Array
(
[text] =>
Huấn luyện viên Yoga đáng thương bị đánh tới hôn mê, thời điểm anh ta tỉnh lại thì nhìn thấy hình ảnh khiến người ta miệng khô lưỡi khô, thân dưới nhanh chóng cứng lên. Người đàn ông anh ta ý dâm lâu nay đang cùng một người đàn ông khác làm tình bằng tư thế anh ta ngày ngày mong ước.
Điền Hủ Ninh duỗi thẳng chân ngồi xuống, Tử Du ngồi trên đùi hắn, hai tay chống lên mắt cá chân của Điền Hủ Ninh, chân anh đặt trên vai Điền Hủ Ninh. Người anh em của hắn đặt đối diện mông Tử Du, động tác này khiến hắn có thể dễ dàng xâm nhập vào trong cơ thể anh, đây là một trong những động tác huấn luyện viên Yoga thích nhất.
Điền Hủ Ninh ôm anh, eo hông kịch liệt ra vào, mỗi lần đều đâm vào nơi sâu nhất trong, Tử Du ngửa cổ lên, cái cằm tạo hình vô cùng duyên dáng bởi vì bị kích thích mà căng ra, mồ hôi trên cổ chảy xuống chui vào áo lót. Điền Hủ Ninh chỉ cần hơi cúi đầu xuống liền dễ dàng thấy được núm vú nhô ra.
“A ha…thật sâu..ưm. . .” Tử Du ngước cổ phát ra tiếng thở dốc, bên dưới như đáp lại Điền Hủ Ninh mà co rút nhanh hơn.
Không biết hai người đã ở đây làm tình bao lâu, trong phòng tập tràn ngập mùi tanh, quần áo trên người cả hai đều cởi hết, huấn luyện viên yoga có thể thấy rõ tinh dịch trên đùi và ngực của cả hai, anh ta cũng có thể đoán được trước đó hai người đã dùng không ít bài tập trong yoga làm tình. Anh ta sợ người đàn ông đánh bản thân một một đấm kia cho nên không còn cách nào khác chỉ có thể giả vờ chưa tỉnh, anh ta cẩn thận hơi hơi mở mắt nhìn trộm GV của người ta.
Hai người dùng tư thế đó làm tình một lúc, anh ta nghe được giọng nói trầm thấp. “Anh muốn bắn.”
Anh ta vốn đang sợ hắn nhưng nghe giọng nói xong liền ảo tưởng nếu như bản thân được hắn đâm vào không biết cảm giác sung sướng như thế nào.
Mà Tử Du khi nghe Điền Hủ Ninh nói như vậy, anh thở dốc thả chân từ trên vai hắn xuống, nói “Chúng ta đổi tư thế đi…anh mệt quá…”
Giọng nói Tử Du mềm nhẹ lại gợi cảm, tuy không dâm đãng nhưng lại mang theo tình sắc mị hoặc khiến huấn luyện viên yoga được mở rộng tầm mắt. Anh ta không nhịn được có phản ứng, thân dưới trướng đau, hai chân vô thức kẹp chặt, bàn tay lặng lẽ đưa về phía người anh em.
Hai người liên tục đổi tư thế, Điền Hủ Ninh ôm Tử Du, hai chân anh kẹp lấy eo Điền Hủ Ninh, hai tay ôm chặt thân thể hắn, huấn luyện viên nhìn thấy nửa người của Tử Du run run, chắc chắn là do bị tên kia bắn vào trong.
Quá trình bắn tinh kéo dài, anh ta kinh ngạc vì không ngờ người đàn ông kia bắn lâu như vậy, không biết đã nhịn bao lâu, bàn tay ở dưới không quên nhanh chóng tăng tốc độ vuốt ve. Sau khi bắn xong Điền Hủ Ninh nắm cằm Tử Du, hai người ôm nhau hôn lưỡi.
Tử Du bị người đàn ông ôm lên, thời điểm thân dưới tách ra huấn luyện viên yoga rõ ràng có thể nhìn thấy tinh dịch trong miệng huyệt chảy ra, quá kịch liệt…Anh ta âm thầm chậc lưỡi, cánh mông bị làm bao nhiêu lần mới có thể dễ dàng bị mở rộng như vậy.
Hai chân Tử Du gần như không thể đứng thẳng nhưng anh vẫn cố gắng mở chân tiếp nhận Điền Hủ Ninh, sau đó cúi người xuống hai tay chống đất, cả cơ thể tạo thành hình chữ V ngược. Cánh mông sưng đỏ, miệng huyệt còn chảy tinh dịch của đàn ông, người phía sau chỉ cần tiến lên nửa bước là dương vật trực tiếp đâm vào trong thân thể Tử Du.
Điền Hủ Ninh không do dự đỡ người anh em đâm vào miệng huyệt. Huấn luyện viên yoga nghe thấy tiếng nước khi quy đầu cắm vào.
