Tại một xóm nghèo giữa đêm có tiếng khóc của trẻ con trong một căn nhà nhỏ. Cái khí nóng như nhập cả vào gia đình khi mà đứa trẻ thì không chịu ngủ và liên tục quấy khóc. Đó là đứa trẻ quấy rầy hơn các đứa trẻ khác. Các anh chị thì thi nhau ca múa làm trò dù đêm tối đứa trẻ sẽ chẳng thấy được, người mẹ cau có ra sức dỗ dành còn ông bố đi lấy quạt tay quạt cho mấy mẹ con. Gia đình nhỏ người đông quạt tay là không đủ, nhưng mất điện biết làm sao giờ. Các anh chị tuy nhỏ lại vừa thương bố mẹ cùng em thì lấy những thứ có thể quạt quạt cho đứa em nhỏ. Đứa nhỏ no sữa lại được thêm quạt mát nhanh chóng thiu thiu ngủ, khi ngủ không biết có phải đứa trẻ nào cũng vậy không, nói là thiên thần thì cũng không ngoa. Thằng nhỏ bé xíu, làn da trắng trẻo mịn màng, lông mi dày, đôi môi chúm chím đỏ au, hai bên má phúng phính búng ra sữa, tổng thể trông không thể phủ nhận là một thiên sứ tóc đen.
– Có vẻ Cristiano ngủ rồi đó mẹ…
người chị mệt thở không ra hơi, rạng rỡ thì thầm với người mẹ vẫn đang hát ru em ngủ. Người mẹ nhỏ giọng dần rồi đặt bé xuống nôi quay qua lau mồ hồi còn mướt mát trên mặt đứa chị.
– ừm, các con nhanh ngủ đi, khuya lắm rồi, các con đã rất vất vả…
– con muốn xem em thêm một chút, thằng bé đáng yêu quá _ đứa trẻ thì thầm, tay còn phe phẩy quạt cho em bé đang say sưa.
– mai khi Cristiano dậy con sẽ được chơi và nhìn nó thỏa thích…
– không…. Con muốn xem em ý lúc ngủ ý. Thật sự rất đáng yêu…
– được rồi nhưng giờ khuya rồi và hãy ngủ đi.
Đứa trẻ nhanh chóng cất quạt rồi lên giường ngủ chung với bố mẹ, những năm tháng sống trong nghèo khổ mất điện triền miên bất kể tối đêm cứ vậy mà trôi qua như một cơn gió.
•••
Mười lăm năm sau, đứa trẻ quấy khóc ngày nào giờ đã một cậu thiếu niên. Tuy vẻ trắng trẻo bụ bẫm ngày nào không còn nhưng nét mặt vẫn có gì đó rất khóc biệt so với các đứa trẻ khác, vẫn hàng lông mi dày, vẫn đôi môi đỏ, đôi mắt nâu lấp lánh dưới ánh mặt trời, làn da do lao động dưới ánh Mặt Trời nhiều cũng không còn quá trắng nhưng tổng thể vẫn là một cái gì đó rất cuốn hút.
– Ronaldo, đừng làm nữa. Quá trưa rồi. Và tớ có một tin vui !
Nani từ xa chạy tới. Hơi thở gấp gáp, tỏ ý mừng rỡ, trên tay cầm phần cơm trưa của cả hai. Ronaldo thấy bạn gọi vậy thì cũng dừng tay, từ từ tiến tới gần nhận lấy phần thức ăn từ tay người bạn, hôm nay là cơm nắm với một ít muối và rau.
– Này, tớ kiếm được một công việc trên thành phố. Chúng ta có thể lên đấy làm và cùng thuê nhà ở, được không ? Nó không dễ dàng hơn nhưng nhiều tiền hơn ở đấy. Chúng ta sẽ dư dả và gửi được tiền về cho gia đình !
cậu bạn Nani mừng quýnh nói liên thoắng. Chủ yếu là cậu ta tìm được một công việc trên thành phố nhiều tiền hơn so với ở đây và muốn rủ Ronaldo đi cùng. Ronaldo đang ăn bỗng chốc chậm lại như ngẫm nghĩ gì đó rồi khó khăn nuốt cục cơm xuống.