Array
(
[text] =>
Tác giả: Bòn
Beta: Ying9791 (Na)
..//..
Tư tế Yibo đưa mắt nhìn Tiêu Chiến. Hắn lại thấy sợ, lập tức rụt lại sau lưng Vương tử, để lộ ra đôi mắt mở to dè chừng.
Đôi mắt ấy có sự ngây thơ trong sáng, còn có sự thiện lương. Thật giống ánh mắt của Tiểu Tán. Hai người bọn họ vốn chỉ là người phàm nhỏ bé, lại làm được điều 2000 năm qua không ai làm được, kể cả chính bản thân ngài.
Tư tế Yibo trìu mến nhìn Tiểu Tán, chất giọng vô thức mềm hơn:
– Cùng nhau rời khỏi trần gian. Cùng nhau tan biến.
Họ không bao giờ có thể đến Duat được nữa. Con đường duy nhất chính là “thật sự chết”. Nhưng điều hạnh phúc nhất chính là họ được làm điều đó cùng nhau.
Tiểu Tán ngẩng đầu nhìn Tư tế Yibo, híp đôi mắt xinh đẹp vẽ ra nụ cười. Gặp lại được Tư tế Yibo với cậu đã quá đủ rồi, cậu sẽ nghe theo mọi quyết định của Tư tế.
Vương Nhất Bác thắc mắc:
– Ngài dốc sức viết Tử thư để chỉ dẫn cho Tiểu Tán về Duat, hơn nữa còn dùng Oubestet mở đường cho Tiểu Tán tìm thấy Tử thư ở Kim tự tháp Djoser. Vậy sao ngài còn chờ đợi? Nếu Tiểu Tán chấp nhận đến Duat thì sao? Khi đó người mà ngài đợi sẽ không bao giờ quay trở về.
Tư tế Yibo thản nhiên đáp:
– Ta mở đường cho Tiểu Tán về Duat, là vì cậu ấy có quyền được lựa chọn. Giữa Duat và tan biến, chắc chắn ai cũng muốn đến thiên đường. Nhưng mà, ta biết lựa chọn của cậu ấy sẽ là: cùng đi với ta.
Nói xong, ngài cúi xuống nhìn Tiểu Tán và hỏi:
– Đúng không?
Tiểu Tán ra sức gật đầu. Cậu đã hiểu tấm lòng của Tư tế, đã nhìn thấy ngài vì cậu mà trả giá những gì. Cậu biết kết cục vì không nghe lời ngài, không tin ngài là như thế nào. Cho nên với Tiểu Tán hiện giờ, lời của Tư tế luôn đúng, cậu sẽ mãi mãi nghe theo ngài.
Thì ra, Tư tế Yibo đã lường trước tất cả mọi chuyện, kể cả con đường mà Tiểu Tán sẽ đi. Ngài không thể tự tiến vào Kim tự tháp giam cầm, vì thế cần một người có trái tim thuần khiết không bị Tội hồn tác động tiến vào Kim tự tháp mang hài cốt của Tiểu Tán ra ngoài.
Mà muốn làm được điều đó, cần phải tách bạch được Tiểu Tán và Tội hồn. Cho nên ngài mới viết Tử thư. Đương nhiên là nếu Tiểu Tán chọn về Duat, Tư tế Yibo vẫn mừng cho cậu, vì cậu đã được đến thiên đàng, sống cuộc đời hạnh phúc vĩnh hằng. Nhưng Tư tế biết Tiểu Tán sẽ không lựa chọn như thế, vì vậy, sức mạnh của Tử thư sẽ giải thoát Tội hồn.
Tư tế Yibo tính toán mọi chuyện thật chu toàn, nhưng lại không ngờ đến một chuyện: Tiểu Tán hiểu lầm hôn sự của ngài với Công chúa.
Tình yêu của Tiểu Tán dành cho Tư tế nhiều hơn ngài nghĩ, nỗi oán hận không cam lòng lớn đến mức hoàn toàn bị Tội hồn khống chế. Vì thế, Tiểu Tán cứ ở mãi trong Kim tự tháp không chịu theo Oubestet đi tìm Tử thư. Suốt 2000 năm, các thế hệ sau của Gyasi mang theo sức mạnh Tư tế để lại vẫn không thể chống lại được sự thôi miên của Tội hồn, Tiểu Tán cũng bị Tội hồn đồng hóa đến điên dại. Nếu không có Vương Nhất Bác với tình cảm đơn thuần, cùng một Tiêu Chiến thông minh điềm tĩnh, thì có lẽ, bi kịch này sẽ còn kéo dài đến hàng ngàn năm sau.
