Array
(
[text] =>
Yêu đương chưa tới mười ngày, Jung Jaehyun và Lee Taeyong nếm mùi cuộc cãi vã đầu tiên. Mà sự đời, mấy đôi vừa mới yêu nhau thường cãi vì sao anh không ăn đồ em nấu, đêm qua anh đi với ai, cô nào chụp ảnh với anh, những sự vụ tủn mủn đầy thi vị. Jung Jaehyun với Lee Taeyong cãi nhau vì tiền bạc. Jaehyun thấy để cho bạn trai đi ra nước ngoài lúc bấy giờ là quá nguy hiểm, nên liên tục gạ anh ở lại thêm nửa tháng rồi hẵng bay.
Jaehyun dùng lúm đồng tiền và giọng nói ngọt như mía lùi để nói rằng anh hủy vé đi, em mua cho anh vé khác. Lee Taeyong một hai nói bây giờ anh không đi thì nửa tháng sau anh cũng không đi nổi. Rồi sự nghiệp học hành lỡ dở, bằng cấp không có, hơn một năm ăn ngủ trong cái hành lang tối hù ở Seattle đổ sông đổ biển, quay về đây sẽ tiếp tục làm bác sĩ quèn.
Jung Jaehyun mở miệng nói “em nuôi anh cả đời”, ngay lập tức bị bảy bảy bốn chín câu “nếu thì” đập vào mặt.
“Nếu em đá anh thì sao?”, Taeyong hỏi.
Jaehyun nói:
“Em sẽ không.”
Taeyong nhún vai:
“Cuộc đời đừng có nói trước, cuộc tình thì tính chuyện đêm nay thôi. Nếu anh đá em thì sao? Nếu bố mẹ em không ưng anh thì sao? Nếu bố mẹ anh không ưng em thì sao? Nếu lỡ như sau này công việc làm ăn không thuận lợi thì sao? Con người ấy mà, đại úy ơi, phải dựa vào trí não bản thân chứ không ăn bám người yêu được! Lỡ người yêu sau này của anh không có miếng nào bằng đại úy thì làm sao?”
Đại úy ngồi im lìm như pho tượng. Cũng chẳng phải nói anh đừng đi nữa, chỉ muốn ôm anh thêm vài ngày. Vì không ai biết sang năm mới mọi chuyện sẽ như thế nào. Cục điều tra đôi ba lần gợi ý cho Jaehyun quay về ôm chân Lee Eunchae, cậu cũng không thể làm trái mệnh lệnh.
Jaehyun không phải người hòa nhã gì cho cam. Từ buổi hẹn hò đầu tiên cho đến khi Taeyong lên máy bay chỉ còn đúng hai ngày, cả hai cãi nhau mất một ngày rồi dừng lại khi Taeyong nhắc đến người yêu sau. Jaehyun có thể mạnh miệng nói “em không chia tay”, nhưng không có khả năng khẳng định rằng Taeyong sẽ không có người yêu sau. Cậu im lặng rời khỏi khách sạn của Taeyong, mấy tiếng sau lại trở về đón anh đi ăn bữa cuối.
Thà rằng giận rồi cứ nói thẳng ra là giận. Jaehyun chở anh tới nơi hẹn với đám Yuta, vẫn ngồi cách xa anh cho đúng với kịch bản kẻ thù không đội trời chung, bận rộn nói với Jungwoo chuyện chỉ tiêu truy bắt tội phạm trước tết Nguyên Đán, vẫn vui vẻ đưa bát nước chấm qua khi Taeyong với tay đòi. Nhưng chỉ đến vậy thôi, cuối bữa ăn, Jaehyun lên đồn trực đêm, để Yuta lái xe chở Taeyong về khách sạn. Mà từ khách sạn tới đồn chỉ mất có năm cây số đường nhựa, xe chạy vèo vèo mười mấy phút đồng hồ là đã tới nơi.
Taeyong không nghĩ mình sai, thành thử anh cứ thế xếp áo quần để chuẩn bị ra sân bay. Đêm đó Taeyong không ngủ nổi, sáng hôm sau Yuta ghé sớm để kịp về đồn, mới bảy giờ sáng thì Taeyong đã ở sân bay vật vờ ngồi ngáp.
