[Hoàn]Trùng Sinh Chi Tô Gia – c36+37: – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn]Trùng Sinh Chi Tô Gia - c36+37:

Array
(
[text] =>

Chương 36

“Giờ ta đã hiểu tại sao Trần Uyên đem ngươi giam cầm ngoài đảo, loại phần tử nguy hiểm lại vô tâm vô phế như ngươi thật khiến ta rất muốn bắt nhốt ngươi lại.”

Giấu ở một nơi an toàn, chỉ mình ta mới có thể đến đó.

Đêm đó, Tô Bạch sau một hồi tâm sự cùng Trần Dư, rời phòng, đóng cửa, vừa xoay người liền nhìn thấy một pho tượng điêu khắc tuấn mỹ cao to đứng bên ngoài.

“Hắn ngủ rồi?”

“Ân.” Sau khi uống một ly sữa pha thuốc ngủ.

“Trần Thiên Hà đã chết.” Không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.

Tuy rằng Tô Bạch vẫn như buổi sáng ra ngoài, trấn định tự tại trở về, bất quá Trần Dư bên cạnh có chút thất thần hiển nhiên đã bán đứng Tô Gia.

Đột nhiên đi plaza mua sắm, cố ý mang theo Trần Dư, bên người không một vệ sĩ, nếu không phải quá ngu ngốc quá ngông cuồng, thì chính là một cái bẫy dụ người nhảy xuống, Trần Thiên Hà bị tình hình nguy cấp bức tới bờ vực đã sớm không bận tâm có phải là cạm bẫy hay không liền lập tức manh động, huống chi một “Tô Mặc” và một Trần Dư nhìn bề ngoài căn bản chẳng có lực sát thương gì.

Nào biết trên thế giới này một trong những nhân vật nguy hiểm nhất là vị Tô lão sư thoạt nhìn thập phần ôn hòa kia.

Bởi vì người người đều biết Tô Bạch Tô Gia không dễ đối phó, như một thanh bảo đao chói lọi khiến kẻ khác tự động nhượng bộ lui binh, nhưng nếu bên ngoài thanh đao đó khoác một lớp vỏ bình thường không bắt mắt, một khi ngộ nhận thứ bên trong vỏ đao sẽ không đả thương người thì chỉ còn nước bị xẻo thịt một cách tàn nhẫn.

“Hắn chết do tranh đấu nội bộ gia tộc, hai ngày sau bảo Trần Tam đưa Trần Dư lên ngôi.” Vị gia kia xem như trực tiếp thừa nhận, tiện thể hạ một mệnh lệnh.

“Nhanh vậy sao?” Cái chết của Trần Thiên Hà nằm trong dự kiến của Đường Kiêu, chính tai xác nhận sự thật cũng không làm hắn kinh ngạc là mấy, bất quá Tô Bạch rốt cuộc tích trữ bao nhiêu lực lượng, không nói không rằng liền giải quyết Trần Thiên Hà còn dâng hiến cho Trần gia một trận nội chiến.

“Với T không gì không làm được mà nói, đây chỉ là việc cỏn con.” Tô Gia hào phóng tặng một nụ cười xinh đẹp.

“Vì câu này của ngươi, tuyệt đối sẽ hoàn thành.” Bắt đầu từ khi nào, T mỗi lần ra quyết định luôn suy tính kỹ càng lại vì một câu nói của một nam nhân liền nhiệt huyết sôi trào, loại tâm lý như con đực trong thế giới động vật vì chiếm được ưu ái của con cái mà khoe khoang bộ lông sặc sỡ, triển lãm năng lực của mình là sao thế này?

Bắt đầu từ ngày đầu tiên tiếp xúc Tô Bạch, Đường Kiêu phát hiện mình càng lúc càng si mê nam nhân này, Ngọc Diện Diêm La trên người có quá nhiều sắc thái, thông minh, kiêu ngạo, giảo hoạt, âm ngoan, tàn nhẫn, đôi khi lại hơi ngốc nghếch…… Mỗi lần hắn bóc ra một lớp tính cách của đối phương đều phát hiện đằng sau còn có một lớp khác khiến hắn càng hiếu kỳ mà mê luyến hơn nữa.

