JaeYong | Nắng Trời Hong Mây – 24. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

JaeYong | Nắng Trời Hong Mây - 24.

Array
(
[text] =>

Jung Jaehyun là người nghiêm chỉnh, dưới điều kiện nào cũng ưu tiên chấp hành luật pháp. Vì thế cho nên cậu đi vào quầy lễ tân của khách sạn, lấy thêm một phòng lớn bên cạnh phòng Taeyong như là người qua đường kiếm chỗ nghỉ ban đêm. Taeyong đi sau lưng Jaehyun cũng rất phối hợp, anh chỉ nhìn cậu chòng chọc như cách mà đám người đang nhậu nhẹt ngoài vườn lẫn cô bé lễ tân đang nhìn.

“Cảm ơn em.”

Jaehyun mỉm cười nhìn cô bé lễ tân, Taeyong ngó xuống căn cước cậu gửi lại quầy. Chẳng hiểu sao Jaehyun lại đưa căn cước giả. Taeyong nhìn chòng chọc cái tên Kang gì gì đó, Jaehyun đã cầm thẻ từ đi lên cầu thang xoắn dính đầy lá thông.

Jung Jaehyun là người nghiêm chỉnh cho đến cửa phòng.

Cửa vừa đóng lại, Jaehyun ngay lập tức làm tiếp việc còn dang dở. Hơi thở cậu vẫn lãng đãng mùi rượu vang, Jaehyun dụi đầu vào hõm vai anh, khẽ nói:

“Về sao không nhắn trước?”

Lee Taeyong đứng đờ ra. Vai anh nóng lên, Taeyong tưởng như nghe thấy được tiếng lỗ chân lông lần lượt nở ào ra để cố gắng thoát cho hết nhiệt. Môi Jaehyun ở ngay bên cổ, Taeyong giật thót khi đôi môi rõ ràng là cố ý chạm vào xương quai xanh của mình.

Vừa túm lấy lưng áo măng tô của Jaehyun, Taeyong vừa nói:

“Ê, nhột.”

“Không phải nhột”, Jaehyun nói. “Anh nhầm rồi.”

Trong đầu Lee Taeyong lúc đó chỉ có một tràng từ phải làm mờ đi để phù hợp với tính đoan chính cần có của một tác phẩm văn học. Trong phòng có máy sưởi, Jaehyun vừa dán môi lên Taeyong vừa cởi bớt áo măng tô ra thì anh đã giật đứng:

“H… Hay là em cứ mặc áo đi.”

Jaehyun dừng lại ngay lập tức. Cậu lại lau môi Taeyong như lần trước, sau đó nhẹ nở ra một nụ cười.

“Được rồi. Anh buồn ngủ chưa?”

Taeyong lắc đầu, lúc này mà còn ngủ nổi thì anh biến thành cục đá cho xong.

Căn phòng không có giường, chỉ có bục xi măng xây cao đến sát cửa sổ được trải đệm dày. Jaehyun vứt áo khác xuống sô pha, vừa đảo mắt nhìn quanh thì đã bật ra một tiếng cười lớn.

Jaehyun chỉ vào đống chăn đệm ấm áp, cậu nói:

“Giường anh cũng như vậy hay sao?”

Taeyong nói:

“Bên anh có cái giường công chúa. Rèm màn thêu hoa.”

Jaehyun bó tay. Bậc thềm xi măng này nhìn có vẻ lãng mạn vì có thể ngồi ngay ở cửa sổ ngắm sao, nhưng Jaehyun thì chỉ liên tưởng được đến nhà tù trong trại giam thành phố.

Taeyong đứng hoang mang nhìn Jaehyun lần lượt cởi ra thêm hai lớp áo nữa. Còn lại chiếc áo sơ mi trắng, cậu duỗi tay xắn lên vài nấc, kéo lỏng cà vạt rồi vỗ xuống giường:

“Anh qua đây đi. Em thề không cắn.”

Taeyong nhăn nhó nói:

“Anh đâu có sợ mầy…”

“Thôi”, Jaehyun nghiêm giọng. “Không mày tao nữa. Anh qua đây.”

Taeyong nghênh ngang bước tới. Jaehyun cười cười tắt điện thoại đi, tay cậu vừa sờ đến thắt lưng thì Taeyong đã hốt hoảng kêu:

“Này này này…”

Jaehyun đưa hai tay lên đầu, nói thẳng:

“Em thề là em chỉ làm khi nào chính tay anh mở thắt lưng em, được chưa?”