Jungwoo và Lucas đến sân bay sau khi nhận mật báo có người vận chuyển thuốc cấm bằng đường bay. Mấy cô em tiếp viên hàng không xinh tươi mơn mởn liếc ngang liếc dọc với cả hai, Lucas và Jungwoo nháy lại không sót một bóng hồng nào. Jungwoo vừa ngồi xuống, Taeyong đã nói:
“Hai đứa yêu nhau phắt đi cho thiên hạ đỡ loạn.”
Jungwoo lắc đầu:
“Thiên hạ loạn thì cảnh sát mới có việc để mà làm. Jung Jaehyun đâu?”
Taeyong đáp:
“Anh với cậu ta thì liên quan gì?”
“Thôi đi anh”, Jungwoo giật áo Lucas rồi chỉ cho cậu phòng hút thuốc. “Vào đó hoặc cút ra khỏi đây. Còn anh, muốn người khác không biết thì tốt nhất là đừng có làm.”
Taeyong và Jungwoo nhìn nhau một hồi. Xác định không có gì có thể giấu nổi cặp mắt cú vọ của Jungwoo, Taeyong nói:
“Jaehyun nói khoan đi, để mua vé lại cho anh đi bữa khác. Anh nói thừa tiền thì đi làm từ thiện đi, tự nhiên bỏ tiền ra cho anh như vậy có được gì đâu? Rồi cãi nhau ầm lên, sau đó đại úy giận.”
Jungwoo hỉnh mũi lên làm thành một tiếng cười nhạt, cậu nói:
“Tính tình đội trưởng Jung xưa nay vậy rồi. Tụi em gọi Jung Jaehyun là chính ủy Jung, đội trưởng Jung, thầy Jung rồi tận đại tướng Jung đâu có phải vì tụi em kính trọng gì đâu? Jung Jaehyun giàu lắm. Có lần còn thừa tiền hơn, giờ đi nhậu trùng với giờ Lucas về quê, đội trưởng Jung mua hẳn một cái vé máy bay hạng thương gia cho Lucas về ngày hôm sau để hôm đó có thời gian ngồi nhậu.”
Taeyong nhăn nhăn nhìn một ông chú phà phà nhả khói trước mặt đứa cháu mấy tuổi đầu, nhìn chán rồi mới quay lại hỏi Jungwoo:
“Mà nhà Jung Jaehyun làm cái gì?”
Jungwoo bất ngờ thốt lên:
“Anh không biết?”
Taeyong gật, Jungwoo nói:
“Vậy chứ anh yêu vì đẹp trai hả?”
Taeyong cười hài lòng:
“Đúng vậy. Tau yêu vì đẹp trai.”
Jungwoo lẩm bẩm:
“Đẹp trai không ăn được.”
“Không, ăn ngon”, Taeyong càng cười tươi hơn khi thấy nhân viên sân bay chạy tới làm việc với ông chú hút thuốc. “Rồi cuối cùng Jaehyun là sao?”
Jungwoo nói:
“Bán thuốc.”
Taeyong cau mày, Jungwoo nói tiếp:
“Anh làm bác sĩ, có biết hãng dược Medac không?”
Taeyong gật:
“Có, nổi tiếng mà.”
Jungwoo chốt hạ:
“Công ty nhà đó phân phối hàng của Medac ra mười ba nước trong khu vực.”
Lee Taeyong thiếu điều rớt cái ạch xuống sàn nhà hơi lem nhem màu rác của sân bay.
Vậy mà lâu nay anh tưởng đám cảnh sát nói “đại úy bán thuốc” tức là nói Jaehyun rút bớt mấy cây thuốc lá từ dăm ba lô hàng lậu bị giam đi bán. Nhà giàu thì cũng có dăm bảy loại, nhưng mà Taeyong đinh ninh rằng thành phố bé tẹo này chỉ có lắm người giàu nhờ chính trị như gia đình Lee Youngheum. Mà đó là những người leo được lên đến đỉnh của chuỗi thức ăn, còn “nhà em có tiền” như Jaehyun nhắc chắc là cả đời bố mẹ cậu gầy dựng được một công ty gì xinh xinh be bé.
