt xoa đồng ý.
“Bảo giám đốc triệu tập nó lên thì sao?”
Ý kiến của ngài Jung nghe có hơi ấm tình người hơn là “Jaehyun chết rồi”, nhưng Jaehyun vẫn một mực lắc đầu không chịu.
“Tính tình anh ấy không thích bị ép, con cũng không thích ép người.”
Ngài Jung mím môi cười:
“Vấn đề là anh có ép được đâu…”
Nụ cười tắt ngấm khi bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của bà vợ, ngài Jung tiếp tục lui cui tìm một trái lê đủ chuẩn căng tròn mọng nước để ăn ké con trai.
Jaehyun nhúc nhắc đi lại được ra hành lang rồi đi xuống hẳn sảnh khu VIP ngồi chơi, gặp được cả Seo Youngho đầu bù tóc rối xách hộp đá đựng tạng hiến đi ngang, vậy mà vẫn không nhìn thấy chỏm đầu Taeyong lần nào cả. Nếu không phải vì trang web bệnh viện vẫn còn để ảnh Taeyong trong mục nhân sự khoa ngoại chấn thương, nếu không Jaehyun đã tưởng rằng anh chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.
—
“Jaehyun gửi mày đây.”
Youngho thảy tờ giấy lụa lên bàn cơm inox dính đầy dầu mỡ, Taeyong cau mày nhón lên. Tấm thiệp ghi ngày giờ và có cả mã quét phục vụ an ninh, anh nghiêng đầu đọc mấy dòng chữ ánh bạc, nói to lên:
“”Tiệc mừng bình phục” à?”
Youngho xé lát sandwich trong túi lớn, gật gù:
“Nhà giàu có khác. Ra viện mà cũng mở cửa lâu đài làm tiệc. Biết mặc cái gì đi bây giờ?”
Taeyong cắm cúi ăn cái đùi gà được cô cấp dưỡng ưu tiên. Youngho lé mắt nhìn đùi gà, lại nhìn miếng cổ gà trong khay mình, làm như vô tình nói:
“Không biết cô em diễn viên gì có tới không nhỉ? Hôm trước tới thăm nuôi, cả nửa cái bệnh viện chạy rần rần.”
“Jung Jae In.”
Taeyong cộc lốc buông ra ba chữ. Chủ nhân của con khủng long ăn thịt xanh lè trong phòng Jaehyun, cô gái tên ba chữ thì có đến hai chữ trùng với Jaehyun hôm trước đã làm bệnh viện náo loạn một phen. Hình như nàng vừa đi diễn ở đâu về, váy đuôi cá đính sequin lấp lánh, mắt đánh nhũ lấp lánh, nhan sắc cũng lấp lánh theo.
Cắn cụt miếng sụn đầu chót đùi gà, Taeyong buông đũa, xoa bụng, nấc một tiếng, nói:
“Tao không đi.”
Youngho bực mình đáp:
“Bộ mày giết Jung Jaehyun hả? Nó sống sờ sờ ra nhờ mày, bây giờ mày còn bị kỉ luật, suất vào trung tâm ghép tạng cũng chưa biết ra sao, mày lại đi trốn nó?”
Taeyong xé ống hút, cắm vào chai sữa chua, nhún vai:
“Ừ, tao giết Jaehyun.”
Youngho hừ một tiếng.
“Đừng tưởng tao không biết ngày nào mày cũng thập thò ngoài hành lang.”
Taeyong nhẹ nhàng lau tay, đặt chai sữa xuống.
“Hôm đó là tao nghe nói chuyên án xong xuôi hết rồi, tao tắt luôn bộ đàm vì bộ đàm làm nhiễu sóng máy tạo nhịp cấy trong ngực cậu quân y. Sau đó tao cho xe chuyển bệnh đi, hơn một tiếng sau khi có lệnh chuyển.”
Youngho thốt lên:
“Mày làm gì mà hết một tiếng?”