Sự cố chấp muốn có được nam nhân này cứ bành trướng từng ngày lan tràn từng ngày, cho dù phải trả giá đắt cũng muốn có được Tô Bạch.

“Sáng mai gặp lại.” Phất tay, Tô Gia chuẩn bị đi ngủ.

Đường Kiêu vội đuổi theo, bắt lấy cánh tay nam nhân, thanh âm trầm thấp: “Tô Bạch, ngươi kỳ thực có thể tín nhiệm ta hơn nữa.”

“Đường Kiêu, ngươi không cảm thấy yêu cầu của ngươi đã quá đà?” Nam nhân quay đầu nghênh đón ánh mắt bức người từ Đường Kiêu bắn thẳng đến, đôi môi mỏng mím lại, cười lạnh nói, “Đừng tưởng rằng chúng ta từng có chút quan hệ thân mật thì ngươi ôm mưu đồ quản chế ta, cho dù không có ngươi trợ lực ta vẫn có thể lấy lại mọi thứ ta muốn, đừng tự xem trọng mình quá mức, cũng đừng nuôi mộng khiêu chiến giới hạn của ta.”

Đáy mắt ngưng tụ âm trầm, Đường Kiêu nắm chặt cánh tay Tô Bạch không buông, trong nghiêm túc mang theo vài phần tức giận hiếm khi bộc phát: “Vậy ta cũng đem những lời này trả lại cho ngươi, Tô Gia, ta chưa bao giờ tự xem trọng mình quá mức, cũng không cảm thấy mình không gì không làm được, tương tự, ngươi cũng là người, một người có thể bị thương bị sai lầm thậm chí bị giết chết, ngươi sống lại một lần không có nghĩa lần sau chết đi còn có thể sống lại nữa!”

“Ngươi -”

Không cho đối phương bất cứ cơ hội phản bác nào, Đường Kiêu tiếp tục lạnh lùng công kích: “Có ai nói thế này với ngươi chưa? Ngươi đích thực là một kẻ ngang bướng cuồng vọng đến cực điểm, nếu ngươi đã xem ta là người hợp tác của ngươi, vậy phiền ngươi mỗi khi thực thi kế hoạch thì báo trước với ta một tiếng! Bị phản bội một lần thôi mà, có cần vì đó mà không chịu tin tưởng bất cứ người nào nữa không?”

“Ngươi ăn phải thuốc súng?” Thản nhiên liếc Đường Kiêu một cái.

“Ngươi biết không, hôm nay lúc đám người của Trần Thiên Hà bắt các ngươi đi đã bị người của Trần Uyên nhìn thấy, một khi Trần Uyên phát giác kế hoạch của ngươi, ngươi nghĩ tên điên đó sẽ vì e ngại Diệp Tử Ngọ hoặc ta mà không động tới ngươi?” Đường Kiêu có đôi lúc thật sự rất muốn hung hăng cắn một cái lên mặt Tô Bạch.

“Vậy phải cám ơn ngươi đã giúp ta giải quyết rắc rối.” Nhẹ nhàng mỉm cười, vỗ vỗ tấm lưng rắn chắc của Đường Kiêu, ánh mắt đối phương đột nhiên tối đi vài phần, Tô Bạch thình lình bị Đường Kiêu hung hăng ôm lấy, ngực chạm ngực, mang đến chấn động mạnh trong tim.

Gắt gao giữ chặt thân thể phát ra độ ấm trong lòng, Đường Kiêu trầm giọng thở dài: “Giờ ta đã hiểu tại sao Trần Uyên đem ngươi giam cầm ngoài đảo, loại phần tử nguy hiểm lại vô tâm vô phế như ngươi thật khiến ta rất muốn bắt nhốt ngươi lại.”

Giấu ở một nơi an toàn, chỉ mình ta mới có thể đến đó.

