Array
(
[text] =>
Chàng trai cao lớn trước mặt đang dựa vào cửa, tầm nhìn có hơi mơ hồ, đường nét khuôn mặt mịn màng dưới ánh sáng đèn vô cùng mê hoặc lòng người.
Cổ áo len dừng lại ngay dưới yết hầu, khi yết hầu động đậy cổ áo cũng xê dịch, hai dây rút không có gió nhưng vẫn khẽ đung đưa.
Giọng anh khàn khàn, nghiêng đầu hỏi cô: “Hửm?”
Sao cậu lại quay lại?
Điều làm con người ta khó cưỡng nhất, một là tiếng gọi bất cứ lúc nào cũng có thể được đáp lại, hai là bất luận nói cái gì thì ánh mắt vẫn luôn nhìn bạn.
Vừa hay cả hai thứ này Thẩm Vực đều có.
Trần Miên nắm lấy tay anh giơ lên, đưa đến trước mắt anh, sau đó trả lời: “Bởi vì cậu giữ tôi lại.”
Bởi vì cậu giữ tôi lại.
Thế rồi Thẩm Vực cười: “Là vậy à.”
“Vậy tôi cũng khá thông minh.”
Sau khi vào chung cư, Trần Miên cầm thuốc giải rượu mua ở hiệu thuốc và nước mật ong mua ở siêu thị vào bếp, đun một nồi nước nóng.
Lúc đợi nước sôi có hơi choáng váng, tay mở ra rồi lại đóng lại, cuối cùng mở ra lần nữa, nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, điện thoại di động trong túi áo khoác đột nhiên vang lên.
Cô còn tưởng đó là tin nhắn của bạn cùng phòng, lúc lấy ra xem mới phát hiện đó là tin nhắn WeChat của Tống Ngải, người mà cô đã lâu không còn liên lạc.
Nội dung khá đơn giản, chỉ là một bức hình chứng nhận kết hôn.
Tống Ngải mặc áo sơ mi trắng bên cạnh một người đàn ông mập mạp đầu trọc, mỉm cười ngọt ngào trước ống kính.
Tống Ngải: [Quên thông báo với cô, tôi sắp kết hôn rồi.]
Trần Miên nhìn chằm chằm vào bức ảnh một hồi lâu, sau đó mới nhắn lại câu chúc mừng.
Bên kia rất nhanh đã trả lời lại: [Chúc mừng cục cứt gì, cũng không phải vì yêu mới cưới.]
Trần Miên hỏi: [Yêu là phải cưới sao?]
Tống Ngải trả lời bằng một emoji mặt đen: [Hôn nhân là một cái lồng, nhưng chẳng phải sẽ hạnh phúc hơn một chút khi ở trong lồng với người mà mình không gai mắt sao?]
Một câu trả lời rất đậm phong cách Tống Ngải, người vẫn luôn coi thường tình yêu nhưng không hề che giấu nhu cầu về tình yêu của mình.
Trần Miên không biết phải trả lời thế nào nữa, cuối cùng chỉ khô khan nói với Tống Ngải một câu: [Tôi chuyển tiền cho bà.]
Tống Ngải: [Bây giờ không cần đâu, đợi đến khi tôi già khụ hết giá trị sẽ đến nhờ cô nuôi. Giờ có người lo tạm thời rồi cần cô làm gì nữa? Tiền về tài khoản rồi nếu lão biết lại dấy lên nghi ngờ, nghĩ rằng tôi dụ dỗ đàn ông bên ngoài.]
Tống Ngải: [Tìm cô chỉ để nói với cô một tiếng, không có việc gì thì đừng về lại Tuy Bắc. Người đàn ông kia của tôi là tiểu tam thượng đẳng, ông ấy không muốn tôi có quan hệ gì với người bên Trần Tống, ông ấy cảm thấy không thoải mái.]
Trần Miên: [Ừm.]
Nói đến đây, nước cũng đã sôi, Thẩm Vực không thích ăn ngọt, Trần Miên đổ một nửa nước mật ong mua ở cửa hàng tiện lợi vào cốc nước, lại thêm chút nước nóng vào để pha loãng, nhưng lúc bước ra lại không thấy phòng khách có ai cả.
Đèn trong phòng ngủ vẫn sáng, bên trong truyền ra tiếng nước chảy.
Trần Miên đi vào thì phát hiện cửa phòng tắm hé mở, trong ấy chỉ mở đèn không mở quạt hút, tấm gương trên bồn rửa tay đối diện thẳng với cửa phản chiếu những giọt nước lăn tăn nhiễu xuống trên bức tường lát gạch đen.
