(Hoàn) Độc Sủng Xấu Phu – Quyết Tuyệt (Từ chương 104 trở đi) – Chương 106 Một năm đã qua – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Hoàn) Độc Sủng Xấu Phu – Quyết Tuyệt (Từ chương 104 trở đi) - Chương 106 Một năm đã qua

Array
(
[text] =>

Tác giả: Quyết Tuyệt

Edit: Bạch Đường

Hôm qua Tưởng Chấn chỉ mua hai cái nhẫn, tính toán cùng Triệu Kim Ca mỗi người một cái, sau lại đột nhiên nhớ tới cầu hôn, cũng nhớ tới một sự việc khác.

Hắn có một chiến hữu có bạn gái, cả ngày nhớ thương muốn kết hôn, kết quả người ta không chịu đồng ý, chiến hữu này còn nghĩ bởi vì anh ta làm không được tốt, cuối cùng nỗ lực biểu hiện thật lâu, kết quả…… Con gái nhà người ta đối với anh ta rất tốt, nhưng thời điểm anh ta đề cập đám cưới đều gạt đi.

Chiến hữu này một đầu mờ mịt, cuối cùng đi hỏi, kết quả cô gái kia liền nói, anh còn chưa cầu hôn, tóm lại em không thể vội vàng muốn gả cho anh được.

Quỳ một cái cầu hôn, hình như có thể làm người vui sướng…… Tưởng Chấn liền cân nhắc buổi tối đóng cửa lại, cũng đưa cái nhẫn như vậy, dỗ dỗ Triệu Kim Ca lại dụ dụ đem người lên giường.

Hắn luôn luôn thích xem bộ dáng ngượng ngùng của Triệu Kim Ca.

Kết quả…… Không hề nghi ngờ … có chút lệch lạc.

Bất quá kết quả vẫn thực tốt, ngày hôm sau Tưởng Chấn nhìn thấy Triệu Kim Ca vẫn luôn sờ nhẫn trên tay, liền biết y nhất định cực kỳ thích nhẫn này.

Triệu Kim Ca xác thật rất thích nhẫn này, quả thực hận không thể để tất cả mọi người nhìn đến nhẫn trên tay y mới được, nhưng lại ngượng ngùng khoe ra……

Hơn nữa, người khác nhìn nhẫn trên tay y cũng vô dụng, y hy vọng người khác còn có thể nhìn nhẫn trên tay Tưởng Chấn.

Bọn họ mang nhẫn giống nhau nha!

Triệu Kim Ca cau mày mặt đầy nghiêm túc, một tay còn cố ý vô tình mà cọ cọ nhẫn trên tay ……

Đám người Hà Xuân Sinh Tưởng Minh đột nhiên cảm thấy thời điểm đối mặt y tự nhiên hơi có áp lực.

Thật là gần mực thì đen gần đèn thì sáng, Triệu Kim Ca cùng Tưởng Chấn ở bên nhau lâu rồi, hiện tại cũng càng ngày càng có khí thế!

Đám người Hà Xuân Sinh nhìn thấy Triệu Kim Ca, tất cả đều chào hỏi một cái liền vội vàng rời đi.

Triệu Kim Ca: “……”

Tâm tư của Triệu Kim Ca người khác không thấu, Tưởng Chấn lại có thể nhìn ra, không khỏi bật cười.

Hắn vốn cảm thấy mang cái nhẫn không được tiện cũng không quen, thậm chí còn nghĩ sau khi trở về liền tháo xuống…… Hiện tại lại cảm thấy đeo luôn cũng không tệ lắm.

Tưởng Chấn đối với rất nhiều hàng xa xỉ thời này đều vô cảm, ở trong mắt hắn, những đồ cổ tranh chữ đồ sứ ngọc thạch sang quý đó còn không bằng vàng bạc thật sự. Lúc này nếu có thể tiêu một ngàn lượng bạc mua được bồn cầu tự hoại, hắn nhất định mắt cũng không nháy một cái liền mua, nhưng kêu hắn tốn một ngàn lượng bạc đi mua cái chén ngọc gì đó…… Đều là chén, bằng ngọc hay sứ đều như nhau!

Cho nên, Tưởng Chấn đối với hàng xa xỉ chưa mua cái nào, mua chủ yếu vẫn là đồ thực dụng, ví như…… Than củi.

