[Hoàn] Giáo Dục Vị Hôn Phu [DomicMasterD] – Chương 2: Tam Vương Hội – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] Giáo Dục Vị Hôn Phu [DomicMasterD] - Chương 2: Tam Vương Hội

Array
(
[text] =>

Edit by Jany
15/6/2025
11:00 AM

_________________________

. . .Anh Quốc. . .

…Biệt thự Windsor….

Giữa sân vườn rộng lớn của ngôi biệt thự , nơi cả chục loại hoa khác nhau được gieo trồng khắp nơi. Ánh nắng ấm áp buổi sớm chiếu rọi xuống nền gạch lát đá sỏi. Muôn hoa khoe sắc đua nở dưới tia nắng. Nơi chính giữa trung tâm đặt một đài phun nước hình nữ thần đang nhảy múa được điêu khắc rất tinh xảo. Cảnh vật nơi đây không khác gì một thiên đường. Một nơi rộng lớn , đẹp đẽ , chỉ có thể dành cho những hoàng tộc, hoàng tử , công chúa quyền thế ngày xưa của nước Anh.

Cạnh đài phun nước, một cậu con trai cả người toát lên khí chất thanh nhã đang chăm chú ngồi bên bàn đá đọc sách . Cậu sở hữu nước da trắng sứ , mái tóc màu đen mềm mại. Một gương mặt trái xoan với khuôn miệng trái tim. Đôi mắt đen láy long lanh như giọt sương trên lá. Cậu mặc một chiếc áo len màu xanh nhạt với quần jean đen .

Một tuyệt sắc giai nhân. Dù tuổi còn nhỏ nhưng dung nhan cậu đã có thể khiến cho người nhìn không khỏi mê đắm. Chỉ có thể so sánh là đẹp hơn một nữ thần.

Ngồi đối diện cậu là một người phụ nữ trung niên người Anh. Gương mặt thanh tú phúc hậu , mái tóc màu hạt dẻ được búi cao gọn gàng. Bà mặc một bộ váy màu xanh lam sang trọng ôm lấy cơ thể , trên cổ còn đeo một sợi dây làm bằng kim cương thật .

Tuy đã có tuổi nhưng nét đẹp của người phụ nữ đó lại mặn mà , trang nhã . Không có một dấu vết gì của thời gian. Bà ngồi bên bàn nhẹ nhàng nâng tách trà lên thưởng thức. Nhìn bà cao quý trông như những nữ bá tước hoàng tộc ngày xưa.

Cảnh vật , cảnh người , đẹp đến mức thoát tục. Kết hợp lại trở thành một bức tranh sống động kể lại câu truyện cổ xa xưa về những hoàng tử, nữ hoàng trong lâu đài.

Không gian yên tĩnh bỗng nhiên bị tiếng nhạc từ chiếc điện thoại nằm ngay trên bàn phá huỷ . Một bản nhạc giao hưởng . Lê Quang Hùng rời mắt khỏi cuốn sách đang đọc dở. Khẽ liếc qua màn hình điện thoại một chút rồi mới cầm lên trượt ngón tay trên màn hình trả lời.

” Hùng nhi “

” Vâng, cha ” Cậu nhẹ nhàng đáp.

” Con và mẹ vẫn khỏe chứ ? Mọi chuyện ở công ti sao rồi ? “

” Vâng, vẫn khỏe ạ. Ngày hôm qua , phía dưới đã trình lên con mấy dự án . Hiện tại , con vẫn còn đang xem xét, định sau đó sẽ báo cho cha “. Quang Hùng khẽ nói .

Cha cậu hiện tại đang ở Sài Gòn để điều tra thị trường và gặp đối tác. Nên mọi chuyện của Angel bên Anh Quốc đều do một tay cậu và mẹ quản lí . Cậu từ nhỏ đã được cha đưa đến công ti . Dạy dỗ chỉ bảo cậu từng cách thức kinh doanh. Tập cho cậu làm quen dần với thế giới đồng tiền này.

Lê Quang Hùng là một cậu bé thông minh xuất chúng. Mọi việc cậu nhìn , mọi việc cậu thấy , Quang Hùng đều thâu vào tầm mắt, ghi nhớ trong đầu từ việc nhỏ nhất. Cậu nhanh trí và đầy sắc bén nên Lê Minh rất tin tưởng giao cho cậu quản lí tập đoàn mỗi khi ông đi vắng.

” Tốt, có việc gì cứ gọi điện cho ta. Mà ta rất tin tưởng ở con ” Ông dừng một chút rồi mới nói tiếp .

” 3 ngày trước ta đã gặp Trần Lập , chủ tịch của tập đoàn Trần thị lớn mạnh nhất Châu Á để bàn về hôn ước của con và thiếu gia nhà họ. Hùng nhi, con chuẩn bị từ từ đi, cuối năm sau hôn lễ sẽ được tiến hành “.

” Vâng, con biết rồi . Cha cứ yên tâm ” Cậu lại lễ phép trả lời.