Công lao của Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến là không thể chối cãi, dù rằng họ chỉ đang trả lại cho Tư tế những gì Thủy tổ nợ ngài. Vì vậy, Tư tế nói với Vương Nhất Bác:
– Khi ta rời đi, mọi quyền năng cũng theo ta biến mất. Nhưng, nếu Tiểu Tán để lại cho cậu bạn của ngươi một tàn hồn, ta cũng sẽ giữ lại cho ngươi tất cả quyền năng ngươi tu luyện được. Đó là những quyền năng cuối cùng của thần Isis còn lại trên cõi trần này.
Tiêu Chiến vẫn núp sau Vương Nhất Bác, lí nhí tố cáo: “Tàn hồn của Tiểu Tán ngài đòi lại rồi còn gì”.
Nhưng việc Vương Nhất Bác vẫn còn quyền năng khiến Tiêu Chiến rất phấn khởi. Ít nhất khi bị ốm hắn không phải nhập viện, mọi vết thương cũng sẽ lành nhanh chóng.
Tư tế Yibo không còn gì để nói với bọn họ nữa, mối quan hệ của ngài và họ Vương dẫu sao cũng chỉ là cuộc trao đổi nợ vay. Ngài đã sống quá lâu rồi, tìm được Tiểu Tán là tâm nguyện cuối cùng của ngài.
Tư tế hạ mắt nhìn Tiểu Tán, Tiểu Tán cũng ngước mắt nhìn ngài, giữa họ chẳng cần phải nói gì thêm nữa, thấu hiểu lòng nhau chính là lời bày tỏ yêu thương âm thầm ngọt ngào nhất.
Những vầng sáng như sợi tơ nhỏ dần dần lan ra từ linh hồn của bọn họ. Từ nơi Tư tế là mạnh mẽ nhất, bao bọc xung quanh Tiểu Tán và Oubestet. Tia sáng như những mũi tên lấp lánh, xuyên thủng không gian, tạo nên cảnh tượng sáng rực tráng lệ trong hầm băng lạnh lẽo.
Ánh sáng từ Tư tế như mũi tên sắc nhọn, nhưng khi giao hòa với ánh sáng nhẹ nhàng của Tiểu Tán lại trở nên ấm áp, dịu dàng. Vô số luồng năng lượng xoáy tròn xung quanh cả ba, như đang nhảy múa trong niềm vui, không ngừng biến đổi hình dạng. Những tia chớp lóe lên sáng rực, vòng năng lượng xoay tròn, chiếu rọi khắp mọi ngóc ngách, khiến cảnh tượng trước mắt trở nên hùng vĩ và choáng ngợp, đầy ma mị và kỳ ảo.
Tiêu Chiến bị lốc xoáy cuốn đến đứng không vững, Vương Nhất Bác liền kéo hắn vào góc, che chắn phía trước. Trong không gian băng giá rực sáng, Tư tế ôm lấy Tiểu Tán bay lên cao, linh hồn từ từ tan đi trong bóng tối. Đường viền sáng mờ dần, như thể họ đang trở về với cát bụi. Sự tĩnh lặng từ từ bao trùm xuống, cuốn cả ba vào bóng đêm, để họ cùng đến một nơi không có không gian, không có thời gian, nơi chỉ tồn tại sự vô hạn.
Những tia sáng lập lòe từ từ yếu dần, tia chớp cuối cùng tắt lụi, sự tĩnh lặng vô định bao phủ xung quanh. Không có gió hay âm thanh, chỉ có bóng tối vô tận và cảm giác lạnh lẽo thấu xương vốn có của hầm băng.
Cả ba đã đi rồi.
Hình ảnh cuối cùng Tiêu Chiến nhìn thấy là nụ cười hạnh phúc của Tiểu Tán trong vòng tay Tư tế Yibo, cùng con mèo Oubestet trên đầu đang cất tiếng meo meo. Cả ba đã chịu quá nhiều đau thương mất mát, đến chết cũng chia lìa ba ngả. Kết cục này tuy muộn màng, nhưng chính là những gì tốt đẹp nhất với họ.