Taeyong nói:
“Xương đùi cậu ta còn chưa đến mức gãy, mới chỉ rạn thôi. Vấn đề ở máy tạo nhịp, mà tắt bộ đàm đi thì vấn đề cũng hết. Nên tao hoãn di chuyển, để tiện chờ xem có ai bị gì nữa không. Có mỗi mình tao. Mày biết chuyện Kim Junho là bác sĩ hoa súng chưa?”
Youngho im bặt. Mọi người chỉ đều nghe được phiên bản Jung Jaehyun truy đuổi tội phạm bị lật xe, Taeyong bất chấp nguy cơ treo bằng để mà bóp tim trực tiếp.
“Tao ngồi trong thùng xe, nhìn thấy Jaehyun bám ở trên nóc xe, nổ súng vào đầu xe, cướp vô lăng rồi đánh lái về vực.”
Giọng nói của Taeyong thản nhiên lạnh lùng.
“Vì xe tao ở trước mũi xe kia, mà đường núi chỉ đủ chỗ cho một xe tải hạng nặng đi thôi.”
Taeyong khịt mũi, tóm lấy chiếc thiệp mời cùng với khay cơm, kẹp hộp sữa vào nách, đứng lên.
“Tao giết Jaehyun rồi.”
Taeyong đi về khoa, ngay lập tức nhận lấy một ca bệnh vừa chuyển đến từ khoa cấp cứu. Gia đình bệnh nhân nhất định chuyển sang bệnh viện tuyến trung ương, Taeyong giải thích vài lần không xong thì cũng đành ký giấy chuyển đi.
Jung Jae In xinh lắm, Taeyong đi cắt chỉ cho bệnh nhân VIP, vô tình đi ngang. Nghe nói Jung công tử đuổi hết người vào thăm, nhưng nàng vẫn tự tin ra vào mà không bị ai cấm cản.
Taeyong nghĩ đi nghĩ lại, thấy mình chỉ có duy nhất một thứ để tự hào khi đứng trước Jung Jaehyun là tấm bằng bác sĩ, mà cuối cùng lại khiến cậu phải chọn cách lao xe xuống núi, sau đó xẻ ngực cậu ra rất vụng về. Lại được ngài trưởng khoa về kể lại rằng mình vừa mắng trò yêu một trận trước mặt mẹ người ta, thêm ngài giám đốc bệnh viện thò chân vào bảo may mắn cho cậu đấy, đáng lẽ hội đồng y khoa quyết định treo bằng rồi, chẳng qua nhờ giám đốc Medac nói cho một tiếng nên chỉ bị phạt trừ lương, liều liệu mà quỳ xuống cảm ơn người ta vì đã giữ cho cậu mười năm học hành bán mạng.
Chưa kịp nhận kỷ luật ở ban chuyên án, Taeyong đã suy sụp hẳn.
Mất hết tất cả để đổi lấy Jaehyun về thì cũng đáng, nhưng mất cả tự tin rồi thì việc đứng trước cậu là chuyện không thể nào.
—-
Nakamoto tìm thấy Taeyong ở quán trứng lộn ngoài cổng khu công nghiệp, khi anh đang chán chường bóc miếng nem bên cạnh cốc bia còn đầy.
Yuta ngồi xuống, gọi hẳn mười quả trứng, sau đó móc điện thoại tính gọi Moon Taeil. Taeyong chặn lại ngay. Anh không có niềm tin vào đám người Taeil Jungwoo, kể cả Seo Youngho cũng sẽ về phe Jaehyun mà đi bép xép.
Uống hết một ly bia, Taeyong dằn cốc xuống, nói ra một câu dứt khoát:
“Tôi muốn chia tay.”
Yuta khều một sợi đu đủ ngâm, đáp:
“Chia tay đi. Chia tay cũng tốt.”
Taeyong ngán ngẩm nói:
“Để cậu hốt hàng hết đát hay gì?”
Yuta nhún vai:
“Còn phải xem Jungwoo phản ứng thế nào.”