“Đừng hờn dỗi như con nít, bên cạnh Trần Uyên cũng có người của ta, ta làm việc không đến nỗi bất cẩn như thế.” Nói thì nói vậy thôi, Đường Kiêu hỗ trợ vẫn làm những mối nguy hiểm xung quanh y giảm thiểu tới mức thấp nhất.

Đối mặt nam nhân tinh hãn anh tuấn mang thế công mãnh liệt này, bản thân Tô Bạch cũng hiểu được y có chút kháng cự đối phương, y trước giờ chưa từng gặp qua nam nhân nào như Đường Kiêu, lời thổ lộ cùng nhiệt tình của đối phương, còn có ánh mắt khi hắn nhìn chăm chú, đều khiến y cảm thấy từng trận bất an, mạch đập biến loạn, nhịp tim cũng tăng tốc.

Điều này với Tô Gia xưa nay quen lãnh tình lãnh cảm mà nói, giống như phòng không cảnh báo ầm ầm rung chuyển, y chỉ muốn duy trì quan hệ hợp tác, khổ nỗi đối phương hết lần này đến lần khác ý đồ vượt qua ranh giới hợp tác xâm nhập nội tâm y, Tô Bạch không thể không thừa nhận, y có chút hoảng, nên mới dẫn tới đôi khi cố ý né tránh Đường Kiêu.

Lý trí mách bảo, xa lánh một đồng mưu hợp tác là không đúng, nhưng rồi lý trí lại nói với y, Đường Kiêu sẽ nhiễu loạn nguyên tắc của y.

“Ngươi luôn viện đủ cớ như thế.” Đường Kiêu thở dài, hắn chỉ giận đối phương không ngừng trốn tránh, không thôi giấu diếm, Tô Bạch như một tòa pháo đài bất khả xâm phạm, mặc cho hắn đâm đầu đến máu chảy đầm đìa cũng không chịu hé ra một khe cửa.

“Tại ngươi làm ta trở nên có chút mất lý trí.” Hiếm khi thẳng thắn.

Một câu của Tô Bạch khiến Đường Kiêu thụ sủng nhược kinh, cái người vô tâm vô phế này vừa nói gì vậy, mình làm hắn mất lý trí? Chờ Đường Kiêu hồi vị đủ câu này, nam nhân đã bỏ đi từ lâu.

Khoanh tay trước ngực, Đường Kiêu tủm tỉm cười một mình.

“Ta kháo ta kháo ta kháo! Đường lão đại anh làm ơn dứt khoát chọc mù mắt em luôn đi, thật con mẹ nó buồn nôn, thật con mẹ nó sến súa, anh bây giờ y hệt một hoàng mao tiểu tử trung học rơi vào bể tình… Không, người vừa mới trưng vẻ mặt cười ngố đó nhất định không phải T mà em quen biết, thế giới này điên rồi!” Khoác áo ngủ họa tiết da báo, nửa đêm ngủ không được đi uống rượu, Đường Tạp đội mái tóc ổ quạ bi thống thét gào.

Đường Kiêu bẻ bẻ tay, khớp xương từng đợt “rắc rắc” giòn giã: “Chúng ta đã lâu không tỷ thí.”

Đường Tạp lập tức bịt miệng, thanh âm đục đục từ kẽ tay len lỏi ra ngoài: “Em đang mộng du, em không nhìn thấy gì cả, em biến đây.” Xoay lưng liền chuồn, đùa à, lần trước tỷ thí với Đường Kiêu vài chiêu thiếu chút nữa hại hắn hủy dung.

Một phát túm vai Đường Tạp, Đường lão đại trực tiếp lôi hắn vào phòng mình.

Trở tay khóa cửa, Đường Kiêu bắt đầu cởi đồ.

“Anh muốn làm gì? Tuy rằng anh là anh họ của em, còn là cấp trên của em, nhưng dục cầu bất mãn cũng không nên tìm em, em không hứng thú với loạn luân, càng không hứng thú với giống đực!” Lập tức hai tay ôm ngực tạo dáng ‘liệt phu’: “Em chỉ yêu cỡ ngực E!”