Ánh sáng vàng rực biến mất, không gian lạnh lẽo lại trở về với vẻ tối tăm vắng lặng. Hài cốt của Tiểu Tán vẫn nằm đó, Oubestet vẫn trên tay Tư tế Yibo, có khác chăng, chính là thân xác không có trái tim của Tư tế từ lúc nào đã hóa thành bộ xương trắng, vẫn trong dáng ngồi xếp bằng uy nghiêm.
Ngài “sống” 2000 năm, cuối cùng cũng đợi được người muốn đợi rồi.
Tiêu Chiến bấy giờ mới có can đảm bước đến gần, nâng hài cốt của Tiểu Tán dậy, cẩn thận giúp cậu ngồi tựa đầu vào vai Tư tế. Hắn đã muốn làm điều này từ sớm, nhưng khi ấy Tư tế lạnh lùng uy nghiêm ở đó, nên hắn không dám lại gần. Giờ đây họ đã đi rồi, Tiêu Chiến muốn những gì thuộc về họ ở trần gian sẽ mãi mãi khăng khít không rời.
Cả hai kính lễ lần cuối, rồi bước ra ngoài. Vương Nhất Bác dùng quyền năng một lần nữa đóng băng lại lối đi, chôn giấu vĩnh viễn mọi thứ ở bên trong, để họ bình yên tại nơi an nghỉ vĩnh hằng. Khép lại chuỗi bi kịch đẫm máu đau thương.
Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác lại toát mồ hôi, gắng sức băng hóa lối vào, hơi bĩu môi mà nói:
– Tôi nghi lắm, có khi nào đây mới là mục đích chính Tư tế để lại quyền năng cho cậu không nhỉ. Ngài ấy đúng là tính toán đâu ra đấy, nếu lấy đi hết sức mạnh thì ai giúp ngài ấy hàn lại không gian băng giá này?
Hừ, Tư tế đẹp thì có đẹp thật, cũng oai phong ra phết, khí chất thần tiên thì khỏi phải nói, nhưng Tiêu Chiến vẫn cảm thấy ngài ta thật nham hiểm, chẳng phải kiểu người dễ dàng ban phát lòng từ bi.
Vương Nhất Bác không mấy bận lòng:
– Người cũng đã đi rồi, anh còn giận à?
Giận chứ sao không? Tiêu Chiến đã chết hai lần, làm sao hắn có thể chịu nổi nỗi đau phải rời xa Vương tử cho được. Lúc Tư tế lấy đi mảnh tàn hồn của Tiểu Tán, hắn tưởng mình sắp chết thêm một lần, cảm giác bị rút linh hồn đau đớn lắm chứ, hắn không muốn trải nghiệm lại một lần nào nữa. Bây giờ dù đã bình tĩnh nhưng trong lòng Tiêu Chiến vẫn ghim lắm, hắn chẳng rộng lượng như Vương tử.
Thấy mặt Tiêu Chiến vẫn còn đăm đăm, Vương Nhất Bác vội ôm lấy hắn, nhẹ nhàng đặt lên môi hắn một nụ hôn.
– Tiêu Chiến, mọi chuyện kết thúc rồi. Đã kết thúc thật rồi.
Tiêu Chiến cũng cảm thấy tâm trí nhẹ nhàng, khẽ ừ một tiếng thỏa nguyện.
Nhưng hắn giật mình nhớ ra, vội vàng kéo tay Vương Nhất Bác tức tốc chạy ra ngoài.
– Chưa xong đâu Vương tử của tôi. Mau đến bệnh viện!
.
.
.
Khi Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến đến bệnh viện đã là hơn 11 giờ đêm. Vừa ra khỏi đường hầm hắn đã liên hệ với bác sĩ Nassor hỏi han tình hình, và được biết ông ta vẫn còn trong bệnh viện đợi bọn họ, nhưng không trao đổi gì nhiều.
Cả hai đi đến phòng làm việc của bác sĩ Nassor, vừa chào hỏi xong Tiêu Chiến gấp gáp nói:
– Chiều nay Vương Nhất Bác không đến kịp, vậy đứa trẻ… có phải đã cấy ghép thành công hay không?
Bác sĩ Nassor liếc nhìn Vương Nhất Bác, có ý muốn hỏi ý kiến của y. Vương Nhất Bác nói:
– Tôi muốn hủy hợp đồng. Lần này là vĩnh viễn. Còn kịp không?
