(Hoàn) Độc Sủng Xấu Phu – Quyết Tuyệt (Từ chương 104 trở đi) – Chương 128 Diêm trường đã xảy ra chuyện – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Hoàn) Độc Sủng Xấu Phu – Quyết Tuyệt (Từ chương 104 trở đi) - Chương 128 Diêm trường đã xảy ra chuyện

Array
(
[text] =>

Tác giả: Quyết Tuyệt

Edit: méo hiểu sao cái truyện có 42 lượt đọc cũng bị re-up. đm

Nhà ăn bên kia thực mau liền đưa tới rất nhiều canh cá, những người từ bên ngoài về như Tưởng Chấn một người được một chén lớn.

Ngày mùa đông, uống một chén canh nóng hầm hập, cảm giác thật quá tốt, đáng tiếc lúc này không có ớt cay, bằng không có thể ăn cá cay, còn có thể ăn lẩu.

Tưởng Chấn không phải người không cay không vui, nhưng hắn vẫn có thích đồ ăn vị cay, đã rất lâu rồi không ăn nên thèm muốn chết.

Lúc ăn thịt cá, chọn ít thịt mềm trên bụng, Tưởng Chấn cho Triệu Minh Châu nếm thử một chút xíu.

Triệu Minh Châu đã chín tháng, đã sớm có thể ăn dặm, bất quá ngoại trừ cháo bột, Tưởng Chấn không dám cho bé ăn cái khác nhiều, sợ ăn hỏng bụng.

Triệu Minh Châu rất hào hứng với thịt cá, ăn xong rồi liền há miệng “A a a a” mà đòi nữa, nhưng Tưởng Chấn cũng không cho ăn, chỉ đưa bé một miếng màn thầu nhỏ cho bé gặm.

Triệu Minh Châu cầm màn thầu, có chút bất mãn, nhưng biết Tưởng Chấn không cho mình nữa, cuối cùng chỉ có thể ủy khuất mà gặm một miếng lên màn thầu.

Đối với bách tính, ngày tết là ngày lễ quan trọng nhất, trước tết mấy ngày, tiêu cục Kim Chấn không nhận việc làm ăn nữa, Tưởng Chấn cho thuộc hạ nghỉ hết, chính hắn cũng tính toán nghỉ mấy ngày.

Người Triệu gia nghỉ ngơi, mỗi ngày chỉ có mỗi việc cân nhắc cân nhắc xem phải ăn gì, nhưng ở một nơi khác trên Đại Tề lại đã xảy ra chút sự tình.

Trịnh Dật chưng cất ra rượu cao độ lập tức ra roi thúc ngựa đưa đến kinh thành, vì thế còn chưa ăn tết, rượu này đã được hiến vào trong cung.

Tuy nói Trịnh gia đánh bóng tên tuổi cho rượu này bằng một phương thuốc cổ truyền, nhưng cũng không thể phủ nhận, đây là một rượu mới làm ra không bao lâu, chút danh tiếng cũng không có.

Bản thân Thái Hậu cũng không thích rượu lắm.

Vì thế mà rượu này cuối cùng liền tùy ý mà đưa vào Ngự Thiện Phòng, chẳng khiến Thái Hậu coi trọng chút nào.

Kết quả, cũng không biết có phải Trịnh gia vận khí tốt hay không, cuối cùng trời xui đất khiến mà rượu này nổi danh.

Năm năm trước, người Nhung phía bắc phái sứ giả tới Đại Tề.

Đại Tề và người Nhung vẫn luôn gầm ghè lẫn nhau, thường thường sẽ có chiến đấu phát sinh, nhưng kết quả đều là Đại Tề thua, mỗi lần chiến tranh đều bị cướp đi rất nhiều đồ, mất rất nhiều lương thảo, chưa kể cũng bồi vào vô số mạng người.

Cũng là vì thế, lúc trước Tưởng Chấn cung cấp biện pháp khâu miệng vết thương mới được võ tướng chú ý đến thế.

Mà năm nay không nói tới Đại Tề lại giao chiến với Nhung, người Nhung bên kia cũng có nội loạn……

Đại Hãn người Nhung nguyên bản bị nội loạn quậy đến có chút ăn không tiêu, đột nhiên liền nhớ tới Đại Tề, tìm sứ giả tới Đại Tề, muốn cưới công chúa Đại Tề thuận tiện hòa đàm.

Này nguyên bản không có gì, cố tình người đọc sách Đại Tề khinh thường người Nhung, người Nhung lại khinh thường Đại Tề, cuối cùng hai bên liền nổi lên mâu thuẫn.