Ánh mắt Trần Miên dừng lại trên những giọt nước một lúc lâu, sau đó ma xui quỷ khiến thế nào, bàn tay lại nắm lấy tay nắm đẩy cửa vào, cô nhìn thấy Thẩm Vực khỏa thân đứng dưới vòi sen trong vách kính.
Trên cửa kính còn có hơi sương, dưới ánh đèn vàng ấm áp, làn da chàng trai trắng trẻo lạnh lùng lại trông càng trắng hơn. Trên tóc anh còn sót lại chút bọt, bị nước cuốn xuống, chảy vào mắt, khó chịu đến mức không mở mắt được, chỉ đành nhắm lại.
Bàn tay vịn vào công tắc tròn hơi dùng lực, cơ bắp trên cánh tay lộ ra rất rõ ràng.
Anh không nghe thấy tiếng bước chân, chỉ là cảm thấy người ngợm nhớp nháp lại có mùi, nên mới đi thẳng vào phòng để tắm.
Càng không nhận ra lúc này đã bị người ta nhìn hết từ đầu đến chân.
Anh cứ cầm vòi sen xối xuống mặt, xối xuống dưới, từ xương quai xanh, đến nơi dục vọng trong trạng thái ngủ say không hề cương cứng kia.
Những giọt nước trên lông mi nhỏ xuống, bị anh giơ tay trực tiếp lau đi một cách thô bạo.
Khoảnh khắc vừa mở mắt ra, anh nhìn thấy Trần Miên đang đứng trước cửa nhìn mình.
Anh nhìn cô.
Nhưng người đứng trước cửa ấy vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh, chiếc cốc trong tay cũng vững vàng, không hề đổ một giọt nước nào.
“Sau khi uống say không được đi tắm.”
Cô đóng cửa rồi bước vào căn phòng tràn ngập sương, cánh vách cửa kính gian tắm với những giọt nước không ngừng lăn xuống, cô nhìn vào mắt anh.
“Cậu sẽ ngạt thở.”
Lúc này Thẩm Vực lại nghĩ, bây giờ anh mới cảm thấy có hơi ngạt.
Anh muốn làm tình với Trần Miên. Trước đây còn có thể chịu đựng được, nhưng bây giờ, hoàn toàn không nhịn được nữa rồi.
Ánh mắt của Thẩm Vực để lộ ra tất cả những thứ mà anh đang suy nghĩ lúc này.
Nhưng Trần Miên trước mắt lại không hề trốn, chỉ đứng đó nhìn anh.
Không bỏ đi là sự đồng ý lớn nhất.
Đại não vô tri vô giác của Thẩm Vực đang trong trạng thái nửa say cuối cùng cũng nhận được mệnh lệnh chính xác. Cơ thể anh cũng theo đó mà đưa ra phản xạ. Anh cố tình thả chậm động tác, trong lòng thầm nghĩ ba giây, trong thời gian ba giây này, trong lúc anh kéo cửa thuỷ tinh ra, nếu cô không xoay người, không rời đi, chuyện tiếp theo sẽ xem như Trần Miên ngầm đồng ý.
Một giây.
Trần Miên nhìn anh, trong tay cầm ly thuỷ tinh trong suốt, mặt nước phẳng lặng.
Hai giây.
Cô cúi đầu, những cọng tóc vuốt ra sau tai tuỳ ý rũ xuống, dưới ánh đèn ấm áp, những sợi tóc đen nhánh biến thành màu nâu ấm áp.
Ba giây.
Ngón tay cầm ly của Trần Miên siết chặt, mặt nước hiện lên gợn sóng.
Cô không bỏ chạy.
Trong chuyện tình dục này, nếu Thẩm Vực nói không mê luyến là giả, sự ràng buộc ngay từ ban đầu của hai người vốn đến từ tình dục.
Chẳng qua trình tự sau này hoàn toàn không giống với người khác, nắm tay, ôm nhau, hôn nhau, làm tình. Đối với hai người, quá trình tiến triển ngược lại.
Hậu quả của việc đã quen đó là chỉ cần đến gần cũng đủ để khiến người khác căng thẳng đến giống như bị điện giật.
Cạch một tiếng.
Cửa thuỷ tinh bị mở ra.
Bên ngoài vẫn đang đổ cơn mưa nặng hạt, cánh cửa ngăn cách kia khiến cho bầu trời bên ngoài cũng hoàn toàn chìm vào mùa mưa.
Trần Miên cúi thấp đầu, vào khoảnh khắc cô nhìn thấy đôi vớ màu trắng bị nước làm ướt của mình thì đã bị người kia đưa tay kéo vào trong lòng.
Ly nước mật ong mà cô vẫn luôn cầm trong tay, không hề nhỏ ra giọt nào lúc này đã bị lật đổ.
Trong ba giây đó, Trần Miên có nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra, ánh mắt của Thẩm Vực thật sự quá nóng bỏng, không hề che giấu ham muốn bên trong.
