Array
(
[text] =>
Du Hoài sẽ không từ chối Trần Nhân, lần này cũng giống như vậy.
Sau khi tan học, ở nhà Du Hoài.
Du Hoài ngồi ở cạnh giường, anh liên tục hỏi lại: “Thật sao? Thật sự muốn?”
Trần Nhân kéo cái ghế ra, ngồi ở bên cạnh bàn học của anh. Gian phòng của Du Hoài rất lớn, khu biệt thự ba tầng thì nguyên một tầng đều là của không gian của anh.
Phòng ngủ thông với phòng phòng làm việc làm cho không gian phòng ngủ bình thường đã lớn gấp đôi, bố cục thì đối diện nhà vệ sinh chính là phòng giữ quần áo.
Khi đẩy cửa ra, nguyên một mặt tủ đều là giày của anh, những thứ này Trần Nhân đều biết hết. Không chỉ có như thế, cô ta còn biết mật mã của khóa mật mã trong gian phòng của Du Hoài là bao nhiêu, trong ngăn kéo của anh để những đồ vật gì.
Nơi này, cô ta đã tới không ít lần.
Nhưng bây giờ không giống nhau lắm, cô ta cố giả vờ bình tĩnh, làm ra vẻ như bá hộ ác độc đòi cưới nữ thường dân, cô ta nâng cằm lên nói với Du Hoài: “Không phải thế thì sao? Cậu mà không cởi thì tôi sẽ đi.”
Cô ta nói một cách vô cùng tự nhiên, thật sự là không tìm ra được bất kỳ sự bất thường nào. Cho dù nhìn từ chỗ nào cũng đều thấy rất kiêu ngạo, thậm chí cô ta còn thúc giục một chút: “Nhăn nhăn nhó nhó thì không phải là đàn ông đâu đấy nhé?”
Cô ta lại không biết, dáng vẻ này rơi vào trong mắt Du Hoài thì giống như đang cố gắng muốn gầm như hổ nhưng khi nói ra miệng lại là tiếng meo meo đáng yêu.
Tay anh nắm chặt thành nắm đấm, đặt ở bên cạnh. Anh nhịn xuống cảm giác muốn cười, oai vệ mở đôi chân ra, không hề có chút gánh nặng trong lòng nào mà bắt đầu cởi cúc quần áo đồng phục trường.
Cứ như vậy mà chiếc khóa kéo bị anh nắm ở trong tay, khi kéo xuống vang lên tiếng vang roet roet.
“Cậu đừng hét quá to là được.” Kéo khóa xuống xong, Du Hoài tựa lên đầu giường, đưa mắt nhìn Trần Nhân.
Bộ đồng phục trên người nam sinh hơi mở rộng, ánh nắng gay gắt ban ngày cũng không làm rám đen da của anh, làn da trắng làm cho người ta có chút hâm mộ.
Trong đôi mắt hồ ly có một chút ý cười, trong con mắt đen trắng rõ ràng phản chiếu bóng dáng của cô ta, khóe môi cong lên, không che giấu tâm trạng đang vui vẻ của bản thân vào giây phút này một chút nào.
Trần Nhân bị sắc đẹp này quyến rũ làm cho có chút ngơ ra, cô ta nuốt ngụm nước miếng rồi tự động viên bản thân.
Linh hồn giống như đang lang thang bên ngoài, cơ thể ngu ngốc chỉ hiểu một mệnh lệnh là bước tới gần Du Hoài. Cô ta đi từng bước một đi đến trước mặt Du Hoài, sau đó ngồi ở bên cạnh anh, duỗi cái tay còn đang đeo trên cổ tay một sợi dây.
Dưới ánh đèn chiếu xuống tỏa ra ánh sáng chói mắt, giống như là Thủy thủ mặt trăng và Thủ lĩnh thẻ bài Sakura khi biến thân vung vẩy cây gậy ma pháp. Chỉ là các cô ấy thì trở nên dũng cảm, còn bản thân Trần Nhân lại trở nên táo bạo hơn.
Đừng nghĩ đến nguyên nhân và hậu quả gì nữa, hãy chú ý đến giây phút này mà thôi.
Cô ta tự nhủ như vậy.
Đương nhiên cô ta cũng làm như vậy, trong phạm vi tầm mắt chỉ trông thấy giữa hai chân người con trai nhô lên gò núi, ngón tay cô ta đặt lên, cảm nhận trước tiên lại là: “Cậu cậu cậu… Sao quần lót cậu mua lại mỏng như vậy?”