Đường Kiêu trực tiếp phớt lờ Đường Tạp, ném áo khoác sang một bên ngồi xuống sô pha.

“Sự tình thế nào rồi?”

“Simon hành tung khó dò, tìm không ra.” Uể oải ngã xuống sô pha.

“Không phải hỏi cậu chuyện này.” Đường lão đại trừng mắt nhìn gã biểu đệ đang lim dim, “Ta có bảo cậu tìm Simon sao?”

“Xong rồi xong rồi, tổng bộ đã tung tin anh nhận nhiệm vụ của Tô Bạch sinh tiền, bất quá lão đại, anh thật sự từng tiếp nhận nhiệm vụ của vị Ngọc Diện Diêm La đó?” Đường Tạp lập tức lên tinh thần, hai mắt sáng rực, bên trong hừng hực lửa bát quái.

“Từng nhận.” Hiện giờ Tô Mặc cũng coi là Tô Bạch.

“Rốt cuộc là nhiệm vụ gì thế?” Thuận miệng hỏi ra, nói xong mới phát giác mình đã phạm vào điều tối kị của tổ chức, vội che miệng lắc đầu, “Coi như em chưa hỏi!”

Trong mắt lóe lên một tia tà ác, Đường Kiêu nhếch mép cười gian: “Nhiệm vụ này cậu cũng có phần, nói cho cậu biết cũng không sao.”

“Nhiệm vụ do anh đích thân nhận, còn liên quan đến Tô Gia, nghe thế nào cũng quá mức kích thích, lão đại, em vẫn rúc ở Hong Kong bảo vệ lãnh thổ đông nam cho anh thì hay hơn, loại nhiệm vụ đẳng cấp tầm cỡ này giao người khác đi!” Đứng lên chuẩn bị đánh bài chuồn.

“Đây là mệnh lệnh.”

Tốt lắm, lấy chức đè người, Đường Tạp bí xị rụt lại.

“Nhiệm vụ lần này thành công, tiền thưởng cuối năm gấp bội kèm thêm được nghỉ hưởng lương, các loại trợ cấp cũng không thiếu phần cậu.”

Đồng chí Tạp lập tức vỗ ngực tạo dáng liệt sĩ: “Lão đại, có nhiệm vụ gì cứ việc giao cho em, Đường Tạp có đầu rơi máu chảy cũng nhất định toàn lực hoàn thành sứ mệnh tổ chức phó thác, quyết không làm mất mặt tổ chức.”

“Nửa tháng sau chúng ta rời Hong Kong đi London, nhiệm vụ là, toàn lực bảo vệ sự an toàn cho Tô Mặc, người nối nghiệp do Tô Bạch chỉ định, giúp Tô Mặc tiếp nhận vị trí của Tô Bạch.”

Đường Tạp kích động nhảy dựng lên: “Lão đại, này còn không phải đối nghịch với Trần Uyên?!” Tên đó khét tiếng điên ở châu Âu đấy nhé!

“Không muốn nhận? Cậu có thể từ chối nhiệm vụ.” Hai chân bắt chéo, ung dung nhìn biểu đệ.

“Nhiệm vụ ngon như vậy, cả đời cũng không gặp được mấy lần, em nhận! Bảo đảm hiệp trợ tổ chức hoàn thành nhiệm vụ!” Giơ tay phải sắt son thề thốt, trong lòng thầm nói, không chừng còn có cơ hội gặp được Simon.

Ngày hôm sau, tin tức Trần Thiên Hà tử vong nhanh chóng lan đến Trần gia, Trần gia một mảnh hỗn loạn nghi kỵ lẫn nhau. Họa vô đơn chí, buổi chiều lại truyền tin xấu đầu nậu bị Trần Uyên đoạt mất, lão Trần chịu không nổi cú sốc ngã bệnh nằm liệt giường, Trần Tam đứng ra chủ trì cục diện, còn đề cử Trần Dư lên ngôi, Trần Dư quay lại Trần gia.