Dưới tình huống hắn không mua than củi quý giá gì đó, than củi mua mấy lượng bạc cũng y vậy, là có thể dùng thật lâu thật lâu!

Như thế tính xuống, tuy rằng lần này Tưởng Chấn ở phủ thành mua rất nhiều đồ, nhưng tổng cộng cũng không tốn bao nhiêu tiền.

Chờ khi bọn họ trở lại huyện Hà Thành, còn mười ngày là tới tết, người thôn Hà Tây cũng bắt đầu đặt mua đồ tết, mà nơi này người đặt mua hàng tết chủ yếu chính là cá mặn rong biển măng khô, đồng thời, nhà khá khẩm chút còn mua một ít thịt heo, chuẩn bị tốt một con gà, nhiều nữa thì thôi.

Phương diện này là tuyệt đại đa số người cũng không ra nhiều tiền, về mặt khác, lúc này rau dưa trong đất có thể ăn còn rất nhiều, kỳ thật không cần phải trữ những thứ khác.

Đồng thời, ở tới gần thời điểm ăn tết, trong thôn còn tổ chức “thanh niên trai tráng cùng đi đánh cá”, tóm được cá đại gia lại được chia một phần.

Ăn tết tế bái, phải có gà có cá có thịt mới được, sau khi chia cá xong còn có thể lưu lại năm sau mời người ăn cơm dùng.

Lúc Tưởng Chấn mang theo đội tàu trở về, người Hà Tây thôn đang bắt cá, Triệu Phú Quý cũng đi, lúc về Triệu Phú Quý còn mang về một cái sọt cá.

“Lần này trong thôn đánh cá mượn thuyền Tưởng Chấn , chia cho nhà của chúng ta nhiều cá lắm.” Buông sọt tre trên tay, Triệu Phú Quý tâm tình rất tốt, dĩ vãng mỗi năm, ông cùng Triệu Kim Ca hai người đi hỗ trợ, phải làm rất nhiều việc, cuối cùng chia cá còn không nhiều bằng một nửa hôm nay.

“Bọn họ đó là xem mặt mũi Tưởng Chấn.” Triệu Lưu thị nói, bà đem mấy con cá tung tăng nhảy nhót trong sọt nuôi ở lu nước, sau đó kêu Triệu Phú Quý đi giết mấy con cá dư lại.

Giết cá xong có thể lập tức làm ăn, còn có một ít thì ướp đem cất.

“Cá này kêu Lý thị xử lí đi, cha giúp ta đem đồ vật mang về sửa sang lại một chút.” Tưởng Chấn nói.

Chắc vì Triệu Phú Quý cùng Triệu Lưu thị đó giờ làm nông dân, tuy rằng Tưởng Chấn mang về Lý thị cùng Nhược Nhi, còn có Tưởng tiểu muội có thể hỗ trợ, nhưng đại đa số việc bọn họ vẫn càng muốn tự mình làm.

Chỉ là, bọn họ tuổi đều không nhỏ, thời trẻ còn ăn qua rất nhiều khổ, Tưởng Chấn cũng sẽ ngăn cản bọn họ, tận lực để bọn họ làm ít đi.

Hai người Lý thị cùng Nhược Nhi là hắn cho tiền công, kêu bọn họ giết cá chút cũng chẳng việc gì.

Sau khi Tưởng Chấn mang theo Triệu Phú Quý rời khỏi, Triệu Lưu thị liền lôi kéo nhi tử nói chuyện, đồng thời, trước tiên bà thấy được nhẫn trên tay Triệu Kim Ca.

“Kim ca nhi, đây là Tưởng Chấn mua cho ngươi?” Triệu Lưu thị hỏi.

“Dạ,” Triệu Kim Ca gật gật đầu, tâm tình cực kỳ tốt —— cuối cùng có người hỏi nhẫn của y! “Tưởng Chấn mua hai cái giống nhau như đúc, một cái hắn đeo, bên trong nhẫn còn khắc lại tên của tụi con.”

Triệu Kim Ca đắc ý khoe nhẫn với Triệu Lưu thị, không lâu sau…… Y liền phát hiện thời điểm người trong thôn nhìn y, đều sẽ nhìn một chút nhẫn của y!

Vì không đến mức có vẻ đắc ý vênh váo, Triệu Kim Ca nỗ lực khắc chế mình không cười ngốc nghếch, sau đó……

Người trong thôn lại cảm thấy Triệu Kim Ca hiện tại càng ngày càng có khí thế, giống lão gia địa chủ.