Thật sự rất mỏng, sự cương cứng phát ra nhiệt độ, không bị cản trở chút nào mà truyền thẳng lên trên tay của cô ta, chỉ là sờ nhẹ nhưng lại bị thứ đó như có sinh mệnh làm cho giật mình một cái. Nó giống như là trong vườn thú nhiệt tình đang hoan nghênh du khách, cố gắng khoe những con thú nhỏ của mình vậy.
Trần Nhân đỏ mặt đến tận mang tai, thậm chí cô ta còn mẫn cảm nghe thấy mùi vị của không khí cũng thay đổi theo.
Hormone lan tỏa ra, quyện với hương vị nhẹ nhàng khoan khoái trên cơ thể nam sinh, giống như giội một chậu nước chanh vào một ngày buổi chiều mùa hè 40 độ dưới ánh nắng vậy, không khí bốc hơi ngay lập tức, đậm đặc ngột ngạt, thậm chí còn có chút vị tanh tanh rất khó nhận ra.
Bản tính luôn suy nghĩ đến lợi và hại của Trần Nhân khiến cho cô ta chỉ đụng một cái thì nhanh chóng thu tay về, cô ta đỏ mặt, không có cách nào mà nhìn được nữa, nhưng ngoài miệng còn đang lớn miệng: “Được được rồi, hôm nay tới đây thôi, tôi về đây.”
Nói xong, cô ta đứng lên khỏi bàn đọc sách, xoay người muốn cầm túi sách của mình.
Người ngồi sau lưng kia không có động tĩnh gì, cô ta vừa thở phào một hơi, tay đang muốn cầm cặp của mình. Nhưng mà một giây sau, một tiếng động vang lên, cánh tay bị người ta bắt lấy, cô ta mất đi thăng bằng nên cơ thể ngã về phía sau, nhưng ngoài ý muốn là lại va vào một cái ôm nóng hổi ấm áp.
Giọng nói của Du Hoài trở nên có chút khàn khàn, anh không hề có ý muốn che giấu sự thay đổi của cơ thể, giữa háng đang căng cứng cứ như vậy mà chạm vào eo của Trần Nhân, giống như là dao găm trở vào bao.
Toàn thân Trần Nhân tê dại, cô ta vô ý thức mở miệng muốn gọi tên anh, nhưng lại bị người ta chặn ngang mà ôm lấy.
“Đã nói với cậu rồi mà? Đừng nhúc nhích, yên tĩnh muốn chút, muốn chạy cũng đã muộn. Tôi làm trâu ngựa cho cậu, tốt xấu gì công chúa điện hạ cũng phải cho tôi chút báo đáp chứ.”
Du Hoài đặt cô ta lên giường luôn, Trần Nhân đang đi dép lê cũng bị rớt xuống, cô ta bị thả lên trên tấm chăn, chiếc váy bị vén lên trên, lộ ra một bên nội y màu sáng.
Cô ta vô thức muốn chạy, dùng cả tay chân vùng vẫy muốn chạy trốn. Người đang đứng ở bên cạnh giường cũng không ngăn lại ngay lập tức, anh chỉ cười cười mà nhìn cô ta đang chui vào sâu bên trong giường, lôi kéo chăn mền nhanh chóng che chắn cơ thể của mình, chỉ lộ ra hai đôi mắt to tròn, con ngươi màu sáng nhìn anh chằm chằm, giọng nói cũng run lên: “Tôi tôi tôi… Tôi cảm thấy lúc này không phù hợp.”
“Hả, tôi lại cảm thấy rất phù hợp.”
Du Hoài bắt đầu cởi quần áo, áo đồng phục bị ném trên mặt đất, nửa người trên trần truồng, làn da xinh đẹp sạch sẽ, mang theo sức sống phấn khởi của con trai trẻ tuổi.
Quần nửa cởi nửa không, cứ như vậy mà mặc ở trên người. Sau đó anh đi thẳng lên trên giường, đưa tay nắm mắt cá chân Trần Nhân rồi kéo cô ta về hướng mình.
Động tác thật sự rất ngang ngược, không liên quan một chút nào đến vẻ dịu dàng những ngày bình thường.