Tống Sở Vân đến Trần gia đòi người, Trần gia không chịu trả, Tống gia hòa Trần gia triệt để xung đột, Tống Sở Vân tuyên bố chắc nịch sẽ báo thù Trần gia và Đường Kiêu nói không giữ lời.

Đường Kiêu trở thành đối tác lớn nhất của Trần gia trước mắt, giới thiệu cho Trần gia vài nguồn hàng buôn lậu mới, lại nắm giữ con đường ở nội địa do Tống gia lúc trước trải sẵn cho Trần gia.

—oOo—

Chương 37

Liên tục hơn nửa tháng trời trong nắng đẹp rốt cục chấm dứt vào hôm nay, phía tây bắc đột nhiên nổi lên một trận gió mạnh thổi đến một đám mây đen thật dày, vô số giọt mưa to bằng hạt đậu trút xuống xối xả, trong không khí lành lạnh nồng nồng mùi hơi đất.

Trên một con đường thẳng tắp từng chiếc từng chiếc ô tô đen xếp thành đội ngũ long trọng, chiếc sau nối đuôi chiếc trước tốc độ đều đều, mưa rơi trên đỉnh xe bắn ngược lên không trung, bánh xe lăn qua vũng nước đọng ven đường làm văng tung tóe một mảnh bọt nước. Thỉnh thoảng lại có người đi bộ bên lề che ô hiếu kỳ nhìn một cái, có lẽ về đến nhà họ sẽ sôi nổi tám với người thân về cuộc hạnh ngộ xã hội đen trên đường, rồi đoán mò hai ngày nữa báo chí sẽ có ký giả nào đó đào ra được tin tức gì đó.

Trong xe và ngoài xe, là hai thế giới.

“Trần Dư có được không? Ta tưởng ngươi chỉ muốn tìm một con rối.” Trong xe, nam nhân hút một hơi xì gà chậm rãi phà ra một làn khói.

“Hiếm khi có người chịu thật lòng đối đãi ta, Tiểu Ngư không phải kẻ tâm tính phức tạp, hắn thậm chí có chút ngây ngô, người khác tốt với hắn hắn sẽ ghi nhớ cả đời, người như vậy không thích hợp làm con rối, đại tài tiểu dụng quá lãng phí, huống chi nếu hắn thông minh, còn là tử huyệt của Tống Sở Vân.”

Tô Bạch là một người yêu quý sinh mệnh, bằng không lúc còn cầm quyền Tô gia đã không thiết lập chín mươi chín tài khoản khẩn cấp trải rộng khắp toàn cầu, cùng với âm thầm phân tán thế lực ở các nơi. Trong suốt một năm Tô Bạch bị Trần Uyên giam lỏng trên đảo, có một vài tài khoản và thế lực bị quét đi, nhưng chỗ lợi của số lượng lớn chính là không dễ bị một lưới bắt trọn.

Tống gia vừa vặn nằm trong phạm vi thế lực y vun bồi.

Hai hôm trước, Tô Bạch đã có cuộc gặp ngầm với Tống Sở Vân, lần đầu tiên chính thức tiếp xúc.

“Đây là di chúc có chữ ký của Tô Gia sinh tiền, toàn bộ tài sản của Tô gia sẽ do Tô Mặc tôi thừa kế.” Tô Gia vừa giáp mặt Tống Sở Vân liền đưa bản sao di chúc cho đối phương.

Ngày tháng có thể sửa, còn chữ kí thì bất luận đối phương giám định thế nào cũng không thể là giả được, tự mình ký di chúc cho mình, cảm giác kỳ thực rất không tồi. (lại tự kỷ =))))

“Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa nghe qua chuyện này.” Tống Sở Vân cau mày, hắn tự nhiên đã điều tra về Tô Mặc, theo như hắn biết, Tô Mặc và Tô Bạch chỉ tiếp xúc một lần duy nhất, hơn nữa đã là chuyện của nhiều năm trước, chỉ gặp Tô Mặc một lần Tô Gia lại đem hết tài sản cho Tô Mặc? Mà Tô Gia làm sao biết mình sẽ chết?