Chiếc đũa trên tay Taeyong hết xỉa vào Yuta đến xỉa vào đụn khói trắng trên nhà máy. Yuta nói tỉnh bơ:
“Đừng có hỏi “còn Huang Lucas thì sao”. Nó ra sao liên quan gì đến tôi? Kể cả Jungwoo cũng không liên quan. Rồi định bao giờ gặp để mà nói chia tay?”
Taeyong ngẩn người nhìn đống lá chuối gói nem trên bàn.
“Chưa chia tay ai bao giờ, không biết làm sao để nói.”
Yuta nhíu mày:
“Kim Junho?”
Taeyong lắc đầu:
“Chưa kể sự tích chia tay của tụi này nhỉ? Junho bảo tôi về nhà ra mắt. Mặt tôi ngu ra, Junho nói “thôi anh hiểu rồi”.”
“Hiểu cái gì?”
“Tôi cũng hỏi y chang. Đại úy Kim nói “em thích Jung Jaehyun”.”
“Phí logic quá.”
Taeyong nói:
“Phi logic. Nhưng được cái đúng sự thật, nên tôi cũng không cãi. Thế là không ai nói gì nhau nữa hết, cứ thế chia tay.”
“Để chỉ cho”, Yuta nói. “Lý do chia tay đỡ phiền nhất là hết yêu rồi. Nói “anh hết yêu cậu rồi”, thế là xong.”
Taeyong rót bia, uống hết cả một cốc đầy.
Anh yêu Jung Jaehyun đến chết. Hình như lý do duy nhất làm cho Taeyong mạnh dạn nghĩ đến chuyện chia tay là Jaehyun sẽ không đồng ý chia tay.
Yuta vẫn ngồi im như phỗng, bộ dáng chờ Taeyong nói. Taeyong phẩy tay:
“Để tập thử rồi mới nói được.”
“Có cần người tập cùng không?”
Yuta ớ lên một tiếng, Taeyong ngay tức thì rơi khỏi ghế. Nhè miếng gừng nhai mãi cho ấm bụng ra, Taeyong đứng dậy, phủi mông, quay ngoắt lại kêu lên:
“Ai cho em ra đây?”
Jaehyun cau mày nhìn Taeyong. Yuta lặng lẽ ôm mười trái trứng lộn đi giật lùi, Jaehyun không thèm đếm xỉa.
“Sao em không được ra đây?”
Taeyong cau có gắt:
“Vết thương của em phải nằm! Em là thánh hay là gì, đi bộ hai trăm mét ra tận đây? Được mỗi một cái mạng khó lắm mới nhặt trên núi về, còn định vứt đi không cần hả? Lại còn dám thay đồ bệnh nhân thành thường phục? Lỡ em lăn ra đó thì sao?”
Cô bán trứng vịt cầm que đuổi ruồi xua xua, Jaehyun thở dài quay đi. Taeyong nhìn cậu, nhìn que đuổi ruồi, lóc cóc đuổi theo sau Jaehyun.
Hoa sữa rơi lấm tấm trên vỉa hè. Jung Jaehyun là bệnh nhân nhưng sải chân vẫn vừa lớn vừa cực kì vững vàng, đến khi gặp mấy bông hoa nhỏ li ti thì cậu mới hãm bước chân cho bằng người khác. Buổi chiều trời mưa, đến tối không khí sạch sẽ, hương hoa càng đậm hơn nhưng không gay gắt. May rằng chỉ có một cây, Taeyong ngửa mặt lên xem có bông hoa nào vô tình rơi xuống mặt mình hay không, còn chưa kịp nhìn lại đường đi thì bà cô bán trái cây đã quát lên:
“Lee chấn thương, nhìn đường mà bước!”
Lee chấn thương quay đầu lại tính trả treo, đại úy Jung đưa tay ra để thay anh nhìn đường.
Bàn tay vừa được nắm lấy, đầu ngón tay Taeyong run lên. Jung Jaehyun còn sống, còn ở đây với anh, còn đi cạnh bên anh, nhưng anh lại sợ.