Thấy Taeyong thẫn thờ không nói chuyện, Jungwoo quyết định im lặng không kể tiếp. Người qua lại trước mắt Taeyong nhòe nhoẹt, anh vẫn chưa tiêu hóa được cái tin tức Jung Jaehyun là con nhà phân phối dược, hèn gì cậu lại hứa hẹn nuôi anh cả đời.
Ở Canada, bố mẹ Taeyong cũng mở một siêu thị mini trong phố Tàu. Gọi là siêu thị cho sang, nó giống một cửa hàng tạp hóa có từ chai nước mắm đến hũ sa tế và cả mấy cọng thì là. Taeyong lắc đầu vài cái, Jungwoo nói:
“Sao? Biết vậy ở lại thêm vài ngày theo lời đội trưởng đúng không?”
Taeyong vẫn không nói được. Anh không chuẩn bị tinh thần làm đám cưới nhưng cũng chẳng chuẩn bị tinh thần chia tay. Xem ra cái tình yêu này còn nhiều điều phải xử lý quá.
Sân bay cuối năm đông nghẹt người. Lucas huýt sáo gọi Jungwoo một tiếng, Jungwoo chúc Taeyong lên đường may mắn rồi sải bước tới phòng an ninh. Taeyong ngồi ngắm một gia đình đang chia tay nhau trước cổng, con gái ăn mặc đẹp đẽ đứng ôm mẹ, bên cạnh là ông bố ăn mặc giản dị đứng nhìn hai mẹ con đầy trìu mến. Anh chỉ ngắm rồi thôi, trong đầu không bật ra nổi một suy nghĩ về gia đình hay nhân loại nào.
***
Taeyong bần thần ngồi cho đến khi Jaehyun xuất hiện. Anh thậm chí còn không nhận ra Jaehyun cho đến lúc cậu búng tay trước mặt anh. Jaehyun cầm theo một hộp gì đó, cậu ngồi xuống cạnh anh mà không nói năng gì.
Sân bay vang lên tiếng mời hành khách ra cửa kiểm soát, Taeyong khi không lại giật mình. Jaehyun thúc cùi chỏ vào anh, khẽ nói:
“Em xin lỗi.”
Taeyong thẫn thờ đáp:
“Anh có lỗi đâu mà cho em…”
Jaehyun câm nín. Nỗ lực nuốt cục nghẹn xuống khỏi cổ xong xuôi, cậu lay tay áo Taeyong:
“Ăn sáng chưa? Đi ăn với em.”
Taeyong nói:
“Anh không biết…”
Đến đây thì chịu hẳn. Jaehyun tránh ánh mắt của mấy người đi ngang qua, Taeyong bỗng buột miệng:
“Sao em giàu vậy?”
Jaehyun đang hoang mang cũng phải bật cười:
“Em nghèo mà, bố mẹ em mới giàu.”
Taeyong thở dài, thật thà khều tay Jaehyun:
“Anh thương em lắm.”
Jaehyun khều lại ngón tay Taeyong, hạ giọng xuống nói như đang dỗ dành:
“Sao đó?”
Taeyong thở dài thêm hơi nữa:
“Chắc chắn kiếp trước em tui khổ ải nhất nhân loại rồi…”
Đổi lại là Jung Jaehyun tí nữa thì thay Taeyong rơi xuống sàn sân bay. Thái độ của Taeyong vẫn có gì đó sai sai, nhưng Jaehyun không gặng hỏi. Cậu đưa hộp đồ cho anh, rì rầm dặn sang bên đó phải làm gì, muốn ăn gì thì gọi cho ai, cần thiết gì cũng nhắn tin về chứ đừng một mình chịu khổ, Taeyong không khỏi liên tưởng tới ông bố và cô con gái ở trước mặt hai người. Taeyong nói:
“Anh đi cả một năm rồi, vẫn sống tốt mà. Gần ba mươi đến nơi rồi chứ có còn nhỏ dại gì nữa đâu.”