Chăn mền cũng được xốc lên, anh không nói hai lời, không cho cô ta thời gian phản kháng mà giật váy của cô ta ra, ném xuống trên mặt đất.
Du Hoài hỏi cô ta bằng giọng điệu dỗ dành: “Dù sao cũng tới rồi, có muốn làm tình một chút không, bạn học?”
Dây cung trong đầu Trần Nhân hoàn toàn đứt đoạn, trong hai giây cô ta chưa kịp phản ứng lại, quần lót của cô ta đã bị Du Hoài kéo xuống tới mắt cá chân.
“Đừng đừng đừng…”
Trong miệng cô ta chỉ còn lại một từ đừng, vốn không thể nói được từ gì khác, nhưng mà một từ đó sao có thể ngăn cản được Du Hoài.
Hoặc có thể nói là, từ giây phút mà Trần Nhân vén váy lên trêu chọc Thẩm Vực, cô ta đã biết Du Hoài sẽ không từ bỏ ý đồ. Cô ta đã giẫm lên hàng rào cuối cùng giữa hai người.
Du Hoài nhấn hai tay của cô, giơ lên trên đỉnh đầu, một cái tay khác linh hoạt mở ra cúc áo sơ mi của cô ta.
“Chờ làm xong, tôi quỳ xuống trước mặt cậu cũng được. Trần Nhân, chính cậu cũng rõ ràng không phải sao, nói với tôi những lời kia rồi lại bước vào gian phòng ngủ của tôi là có ý gì, đừng giả bộ, rõ ràng cậu cũng muốn làm cùng tôi.”
Những điểm xấu của cặp thanh mai trúc mã bị lộ ra hoàn toàn, những suy nghĩ khác thường nho nhỏ đều bị đối phương nhìn thấy rõ ràng, chỉ là họ lười oad vạch trần ra mà thôi. Nhưng vào giờ phút này, chúng đều đã được nói ra ngoài.
Trần Nhân bị chặn miệng lại, đây là nụ hôn đầu tiên giữa hai người. Du Hoài cực kỳ ôn nhu, hôn từ môi dưới lên môi trên.
Anh cắn môi của Trần Nhân, làm cho cô ta bị đau, bị ép phải mở hai hàm răng ra, ngay sau đó đầu lưỡi được luồn vào, chiếm đất công thành ở bên trong.
Giây phút mà Du Hoài ngậm lấy đầu lưỡi của cô mút vào, cảm giác tê dại mà cô ta có từ khi tiến gian phòng bắt đầu truyền từ eo nhảy thẳng lên đỉnh đầu.
Trong từng hơi thở của Trần Nhân đều là hương vị của Du Hoài, đụng chạm được cũng đều là nhiệt độ của Du Hoài, giống như cô ta bị ném từ Trái Đất tới một hành tinh khác mang tên Du Hoài vậy.
Toàn thân đều bị chiếm hết, nhiệt độ hoàn toàn mất cân bằng, giống như là ôm lấy mặt trời vậy.
“Đừng lãng phí thời gian với Thẩm Vực nữa, thích tôi không tốt sao? Tôi con mẹ nó, dù có làm chó cho cậu cũng đồng ý, cho dù phải sủa gâu gâu vài tiếng cho cậu thì ông đây cũng vui lòng.”
Trần Nhân nói không ra lời, cắn môi, cảm giác thể bị quấy phá đến nỗi rối tinh rối mù, tiếng nước gảy ở giữa làm cho cô ta rên rỉ không ngừng.
Lớp son mờ mờ trên môi bị chệch ra, nhưng cô ta cũng chỉ biết lắc đầu, không ngừng nói không muốn.
Hai chữ này dừng lại khi Du Hoài cầm lấy cây gậy thịt đặt ở trên mép hoa của cô ta, anh không ngừng vuốt lên vuốt xuống ở miệng hoa huyệt.
Trong không khí, mùi vị tanh tanh càng ngày càng nặng, tiếng nước này giống như chỉ một giây sau là có thể bao trùm lên cô ta.
Anh lại dừng lại rồi.
Trần Nhân khó chịu giống như muốn chết mất, bình thường khi thiếu nữ thủ dâm đều phải chờ đến lúc tắm mới có thể chạm vào phần dưới của mình.