Hệ sinh thái vỉa hè nhất loạt ngước nhìn Taeyong, có người còn không ngại nói ra rằng thì ra người yêu bác sĩ Lee có tồn tại hẳn hoi, không phải hàng 2D 3D hay là thần tượng Hàn Quốc. Jaehyun nghe được những lời đó, cậu vẫn cứ đi chậm lại, ý tứ kéo tay Taeyong dúi vào trong áo khoác của mình.
Mấy ngày rồi không nói chuyện nhiều với ai, giọng nói của Jaehyun cất lên có chút khàn ở âm cuối.
“Nếu anh muốn chia tay, em đồng ý.”
Một tảng đá lớn như rơi từ ngực xuống khoang bụng Taeyong. Muốn mắng Jaehyun cũng không được, anh nghẹn họng nghe Jaehyun nói chuyện một mình.
“Ngày đầu tiên là anh đi đến chỗ em mua bánh mì. Nhưng vì ở đây chỉ có một mình em bán bánh mì, nên em là người đi về phía anh trước nhất.”
“Sau đó em chạy vào bệnh viện đánh nhau, mắng anh đặt cánh tay người ta xuống.”
“Sau đó em đi tới để anh làm hô hấp nhân tạo.”
“Em hôn anh đầu tiên.”
“Em chạy tới tìm anh ở trại giam, trước cả khi anh gọi.”
Đến tận đây, Taeyong mới tìm ra chuyện để nói chen vào:
“Anh tỏ tình trước!”
Jaehyun bật cười:
“Đúng, anh tỏ tình trước, nhưng là anh lỡ miệng nói ra. Rồi em lại tỏ tình. Em đi tìm anh trước.”
Taeyong ngẩn ngơ nhớ lại, cảm thấy đúng là đại úy Jung làm mọi thứ có mục đích hẳn hoi, mình chỉ là người tát nước theo mưa nhưng chẳng qua thẳng tính thật thà quá nên mới ghi được nhiều dấu ấn. Anh im lặng thêm một hồi, Jaehyun cũng không vội. Cậu buông tay Taeyong ra khi vào đến cổng bệnh viện, trước khi Taeyong kịp giãy vì bảo vệ đang nhìn.
“Em từng dự định dùng chừng đó lần em đi tìm anh trước để đòi anh tha thứ nếu em làm sai gì đó, khi sau này chúng ta cưới nhau.”
Taeyong chậc lưỡi cố nói, dù trong lòng đã nhộn nhạo một trận vì có người mới nhắc đến chuyện cưới xin:
“Chà, đại úy tính xa dữ.”
“Có gì xa đâu”, Jaehyun lắc đầu. “Giữa bao nhiêu chuyện thì chuyện chúng ta cưới nhau là chắc chắn nhất. Nhưng anh lại chỉ cần một lần đi tìm em về mà đã thắng toàn bộ mấy mươi lần em tìm anh trước đó mất rồi.”
Trung tâm cấp cứu lao xao một ca tai nạn giao thông, người nhà và người đưa bệnh nhân vào hình như đang cãi nhau dữ dội. Bình thường Taeyong rất mê hóng chuyện, nhưng lúc này anh lại u mê bước theo Jaehyun qua bồn hoa thược dược lớn, quay về hướng nhà trả kết quả CT để đi sang khu nội trú.
Tiếng thiên hạ cãi cọ ngày một xa. Khu phẫu thuật và toà nhà ngoại trú vang lên tiếng loa thông báo hết giờ thăm nuôi, chúc bệnh nhân có một giấc mơ đẹp.
Jaehyun đợi cho một chiếc băng ca chở xác đi từ khu phẫu thuật qua hết. Cậu nắm chặt lấy tay Taeyong, ngón cái miết nhẹ lên mu bàn tay anh như để trấn an dù rằng bình thường có khi anh cũng là người đẩy xác. Xe đi qua hết, tiếng khóc cạn đi, Jaehyun nắm lấy hai vai Taeyong, cười với anh bằng nụ cười quá sức dịu dàng.
“Từ nay về sau anh không cần tìm em nữa, nhưng nhất định phải đứng ở chỗ em có thể tìm ra. Chỉ cần như thế thôi, thì anh chia tay em bao nhiêu lần cũng được. Hôm nay anh chia tay, em đồng ý chia tay với anh.”