Điền Hủ Ninh chuyển động eo, từ từ đâm vào trong khiến thân thể Tử Du mất cân bằng, tiếng rên rỉ tràn ra đầy tình sắc, hắn xoa eo anh khàn giọng nói. “Anh tập luyện một tháng cơ mà, mới như vậy đã không chịu được sao, cái mông kẹp chặt một chút.”
Rõ ràng là anh ta giúp người đàn ông kia luyện tập, cuối cùng lại để tên kia được hưởng. Anh ta khó chịu mắng thầm nhưng vẫn nghe những tiếng rên của Tử Du để quay tay.
“Anh, anh không được…A ha…” Bị cắm như vậy mấy phút Tử Du lắc đầu từ chối, anh thất thần nói. “Hôm nay chúng ta làm tình rất nhiều rồi…Có thể dừng lại..”
Anh chàng cúi người dựa sát lưng anh, bàn tay xoa ngực bụng anh cười nói. “Trước khi kết thúc không phải nên hoàn thành nốt động tác này sao?”
Bọn họ làm từ khi trời sáng đến khi trời tối. Tử Du hé miệng thở dốc, toàn thân như nhũn ra bị Điền Hủ Ninh ôm lấy, tính khí của hắn còn cắm trong thân thể, dương vật vừa đổi góc độ đâm vào khiến Tử Du rên rỉ không ngừng, hắn còn cố ý chuyển động eo khiến anh khó chịu. Tính khí giữa hai chân anh bắt đầu chảy dịch, ngoại trừ màu trắng của tinh dịch còn có chất lỏng màu vàng, theo động tác của hai người nó bắn ra thành một vòng cung. Không chỉ có huấn luyện viên yoga mà người trong cuộc cũng kinh ngạc đến ngây người.
“Thật đẹp, thật sự là lần bắn tinh đẹp mắt nhất của anh.” Anh chàng khó nén kích động liếm vành tai Tử Du, Tử Du vẫn đang hóa đá vì cơ thể mình.
Đối với việc bản thân không biết khống chế anh vô cùng xấu hổ, anh bị hắn ôm vào trong ngực an ủi, thân dưới không ngừng đâm vào rút ra, đôi môi nóng rực hết hôn lại liếm mắt, mũi, môi anh. Cuối cùng Tử Du không chịu được khóc lên, anh vẫn bị hắn lừa gạt làm tình lần cuối.
Thân thể đứng thẳng, hai tay nâng lên đỉnh đầu, cơ thể tạo thành hình chữ thập, phần eo bủn rủn bị đỉnh về phía trước khiến anh vài lần suýt ngã, nhờ người phía sau ôm lấy mới có thể miễn cưỡng đứng thẳng.
Tử Du đong đưa eo tiếp nhận người anh em của Điền Hủ Ninh, tính khí hai người chạm nhau, Điền Hủ Ninh nắm lấy cả hai vuốt ve, Tử Du không ngừng rên rỉ, rất nhanh hai người cùng nhau cao trao.
Điền Hủ Ninh ôm người yêu gần như đã ngất đi, hai người phải mặc quần áo mới có thể ra ngoài, nhưng khắp thân thể đều là tinh dịch và mồ hôi, thực sự không cách nào trực tiếp mặc quần áo. Điền Hủ Ninh ôn nhu đặt người yêu xuống sàn nhà, sau đó tới gần chỗ huấn luyện viên yoga đang nằm.
Anh ta dùng sức nhắm mắt, chết cũng không thể bị tên kia phát hiện đang giả vờ ngất.
Có điều Điền Hủ Ninh không có ý định quan tâm anh ta ngất thật hay không, hắn thô bạo kéo áo khoác của huấn luyện viên.
Điền Hủ Ninh dùng áo của anh ta lau người cho Tử Du sau đó giúp anh mặc quần áo ôm người đi ra ngoài.
Người vừa đi anh chàng huấn luyện viên lập tức mở mắt, anh ta đứng dậy đi nhặt áo của mình, vừa đưa lên mũi ngửi đã cảm nhận được hương vị của anh chàng học viên.
Anh ta mơ màng nghĩ chắc sẽ không bao giờ mang chiếc áo này đi giặt mất.
—
Ngày hôm sau Tử Du đành phải gọi điện xin nghỉ. Anh ở trên giường tiếp nhận sự hối lỗi của người yêu.
“Tất cả đều em không tốt, không chịu tin tưởng anh.” Hắn như chú chó lớn ngồi bên giường cầm tay anh hôn. “Là do em quá lo sợ, từ trước tới giờ anh luôn trầm ổn, anh biết bản thân nên làm gì không nên làm gì, không tùy hứng giống như người khác, điều đó khiến em cảm thấy chỉ có bản thân mình để ý mọi chuyện.”
Tử Du chưa từng nghĩ tới Điền Hủ Ninh cũng sẽ bất an, anh cảm thấy giữa hai người thì bản thân anh dễ dàng bị bỏ rơi hơn. Anh thở dài, vì bản thân không biết tâm tư của đối phương mà áy náy. “Xin lỗi, anh cảm thấy mình lớn tuổi hơn em nên anh muốn thể hiện bản thân trưởng thành.”