Một loạt động tác này của Du Hoài giống như mở ra cánh cửa đến một thế giới vậy. Mà bây giờ cửa mở ra, có thể trông thấy phong cảnh phía sau cửa, nửa cái chân đã muốn nhảy tới, nhưng người mở cửa lại đứng ở chỗ đó không nhúc nhích nữa.
Đôi mắt anh thâm thúy, nhìn cô ta chằm chằm: “Được không, Trần Nhân?”
Nước mắt Trần Nhân đã rơi xuống, hai chân không tự giác mà quần lấy eo của anh, chóp mũi cũng đều phiếm hồng: “Du Hoài, Du Hoài.”
“Ừm, làm sao?”
“… Được.” Một tiếng rất nhỏ, giống như là ảo giác.
Du Hoài câu môi, nhưng lại hỏi: “Không nghe được, đến cùng có làm hay không đây?”
Trần Nhân có chút thẹn quá thành giận: “Cậu bị điếc à? Tôi đã nói muốn làm… A!”
Du Hoài cứ như vậy mà cắm vào.
Đây là lần đầu tiên của hai người, lăn lộn trên giường nhiều lần, nước bị chèn vào rơi rớt ra, đầu vú bị ngậm vào làm cho hồng lên.
Du Hoài liên tục nói mấy câu dâm đãng, vốn không có ý muốn dừng lại.
“Thoải mái chết tôi rồi, Trần Nhân, làm sao cậu bị chơi lại tuyệt như vậy? Hả? Làm sao lại tuyệt như vậy?”
“Tôi làm chó cho cậu có được hay không? Cậu để cho tôi chơi cậu, tôi làm chó cho cậu có được hay không?”
“Muốn bị cậu cắn chết rồi bảo bối à, đừng gấp như vậy, tôi không cử động được.”
“Một lần nữa có được không? Bách Độ nói lần đầu tiên của xử nam đều rất nhanh, lần thứ hai sẽ tốt hơn.”
Trần Nhân chôn mặt vào bên trong gối, cô ta khóc đến nỗi giọng nói cũng có chút khàn khàn.
“Tên đáng ghét!”
Giọng của nam sinh cũng khàn khàn, anh đáp lại:
“Tên khốn!”
“Ơi.”
“Cút ra ngoài đi Du Hoài!”
“Chuyện này thì xin lỗi, không làm được, tôi đang cực kỳ sướng đây bảo bối à.”
Cứ như vậy, không cần mặt mũi.
Từ sau ngày hôm đấy, Trần Nhân cũng rất ít khi đến tìm Thẩm vực, bởi vì Du Hoài – cái tên không biết xấu hổ này mỗi lần thấy cô ta nhìn về phía Thẩm Vực, sau đó anh sẽ lấy lại danh dự trên giường.
“Cậu thích Thẩm Vực à? Vậy thì không được rồi, trước kia cậu không lên giường thì tôi không quản cậu được, nhưng bây giờ cậu đã lên giường rồi mà vẫn còn thích anh em của tôi, chuyện cặn bã này cậu đừng nghĩ tới nữa.”
Nhưng vào những lúc khác, anh vô cùng dễ nói chuyện. Thậm chí còn thật sự học cách chó sủa để dỗ cô ta.
Buổi chiều tan học, dưới hoàng hôn, anh mang theo hai cái cặp sách đặt ở đầu vai, nắm lấy cổ tay cô ta, vừa đi vừa dỗ dành cô ta: “Đừng nóng giận nữa tổ tông à, cười một cái thôi được không bà cô? Tôi sủa gâu một tiếng cho cậu nghe một chút được không? Muốn nghe loại chó nào sủa đây, Kim Mao hay là Tát Ma, hay là chó ngao Tây Tạng, Gâu gâu gâu.”
Trần Nhân mỗi lần như vậy đều bị dỗ dành thành công.
Lúc thật sự nói chuyện yêu đương là tốt nghiệp cấp ba, sau buổi tiệc cảm ơn giáo viên.
Trần Nhân chỉ uống nước chanh cả buổi, cô ta cũng bị bầu không khí xung quanh làm cho đỏ mắt, khi mọi người ở xung quanh đều đang nhiệt tình thổ lộ tình cảm, cô ta cũng vô ý thức nhìn về phía Du Hoài đang cầm micro.
Anh chọn ca khúc ít nổi tiếng, lúc tên ca khúc xuất hiện, không có ai từng nghe qua.
“Nhật ký con dơi ấm áp? Đây là bài gì thế?”