Triệu Đại Hộ giống hệt y, cũng là ễnh cái bụng to ở trong thôn đi tới đi lui.

Triệu Kim Ca: “……”

Sau khi Tưởng Chấn đem đồ vật từ phủ thành mang về an bày xong, liền bắt đầu lăn lộn miếng đất hắn mua kia, đồng thời bắt đầu huấn luyện thủ hạ trở lại.

Mỗi ngày hắn mang theo thủ hạ làm các loại huấn luyện, lại cho đám nam nhân hắn cứu từ tay bọn hải tặc giúp đỡ san phẳng mặt đất, còn nữ nhân song nhi được hắn an bài ở huyện thành, tạm thời cho các nàng dệt vải làm quần áo.

Sắp phải ăn Tết nhưng Tưởng Chấn một chút cũng không thả lỏng, Người thôn Hà Tây không khỏi tấm tắc xem làm lạ, đồng thời cũng có càng ngày càng nhiều người hỏi thăm Tưởng Chấn, hy vọng có thể gia nhập giữa đội ngũ.

Tưởng Chấn cũng không có cự tuyệt, hắn khảo sát một đám lại một đám, tuyển nhận mấy chục người.

Mà khi mọi thứ đều theo đúng quỹ đạo của nó, cái Tết đầu tiên Tưởng Chấn ở Đại Tề đã đến.

Tưởng Chấn không quá coi trọng việc đón Tết, trước kia hắn chỉ có một mình, ăn tết trừ việc sẽ mua thêm thức ăn ngon bên ngoài cũng không làm thêm gì, nhưng Triệu Lưu thị lại rất coi trọng việc đón năm mới.

Trước tiên bà tế bái Bồ Tát, sau đó lại tế bái tổ tông, cuối cùng, còn làm ra một bàn cơm tất niên phong phú.

Đêm 30, cho dù Tưởng Chấn luôn nghĩ cách để áp bức thủ hạ cũng cho bọn họ nghỉ, bản thân hắn cũng ở nhà suốt ngày.

Tưởng Chấn đối với những tế bái đó cũng không để bụng, nhưng vẫn thực chờ mong cơm tất niên, Triệu Lưu thị cùng Lý thị làm cơm tất niên cũng xác thật không có làm hắn thất vọng.

Đặc biệt là cái đầu heo kho kia làm hắn cảm thấy thơm quá chừng.

Tưởng Chấn ăn vài miếng đầu heo kho, nhưng chỉ cho Triệu Kim Ca ăn một cái lỗ tai heo, Triệu Kim Ca hiện tại đã khỏe lắm, ăn thức ăn mặn gà vịt cá đều không thiếu, nhưng nếu kêu y không được ăn thịt mỡ……

Vậy thôi để y gặm lỗ tai heo cũng được.

“Năm nay nhà chúng ta sống càng ngày càng tốt……” Ăn cơm xong, đám người Tưởng tiểu muội Lý thị đi về, chỉ còn lại Tưởng Chấn Triệu Kim Ca cùng với vợ chồng Triệu Phú Quý, Triệu Lưu thị liền có chút cảm khái nói.

“Về sau sẽ càng ngày càng tốt.” Tưởng Chấn nói.

“Về sau nhất định sẽ càng ngày càng tốt.” Triệu Phú Quý vui tươi hớn hở tỏ vẻ, đột nhiên lấy ra một cái tờ giấy hồng xếp thành hình phong bao, hoặc kêu là bao lì xì đưa Tưởng Chấn.

“Đây là?” Tưởng Chấn có chút ngây ra, đây là tiền mừng tuổi? Hắn tuổi này đã không cần phải cho hắn tiền mừng tuổi đi?

“Bao lì xì,” Triệu Phú Quý nói, “Đây là năm thứ nhất các ngươi thành thân, phải cho các ngươi bao cái bao lì xì.” Ông nói xong lại có chút xấu hổ mà ngậm miệng lại, bao lì xì này của ông, là dùng tiền Tưởng Chấn cho.

Đã vài chục năm Tưởng Chấn không được nhận bao lì xì, đột nhiên được cho một cái bao lì xì, mà cảm giác này…… Cũng không tệ lắm.

[text_hash] => 3f797069
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.