Jaehyun nói:
“Chắc tại kiếp trước tui khổ quá nên kiếp này không muốn người yêu chịu khổ?”
Số trời đã định rồi, Taeyong thở dài thườn thượt. Anh phải chịu khổ thêm rất nhiều ngày nữa mới có thể đàng hoàng đứng cạnh Jung Jaehyun.
***
Máy bay xuyên thẳng qua màn trời xám xịt, Jaehyun đứng nhìn rồi cảm thấy trong lòng cũng không khác gì cái ngày câu đột ngột nghe tin Taeyong đã bỏ xứ ra đi. Hôm đó Jaehyun cứ thế nghỉ làm rồi lái xe đi lang thang trong thành phố. Thành phố nhỏ xíu, thời gian gặp Lee Taeyong thật ra cũng không nhiều, không có nhiều nơi chốn xinh đẹp chứa hình bóng anh như trong phim ảnh. Nhưng mọi thứ trên đường cứ như bốc hơi toàn bộ. Jaehyun phóng bạt mạng từ sáng đến năm giờ chiều mới dừng lại, hai tay lạnh tái, mồ hôi chảy rối bết tóc dù trời lạnh cóng, chóp mũi và tròng mắt đỏ bừng. Tối đó cậu lại đĩnh đạc lạnh lùng để cho Lee Eunchae khoác tay đi tới một bữa tiệc từ thiện linh đình. Như thường lệ, Jaehyun cười nhiều nói ít, cúi đầu nghe người ta khen cậu, khen Eunchae, khen hai người đẹp đôi. Nhưng Lee Taeyong đi rồi, hôm đó Jaehyun cứ nhắc đi nhắc lại với mình. Lee Taeyong đi rồi, sẽ không còn biến số gì đáng để cho cậu mong đợi.
Jungwoo và Lucas xuất hiện trở lại trong sảnh với đồng phục cơ động, lần này hai người vẫn thu hút một cơ số ánh mắt ngoái nhìn. Nhưng không còn ai tí toét cười đùa, vẻ mặt Lucas câng câng thiếu đòn, Jungwoo trông cũng như dân anh chị đi đòi nợ. Đằng sau có một đội cảnh sát áp giải một cô gái trẻ măng, Jaehyun còn chưa kịp hỏi thì Jungwoo đã nói:
“Phủ đầu luôn. Tiểu thư nhà giàu, đi ra cho đám phóng viên tranh thủ.”
Jaehyun khẽ gật đầu. Sân bay không thiếu lối ra, tự nhiên lại để cảnh sát cơ động áp giải tội phạm đi nghênh ngang thì đúng là phải có âm mưu gì đó.
Lucas nhìn ngang nhìn dọc rồi hỏi:
“Anh Taeyong bay rồi hả?”
Jaehyun gật:
“Vừa rồi có đứa nào nói gì với Taeyong à?”
Jungwoo nhún vai:
“Tao mới kể nhà mày bán thuốc của Medac thì chả đã muốn hạ đường huyết ngất xỉu ra đó. Còn chưa kịp nói chuyện mẹ nuôi tao có hai tầng lầu trong trung tâm thương mại với cái resort bên Cali.”
Jaehyun khó chịu nói:
“Ai bắt kể vậy không biết nữa?”
Jungwoo đá chân Lucas một cái khi cậu này lại mò mẫm tìm gì đó như là bật lửa trong túi áo, kêu lên:
“Đâu ai biết là ông anh ngây thơ chưa thủng chuyện mình lỡ leo lên lưng rùa vàng?”
Jaehyun biết đám bạn bè mình tào lao, cũng biết đem chuyện tình duyên ra phơi giữa đường là ngu dại lắm. Nhưng đến khi có chiếc máy bay được sơn y hệt như máy bay vừa chở Taeyong đi từ từ hạ cánh, cậu lại ngây ngốc hỏi Jungwoo:
“Có khi nào Lee Taeyong biết chuyện thì cứ thế trốn tao không?”
Jungwoo đáp:
“Cũng không loại trừ. Kể ra cũng hay, xưa này toàn chị em trốn mày vì mày làm cảnh sát, tự dưng lại lòi ra một anh trốn mày vì mày quá giàu.”