“Cái gì mà con dơi?”
Du Hoài giơ micro lên, trên ghế sofa ngồi đầy người, anh ngồi luôn ở trên bàn thủy tinh, phía sau lưng là từng hàng rượu.
“Để các bạn học chê cười rồi.”
Anh vừa nói xong, khúc nhạc dạo bắt đầu.
Giọng hát dịu dàng của nam sinh từ trong loa truyền ra khắp cả căn phòng nhỏ.
“Xuyên qua dịu là luôn luôn kiềm chế
Thử cảm xúc luôn luôn bí ẩn
Con dơi ấm áp không biết bay
Mà tôi yêu cậu.”
…
Giọng hát rất thấp rất đều đều, nhưng lại rất dịu dàng, càng thêm mê hoặc.
Lúc ba chữ ‘tôi yêu cậu’ vang lên, nam sinh vẫn luôn nhìn chằm chằm màn hình bỗng nhiên đứng lên khỏi bàn thủy tinh.
Anh đi đến bên cạnh chỗ trống trên ghế salon, động tác nhìn thì bình thường nhưng anh lại liếc nhìn Trần Nhân một chút.
Thế là, từng ca từ giống như đang tỏ tình với Trần Nhân vậy.
Nữ sinh bên cạnh Trần Nhân siết chặt cổ tay cô ta, càng mẫn cảm hơn so với người trong cuộc.
“Tôi không chịu tôi không chịu, tên Du Hoài này thật là trâu bò… Mẹ nó, anh ta hát tôi yêu cậu với cậu là có ý gì chứ. Không phải cuối cùng là muốn tỏ tình với cậu đấy chứ?”
“Cái gì mà nhật ký con dơi ấm áp chứ, Du Hoài thổ lộ qua nhật ký à?”
Trần Nhân lại không nghe được chữ nào.
Cô ta đứng lên đi đến nhà vệ sinh, cố gắng dùng nước lạnh vỗ vào trên mặt, muốn giữ lại vẻ trang nhã của hôm nay.
Cô ta rút khăn tay lau mascara màu đen dưới lông mi. Khi cô ta đi ra đã là chuyện sau mười phút, nam sinh dựa lưng ở trên tường, cúi đầu không biết suy nghĩ cái gì.
Sau khi cô ta đi ra ngoài mấy giây mới ngẩng đầu lên. Trong mắt anh giống như còn giữ lại ánh sáng sặc sỡ trong phòng, cứ như vậy mà nhìn cô ta.
Trong lòng Trần Nhân giống như là bị thứ gì đó va vào một phát, mềm mại đến nỗi rối tinh rối mù.
Cô ta đi tới chỗ Du Hoài, mũi giày đối diện với mũi giày.
“Du Hoài.”
“Ừm.”
“Chúng ta quen biết bao lâu rồi?”
“Mười lăm năm.”
Thời gian lâu như vậy sao.
Khóa kéo áo khoác của nam sinh áo bị cô ta siết vào trong tay, cô ta ngẩng đầu nhìn vào mắt của Du Hoài, cười hỏi anh: “Này, cậu có muốn…”
Mấy chữ yêu đương không còn chưa nói ra.
Lại bị người ta bịt miệng lại luôn, trong cặp mắt hồ ly tràn đầy ý cười.
“Không có quốc gia nào lại để công chúa chủ động, nên để tôi hỏi.”
“Trần Nhân, cậu có muốn yêu đương với tôi không?”
Từ bạn thân đến tình yêu.
Là kết thúc ở cấp ba.
–
Sau khi yêu đương, thật sự cũng không phải dính lấy nhau như keo, ngược lại, bọn họ lại vô cùng giống oan gia ngõ hẹp hơn.
Thường thường, người bên cạnh đều có thể nhìn thấy hai người đang cãi nhau trên vòng bạn bè.
Trần Nhân: [Du Hoài có phải bị bệnh hay không? Cho tôi hỏi có ai lại hẹn hò đi xem phim chiến tranh 4D hay không?]
Du Hoài đáp lại: [Tôi sai rồi công chúa, hãy tha thứ cho tôi lần này.]
Du Hoài: [Tư vấn một chút, bạn gái thay đổi thất thường, ở trường học cả ngày nhìn trai đẹp khác thì có thể phạt hay không?]