Nếu đứa bé thật sự đã hình thành, bọn họ không thể nào từ bỏ nó được. Chỉ hy vọng mọi thứ như lời Tư tế Yibo nói, tất cả đã kết thúc rồi. Dù Vương Nhất Bác có một đứa con, nó vẫn sẽ lớn lên như bao đứa trẻ khác. Không tu luyện, không quyền năng, không thờ thần.
Bác sĩ Nassor nhìn hai người trước mặt, vừa tiều tụy lại đầy thương tích, như vừa trải qua một cuộc chiến sống còn, ông thở dài.
– Chiều nay, tôi đã không tiến hành cấy ghép. Xin lỗi cậu Vương, là tôi đơn phương hủy hợp đồng trước.
Vương Nhất Bác ngạc nhiên, còn Tiêu Chiến thì rất vui mừng:
– Bác sĩ Nassor, ông chịu tin lời tôi sao?
Bác sĩ Nassor lắc đầu:
– Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, cân nhắc quyết định của mình liệu sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời của đứa trẻ như thế nào. Ở nhiều nơi, mang thai hộ hoàn toàn không được phép, còn bị xem là vô nhân đạo. Cho nên, nếu đứa trẻ được sinh ra dưới sự lưỡng lự của đấng sinh thành, tôi cảm thấy nó sẽ là đứa trẻ vô cùng tội nghiệp.
Vương Nhất Bác lặng im không đáp. Y chính là nạn nhân của quá trình đó. Nhưng mà, đến bây giờ thì y tin, Vương Nhất Thiên thật sự đã từng nghĩ cho cuộc sống của y.
Tiêu Chiến vô cùng cảm kích bác sĩ Nassor, thật lòng biết ơn ông đã chờ họ đến giờ này. Sau khi nói lời cảm ơn chân thành, hai người sóng bước cùng nhau ra về.
Bước ra khỏi cổng bệnh viện, đón không khí trong lành của đêm khuya cùng bầu trời đầy trăng sao lấp lánh, Tiêu Chiến khoan khoái thở ra một hơi, vươn vai một cái.
Thế giới này một lần nữa trở về với quỹ đạo bình thường của nó, vẫn tươi đẹp và sống động như trước, sóng gió đau thương sẽ không còn vây lấy họ nữa.
Tiêu Chiến đi trước, rồi xoay người đối diện với Vương Nhất Bác, vùi đi lùi vừa hồ hởi nói:
– Nhất Bác, chúng ta tự do rồi.
Lần này thật sự kết thúc rồi. Trải qua vô vàn chông gai, trong giây phút có được yên bình mà bản thân luôn mơ ước, họ lại có cảm giác không chân thật. Khoảng thời gian vừa qua là hành trình với chuỗi kí ức kinh hoàng, là cảm giác hoang mang sợ hãi khi đối mặt với tử thần, là những lời nguyền rủa và những điều bí ẩn đáng sợ, là nỗi ám ảnh về cái chết, là những cơn ác mộng hàng đêm…
Nhưng cũng trên con đường tăm tối đó, hắn đã tìm thấy tình yêu của đời mình. Thì ra, vì thương một người, người ta có thể làm được những điều phi thường, vượt qua mọi sợ hãi và giới hạn của bản thân, thậm chí, hy sinh cả tính mạng.
Khi mọi thứ đã qua đi, bất giác khó tránh khỏi cảm giác trống rỗng không dám tin vào sự thật. Sự giải thoát, hân hoan, xúc động, hạnh phúc, mọi cảm xúc hòa quyện vào nhau, phản ứng cuối cùng cũng chỉ là cái thở dài nhẹ nhõm.
Vương Nhất Bác mỉm cười, theo ánh đèn hắt xuống, bóng của hai người xếp chồng lên nhau, bóng Tiêu Chiến như dẫn lối cho hai người, vừa vui vẻ, vừa ngộ nghĩnh.
Vương Nhất Bác trầm ngâm một lúc, khẽ gọi:
– Tiêu Chiến.
– Hửm?
– Cảm ơn anh.
Tiêu Chiến nhướng mày: – Vì cái gì?
Vương Nhất Bác vươn tay, dễ dàng kéo Tiêu Chiến vào lòng, nhẹ giọng:
– Vì anh đã một mình đương đầu với nguy hiểm để hóa giải lời nguyền gia tộc họ Vương.