Lúc ở tiệc chiêu đãi Thái Hậu mở, những người Nhung này tỏ vẻ rượu Đại Tề cũng giống người Đại Tề “Mềm nhũn”, nhạt thếch không bằng nước trắng, còn nói rượu này bên nước họ nữ nhân cũng không thèm uống.

Xem như mượn rượu chỉ cây dâu mắng cây hòe, đánh vào mặt Đại Tề, Thái Hậu tức giận tại chỗ, cũng chính là lúc này, Thái Hậu đột nhiên nhớ tới Trịnh Nhị lão gia có đưa rượu mạnh.

Thái Hậu lập tức cho người cầm rượu mạnh đến.

Kỳ thật, lúc này Đại Tề đã có một ít biện pháp đem rượu tinh luyện, bất quá cho dù có tinh luyện, số độ vẫn là không cao, Trịnh Dật được Tưởng Chấn cung cấp biện pháp, vẫn luôn chưng cất, may thay cuối cùng cũng làm ra rượu cao độ.

Rượu được nâng lên, mùi rượu thơm nồng khiến cho người Nhung không lời gì để nói, một đám trên mặt tràn ngập ngượng ngùng, mà bọn họ uống vào……

Phía trước còn dõng dạc mà nói người Nhung ngàn ly không say, cứ thế mà lật hết, còn là loại bò dậy không nổi nằm la liệt thê thảm.

Này cũng liền thôi, ngày hôm sau, những người Nhung này vẫn chưa hết thòm thèm với Thanh Phong Tửu.

Trịnh Nhị lão gia xem như là người tâm phúc nhất của Thái Hậu, làm việc luôn đặc biệt hợp tâm ý Thái Hậu, Thái Hậu vốn vô cùng coi trọng ông, lần này Trịnh Nhị gia lại lần nữa lập công, Thái Hậu lập tức muốn thưởng đậm cho Trịnh Nhị gia, muốn phong rượu này thành cống phẩm.

Sau này giá trị của Thanh Phong Tửu không thể nghi ngờ mà tăng cao vượt bậc.

Đương nhiên, tin tức này tạm thời chưa truyền tới huyện Hà Thành, lúc này, quan viên thương nhân phủ Hòa Hưng đều bị một sự kiện khác hấp dẫn ở ánh mắt.

Lúc trước Chu Mậu Hòa đi tìm Trịnh gia, tìm Tưởng Chấn phiền toái, kỳ thật người phủ Hòa Hưng phần lớn là không để trong lòng, rốt cuộc cũng chẳng liên lụy gì tới bọn họ, cũng chỉ là một cọc việc nhỏ, nhưng lần này không giống.

Lần này Chu Mậu Hòa trêu chọc ra việc lớn!

Vì Thái Hậu cảm thấy ông ta quá chướng mắt, nên bị sung quân đến phía nam làm khâm sai, nhưng ông ta lại đi khiếu chiến vấn đề trước kia khâm sai chuyên môn phái tới chỉnh đốn muối vụ cũng không dám khiêu chiến – muối tư!

Mà càng làm cho người kinh ngạc đến ngây người chính là, ông ta quá dám nghĩ dám làm, thế nhưng lấy phong cách sét đánh không kịp bưng tai dẫn người sao Diêm Tràng Hồng Giang.

Đại danh đỉnh đỉnh Diêm Tràng Hồng Giang, cứ vậy bị Chu Mậu Hòa xét nhà!

Ông ta làm được tới nước này, Trịnh Dật cũng bị chấn kinh.

“Việc này ta sai người ở trước mặt ổng nhắc nhở vài câu, căn bản còn chưa kịp làm gì……” Trịnh Dật được đến tin tức liền tức tốc chạy tới thôn Hà Tây tìm Tưởng Chấn, thời điểm kể chuyện biểu tình cổ quái cực kỳ.

Hắn là chuẩn bị một ít chứng cứ phạm tội của Diêm Tràng Hồng Giang, kết quả còn chưa kịp đưa cho Chu Mậu Hòa, Chu Mậu Hòa liền làm ra việc hắn không tưởng tượng nổi.

“Rốt cuộc là sao?” Tưởng Chấn nhịn không được hỏi.

Chu khâm sai không phải luôn nằm trong sự theo dõi của Trịnh Dật sao? Ông ta đột nhiên sao Diêm Tràng Hồng Giang, Trịnh Dật chẳng lẽ hoàn toàn không biết gì cả?

“Ta thật không nghĩ tới, ông ta lại…… quyết đoán đến thế.” Trịnh Dật thở dài, ngay sau đó lại nói: “Bất quá nếu là ổng thì làm như vậy kỳ thật cũng bình thường.”