Taeyong gườm gườm nhìn Jaehyun, cổ họng phát ra một tiếng ừm không biết là đồng ý hay không. Cậu lần tay vào đuôi thắt lưng, gỡ ra một thứ gì chỉ bằng cúc áo, cau mày bấm bấm rồi đặt xuống bàn trà.

Taeyong ngó nghiêng:

“Cái gì đó?”

Jaehyun đưa tay lên môi ra dấu im lặng, lại tháo thêm một chiếc cúc áo rời, một mảnh khuyên tai lấp lánh.

“Xong rồi”, Jaehyun nói. “Trước tiên anh đưa tay cho em.”

Taeyong đưa tay ra, Jaehyun một lần nữa tháo nhẫn đeo vào tay anh. Jaehyun nói:

“Lần này đừng trả lại nữa.”

Taeyong nhướn mày lên:

“Chia tay thì sao?”

Jaehyun đáp:

“Thì bán lại cho em. Em trả anh nhiều tiền.”

Taeyong cười ầm lên, Jung Jaehyun nói mấy câu thực dụng nhưng dù sao thì cũng hợp ý anh nhiều lắm. Nhẫn đeo xong rồi, tay cũng bắt đầu chơi trò đuổi ngón này bắt ngón kia rồi, Jaehyun mới kể hết tất cả mọi chuyện cho Taeyong nghe.

Tất cả mọi chuyện, bao gồm chuyện cậu nhận chuyên án từ ngày đầu tiên gặp Taeyong ở đồn, chuyện vì sao lại tìm đến Eunchae, tiến độ đến đâu, vì sao đến bây giờ lại tự mình rút chân ra khỏi chuyên án.

Taeyong lặng người nghe Jaehyun kể. Mấy lần anh định chửi bậy rằng em ngu hả, nhưng nể tình là người yêu mới nên thôi.

Đi làm chuyên án ở cạnh ông xe ôm xem ra còn nhẹ nhàng. Jung Jaehyun đâm đầu vào vụ thanh trừng nội bộ này, kết quả có là gì thì cậu chắc chắn cũng chỉ là con tốt thí.

“Cho nên em quyết định không làm nữa. Về yêu anh thôi.”

Jaehyun kết luận chắc nịch. Taeyong băn khoăn:

“Em có nghĩ cho bố mẹ không? Lỡ như phanh phui ra rồi người ta triệt đường làm ăn thì hết cả “nhà em giàu” như trước.”

Jaehyun nói:

“Bố mẹ em có hai quốc tịch, công ty là công ty đăng kí ở nước ngoài.”

“Ò…”

Taeyong gật gù. Thì ra người ta đã tính toán hết, chẳng may đi đến nửa đường thì lại gặp anh nhảy xổ ra chắn ngang.

Jaehyun giống như người thợ cắt tóc và đức vua có đôi tai lừa trong cổ tích. Kể xong chuyện coi như trút được một gánh nặng, cậu thoải mái nằm xuống giường. Áo sơ mi căng lên, Jaehyun nới bớt hai cúc áo rồi nhoài người ôm ngang hông Taeyong.

Tóc Jaehyun vẫn còn hơi lạnh vì sương khuya. Taeyong vuốt tơi từng sợi một, vừa vuốt vừa nói nhảm:

“Không sợ anh làm gián điệp à?”

Jaehyun nói:

“Anh không có khả năng.”

Taeyong nheo mắt lại:

“Đại úy ngây thơ quá. Cậu tưởng anh được trao huy hiệu cảnh sát danh dự để đi tuyên truyền thật đấy à?”

Jaehyun nói:

“Vâng.”

Taeyong nhướn mày:

“Dễ tin người vậy mà cũng được làm cảnh sát của cục tình báo?”

Jaehyun cười:

“Vì bây giờ em ở đây có súng… Không phải cái kia! Anh nghĩ gì vậy?”

Jaehyun vừa giận vừa tức cười vì vẻ mặt kinh hoảng của Taeyong, cậu nhỏm dậy với lấy áo khoác, lôi ra bao đựng khẩu Colt nhỏ bằng bàn tay.

“Súng đây, có đạn đàng hoàng chứ không phải như súng anh nghĩ đâu. Và vì ở đây chỉ có hai chúng ta nên em biết chuyện rồi thì có thể ngủ với anh một đêm, sau đó…”, Jaehyun đưa hai ngón tay lên đầu. “Súng lắp nòng giảm thanh rồi, em bắn giỏi lắm.”

Taeyong nhăn:

“Đòi anh làm con rể của mẹ xong rồi bắn anh ngay được à?”