Nhưng di chúc thoạt nhìn tuyệt không có điểm gì giả tạo, một giáo sư đại học bình thường cũng không tài nào đột nhiên từ “yếu đuối” như trong tư liệu biến thành một tồn tại khí thế cường hãn như lúc này, nếu tờ di chúc là thật, vậy chỉ có thể chứng tỏ Tô Mặc trước kia đều là ngụy trang.

Mập mạp, nhảy xuống biển tự sát…… Những chuyện này cũng giả được sao?

“Cấp bậc của anh vẫn chưa đủ tư cách biết chuyện này, giờ thì vui lòng cho tôi một câu trả lời thuyết phục.”

Tống Sở Vân cũng không đắn đo quá lâu, hắn trả bản sao di chúc cho Tô Bạch: “Tôi rất lấy làm lạ, là đối thủ của Trần Uyên, sao anh lại nhường đối phương tiếp nhận mối mang của Trần gia? Bất quá có thể trong thời gian không đến một tháng đã làm Trần gia sụp đổ tan rã, thủ đoạn của anh xác thực đủ để tôi tín nhiệm anh.”

Này coi như một đáp án thuyết phục.

Tô Gia trước khi đi còn tặng Tống Sở Vân một món quà, là một túi tư liệu dày cộm, bên trong chứa một ít ảnh chụp phim ảnh và thẻ nhớ.

“Tiểu Ngư là một đứa trẻ đáng mến, đừng phụ cậu ấy.”

Đúng như y từng nói, muốn được lòng một người không có phương thức nào tốt hơn là hiểu lòng người đó, bất quá trước khi hiểu lòng cũng phải đe dọa một phen.

……

……

Từng chiếc từng chiếc xe chậm rãi dừng lại ngoài tòa nhà của Trần gia, những chiếc ô đen rộng lớn được bung lên che mưa không ngừng trút xuống, Đường Kiêu từ tay vệ sĩ nhận ô vòng sang bên kia xe kéo cửa, Tô Gia từ trong xe bước xuống, thấy nam nhân phục vụ chu đáo, bèn ghé miệng vào tai Đường Kiêu: “Hôm nay Trần Uyên cũng tới, ngươi coi chừng hắn nổ súng giết ngươi.”

“Nếu ngay cả bản thân ta cũng không bảo vệ được, lấy đâu ra tư cách đứng bên cạnh ngươi?” Một tay thân mật ôm eo Tô Gia, Đường Kiêu cố tình kéo gần khoảng cách giữa hai người, rõ ràng lộ ra một cỗ ý vị không cho cự tuyệt.

Tô Gia chỉ mỉm cười, cũng không đẩy nam nhân đang che ô cho y.

Không biết có phải dân xã hội đen đều thích mang kính đen hay không, trời mưa tầm tã mà người nào người nấy đều kính đen lãnh khốc, trong ngoài Trần gia ngoại trừ màu trắng tang lễ cũng chỉ bao trùm một mảnh đen tối trầm trọng.

Hôm nay là ngày hạ táng trưởng tử Trần gia Trần Thiên Hà, người đến ngoài hắc đạo Hong Kong còn có vài người ở bạch đạo, vào những thời điểm này, cho dù bình thường mọi người là kẻ thù gặp mặt liền chém giết, hôm nay cũng phải an an phận phận nhìn nhau gật đầu, hắc đạo cũng có quy củ của hắc đạo, không ai ngu đến mức gây sự trong đám tang người khác, quá mất mặt, cũng thập phần khiến người khinh rẻ.

Tô Gia đôi khi đem hết thảy những điều này quy về một chữ – Giả.

