Cảm nhận được pheromone omega đang trong kỳ báo động, Trần Hùng lập tức quay lại, ôm Đào Gia Minh lên, vội vàng bước về phía thang máy, cách xa căn phòng kia. Vừa đi Trần Hùng vừa mở điện thoại gọi người.
– Dương Minh Đạt, anh lăn xuống đây ngay cho em!
Cúp máy rồi Trần Hùng vẫn tiếp tục gọi cho một người khác:
– Chú, chú đến địa chỉ cháu vừa gửi đi.
Khi Dương Minh Đạt và Trần Đại Bình xuống sảnh, Trần Hùng đang nói chuyện với lễ tân để lấy phòng khác, vì hôm nay khách rất đông nên không còn phòng trống. Vốn Trần Hùng tính gọi người đến giải quyết việc này, sau đó sẽ đưa Đào Gia Minh về thì lễ tân báo vừa có một người huỷ phòng, Trần Hùng liền đặt phòng luôn. Đúng lúc này tài xế của nhà họ Trần cũng đến.
Tất cả tài xế nhà họ Trần đều là đàn em của ông nội hoặc của chú ruột Trần Hùng, nhưng người này không đơn giản chỉ là tài xế. Khi Trần Hùng đi học đại học bố mẹ Trần Hùng để tài xế quen thuộc của gia đình là Trần Bưu đi cùng cậu. Trần Bưu năm nay đã gần 50 nhưng mình ông vẫn có thể đánh ngã mười tên to con vạm vỡ, ông cũng là người từng vào sinh ra tử trong cuộc chiến \”rửa kiếm\” của ông nội Trần Hùng.
Thấy ông đến Trần Hùng nói với ông chuyện tối nay.
– Chú giúp cháu đi lấy video từ camera giám sát, tốt nhất là lấy tất cả video trong 1 tuần qua. Bảo họ nếu có người đến hỏi lấy video hôm nay thì cứ bảo camera bảo trì đến tháng sau mới lấy được.
– Chú biết rồi.
Ông vỗ vai Trần Hùng, nhanh chóng đi tìm bộ phận an ninh, lúc bước qua cậu ông liếc mắt nhìn người trong lòng cậu, là một cậu trai, áo khoác của Trần Hùng đã che khuất một nửa mặt cậu bé ấy khiến người ta không thể thấy rõ mặt.
Dương Minh Đạt nghe chuyện thì nghiến răng nghiến lợi.
– Rốt cuộc con nhỏ đó là ai, dám thăm dò tin tức từ chỗ anh đây à? Chắc chắn có đứa phản bội.
– Cô ta là con gái của tập đoàn sắt thép Vạn Đạt, có thể bạn anh cũng không biết mục đích của cô ta. Nhưng anh cũng phải xem lại vòng bạn bè của mình đi, đừng có thấy ai vui cũng kết bạn nữa.
– Xin lỗi, anh hứa với mày sẽ không có lần sau.
Trần Đại Bình đứng bên cạnh bất đắc dĩ hỏi:
– Thế giờ cái phòng đấy thì sao? Cứ để cô ta nằm trong đó à?
– Còn chưa biết mục đích của cô ta là gì, đừng bứt dây động rừng, lát nữa người của chú Bưu sẽ đến canh, có động tĩnh gì chú Bưu sẽ xử lý. Bọn mày đi lên đi. À đúng rồi, cô ta đi với nhóm Đặng Minh Nhật, lát chúng mày qua đó thăm dò xem.
– Ok.
Đợi hai người kia đi rồi Trần Hùng ôm Đào Gia Minh về phòng, Đào Gia Minh từ lúc rời khỏi cửa phòng kia đã bắt đầu trở nên kỳ lạ. Khi ở dưới sảnh đợi người, Trần Hùng cảm nhận được pheromone của Đào Gia Minh ngày càng dày, có vài alpha nhạy cảm đã nhìn về phía cậu. Vì thế Trần Hùng mới cởi áo khoác của mình bọc lấy Đào Gia Minh, lại toả phểomone alpha bao trùm lấy cậu.