Lucas nói chen vào:
“Đời người kì cục. Người ta không dám yêu người nghèo mà cũng không dám yêu người giàu, thành ra cứ tầm tầm như em mới đúng là lý tưởng để yêu. Đúng không Jungwoo?”
Jungwoo lắc đầu:
“Không, mày hút thuốc. Miệng mày hôi.”
Jaehyun để yên cho Jungwoo và Lucas cãi nhau chuyện hút thuốc bỏ thuốc, cậu một mình lái xe về nhà. Lee Taeyong là người thông minh tỉnh táo. Lucas nói đúng, thật ra không chỉ người nghèo mà đến người giàu cũng là đối tượng rất khó để yêu. Tiền bạc không phải chỉ là thứ để ấm thân về sau, nó còn là thứ vẽ ra được quá khứ và cả nền tảng văn hóa của một người. Taeyong ghét xem tranh, sợ ngủ quên giữa những buổi hòa nhạc, đương nhiên anh sẽ thấy không thể hòa nhập được với người như cậu. Rồi sẽ có nguy cơ Taeyong bắt đầu suy nghĩ những điều tủn mủn, và chia tay vì anh thích vừa ăn cơm vừa nói chuyện còn quy tắc của gia đình Jaehyun thì tuyệt đối không được vừa cầm móng giò để nhai vừa ba hoa chích chòe.
***
Như để củng cố thêm suy nghĩ của Jaehyun, Taeyong sang đến nơi rồi mà không hề gọi điện báo. Điện thoại anh tắt ngấm, ngoài tin nhắn “anh đang ở bệnh viện rồi” hai ngày sau khi tạm biệt, Taeyong không liên lạc về. Jaehyun lo lắng tức giận chừng nào thì trong đồn lại đoán già đoán non chuyện tình yêu tình báo của cậu chừng đó. Người ta đồn rằng Jaehyun điên tiết vì Lee Eunchae mới dứt ra vài ngày thì đã bắt đầu cặp kè với người khác. Như để trêu ngươi, cậu em lần này dù không biết Levitan là ai nhưng lại đặc biệt nổi tiếng ở khoản giường chiếu. Cả đồn nhìn Jaehyun thương cảm, lãnh đạo tạo điều kiện hết sức khi cậu bắt đầu xin nghỉ để vào bệnh viện đặt lịch khám ở nam khoa.
Mười ngày sau hôm Taeyong rời đi, Jaehyun nhận cuộc gọi đầu tiên khi đang ngồi ăn cơm cùng bố mẹ. Bàn ăn rộng thênh thang có ba con người ngồi ba đầu chót trông buồn đời hết sức, Jaehyun thấy cuộc gọi thì vội vàng quên nguyên tắc mà đứng dậy chạy ra ngoài.
Ở bán cầu bên kia, Lee Taeyong hét chói tai:
“Sống rồi! Đại úy ơi, sống rồi!”
Jaehyun nén cơn giận trào lên để hỏi lại:
“Cái gì sống?”
Giọng nói của Taeyong vẫn còn run rẩy. Anh nằm trên chiếc giường sắt cọc cạch, vừa vuốt nước mắt vừa nói:
“Anh vừa làm ca ghép tay đầu tiên! Anh mổ chính, hôm nay bàn tay cầm được đồ rồi!”
“Ừm.”
Jaehyun chỉ mới “ừm” một tiếng, Taeyong lại bắt đầu ào ào kể chuyện. Chuyện là anh nhận ca mổ từ hôm vừa xuống sân bay, bệnh nhân vì sao mà nát cánh tay, bên trung tâm điều phối kiếm đâu ra tay mới. Taeyong hào hứng nói, Jaehyun nghe chán chê rồi đột nhiên bình luận:
“Anh ăn cơm chưa?”
“… cứ sợ thần kinh có vấn đề. Anh ăn hôm qua rồi, chút về nhà kiếm gì ăn thêm là được. Cậu này là sinh viên đại học, lúc mới vào viện thì tâm trạng tệ lắm, một mực chửi anh rồi nói để yên cho cậu ta chết đi. Xong rồi anh…”
“Anh về nhà tắm đi, em gọi đồ ăn về cho anh.”