Bang phái gia tộc càng máu mặt đến có thanh có sắc thì càng giả đến lợi hại, giả bằng cấp, giả phẩm vị, giả sang quý, giả khác người, thậm chí còn giả quân tử. Nhưng mình càng giả, người khác càng cảm thấy mình lợi hại, tỷ như ba mươi tuổi Tô Bạch mặc Âu phục, bốn mươi tuổi Tô Bạch lại mặc đại trường sam thời Tôn Trung Sơn, sinh hoạt thường ngày chú trọng từng chi tiết. Giả đến một cảnh giới nhất định, giả ra phẩm vị và cảm giác thần bí, người khác liền tôn kẻ đó lên ngôi thần.

Đường Kiêu ở ngoài Trần gia gặp được Trần Tam, Trần Tam một thân đồ tang thấy Đường Kiêu liền tươi cười chào đón, nào có nửa phần bi thương, mà hôm nay người đến dự tang lễ này có mấy ai mang tâm trạng bi thống? Thậm chí ngay cả nhân vật chính của tang lễ hôm nay cũng không phải Trần Thiên Hà quá cố kia.

Chẳng qua lại là một hồi xã giao trầm mặc, một phen tụ hội ấp ủ mưu đồ.

Trần gia đột nhiên mạc danh kỳ diệu mất trưởng tử, một Đường Kiêu giàu nứt đố đổ vách nhúng tay vào Trần gia, Tô gia xưa nay hùng bá châu Âu cũng do Trần Uyên đoạt mất nguồn hàng vốn của Trần gia, gió cuốn mưa giông trước cơn bão, bất luận là hắc đạo hay bạch đạo ở xứ cảng thơm đều muốn làm rõ tại sao những người này đồng loạt nhắm vào Trần gia, hoặc có lẽ Trần gia chỉ là một khởi đầu.

Hoạt động cơ mặt cười xã giao, Tô Gia cất bước đi trên bậc thang vào linh đường, lúc này trong nhà đã có không ít người, đoàn người Tô Bạch vừa tiến vào liền thu hút sự chú ý của số đông.

Có biệt danh “Ngọc diện Diêm La”, Tô Gia ngoài tâm địa và thủ đoạn của ‘diêm la’, tự nhiên còn có một khuôn ‘ngọc diện’, Tô Mặc và Tô Bạch thời trẻ không bảy phần thì cũng có bốn phần tương tự, chỉ là so với Tô Bạch, Tô Mặc kém một ít lệ khí, hơn vài phần điềm đạm, lúc này một thân hắc y càng tôn thêm vẻ trầm ổn mà thanh thoát, rất có phong phạm mỹ nam cổ điển.

Đường Kiêu càng khỏi phải nói, người không biết còn tưởng là một trong năm trăm chủ tịch CEO hàng đầu thế giới tới tham gia hội nghị, hàng vệ sĩ theo sau Đường Kiêu ai nấy đều lịch sự sạch sẽ.

Đoàn người họ đi chung như vậy không giống xã hội đen, mà giống hoàng thân quý tộc sống trong đèn hoa rượu hiếm. Tô Gia quét mắt thấy không quen mấy ai, y cùng Đường Kiêu được Trần Tam dẫn đường một chút rồi tự động tách riêng, Trần Dư đang đứng một mình ở vị trí người nhà.

“Một lạy, hai lạy, ba lạy.”

Tô Gia cúi người, trong lòng thầm nói, Trần Thiên Hà ngươi được ba lạy này của ta coi như chết không oan ức.

“Gia quyến đáp lễ.” Chủ trì lễ truy điệu thanh tuyến có nhịp có vần, sinh động đem tang lễ hò ra vài phần giai điệu kinh kịch.

Trần Dư mặc áo tang hướng về Tô Bạch, một phen rập người chín mươi độ chuẩn hết chỗ chê, trên linh đài bên cạnh đặt ảnh trắng đen của Trần Thiên Hà, lão Trần đột nhiên trúng gió nói không được ngồi xe lăn trừng cặp mắt hổ đục ngầu nhìn Trần Dư, xem đi, lão hổ thất thế ngay cả con chó rớt xuống nước cũng không bằng.