“Nhưng em càng muốn anh có thể làm nũng với em.” Chỉ cần nghĩ tới cũng cảm thấy cực kỳ đáng yêu.
“…” Tử Du lộ ra vẻ mặt đừng giỡn.
“Em nói thật đấy, anh nên quen dần với điều đó đi.”
Tử Du nháy mắt mấy cái, dưới ánh mắt ép buộc của Điền Hủ Ninh, anh mở miệng yêu cầu. “Anh, anh muốn ăn dâu tây..”
“Chỉ vậy thôi, không phải chứ?” Anh chàng hiện ra vẻ mặt không thể tin.
Tử Du lập tức nhận ra bản thân đưa ra yêu cầu quá đáng. “Đúng rồi, hiện giờ không phải mùa dâu tây..”
Anh còn chưa nói xong, đã bị người yêu bất đắc dĩ đánh gãy. “Em không có ý đó, ý em là yêu cầu của anh chỉ có như thế thôi sao, không cần sợ làm khó em, anh cứ nói đi.”
Tử Du nghĩ nghĩ, sau đó anh ngẩng đầu lên đầy mong chờ nhìn người yêu, trong vô thức anh liếm liếm môi. “Chỉ vậy thôi, anh không có yêu cầu gì hết…”
Người yêu giống như rất không vui, hắn cầm đĩa trái cây đứng lên, không nói một lời quay người ra ngoài.
Tử Du nằm trong chăn bất đắc dĩ nghĩ, điều anh mong muốn không phải yêu cầu của mình làm khó đối phương hay không, chỉ cần hắn có thể đồng ý là đủ rồi.
Nhưng người kia không biết điều đó.
Nửa giờ trôi qua, người yêu vẫn không quay lại, Tử Du sợ hắn thật sự tức giận, trong lòng có chút lo lắng.
Suy nghĩ một lúc anh vẫn thấy bản thân nên đi xin lỗi hắn, anh không muốn cả hai vừa làm hòa đã chiến tranh lành lần nữa, nhưng nếu như hắn tức giận bỏ ra ngoài rồi thì anh phải làm sao đây, Tử Du chán nản vì ngay cả việc đơn giản như làm nũng người yêu mà anh cũng không biết.
Giữa lúc Tử Du ủ rũ vì bản thân thì Điền Hủ Ninh trở về, trên tay hắn bưng đĩa dâu tây đã được rửa sạch mang vào.
“Dưới nhà chỉ bán vài loại quả theo mùa nên em chạy tới siêu thị mới thấy có dâu tây, dù không tươi lắm nhưng vẫn rất ngon.” Điền Hủ Ninh cười nói, từ trong đĩa hắn cầm một quả đưa tới bên môi anh.
Tử Du ngơ ngác mở miệng, quả dâu tây chua chua ngọt ngọt được anh nuốt xuống bụng. Sau đó Điền Hủ Ninh đưa một quả vào miệng hắn rồi dùng miệng đút cho anh, bốn cánh môi dính lấy nhau, nước dâu rơi xuống môi Tử Du bị Điền Hủ Ninh vươn lưỡi liếm sạch, hắn cười cười nói. “Có phải rất ngọt không?”
“Ừm…” Tử Du mím mím môi, trái tim không biết tại sao đập rất nhanh.
“Điền Hủ Ninh…” Đại khái là do anh cẳng thẳng đi.
“Hửm?” Điền Hủ Ninh nhìn anh.
Tử Du nắm chặt ga giường bên dưới, cố gắng giọng mình không run, anh nói. “Em có thể đừng cùng anh chia tay được không?”
Điền Hủ Ninh mở to hai mắt, hắn có chút nóng nảy đáp. “Từ trước tới giờ em chưa từng nghĩ muốn cùng anh chia tay, trước đó bởi vì em ghen nên mới làm như vậy, không phải em thật sự muốn cùng anh chia tay, em chỉ là…”
“Ừm, anh biết.” Tử Du gật gật rồi cúi đầu, không nhìn đối phương anh mới có dũng khí nói chuyện. “Anh muốn nói em có thể đừng chia tay anh được không, hai đứa ở cùng nhau mãi mãi.”
Trong phòng yên tĩnh đáng sợ. Tử Du giống như mất sức cúi đầu, anh cố gắng nhìn họa tiết trên tấm chăn.
“Anh nói mãi mãi là có ý gì?” Điền Hủ Ninh nghẹn giọng hỏi.
“Không có gì, em đừng coi là thật…” Tử Du nhỏ giọng đáp, đột nhiên mặt bị nâng lên, nhìn thẳng vào mắt đối phương.
“Không được.” Điền Hủ Ninh nói. “Em coi chuyện này là thật, anh không thể đổi ý.”
Dưới vẻ mặt kinh ngạc của Tử Du, Điền Hủ Ninh ôm vai anh.
Tử Du nghe thấy giọng hắn buồn buồn vang lên. “Đối với anh đây chỉ là vô tình nói ra, nhưng nó lại là..Đây là điều em vẫn luôn mơ ước.”
[text_hash] => 1fc73872
)