Jaehyun nói:

“Không, bắn em. Để khi anh tỉnh dậy rồi thì thấy người yêu anh nhưng lại bị anh lợi dụng nằm chết trong vũng máu. Anh phải nhớ em cả đời.”

Giọng nói của Jaehyun nhẹ bẫng, giống như cậu đã tưởng tượng chuyện đó từ tận ngày đầu tiên gặp Taeyong. Taeyong lười nghĩ thêm, anh quấn quanh Jaehyun một vòng như sâu đo, Jaehyun cũng quấn anh thêm một vòng nữa.

Jaehyun nói:

“Em cược hết vào anh rồi. Những việc này đáng ra em không bao giờ được nói.”

Taeyong chép miệng:

“Nhưng còn em d… Ờ… Anh hỏi thật được không?”

Jaehyun cọ cằm vào vai Taeyong, gật gù:

“Được.”

“Mầy… Ơ… Hai người đến đâu rồi?”

Jaehyun đáp tỉnh bơ:

“Cổ nói em yếu sinh lý.”

Taeyong cứng đờ.

“Một năm qua em nói em điều trị phơi nhiễm H, nên cởi áo ra để làm mẫu ảnh xong thì mặc áo lại thôi.”

Jaehyun cúi xuống gặm vai Taeyong một cái rồi nói tiếp:

“Sau đó cổ đi điều tra, rồi kết luận một câu y như anh nói. Cái gì em cũng tốt mà em không có người yêu thì chắc chắn sinh lý em có vấn đề.”

Taeyong tự nhiên thấy trong phòng thiếu khí.

“Cục biết cũng không làm được gì. Nếu em chia tay cổ vì ngoại tình, hết yêu, lừa đảo, đủ thứ khác thì lỗi do em. Nhưng nếu em bị chia tay vì yếu sinh lý thì đành chịu.”

Taeyong nói:

“Thật ra bệnh đó chữa được. Nếu không vào bên tiết niệu hay nam khoa thì vào khoa tâm lý…”

Jaehyun cao giọng lên:

“Không có bệnh thì lấy gì mà chữa? Anh muốn khám thử không?”

Taeyong xua tay:

“Từ từ từ từ từ từ! Đồng ý hẹn hò là một chuyện, nhưng em cũng đừng có mà nói chuyện kiểu đó với anh!”

Jaehyun gật gật:

“Ý anh là nên hỏi anh muốn tập dưỡng sinh không.”

Taeyong hết nói được gì nhiều. Dù sao anh cũng chỉ mới chính thức nhảy vào bể yêu đương hơn một tiếng đồng hồ, so với Jung Jaehyun ba bảy hai mốt đời người yêu thì đúng là gà con vừa tách vỏ. Còn may là Jaehyun tâm lý, biết anh sợ nên không được nước làm tới. Nếu Jaehyun cứ lờ đi mà tiếp tục, chắc chắn không cần ngài cảnh sát trưởng mà ngay ngày mai anh sẽ xách cổ cậu lên đồn.

Thật ra chỉ là Lee Taeyong cảm thấy khác đi thôi. Trước đây bọn họ cũng nói chuyện không khác gì, thậm chí Taeyong còn là người đùa bạo liệt hơn thế. Nhưng khoảng cách giữa nói đùa lúc đó với chuyện hoàn toàn có khả năng xảy ra vào lúc này xa xôi lắm. Taeyong bỗng nhiên đâm ra lo lắng, vì anh không biết mọi chuyện sẽ như thế nào.

Jaehyun hít ngửi mùi gì như mùi hạt dẻ trên người Taeyong chán thì vùng dậy uống một cốc trà nhỏ. Trà còn chưa lạnh, cậu rót cho Taeyong một cốc, đợi Taeyong uống xong trà thì nói:

“Anh có đồ ngủ không? Em không mặc áo sơ mi ngủ được.”

Taeyong ừ à rồi về phòng, sau đó mang sang cho Jaehyun một bộ áo ngủ chần bông màu nâu nhạt.

Jaehyun ngậm ngùi cầm bộ quần áo, buông ra một tiếng kêu héo quắt:

“Em đã nói là sẽ không làm gì mà anh vẫn muốn em làm nhà sư hay sao?”

Taeyong nghiêm túc phân trần:

“Anh mua đồ giảm giá theo lố, cầm về hai bộ thôi.”

Jung Jaehyun mặc bộ quần áo chần bông vào, quả nhiên trong phòng ngay lập tức vương vấn âm thanh cộc cộc của mõ gỗ. Taeyong yên ấm trên giường nhìn bồ mới đi qua đi về trong bộ dạng tụng kinh gõ mõ, anh thoải mái thở phào một hơi.

