[Hoàn] (ĐM) ~ Chồng viết tiểu thuyết, vợ phối kịch cao H~ – Chapter 2: Lớp mình có bạn mới!!! – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Hoàn] (ĐM) ~ Chồng viết tiểu thuyết, vợ phối kịch cao H~ - Chapter 2: Lớp mình có bạn mới!!!

Array
(
[text] =>

– NGUYỄN NHÂN MÃ!!!! MÀY CÓ ĐỊNH DẬY KHÔNG ĐỂ BỐ XỬ!!!!

quác…quác…quác….

Thêm một âm thanh kinh hoàng phát ra sau cái ngày “định mệnh” của Mã. Âm thanh gây động đất 22 độ héc-te này khiến mấy cái cây gần đấy trơ trụi không còn chiếc lá, mấy con chim rụng hết lông bay loạn xa làm cho mấy phát “pép..pép” vào cửa sổ( au: Kiểu bay loạn lên xong đâm luôn cửa sổ á!)

– Em dậy rồi mà, anh có cần hét to vậy không?

– VẬY SAO CHƯA CHUẨN BỊ ĐI HỌC HẢ, CÒN 20′ NỮA THÔI ĐẤY!!!

– Hôm nay…em không muốn đi học!

Từ khuôn mặt giận tím tái, anh trai của Mã Mã chuyển sang khuôn mặt ngây thơ quay phắt một cái 3600 độ!

– Em bị sốt hả?

Anh ta áp sát trán vào đầu Tiểu Mã rồi phán một câu xanh rờn:

– Không có sốt! BIẾN RA TRƯỜNG NHANH!!!

– Hu hu đại ca, thực sự em không muốn đi học mà!

Nói rồi, ôm khư khư vào cái cột nhà, biểu cảm khuôn mặt vô cùng dễ thương- vũ khí sát thương mạnh nhất của mình nhưng anh em cùng nhà mà, anh trai cậu không những chẳng thèm mủi lòng thậm chí còn tỏ vẻ tức giận:

– MÀY THÍCH MÚA CỘT À??!! BỐ MÀY CHO LÊN CỘT ĐIỆN NƯỚNG BÂY GIỜ!!! ĐI HỌC NHANH!!

Trong đầu Nhân Mã hiện giờ đang tưởng tượng cảnh mình bị nướng…

– Hu hu, em không đi đâu, em không muốn gặp hắn!

– Không đi chứ gì?

Mặt anh trai Nhân Mã cúi gầm xuống, đôi mắt sáng hơn đèn pha, đang thực hiện động tác trong “bài thể dục buổi sáng” của 2 anh em: xắn tay áo

– Bố mày xử…

~~~Một phút mặc niệm cho Pé Mã ngây thơ nhà ta~~~

– Hic, anh Bảo Bình hôm nay đánh rõ đau, tối về em méc mẹ! Nhân Mã vừa đi vừa rủa anh trai mình sau 13 phút vật lộn với cái cột điện, ý nhầm, cột nhà..

– Hắt xì! Ai đó ở nhà vừa hắt xì vô cùng thương cảm!~

“XOẠCH!!”

Nhân Mã bước vào phòng học với khuôn mặt sợ hãi, ngó nghiêng như thằng ăn trộm, rón rén từng bước khiến cả lớp nhìn cậu bằng ánh mắt” vật thể lạ”

– Sao hôm nay Mã Mã hoàng tử lạ vậy nhỉ?

– Có khi hôm nay bão cấp 57 ấy chứ nhỉ?

….

– Ê BỌN BÂY, TRAI ĐẸP!!!

Một bạn nữ sinh dễ thương mắt long lanh chạy vào lớp với vận tốc ánh sáng hét cực khủng như bão cấp 57 mà cậu học sinh kia vừa bảo. Một bạn nữ khác chỉnh lại gọng kính định hình lại câu nói ấy:

– Cậu bảo có trai đep?

– Ừ, DƯỚI TẦNG Á, HỌC SINH MỚI: ĐẸP. TRAI. CỰC!!! CƠ HỘI NGÀN NĂM CÓ MỘT!!!

Thế là cả đám nữ sinh lớp 11A7 ồ ạt chạy xuống tầng để ngắm trai đẹp, cả vài đứa con trai cũng chạy xuống để xem “kẻ thù” mới của mình là ai! Chỉ còn mỗi mình Nhân Mã trong lớp, cậu vốn chẳng quan tâm gì mấy đến mấy vụ này, nghĩ lại chuyện hôm qua…

– Yaaa, không nghĩ nữa cái đầu ngớ ngẩn kia!

~~~ Dải phân cách thời gian 15 phút sau~~~

Cảm xúc của lớp chưa làm 3 phe

+ Học sinh nữ:

– Trời ơi, oppa đẹp trai quá đi!

– Hoàng tử của em!~

– Tớ sẽ chăm sóc nhan sắc để chiếm cảm tình của anh ấy!~* quẹt quẹt son lên mồm như con điên*

– Anh ấy thuộc về tớ!

– Không, là tớ chứ!

Mấy đứa nữ sinh đánh nhau vỡ đầu mẻ chán…

+ Học sinh nam:

– Thằng đấy xấu v** l**, sao bọn vịt trời hám giai kia cứ bâu vào nhở?

– Não nó *** có nếp nhăn hay sao ý!

– * khóc khóc* Minh Anh, sao em nỡ rời xa anh theo tên đó!