” Vậy được rồi . Ta gác máy trước đây . Cho ta gửi lời hỏi thăm mẹ. Bảo bà ấy ngày mai ta sẽ về “

Sau đó Lê Minh cúp máy.

Lê Quang Hùng từ từ đặt điện thoại xuống . Khuôn mặt xinh đẹp lãnh đạm, không gợn lên chút cảm xúc .

Đối với chuyện hôn ước này cậu đã biết từ lâu. Chỉ có điều không biết đối tượng là ai. Cha cậu chắc đã chọn lựa rất kỹ lưỡng mới quyết định đưa ra hôn ước với Trần thị. Thật thì cậu cũng không quan tâm mấy đối tượng là ai. Chỉ cần tập đoàn Trần thị đó có lợi đối với con đường làm bá chủ thiên hạ của Angel thì hy sinh một cuộc hôn nhân nhỏ nhoi, Lê Quang Hùng cậu không tiếc.

Anne nhìn sang con trai mình ­ ” Là cha con sao ? “.

” Vâng. Cha bảo gửi lời hỏi thăm mẹ. Còn nói ngày mai sẽ về Anh Quốc ” ­ Cậu cười nhẹ nói.

Bà vẫn không có biểu cảm gì chỉ khẽ gật đầu . Lặng lẽ tiếp tục thưởng thức trà.

Gia đình cậu là vậy . Người nào cũng ít nói , lãnh đạm, ngoài trừ cha cậu. Lê Minh lấy Anne cũng bắt nguồn từ hôn ước của hai gia đình. Bà là đứa con gái độc nhất của dòng dõi quý tộc William từ ngày xưa. Cha bà ngay từ khi bà con nhỏ đã hứa hôn bà cho người thừa kế tương lai của tập đoàn Angel. Một người Anh gốc Việt. Bà cũng chỉ là theo bổn phận mà kết hôn. Tuy rằng 2 ông bà không vì tình yêu mà lấy nhau nhưng 2 người lại rất hợp ý nhau trong việc quản lí kinh doanh. Vậy nên hai người chung sống khá là hòa hợp , tuy rằng không khí giữa cả 2 có đôi khi rất lãnh đạm.

Quang Hùng thấy mẹ mình không nói gì liền quay lại với cuốn sách đang đọc dở.

*************************************

Trong màn đêm u tối, một loạt những chiếc xe đua thể thao và xe motor phân khối lớn đua nhanh trên đoạn đường phồn hoa đông đúc. Tốc độ nhanh như tên lửa của những chiếc xe hơi đắt giá nhất thế giới đi đầu khiến cho người đi đường phải kinh sợ.

3 chiếc W Motors Lykan Hypersport và đoàn quân motor phía sau dừng ngay tại một sòng bạc quán bar lớn nhất thành phố . Ngay lập tức đám người vệ sĩ cao to mặc vest đen của sòng bạc ra dàn hàng đứng chào .

” Kính chào Phạm nhị thiếu gia ” Cả hàng người đồng thanh.

Sòng bạc quán bar này thuộc sở hữu của gia tộc họ Phạm . Một gia tộc có tiếng là giàu có , danh giá ở đất Sài Thành . Mà Phạm Bảo Khang chính là đứa con trai út cưng của gia tộc.

Ba người , Trần Đăng Dương , Phạm Bảo Khang , Nguyễn Thái Sơn và cả đám đông khoảng 20 người thuộc hội Tam Vương bước vào quán. Vào trong , đa số trong đám người kia liền rủ rê nhau đánh bài. Còn 3 người các cậu và 4, 5 kẻ còn lại thì đi vào quán Bar. Tiếng nhạc xập xình ngay lập tức vang lên khi Bảo Khang vừa mở cửa ra. Đám đông bên trong đều đang nhảy nhót loạn xạ phía giữa sàn nhảy. Chỉ toàn là những cậu ấm cô chiêu của gia đình có tiền.

“Người quản lí đưa 3 người họ đến một bàn V.I.P tốt nhất nằm ở trên lầu , có thể nhìn bao quát xung quanh. Nơi duy nhất có bộ ghế salon được bọc bằng da thú . Sau khi rượu , mồi được đem lên, Trần Đăng Dương cầm ly rượu lên nhàn nhã uống.

” Đám người bên ­Night giải quyết sao rồi ? ” ­ Hắn lên tiếng.

Một tên trong đám người hồi nãy bước lên , thấp giọng đáp ­ ” Lão đại , ngày hôm qua chúng em đã xử lý sạch sẽ chúng rồi. Tên cầm đầu cũng đã ra quy hàng , đồng ý nhượng quyền bảo kê khu bên đó cho Tam Vương “.

” Rất tốt , vất vả cho các chú rồi. Hôm nay cứ chơi thoải mái đi. Tôi bao hết ” Đăng Dương nhếch môi hài lòng.

” Dạ, cám ơn lão đại “

Tên đó vui mừng lập tức cúi chào , xuống lầu tìm đám anh em trong Tam Vương.