Lúc ấy Thẩm Vực cũng đang rảnh, anh trả lời một câu: [Giúp cậu tư vấn, theo luật sư nhà tôi, không phạt được, trước tiên cần phải kết hôn, sau đó lại để cho bà xã của cậu làm ra âm mưu, tốt nhất là vì tình nhân mà giết chồng, âm mưu giết người đều có thể giúp cậu kiện mười năm tù trở lên.]
Du Hoài trả lời Thẩm Vực: [Có thể xét cho tôi tốt một chút không ?]
Trần Nhân cũng đáp lại: [Mới nói không thấy, cậu có thấy phiền không thế hả Du Hoài!]
Những cuộc cãi nhau to to nhỏ nhỏ này vốn không có gì khác biệt so với các cặp đôi đang tán tỉnh nhau khác.
Ngoài miệng có thể nói ra câu chia tay, bọn họ đã không còn gì để nói với cặp đôi 1 tháng chia tay 8 lần này nữa.
Bình thường đều là chân trước khuyên can, chân sau đã có thể trông thấy hai người họ khoe ân ái trên vòng bạn bè.
Duy nhất chỉ có một lần cãi lộn không bình thường.
Nguyên nhân là khi hai người đi xem phim, có người tìm Du Hoài để bắt chuyện.
Trần Nhân mượn đề tài để nói chuyện của mình: “Tại sao cậu phải cười với cô ta?”
Du Hoài không hiểu thấu: “Cậu ngốc à? Tôi cười lúc nào?”
Trần Nhân: “Ánh mắt của cậu cười.”
Du Hoài: “Muốn mắng tôi thì mắng đi, đừng tìm cớ làm gì.”
Kết quả là vì một câu nói kia, hai người chiến tranh lạnh một tháng.
Trần Nhân rất tủi thân, cô ta nói với bạn bè: “Cậu ấy không thể dỗ tớ vài câu sao?”
Bạn bè nghẹn họng nhìn cô ta: “Không phải, Nhân Nhân, tuy tớ là bạn bè của cậu, nhưng tớ muốn nói câu công đạo, lần nào Du Hoài chẳng tới dỗ dành cậu, cậu ấy là một người đàn ông rất tốt.”
Nhưng là lần này, người đàn ông rất tốt kia không chủ động tới tìm cô xin làm hoà nữa.
Cứ như vậy, đến sau cùng khi Trần Nhân đều cảm thấy hai người có khả năng phải chia tay rồi, cô ta đã soạn rất nhiều tin nhưng nhưng làm cách nào cũng đều không gửi được.
Cô ta đã bỏ qua thời gian làm hòa tốt nhất, đến mức hiện tại không thể nói được lời gì ra ngoài, cơn tức giận bị ngăn chặn ở trong ngực giống như hạch đào, có thể nghẹn chết người ta.
Sau cùng, khi đi ở trên đường trong trường, Trần Nhân mở lại lịch sử tin nhắn giữa hai người, bỗng nhiên cô ta đứng ở giữa đường không nhúc nhích nữa.
Người bạn đang đi đến phía trước phải quay vòng lại: “Sao thế Nhân Nhân? Làm sao không đi vậy? Tại sao cậu lại khóc?”
Trần Nhân đưa tay che mắt, sự kiêu ngạo của cô ta giống như chuỗi quân bài domino vậy, lần lượt sụp đổ từ đầu tới cuối.
Cô ta nghẹn ngào nói với bạn: “Tớ, tớ không muốn… không muốn chia tay với Du Hoài.”
Người bạn dở khóc dở cười: “Chỉ có chút chuyện như thế à, vậy cậu đi tìm cậu ta không phải là được rồi sao?”
Nhưng Trần Nhân sẽ không đi.
Cô ta là một cô gái vô cùng kiêu ngạo, không hiểu cái gì về triết lý tình cảm. Cô ta vẫn luôn cho rằng khi cãi nhau, Du Hoài không tìm đến mình xin làm hòa thì có ý nghĩa là Du Hoài không thích mình nữa.
Cô ta không hiểu vì cái gì mà bản thân mình có thể thiếu cảm giác an toàn đến như vậy, có lẽ cũng liên quan đến việc Du Hoài luôn chiều chuộng cô ta từ trước tới giờ.
Cô ta muốn Du Hoài dành tình cảm đối với mình một trăm phần trăm, yêu đương hoàn toàn nhiệt tình trong sáng.