Tô Gia tiến lên nắm tay Trần Dư, dán vào tai đối phương thì thầm: “Họ Tống có giải thích rõ ràng với cậu chưa?” Làm lão đại cũng mệt, đến đời sống tình cảm của thuộc hạ cũng phải chiếu cố nhiều hơn, hiếm khi cùng một lúc thu được hai người, nếu bởi vì mâu thuẫn nào đó mà trở mặt thì kẻ chịu khổ không chỉ có hai người kia.

Tiểu Ngư Nhi thoáng đỏ mặt, nhỏ như muỗi lên tiếng: “Giải thích rồi.”

“Vậy thì tốt.” Nhẹ nhàng vỗ vai Trần Dư, Tô Bạch liếc nhìn lão Trần trúng gió ngồi xe lăn ở đằng sau.

Tô Gia lướt qua Trần Dư đi tới chỗ ông ta, trong mắt người ngoài xem ra y chỉ là thương hại cho vị Trần lão gia tử ngày xưa oai phong một cõi, có lẽ nói vài câu an ủi đối phương.

“Ta luôn rất thiện tâm với người già, không nỡ để ông chết không nhắm mắt như con trai ông, người giết con trai ông là ta, nhân tiện nhắc nhở, cẩn thận người chung gối, mỹ nhân tuy khả ái, nhưng mỹ nhân hạ độc ông thì không khả ái nữa. Kiếp sau đầu thai, nhớ đối xử cha mẹ mình tốt một chút, đối xử con cái mình tốt một chút.”

Tô Bạch thẳng lưng đứng lên, lão Trần trừng đôi mắt đục ngầu gắt gao nhìn y, ánh mắt quả thực như muốn xé xác Tô Gia, nhưng một lão già toàn thân tê liệt ngay cả nói cũng nói không ra thì làm được gì?

“Tô Gia, ngươi đúng là ác thú vị, hư quá đi.” Đường Kiêu chứng kiến toàn bộ quá trình, ghé bên tai nam nhân phà ra hơi thở ấm áp.

“Giờ mới biết ta hư hỏng ta ác thú vị có phải đã quá muộn rồi không?”

“Ta lại thích ngươi như vậy.” Dáng vẻ ngạo nghễ lúc chơi xấu kia như móng vuốt mèo gãi vào tim Đường Kiêu, khiến hắn hận không thể đem con mèo đang vểnh đuôi trước mặt kéo vào lòng hung hăng yêu thương một phen.

Liếc xéo Đường Kiêu, Tô Gia vốn thích nghe lời ngon tiếng ngọt không chút keo kiệt ban cho hắn một nụ cười mê người.

Linh đường đột nhiên một trận huyên náo, một đội hắc y nhân nhịp bước chỉnh tề tiến vào, đi một mình đã nổi gió, đi một hàng nhất trí như vậy có thể mang tới một cơn bão. Nếu nói đoàn người Đường Kiêu là kiểu quý tộc đĩnh đạc không khoa trương, thì hiện tại đoàn người Trần Uyên là tác phong hắc đạo chân chính, bầu không khí bỗng nhiên một mảnh hoang liêu, quan chúng đều bị mê hoặc không lên tiếng.

Hiện trường yên tĩnh, thần kinh bị kéo căng.

Không hổ là hảo đồ đệ do chính tay ta đào tạo, không hổ là thành viên của Tô gia ta, ngay cả lên đài cũng cuốn hút mọi người. Tô Gia phát giác lòng mình càng ngày càng cởi mở, tầm mắt y dừng lại vài giây ngắn ngủi trên người Trần Uyên rồi nhanh chóng dời tới thanh niên ngoại quốc theo sau Trần Uyên nửa bước, khóe miệng kín đáo câu lên một tia cười lạnh.

“Ta đột nhiên muốn giết người.” Tô Gia thì thầm bên tai Đường Kiêu, trên mặt thủy chung vẫn duy trì ý cười nhàn nhạt nhu hòa thậm chí có thể nói là thân thiện.

Đường Kiêu trầm mặc ôm eo nam nhân, lực đạo không nhỏ.

[text_hash] => b8b2bfcf
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.