“Ví dụ ở đây”, Jaehyun ấn Taeyong lại bên bức tượng y đức mới toanh trên ngã tư, không có đôi giày rách nào như anh từng ba hoa với Youngho. “Anh đứng ở đây, làm bác sĩ Lee Taeyong, rồi ngày mai em sẽ kéo xe bánh mì tới bán.”
Taeyong bĩu môi ra:
“Anh không mua.”
“Em cho anh.”
“Anh sang bệnh viện khác làm.”
“Chỉ cần không phải là bệnh viện công, em mua lại.”
“Anh đi Mỹ.”
“Em cho anh vào danh sách cấm bay.”
“Anh lên núi làm y tá thôn bản.”
“Em lại đi làm đặc nhiệm ma túy.”
“Em không.”
Ánh mắt hốt hoảng của Taeyong trước một câu nói đùa chọc thẳng vào tim Jaehyun. Cậu đưa tay bẻ một mẩu cổ áo cong vào của anh, khẽ nói:
“Người yêu của em bảo em không thì em sẽ không. Còn người dưng thì không quản em được. Cho nên anh nói sao đây?”
Nói thôi anh đùa đấy thì hơi sai, ba mươi tuổi đầu rồi còn ai nói chuyện sáng nắng chiều mưa như thế? Nói ừ chia tay đi rồi lỡ đâu ngày mai cô Jung Jae In xách khủng long đường đường chính chính đi vào thì sao?
“LEE TAEYONG! CÓ BIẾT HAI TỪ NGHỈ VIỆC VIẾT THẾ NÀO KHÔNG?”
Tiếng quát đầu hành lang vang lên, Jaehyun cau mày:
“Cái bệnh viện này bị làm sao thế?”
Ngài trưởng khoa hùng hổ đi tới, Jaehyun định quay lại quát người vừa quát người yêu, ngài trưởng khoa thấy Jaehyun thì hớn hở hẳn lên, Jaehyun ghìm câu quát lại, Taeyong kêu thật to trong vui sướng:
“Cháu chào thầy!”
Ngài trưởng khoa tự nhiên bị biến thành cái phao cứu hộ mà không biết mô tê gì, vui mừng chào lại:
“À, anh em gặp nhau đó hả! Ừ, quên là hai đứa ở trong đơn vị kết nghĩa bệnh viện với công an! Taeyong lo cảm ơn cậu Jaehyun đi! Vậy mới đúng chứ!”
Jaehyun cười cười:
“Người nhà sao lại cảm ơn nhau ạ? Ngày kia nhà cháu tổ chức tiệc mừng ra viện, mời thầy tới chơi với cháu và Taeyong.”
Lee Taeyong đầu đêm định chia tay, cuối đêm rơi ngay vào tròng của đại úy.
Taeyong đứng đực mặt ra nhìn ngài trưởng khoa đứng đực mặt ra, nỗ lực phân tích:
“Này, tức là… hai đứa yêu nhau à?”
Jaehyun nhươn nhướn mày lên:
“Cháu yêu học trò của thầy ạ. Nhưng học trò thầy đang suy nghĩ.”
Taeyong biết cái vẻ mặt của trưởng khoa nghĩa là gì. Thậm chí anh có thể dịch ngay thành lời rằng Lee Taeyong sao không nói sớm, Lee Taeyong trông đàng hoàng mà khôn quá, Lee Taeyong leo lên lưng rùa vàng, Lee Taeyong sau này là trưởng khoa kế nhiệm thật rồi.
Jung Jaehyun thì vẫn cứ kiên định nắm chặt tay anh.
Taeyong chợt nhớ ra, đây chính là cái ngã tư mà năm nào đó, anh đã thất vọng đến mức bật thốt ra câu “cậu biết anh yêu cậu rồi đúng không”.
Jung Jaehyun chắc chắn là biết, và Jung Jaehyun cũng thế.
—
Hết phần 40
[text_hash] => 9f1296c9
)