Taeyong chưng hửng. Anh im lặng vài giây, Jaehyun nói:
“Em gọi giò hầm, kèm ớt bên ngoài cho anh. Ăn hết rồi chờ ba mươi phút sau mới được ngủ.”
Taeyong nói:
“Cả bệnh viện cũ anh làm cũng chỉ có vài người ghép tạng được thôi. Mà mấy người đó râu tóc bạc phơ rồi.”
“Em biết mà”, Jaehyun phẩy tay khi thấy người làm đứng ngập ngừng như có ý hỏi cậu còn ăn không. “Về ăn cơm.”
Phòng bệnh đã được cất bớt dây nhợ và máy móc lòng thòng đi, Taeyong đứng ngoài cửa sổ nhìn cậu sinh viên đang nắm trong tay một quả bóng cao su trị liệu. Nhìn chán chê rồi anh mới hài lòng đi khỏi bệnh viện. Tròn mười ngày gần như không ngủ, sau này sẽ còn thêm rất nhiều ngày như thế.
Căn nhà không còn Brian và bạn gái, nghe nói hai đứa bị đuổi sau khi bị hàng xóm phát hiện tập dưỡng sinh trong vườn. Taeyong ngồi ăn bữa ăn đầy đủ cơm thịt được Jaehyun đặt về. Anh vẫn chưa tiêu hóa hết thái độ của Jaehyun, dù rằng anh thấy Jung Jaehyun sẽ không bao giờ cùng với anh hò reo chúc mừng việc cánh tay anh trồng trên cơ thể người ta đã có thể hoạt động bình thường như hàng chính chủ. Vừa ăn, Taeyong vừa tranh thủ đọc sách. Xong ca này sẽ còn ca khác, Taeyong bây giờ đã không còn đặt mục tiêu học hành chỉ để vừa đủ ấm thân.
Bữa ăn chậm rề xong xuôi, Taeyong bưng khay đi vứt rồi về ngả lưng trong căn phòng lộn xộn. Anh lăn qua lăn về trên tấm đệm, ánh mắt chợt dừng lại ở chiếc hộp mà Jaehyun đã dúi vào tay anh lúc ở sân bay. Taeyong vứt đống đồ xuống phòng rồi hối hả đi ngay, anh còn chưa kịp mở ra xem trong đó là gì mà Jaehyun phải đặc biệt gói ghém.
Hộp đồ mở ra rồi, Taeyong nhíu mày nhìn. Anh lên mạng gõ tìm một chút, khơi khơi mấy viên đá đính dọc thân gỗ để xác định chắc chắn rằng nó không phải là đá nhựa, sau đó đặt vật thể kì dị lên bàn ngắm nghía.
Thật ra gửi anh ba gói mì tôm vị chua cay thì có ý nghĩa hơn một chiếc kính lục phân.
Taeyong vừa nhìn chiếc kính nhỏ vừa gọi điện về cho Jaehyun. Jaehyun đã lên giường nằm, giọng nói ừ hử dịu dàng hơn lúc hỏi anh đã ăn cơm chưa. Xoay ngang xoay dọc chiếc kính, Taeyong nói:
“Em sợ anh lạc đường không tìm về nhà được hả?”
Jaehyun đáp:
“Sợ anh lạc đường không tìm về em được.”
“Thôi thôi thôi! Thôi!”, Taeyong kêu lên. “Em đứng lù lù giữa đồn công an như cái cột điện, không tìm được là không tìm làm sao?”
Jaehyun không nói gì. Taeyong buồn ngủ chảy cả nước mắt dù mới qua bữa trưa, anh ôm chiếc kính xuống đệm theo mình, nói:
“Nói chứ, Jungwoo nhắn anh rồi. Anh không sợ em giàu. Nhưng phải cho anh thời gian mới được.”
Jaehyun cao giọng hỏi:
“Anh cần thời gian làm gì?”
Taeyong nói:
“Anh biết cá tính em hơi mờ nhạt.”