Mà bây giờ chính cô ta cũng nhận ra được, loại tình yêu này có chút ngạt thở, sẽ làm cho Du Hoài không thở nổi.
Cô ta nhận ra mình đã quá sai, cô ta bắt đầu sợ hãi, sợ rằng Du Hoài sẽ thật sự không thích mình nữa.
Trần Nhân cứ như vậy mà đứng ở trường trên đường.
Cô ta bụm mặt khóc trong yên lặng, bạn bè ở xung quanh không ngừng khuyên nhủ, nhưng bỗng nhiên bọn họ đều ngừng lại.
Giây phút yên lặng như tờ này, xuyên thấu qua khe hở trên tay, Trần Nhân trông thấy đôi giày giống với đôi của người yêu mình.
Nam sinh có chút bất đắc dĩ, Du Hoài lên tiếng gọi tên cô ta: “Trần Nhân.”
Tiếng khóc của Trần Nhân bỗng nhiên ngừng lại, các bạn bè rất có ý thức mà lảng ra xung quanh, nhường cả đoạn đường rộng rãi chỉ còn lại có hai người bọn họ.
Giọng nói của Du Hoài vô cùng rõ ràng.
“Không muốn chia tay với cậu, chỉ là tôi có chút buồn, cũng có một chút lo lắng. Nếu cứ luôn cãi nhau là lại đòi chia tay như thế, có phải sẽ có một ngày, cậu thật chán ghét đi cùng với tôi, muốn hoàn toàn chia tay với tôi hay không.”
Trần Nhân cắn môi không nói chuyện, quay đầu sang một bên không muốn để cho anh nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình.
Nhưng lại bị người ta kéo cổ tay, ôm luôn vào trong ngực.
“Tôi rất thích cậu, từ lần đầu tiên nhận ra được sự yêu thích này, thì người duy nhất mà tôi thích chính là cậu. Tôi biết tính cách của cậu rất kém cỏi, tính tình cũng không tốt, làm cái gì cũng chỉ nhiệt tình được ba phút. Nhưng mà tôi lại thật sự thích cậu, cho nên, Trần Nhân, chỉ cần cậu không bỏ lại tôi, thì tôi sẽ không nói chia tay với cậu.”
Thẩm Vực đã nói rồi, Du Hoài cũng là một người mà não chỉ toàn chuyện yêu đương.
Anh cũng không phủ nhận.
Anh dỗ dành bạn gái đang khóc nức nở một cách thành thạo: “Đã xem Hoàng tử bé chưa?”
Bỗng nhiên chuyển chủ đề làm Trần Nhân sững sờ, cô vô ý thức gật đầu: “Ừm.”
“Trong B612 của Hoàng tử bé có hoa hồng, cậu có biết không?”
“Nói những chuyện này để làm…”
“Ừm, cậu hãy coi hoa hồng là tôi, Hoàng tử bé chính là cậu.”
Trần Nhân không khóc được nữa, thậm chí còn có chút cạn lời: “Có người nam sinh nào lại nói mình là bông hoa hồng không?”
“Có chứ, bạn trai cậu.”
Du Hoài cười híp mắt: “Cậu có thể nhìn ra ngoài thế giới, nhìn tất cả những đồ vật mà cậu muốn nhìn, nhưng tôi, vì cậu nên tôi mới đến. Trần Nhân, ý của tôi là như vậy.”
Trần Nhân đã biết từ lâu rồi.
Du Hoài không giống những người khác.
Dù thế giới có khô héo.
Du Hoài cũng sẽ là đóa hoa hồng cuối cùng, chỉ vì cô ta mà nở rộ.
“Được, vậy thì tôi đành miễn cưỡng chấp nhận chuyện bạn trai tôi là hoa hồng vậy.”
“Chấp nhận không thôi cũng vô dụng, phải yêu chiều tôi hơn một chút, hoa hồng rất mong manh đấy.”
“Tôi khuyên cậu tốt nhất nên dừng lại đi.”
“Vậy thì tưới nước là được rồi?”
“Ôi… Du Hoài! Cậu có bệnh à! Giữa ban ngày mà đã say rượu hả!”
“Hoa hồng của cậu bị cậu phơi nắng một tháng, sắp bị phơi khô rồi, mau tưới nước đi bạn nhỏ.”
[text_hash] => 4f407ede
)