Chu Mậu Hòa sao Diêm Tràng Hồng Giang, kỳ thật cũng không phải bởi vì ông ta đã điều tra xong sự tình tư muối.

Ông ta gây ra một trò cười ở huyện Hà Thành, người nhìn chằm chằm ông liền đặc biệt nhiều, muốn tra sự tình gì cũng không tiện. Tuy nói ông cảm thấy muối vụ này thật loạn, muốn tra thật tốt nhưng kỳ thật cũng chưa kịp tra được cái gì.

Ông ta sao Diêm Tràng Hồng Giang, kỳ thật có nguyên nhân khác…… Mà nguyên nhân này gốc rễ là từ việc Diêm Tràng Hồng Giang ở bờ biển một tay che trời.

Lúc trước Tưởng Chấn đi nhập đồ biển, người Diêm Tràng Hồng Giang thu không ít tiền phí, bọn chúng càng không khách khí hơn với người tại bờ biển.

Tự bọn chúng buôn bán tư muối, lại không cho người khác rớ tay, nếu có bá tánh ven biển tự nấu muối bán muối, bọn chúng cả cơ hội biện giải cũng không cho người ta, trực tiếp giết.

Thậm chí có đôi khi nổi sát tâm lên, cho dù là giết cả một thôn cũng có khả năng.

Diêm Tràng Hồng Giang nuôi rất nhiều người, chuyên môn giúp bọn chúng xử lí người bán tư muối ‘ngoài luồng’, cũng giúp bọn chúng khống chế toàn bộ bờ biển, mà những người này dưới sự dung túng của cấp trên, độc ác chẳng khác gì hải tặc.

Bọn họ không chỉ giết người bán tư muối, cả bá tánh thôn dân vô tội cũng phải đi tai họa một hồi.

Đương nhiên, bọn chúng không phải đi vô cớ giết người, mà là đùa bỡn nữ nhân song nhi trong thôn gì đó.

Chu Mậu Hòa biết được tư muối hung hăng ngang ngược, thời điểm cấm mãi không triệt tiêu được, cũng không có hoài nghi Diêm Tràng Hồng Giang —— ai có thể ngờ triều đình tự xây diêm trường cũng tự bán muối tư?

Nhưng ông ta quyết định đi bờ biển nhìn xem.

Mà Chu Mậu Hòa đi rồi, lại vớt được một nữ nhân nhảy sông tự sát.

Nữ nhân kia vốn sắp thành thân, nhưng bị một tay sai trong Diêm Tràng Hồng Giang coi trọng, còn bị bắt về, nhốt lại cho người đùa bỡn.

Mà nàng nhảy sông là vì thật vất vả tìm được cơ hội chạy nhưng lại bị đuổi theo, cùng đường, trong ngực tức tưởi dứt khoát liền nhảy sông.

Chu Mậu Hòa biết được việc này rồi, giận dữ vô cùng, vừa đúng lúc này, ông ta lại đụng phải một đám từ Diêm Tràng Hồng Giang chạy tới.

Nhóm người này là Diêm hộ Diêm Tràng Hồng Giang.

Diêm Hộ, nhìn tên đoán nghĩa, là bá tánh làm công việc liên quan tới muối.

Ở Đại Tề, thợ thủ công là Thợ hộ, người chuyên nấu muối là Diêm hộ.

Diêm Tràng Hồng Giang yêu cầu rất nhiều muối, mà những muối này đều để Diêm hộ đi nấu. Sinh hoạt của những Diêm hộ này có khi còn khốn khó hơn những bá tánh ven biển bình thường.

Những bá tánh đó tự do, có thể xuống biển bắt cá nuôi sống mình. An an phận phận sinh hoạt sẽ không bị bắt bị giết, ấm no cũng có thể bảo đảm, nhưng Diêm hộ thì không được như thế.

Diêm Hộ này hộ tịch ở Diêm Tràng Hồng Giang, bọn họ chỉ có thể dựa vào diêm trường sinh hoạt, cố tình người ở Diêm Tràng Hồng Giang đối đãi bọn họ giống như nô lệ, không chỉ tùy ý đánh chửi bọn họ, không cho bọn họ lương thực, nhà bọn họ có nữ nhân song nhi hơi xinh đẹp chút cơ bản đều giữ không nổi.

Những Diêm hộ chạy ra ngoài này kì thật là hết đường sống muốn thoát ra ngoài liều một lần.