Nhưng vào giây phút này, tất cả tình tiết mà cô nghĩ đến đều biến thành một cái ôm thật chặt, ngược lại khiến cho Trần Miên hơi không thể thích nghi.
Cơ thể Thẩm Vực ướt đẫm, dán lên khiến quần áo của cô cũng ướt theo, mà chiếc áo lông vốn có tác dụng cản trở lại trở thành áo che nửa người, khiến cho cảnh tượng đang tràn ngập sắc tình cũng trở nên trong sáng theo.
Người đàn ông đang ôm cô có hô hấp nóng rực, trên cơ thể anh là mùi chanh của sữa tắm, mùi vị vừa sạch sẽ lại sảng khoái.
Vào lúc này, cốc nước mật ong trong tay Trần Miên vốn để cho anh giải rượu lại trở thành thanh ngang của cô.
Cô ôm chặt thân cốc giống như người chết đuối, ngón tay dùng sức đến trắng bệch, còn tay bên kia thì giống như đã thoát khỏi sự khống chế của cơ thể, để ở đâu cũng cảm thấy dư thừa.
Trần Miên ý thức được bản thân mình đã hơi căng thẳng, không tự nhiên mà phá vỡ sự yên tĩnh: “Thẩm Vực, cậu làm ướt quần áo tôi rồi.”
“Vậy thì cởi ra.”
Tay của Thẩm Vực rời khỏi eo Trần Miên, những giọt nước trên tóc anh chảy xuống, từ trán chảy xuống môi, rồi lại rơi lộp bộp lên lên áo cô.
Mắt của anh cũng theo những giọt nước biến mất không dấu vết kia mà nhìn làn da trắng nõn lộ ra ở cổ áo cô, gậy sắt cứng rắn báo hiệu dục vọng đã rục rịch dán lên bụng nhỏ của cô.
Hầu kết lăn lộn lên xuống, giọng nói khàn khàn, lúc này mà vẫn không quên hỏi ý kiến của cô: “Có thể làm không?”
Sự lịch thiệp lúc này chính là sự tán tỉnh.
Trần Miên đã đứng ở đây, không rời đi, không đẩy anh ra, đây chính là ngầm đồng ý.
Nhưng Thẩm Vực nhất định phải nói cho rõ, chất cồn đang quấy phá trong đầu, nửa mơ hồ nửa tỉnh táo, sau khi hỏi xong không nghe thấy câu trả lời, anh lại hôn lên cổ cô: “Có được không? Có được không? Có thể không? Trần Miên? Hửm?”
Mấy câu hỏi không ngừng tuôn ra, không nghe thấy câu trả lời thì dùng răng cắn nhẹ cần cổ cô như đang cảnh cáo, đầu lưỡi cũng quấn lên theo, vốn dĩ là hành vi thị uy lại trở thành màn dạo đầu nào đó.
Trên người Trần Miên có vô số điểm nhạy cảm, trên cổ là nhạy cảm nhất. Trước đó lúc quấn quýt trên giường, Thẩm Vực thích nhất là hôn lên cổ cô, nhìn cô ưỡn đầu, cười hành động níu chặt ga giường của cô, lại cười hô hấp dần trở nên gấp gáp của cô, cố tình nén cổ họng giống như dùng sự rung rung trong lồng ngực để nói chuyện với cô, hỏi cô có muốn không, có muốn anh làm cô ngay bây giờ không.
Vốn dĩ Trần Miên không định trả lời, nhưng khi nhìn thấy hình xăm trên ngực anh, cô lại hoàn toàn mềm nhũn.
Thật không hiểu tại sao Thẩm Vực sau khi uống say lại càng khiến cô không cách chống cự hơn cả bình thường.
Nếu đổi lại là Thẩm Vực của trước kia, có lẽ cô sẽ không bước vào phòng tắm, lại càng không đứng yên để mặc anh đến gần, nhưng Thẩm Vực sau khi uống say lại dịu dàng hơn bất kỳ một Thẩm Vực nào của trước kia… Bớt đi sự xấu xa cố ý kia, giống như chú chó nhỏ đang vẫy đuôi đáng thương với cô, tròng mắt cũng sũng nước.
“Trần Miên, thật muốn làm với cậu.”
Lời nói cũng đã nót toẹt ra, không hề che giấu dục vọng của mình, cứ dán lên cô một cách cứng rắn như thế.
Vào lúc này, trái tim của cô đập mãnh liệt nhất, giống như nhịp trống sắp rơi ra.
Trần Miên không trả lời Thẩm Vực, chỉ nhón chân tìm đến môi anh một cách tự nhiên.
Động tác hôn môi là dạo đầu của tất cả.
[text_hash] => 32d8a9d6
)