[Hoàn] Lòng Tham Không Đáy – Chương 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Lòng Tham Không Đáy - Chương 6

Thẩm Duyệt bị lần thô bạo đó dọa sợ, những ngày sau, Thẩm Duyệt luôn trốn tránh Thẩm Châu. Nhưng lần này không giống lần trước, Thẩm Duyệt tránh trong phòng vẽ tranh không gặp Thẩm Châu, không hề nói chuyện với Thẩm Châu, dù có gặp mặt nhau cũng sẽ lập tức rời đi, tránh né hắn như tránh né một kẻ xa lạ nguy hiểm.

Thẩm Châu muốn đi dỗ Thẩm Duyệt, nhưng Thẩm Duyệt không cho hắn cơ hội. Thẩm Châu không thể chịu đựng bị Thẩm Duyệt xa cách như vậy, nhưng hắn cũng không thể tìm cách nào. Những ngày tháng giằng co cứ thế kéo dài nửa tháng, không có bất cứ dấu hiệu hòa hoãn nào.

Công ty có dự án bị lộ, các lão cấp cao không chịu xử lý mà ném cho Thẩm Châu, còn lấy cớ là giúp hắn rèn luyện. Thẩm Châu không còn cách nào khác, lại bắt đầu bận rộn, thế là hai người thậm chí còn chẳng nhìn thấy mặt trong lấy một lần trong ngày. Khi Thẩm Châu đi, Thẩm Duyệt chưa dậy, đến tối hắn về, Thẩm Duyệt đã đi nghỉ từ lâu rồi. Thẩm Châu càng thêm phiền muộn, nhưng sự việc này không có cách nào hóa giải, bởi hắn chính là người khởi xướng.

Một ngày, Thẩm Châu về đến nhà, thấy dì Trần còn chưa đi nghỉ, vẫn đang ở phòng khách như đang đợi hắn về.

Thẩm Châu đi đến, hỏi: \”Sao dì chưa ngủ?\”

Dì Trần lo lắng nói: \”Cậu chủ nhỏ vẫn chưa ăn tối.\”

Thẩm Châu nhíu mày: \”Lại vẽ quên thời gian?\”

\”Chắc là thế>\”

Thẩm Châu ấn ấn huyệt thái dương căng nhức, thở dài một tiếng, dặn dò dì Trần: \”Nấu cháo cho em ấy, đợi em ấy xuống rồi ăn.\” – Rồi lại lẩm bẩm oán trách: \”Thật là, dạ dày không tốt, lúc nào cũng quên ăn cơm.\”

Dì Trần gật đầu: \”Tôi đã chuẩn bị xong rồi, đang ủ trong bếp. Cậu chủ nhắc nhở tôi nhiều lần như thế, tôi đã nhớ kỹ rồi.\”

\”Dì cẩn thận quá.\”

Thẩm Châu nới lỏng cổ áo, lên lầu đi đến phòng vẽ tranh. Hắn mở cửa phòng, thấy Thẩm Duyệt đang ngồi lệch người trên ghế, Thẩm Châu nhẹ nhàng đi đến, sợ quấy nhiễu cậu.

Thẩm Duyệt mệt đến nỗi ngủ gật. Trong tay còn cầm một cây bút vẽ lỏng lẻo giữa những ngón tay, đong đưa như sắp rơi xuống đất, trên cánh tay và mặt dính một ít màu nước. Thẩm Châu lấy bút ra, dọn qua loa đồ dùng xung quanh, sau đó nhẹ nhàng bế Thẩm Duyệt về phòng.

Thẩm Châu đặt Thẩm Duyệt lên giường, lấy khăn sạch thấm ướt rồi cẩn thận lau đi màu vẽ dính trên người cậu. Nhìn gương mặt an nhàn của Thẩm Duyệt, Thẩm Châu cười khẽ, hắn cúi người, vén tóc mái cậu lên, đặt một nụ hôn lên trán cậu.

Xuống dưới lầu, dì Trần vẫn đang chờ, Thẩm Châu nói: \”Em ấy đang ngủ.\”

Dì Trần cười ôn hòa: \”Vậy nửa tiếng nữa tôi lên gọi cậu ấy dậy.\”

\”Ừm, dì vất vả rồi.\”

Thẩm Châu ra ngoài, vào nhà ấm trồng hoa lấy mấy món đồ nghề làm vườn, đi vào một góc trong vườn, nơi đó có một chậu hoa hồng nho nhỏ, nụ hoa vừa chớm nở. Đài hoa xanh biếc nằm cao ngạo trên những chiếc gai nhọn, Thẩm Châu xem xét lá hoa, dùng tay gảy nhẹ nhàng đài hoa đang bọc lấy nụ hoa be bé đỏ tươi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.