“Ờ…”
“Nhưng anh biết em có bốn loại võ, bắn súng không trật phát nào, nghiệp vụ em giỏi nhất, em ác chiến hơn cả bọn Jungwoo. Rồi em đứng nhất khóa từ tiểu học lên. Em đẹp trai nhức nhối, dáng em đẹp, cái gì em cũng tốt, thậm chí nhà em cũng giàu nứt vách. Thuốc của Medac bọn anh kê vào bảo hiểm để cho dân bớt phải chi tiền.”
Jaehyun hờn mát:
“Nếu như anh còn định nói chuyện thương em kiếp trước thì thôi đi…”
“Không”, Taeyong cương quyết nói. “Anh đi được đến bây giờ không phải vì anh chăm chỉ quá mà là vì anh thông minh thôi.”
Jaehyun cười ầm lên. Lee Taeyong nói bí quyết học hành tỉnh rụi như vỗ vào mặt hết tất cả những bạn bè đồng lứa.
“Nên bây giờ anh phải cố gắng học gấp mười lần thì sau này mới rộng đường tìm về em được.”
Câu nói tỉnh rụi thật thà lần này vỗ thẳng vào mặt Jaehyun. Taeyong nói tiếp:
“Trở thành phiên bản giỏi nhất của anh chưa đủ thì anh sẽ đứng nhất trong bệnh viện của anh. Để ví dụ mẹ em tới đập hai cọc tiền vào mặt anh thì anh có thể nói là một xe tải tiền mới đủ giắt kẽ răng người xinh đẹp giỏi giang như tui, cô chịu thì chịu không chịu thì cũng phải chịu.”
Không biết ai dạy Lee Taeyong cách yêu đương mà hay ho đến thế. Jaehyun tủm tỉm cười nghe Taeyong nói. Sau này chắc chắn cậu phải xúi mẹ đến dúi cho Taeyong hai cọc tiền.
Trong một nỗ lực ngăn cho Lee Taeyong không quay về cà kê dê ngỗng chuyện ca mổ lịch sử, Jaehyun nói:
“Bật camera lên, em nhìn anh chút.”
Taeyong liếc mình trong cái gương kính rồi chối đây đẩy, nhưng chưa gì mà Jaehyun đã gửi yêu cầu sang. Anh rón rén tìm chỗ sạch sẽ nhất phòng, vừa bấm nút xanh thì bên kia đã im lìm như tượng.
Một lúc lâu sau, đại úy lạnh lẽo cất lời:
“Gầy đi rồi.”
Taeyong không nói gì.
“Mắt thâm sì.”
Taeyong quyết tâm ngậm hột thị.
“Không uống nước à?”
Taeyong vội liếm môi.
Jung Jaehyun ở bên kia sạch sẽ trắng hồng như hoàng tử, quát một tiếng lớn đến giật mình:
“Bao nhiêu ngày rồi không cạo râu? Anh nuôi râu cho gián làm tổ à?”
Taeyong nhăn nhó nói:
“Gián nào làm tổ trên râu? Anh trông đàn ông hơn em nên em sợ chứ gì?”
“Gián Mỹ! Trời đất ơi! Anh đàn ông hơn em nhưng em giống người hơn anh!”
Tiếng la thân thương của đại úy đúng là làm ấm lòng người con xa xứ. Taeyong vừa sờ đỉnh cằm lún phún râu vừa ôm kính đi ngủ mà miệng không cười không được, quả nhiên là nhờ tác dụng của tình yêu tuổi học đường.
***
Hết phần 28
Chào mọi người
Tình hình là hôm trước mình được gửi cho đọc 1 cfs giới thiệu fic và thòng thêm 1 dòng là sắp có H rồi!!!
Thì mình muốn nói là mình xin lỗi bạn lắm vì đã khí thế viết một cái cfs để rồi cuối cùng lại “được mời xôi mấy giò chứ không có xôi thịt” theo như lời bạn mình nói
Hic
À xưng hô của Jungwoo với Jaehyun không phải là lỗi đâu
Hai đứa thích thì gọi mày tao thích thì kêu anh em vậy đó -_-
[text_hash] => c58b84ef
)