Đám người dám chạy đều là tuổi trẻ lực tráng, Chu Mậu Hòa gặp được bọn họ, biết được Diêm Tràng Hồng Giang làm xằng bậy tùy ý giết người, liền mang theo bọn họ đi Diêm Tràng muốn nói chuyện đàng hoàng, cuối cùng không biết trời xui đất khiến làm sao mà dắt theo bọn họ sao Diêm Tràng Hồng Giang.

Theo lý, một đám chưa bao giờ chiến đấu cộng thêm một văn nhân, căn bản đánh không nổi Diêm Tràng Hồng Giang, nhưng ……vận khí của Chu Mậu Hòa cũng không tồi.

Ông ta cả ngày trách cái này cái kia, nhưng tới tận giờ vẫn sống nhe răng không bị gì liền biết vận khí khẳng định không tệ, mà lúc này vận may của ông càng tiến bộ vượt bậc.

Lúc ông ta dắt theo một đám người phẫn nộ đến Diêm Tràng Hồng Giang vừa ngay giao thừa, rất nhiều kẻ ở Diêm Tràng Hồng Giang về nhà đoàn tụ với người thân, người ở lại toàn uống rượu vui chơi, hoàn toàn không cảnh giác.

Chính bởi vì ăn tết, nữ nhân nhảy sông kia mới có thể tìm được cơ hội đào tẩu, cũng là vì ăn tết, những Diêm Hộ này mới có thể thừa dịp phòng giữ lơi lỏng tập thể trốn đi, cuối cùng, cũng bởi vì ăn tết, bọn họ sao luôn Diêm Tràng Hồng Giang.

Sao xong rồi, Chu Mậu Hòa mới phát hiện, Diêm Tràng Hồng Giang đã làm nhiều việc độc ác ghê rợn đến thế, hơn nữa, tư muối cũng là ‘công lao’ của chúng!

Chu Mậu Hòa lập tức nổi giận lôi đình, một bên sai người đi kinh thành hội báo, một bên liên hệ quan văn võ quan phụ cận.

Kết quả, những người đó không chỉ không giúp ông ta bắt người Diêm Tràng Hồng Giang, còn nói ông đem người đến sao Diêm Tràng là vì Diêm Hộ phản loạn, phái binh đến trấn áp.

“Ông ta thật ngốc, những quan viên này đều có quan hệ với Diêm Tràng Hồng Giang.” Trịnh Dật thở dài: “Hiện tại Diêm Tràng Hồng Giang bên kia đã hoàn toàn rối loạn, một hột muối cũng không làm ra, không biết bên trong đã xảy ra sự tình gì.” Người hắn phái đi theo Chu Mậu Hòa thực cơ linh, phát hiện tình huống không hợp liền chạy về báo tin.

Bởi vì điều này, hắn đã biết không ít tin tức, nhưng tin tức tiếp theo thì không có khả năng.

Tưởng Chấn nghe Trịnh Dật nói rõ ngọn nguồn, cũng có chút bất đắc dĩ.

Hắn muốn Chu Mậu Hòa đi truy xét buôn lậu muối, sau đó tra được Diêm Tràng Hồng Giang, lại không ngờ rằng cuối cùng Chu Mậu Hòa muốn đòi công đạo cho một đám Diêm Hộ, mới có thể tra được Diêm Tràng Hồng Giang.

Bởi vì cái này, sự tình xảy ra quá nhanh làm người chuẩn bị không kịp.

“Hiện tại toàn bộ phủ Hòa Hưng, phủ Ngô Trung phía bắc đều đã loạn lên, may mắn huyện Hà Thành chúng ta không có việc gì…… Ta đã đưa tin cho Nhị thúc, cũng không biết triều đình sẽ xử lý chuyện này thế nào.” Trịnh Dật nói.

Huyện lệnh huyện Hà Thành đi theo Trịnh gia, nhiều nhất cũng chỉ giả bộ không thấy thuyền vận chuyển tư muối, vẫn chưa nhúng tay trong đó, hiện tại huyện Hà Thành cũng không bị kéo vào mớ rắc rối này.

Nhưng địa phương khác…… Việc này nháo lớn còn không biết sẽ biến thành bộ dáng gì, còn có Chu Mậu Hòa lúc này có thể nói đã bị hãm ở bên kia, không biết sẽ ra sao.

Tưởng Chấn không nói chuyện, chỉ là dùng một cây đao nhỏ tước cây trúc, từng nhát từng nhát chẻ cây trúc kia.

“Ngươi đang làm gì vậy?” Trịnh Dật hỏi.