Nếu không có Tiêu Chiến một lòng muốn đấu tranh, chẳng màng sợ hãi xông vào Kim tự tháp đang chực chờ sụp đổ, còn dám phá cả phòng thần thờ, thì có lẽ, y và hắn giờ đây đã âm dương cách biệt.
Tiêu Chiến lắng nghe, rồi lại nói:
– Anh cũng cảm ơn em.
Vương Nhất Bác nhướng mày khó hiểu, Tiêu Chiến cười cười, nói:
– Vì em đã một mình đương đầu nguy hiểm dưới đáy Kim tự tháp để hóa giải lời nguyền cho anh.
Vương Nhất Bác chưa từng nghĩ quá nhiều về những gì mình làm cho Tiêu Chiến trong Kim tự tháp. Y chỉ muốn cứu cả hai người. Tiêu Chiến chết, y cũng chẳng thiết tha tồn tại.
Tiêu Chiến nắm hai tay của Vương Nhất Bác, nói:
– Anh và em đều có những giây phút bất lực trước số phận của mình. Nhưng chính vì có nhau ở bên, chúng ta mới được giải thoát. Cho nên Nhất Bác à, hai chúng ta nợ nhau nhiều lắm đó, phải ở chung với nhau cả đời mới trả hết được.
Vương Nhất Bác nhìn bàn tay nhỏ của Tiêu Chiến bao lấy tay mình, rồi ngước lên nhìn hắn, mỉm cười:
– Ừm.
Tiêu Chiến bước nhanh về phía trước, tiếp tục đón từng ngọn gió trong lành. Khi nhìn lên bầu trời đêm tràn ngập ánh sao, hắn reo lên:
– Nhất Bác, nhìn kìa.
Phía chân trời xa xa, mặt trăng tỏa ra ánh sáng lành lạnh, nằm gọn trong những tầng mây. Từng ngôi sao lấp lánh như tụ lại, như một thiếu niên nhỏ đang ríu rít vui đùa bên rừng cây papyrus, trên đầu có một đám mây tựa chú mèo nhỏ, tiếng cười trong trẻo của thiếu niên ấy như văng vẳng đâu đây.
Phía sau, một đám mây lớn hơn có hình dáng một người đàn ông khoác áo choàng vải lanh, vững vàng bảo hộ cậu thiếu niên.
Hình ảnh trăng, mây và những vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm như một bức tranh sống động. Hoặc chỉ đơn giản là sự tưởng tượng của Tiêu Chiến. Dù thế nào đi nữa, hắn vẫn luôn tin rằng, Tư tế Yibo, Tiểu Tán và Oubestet đang bình yên tự tại ở một nơi xa. Họ nhất định sẽ hạnh phúc giống như hắn, Vương tử và cả Kiên Quả dưới mái nhà tràn đầy tình yêu.
.
.
.
Toàn văn hoàn.
.
.
Tui đã hoàn Tử thư!
Ôi, tui đã thật sự hoàn được fic này
Tui còn không tin chính tui, không tin đây là sự thật, a a a a….
Fic đã hoàn, những reader thầm lặng chưa từng lên tiếng thì cũng để lại cho Bòn 1 cái comt chào tạm biệt hành trình gần 4 năm qua chúng ta đi cùng nhau với Tử thư nha.
.
.
.
Để end được chiếc fic này, đầu tiền rất cảm ơn đến beta Ying9791 (Na), người luôn nhiệt huyết và cũng rất tâm đắc với fic. Na chịu khó bỏ thời gian công sức beta trước khi fic được post, cũng góp ý với Bòn rất nhiều về nội dung. Na đã bên cạnh Bòn bao năm qua, động viên Bòn tiếp tục end fic. Phải nói Na là một beta có trách nhiệm và chấp nhận gian khổ cùng Bòn suốt hành trình của fic.
Bỏ fic quá lâu sẽ mất cảm xúc mạch truyện, cũng may có rất nhiều reader chờ đợi Bòn, nhắn tin cổ vũ, thậm chí vẽ tranh khích lệ Bòn. Nhờ vậy mà Bòn có động lực tiếp tục end được fic.
Một lần nữa cảm ơn mọi người rất nhiều đã yêu quý chiếc fic này, với hành trình gần 5 năm. Hy vọng sẽ gặp gỡ lại mọi người trong một tác phẩm khác của Bòn.
[text_hash] => 51e14890
)