” Lão đại , lần này cậu lại thắng lớn nữa rồi ” ­ Bảo Khang khẽ cười.

Trần Đăng Dương thoải mái dựa vào ghế sofa lên tiếng ­ ” Cũng chỉ là thêm một khu . Thứ mình muốn là toàn bộ Sài Gòn này kìa “.

” Nhưng cậu cũng đã được 2/3 . Trở thành lão đại trẻ tuổi được xưng danh trong giới xã hội đen rồi còn gì ” ­ Bảo Khang lại nói.

Hắn uể oải trả lời ­ ” Mình còn chưa thỏa mãn . Nhiêu đó chưa đủ xứng tầm với vị trí người thừa kế tập đoàn lớn nhất Châu Á như mình”

” Cậu cũng quá tham vọng rồi ” ­ Bảo Khang bật cười.

Lão đại đúng là lão đại. Vẫn là tham vọng và ngạo mạn trước mặt người khác. Nhưng mà Bảo Khang cũng không biết tại sao bản thân lại trở thành bạn thân trí cốt của hắn. Còn đồng ý xông pha giang hồ cùng hắn từ năm 15 tuổi.

Trần Đăng Dương chỉ nở nụ cười thâm sâu , tiếp tục thưởng thức ly rượu. Bỗng nhiên ngay bên cạnh có tiếng nhai rộp rộp… Giữa một bầu không khí đầy những phân tử tham vọng và mưu mô thì có một kẻ ngồi bốc đậu phộng nhai khí thế . Nhai xong còn cầm ly sữa tươi uống.

“…..”

“…..”

Trần Đăng Dương chả còn biết nói gì với thằng nhãi mặt búng ra sữa kia. Còn Bảo Khang thì chỉ biết cười ra nước mắt. Ai bảo thằng nhóc đó đánh nhau quá giỏi nên lão đại mới ưu ái cậu ta trở thành lão tam của hội Tam Vương.

” Lão tam, cậu làm mất hình tượng thế giới xã hội đen quá đấy. ” Bảo Khang lắc đầu nói

Thái Sơn vừa bốc đậu phộng vừa trả lời ” Xã hội đen mà cũng cần giữ hình tượng. Cái xã hội đen thui như chó mực mà còn hình với tượng. “

Bảo Khang bó tay. Cái này chẳng khác nào là trét phân vào mặt bản thân, tự chửi hội Tam Vương, tự chửi luôn thế giới xã hội đen.

” Thế làm sao mà cậu lại vào thế giới đen thui như chó mực đó vậy Thái Sơn ? “

” Là Lão đại sau một đêm quá chén đã lỡ mây mưa cuồng nhiệt với mình, không còn cách nào khác đành nhận mình vào vị trí Lão tam để bịt miệng mình mà giữ hình tượng hoàng tử. ” Kẻ kia thản nhiên phun ra một câu

Cái gối dựa trên ghế bỗng bất thình lình bay thẳng vào mặt Thái Sơn làm cậu đang uống sữa liền bị sặc.

” Câm mồm! “

Trần Đăng Dương lại nóng người. Tên nhóc này đúng là không biết giữ mồm giữ miệng, cái gì cũng dám nói ra. Ngay cả hắn cũng bị làm mục tiêu để đem ra cho tên nhóc ấy đùa. Còn Bảo Khang nãy giờ chỉ biết cười khổ.

” Lão nhị, việc mình nhờ cậu điều tra đến đâu rồi? ” Đăng Dương đột nhiên nghiêm túc hỏi

Bảo Khang hơi nhướn mày ” Mình đã cho người đi điều tra, nhưng hiện tại chưa có tin tức gì. Lai lịch của cậu thiếu gia đó quả nhiên giấu kĩ như bưng. Chỉ biết cậu ta tên là Lê Quang Hùng, tên tiếng Anh là Roy “

” Chỉ nhiêu đó thôi sao? ” Hắn không hài lòng hỏi lại

” Phải. Cậu thông cảm chút đi Lão đại. Cậu ta từ nhỏ đã định cư ở nước ngoài, gia thế không tầm thường. Không thể một ngày mà điều tra hết. ” Bảo Khang bất lực gãi trán.

Trần Đăng Dương hừ lạnh một tiếng. Hắn chính là muốn phá huỷ hôn ước này trước khi cha hắn ra tay.

Trong không gian ồn ào của tiếng nhạc, cả ba lại nhàn nhã thưởng thức rượu. À không chỉ có 2 kẻ đang uống rượu và 1 kẻ đang uống sữa.

_________________________

Hiii, mấy cậu thấy truyện sao, ok hong? Có gi cmt cho tui biết với nhennn!!

Đặt tên nu8 là gi giờ mấy cậu, cho tui chút gợi ý vớiiii;-;;;;

Đọc truyện dui dẻ nhó🫶
Cho tui 1 vote với nhaa🙆

[text_hash] => 33d96be2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.