Cuối cùng tâm trạng yêu đương ẩm ương phập phù anh treo bao nhiêu năm qua cũng đã được tháo xuống. Jaehyun hỏi “em nằm được không” rồi mới leo lên giường, từ đó về sau cũng không động chạm gì nữa. Cậu chỉ nắm tay Taeyong, mười ngón tay đan vào nhau chặt chẽ vừa đủ, ngón cái thỉnh thoảng lại lướt trên mu bàn tay anh như nói rằng em đang ở đây rồi.

Taeyong nhìn thoáng qua bênh cạnh, vô tình bắt gặp lúm đồng tiền hiện trên môi Jaehyun. Cậu chàng nhắm mắt nhưng môi thì vẫn cười, nét mặt vừa dịu dàng vừa thanh thản. Như thể người này và cái người vừa nói để em tự bắn mình là hai người khác biệt, nhưng Jaehyun áo nâu này cũng làm Taeyong yên tâm như là Jaehyun có súng ống kề bên.

Thời gian qua hẳn là Jaehyun khổ sở lắm. Khổ nhất vẫn là không thể nói cho ai biết lý do vì sao mình làm.

Nhìn mãi thì Jaehyun cũng không lõm đi miếng nào, Taeyong ghé lên dụi đầu mũi vào lúm đồng tiền của cậu. Đầu mũi cọ lên má cậu rất nhẹ nhàng, Jaehyun từ từ mở mắt.

Không thể cưỡng lại được hõm sâu nho nhỏ ngày càng sâu hút xuống, Taeyong thơm má Jaehyun một cái, hồn nhiên nói:

“Thích em ghê. Sao mà em thích anh hay vậy?”

Jaehyun cười:

“Vì anh đẹp trai.”

Taeyong hài lòng với đáp án. Lúm đồng tiền bị thơm đến nỗi không kịp biến mất đi, Jaehyun cười thành tiếng vì cảm giác nhột nhạt trên da. Người Taeyong thơm mùi xà phòng sạch sẽ, cả bộ quần áo cũng chỉ thoảng mùi xà phòng. Hôn lúm đồng tiền mãi rồi, Taeyong chọt một ngón tay lên hõm má bạn trai.

“Anh cũng muốn lúm đồng tiền.”

“Ừm”, Jaehyun buông tay Taeyong. “Em làm lúm đồng tiền cho anh.”

Jaehyun hứa làm má lúm, nhưng cậu lại hôn lên cổ Taeyong. Taeyong cựa quậy rõ là không thoải mái, cậu dời lên môi anh, nghiêng đầu tìm điểm đặt môi phù hợp.

Lee Taeyong đúng là không có cơ hội yêu đương nhưng lại học kĩ về giải phẫu. Anh hé môi ra ngậm lấy môi Jaehyun, phát ra một tiếng kêu khó chịu khi Jaehyun quét lưỡi vào môi trong của anh, khiến cho âm thanh từ nơi hai đôi môi tiếp xúc vang lên ướt át.

“Anh không phải là đang khó chịu đâu”, Jaehyun nhắc lại. Xoa nhẹ vào eo Taeyong, Jaehyun chạm trúng đầu lưỡi của anh thì ngay lập tức xộc vào.

“Anh… Không phải… Thì là… Cái gì?”

Taeyong vuốt ve sau cổ Jaehyun, kéo môi cậu ấn xuống. Jaehyun cũng chỉ chờ có thế, cậu cười cười nhỏ giọng thì thầm:

“Anh muốn em rồi.”

Nói thế nhưng Jaehyun vẫn chỉ dừng lại ở vài phút hôn sâu. Nụ hôn cuối cùng đáp xuống cằm Taeyong khi anh còn ngẩng mặt tìm môi Jaehyun. Từ đó về sau, Jaehyun chỉ ôm ngang eo Taeyong, anh cũng vòng tay ôm chặt cậu.

Thật tốt khi hẹn hò hai tiếng mà cảm giác như đã thân thuộc vài năm.

Thật tốt vì được ôm em khi em còn thức.

+++

Hết phần 24

Luu y: không biết phổ độ tuổi của bạn đọc như thế nào nhưng xin nói trước là sẽ có cảnh quần nhau không kéo rèm. Nên sau 1 thời gian nữa, chiếc fic này sẽ được đánh tag trưởng thành.
Hị hị.
Trời lạnh quá nên ôm nhau thôi chứ hok co drama nhe moi ngui.

[text_hash] => f969b725
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.