“Sắp đến nguyên tiêu, ta muốn làm cái đèn lồng.” Tưởng Chấn nói rồi ném trên tay cây trúc và dao nhỏ xuống đất.

Hắn cũng là mấy ngày nay không có việc gì làm, mới đột nhiên nhớ tới phải làm mấy cái đèn lồng, hiện tại đã có việc làm, tự nhiên không rảnh lăn lộn cái này.

“Ngươi cũng thật có nhã hứng.” Trịnh Dật nói, hắn đã từng làm đèn lồng con diều, bất quá sau khi lớn tuổi liền không tốn công vào những cái này nữa.

“Hiện tại không làm nữa.” Tưởng Chấn nói.

Trịnh Dật tò mò mà nhìn Tưởng Chấn, Tưởng Chấn lại đột nhiên nói: “Ta muốn dẫn người đi Diêm Tràng Hồng Giang nhìn xem.”

Trịnh Dật cả kinh, hoài nghi mình nghe lầm.

Nhưng Tưởng Chấn mặt đầy khẳng định.

Nếu vẫn ở hiện đại, hắn đã có vợ có con, không thể chạy tới nơi hai phe sống mái với nhau cực kì nguy hiểm, rốt cuộc khi đó không cẩn thận ăn một viên đạn thì chỉ có đường chết.

Nhưng lúc này cũng không có vũ khí quá mức nguy hiểm.

Huống chi, hắn ở thôn Hà Tây không ra ngoài cũng không thể bảo đảm an toàn của mình 100%.

Tưởng Chấn đưa ra một quyết định, nhưng nếu đi thì phải chuẩn bị một chút, lại qua hai ngày.

Trịnh Dật về rồi, Tưởng Chấn liền đi tìm Triệu Kim Ca.

Triệu Kim Ca đang nói chuyện với mấy người thôn Hà Tây, muốn mướn mấy người kia theo y đi phủ thành, giúp y quản nông trại gà vịt bên kia.

Bọn họ đã nói đến không sai biệt lắm, thấy Tưởng Chấn, Triệu Kim Ca không nói nữa, kêu bọn họ về trước, sau đó lại nhìn Tưởng Chấn: “Trịnh thiếu về rồi sao?”

“Ừm.” Tưởng Chấn gật gật đầu, đột nhiên nói: “Hai ngày nữa ta muốn ra ngoài một chuyến?”

“Đi phủ thành sao? Ta và ngươi cùng đi.”

“Không phải đi phủ thành, lần này ngươi không thể đi theo.” Tưởng Chấn nói.

“Ngươi muốn đi đâu?” Triệu Kim Ca thấy biểu tình nghiêm túc của Tưởng Chấn, ẩn ẩn cảm giác có điểm không thích hợp.

Tưởng Chấn nghĩ nghĩ, quyết định không dối gạt Triệu Kim Ca: “Ta muốn đi bờ biển.”

“Đang yên đang lành đi bờ biển làm chi?” Triệu Kim Ca khó hiểu hỏi, Tưởng Chấn trước kia đã từng đi bờ biển nhập hàng, nhưng hiện tại…… bọn họ đã chướng mắt sinh ý này nha.

Triệu Kim Ca đột nhiên có chút bất an.

“Diêm Tràng Hồng Giang bên kia đã xảy ra chuyện, ta muốn nhanh chân đến xem.” Tưởng Chấn thở dài, nói hết sự tình Trịnh Dật kể cho Triệu Kim Ca.

“Nơi đó nguy hiểm như vậy, ngươi đi làm cái gì?” Triệu Kim Ca không chút nghĩ ngợi liền nói.

“Bên kia tuy rằng nguy hiểm, nhưng cũng có kỳ ngộ lớn đang chờ, thêm nữa chính là những tiêu sư thủ hạ ta này…… những người này đều chưa từng thấy máu, yêu cầu rèn luyện một chút.” Tưởng Chấn nói.

“Ta cũng đi!” Mày Triệu Kim Ca gắt gao nhăn lại: “Ta đánh nhau rất lợi hại, còn lợi hại hơn đám Hà Xuân Sinh!”

“Kim ca nhi, trong bụng ngươi nói không chừng đã hoài hài tử rồi.” Tưởng Chấn nói. Tưởng Chấn cũng không biết trong bụng Triệu Kim Ca có phải đã có giọt máu của bọn họ hay không, nhưng hắn không muốn để Triệu Kim Ca đi nơi nguy hiểm như thế, đây là khẳng định.

Triệu Kim Ca nghĩ tới sự tình lúc đi kinh thành, tức khắc nói không ra lời.

[text_hash] => ebe4c9eb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.