– Mà phải công nhận, nó đẹp trai hơn tụi mình thật!

Mấy đứa kia quay sang nhìn thằng con trai vừa thở dài phát ra mấy ngôn từ “long lanh” ấy bằng ánh mắt “trìu mến” vô cùng tận…

– Anh em, lên!

50 sắc thái được hai phe này thể hiện hết, ngoại trừ phe thứ 3- Nhân Mã ngồi bình thản nằm ngủ đeo tai nghe nhạc(=.=)

“Xoạch”

– CẢ LỚP!!! Cô giáo chủ nhiệm vừa vào phá tan màn đấm đá kinh điển của 2 phe

– DẠ, SẾP!!!

– HÔM NAY CÁC EM CÓ GẶP SOÁI CA DƯỚI KIA KHÔNG?!!

– YES THƯA SẾP!!

– Oppa đẹp trai nhỉ?~ Nói đoạn cô quay ra tưởng tượng xong rồi chợt nhận ra việc mình làm liền chỉnh lại hình tượng

– Cô muốn báo cho em một thông tin rất rất rất rất rất rất… ( rất nhiều chữ rất nữa)…

15′ sau…

– …rất rất rất là quan trọng!

” Khò khò” cả lớp quay ra ngủ làm cô toát mồ hôi hột

– OPPA SẼ HỌC Ở LỚP CHÚNG TA!!!!

Bọn con gái nghe xong hét như điên dại, ôm nhau mà nhảy như vừa chết đi sống lại, bọn con trai mặt đen sì lại ngùn ngụt sát khí xắn tay áo để chuẩn bị thể hiện sự “thân thiện” với bạn mới

– Chào!

“RẦM”

Cả bọn nữ không nói mà xỉu, chân hướng hết lên trời, hắn bước vào lớp lạnh lùng thốt ra mấy từ “vàng ngọc” nhìn về hướng Nhân Mã mà mỉm cười bước tới đứng cạnh cậu đang say ngủ . Nhân Mã đột nhiên bị mấy đứa “mê giai đẹp” kia đánh thức vì bọn nó “hót” thánh thót quá mà! Bỏ tai nghe ra, dụi dụi mắt ngái ngủ, ngáp ngắn ngáp dài rất là cute, ngẩng đầu lên…

– LÀ NGƯƠI SAO TÊN BIẾN THÁI KIA!!!! TRÁNH XA TA RA ĐỒ DỊ HỢM!!! CÁCH XA 3000 KM CHO TÔI NHANH!!!!!

– Tiểu Mã Mã à, tôi mà xa cậu là tôi nhớ cậu lắm đó!~ Hắn ta áp trán mình vào trán Mã Mã mà nũng nịu với khuôn mặt mèo con khiến cậu mặt đỏ như trái cà chua, chạy ra cách hắn 3km

– NÓI RỒI, TRÁNH XA TÔI RA, ĐỒ BIẾN THÁI, ĐỒ DỞ HƠI, ĐỒ DỄ THƯƠNG MÀ TÔI KHÔNG BIẾT TÊN LÀ GÌ….

Hình như có gì sai sai, thôi xong, giận quá hóa điên rồi!

– A ha ha, coi như tôi chưa nói gì đi, tôi lỡ miệng đó mà!

Nhân Mã cười trừ, nụ cười phát ra hào quang sáng chói ấy từng làm lũ con gái trong lớp ngất xỉu nhưng bây giờ…khác rồi…

– Tôi tên Thiên Yết!!! Rất vui được gặp cậu, Tiểu Mã Mã!

Nói xong cầm tay Mã hôn chụt một cái…

– Yaaa, sáng chết mất!!!

Nụ cười nhếch mép làm quen max thân thiện của hắn khiến cả lớp vô cùng chói mắt, hào quang dữ dội quá, có khác gì mặt trời đâu! Lũ con gái bao vây hắn với một đống hình trái tim phát ra trên đầu nhưng mà hắn chung thủy lắm, chỉ nhìn mỗi Nhân Mã thôi làm bao đứa ghen tị xịt máu mũi trong khi cậu ta thì…

– Đồ đáng ghét, đồ chết tiệt, dở hơi, dở hồn, biến thái, ngơ ngẩn, sao mình lại nói vậy với hắn chứ?, bla bla bla… đây là những lời kinh khủng của Nhân Mã khi tên Thiên Yết ấy là học sinh mới, pé Mã nhà ta cứ rủa thầm hắn…30 phút trôi qua

– Cô xếp chỗ cho anh Thiên “thần” ngồi cạnh em nha cô!~

– Đừng nghe bạn ý cô, cô cho em ngồi em chia một nửa anh Yết cho cô!

– Cho tao!

– Tao cơ mà!!!

Mấy bạn lại đánh nhau, thiệt tình, lớp này bạo lực học đường quá đi!~

Cô giáo liên tưởng cảnh Thiên Yết bị chia đôi người…

– ÁÁÁÁ!!! Không được!!! Cái này do Thiên Yết quyết định, hay…anh ngồi cạnh em nha!~ Bà giáo giở giọng nũng nịu với Yết Ca nghe đến là buồn nôn. Hắn cố kiềm chế vào trong miễn cưỡng trả lời:

– Dạ, em muốn ngồi cạnh…bạn Nhân Mã ạ!

– CÁI GÌ!!!!

Mã Mã mắt chữ a mồm chữ o đính chính lại câu nói của hắn rồi ôm tường(au: ổng này thích ôm đồ nhỉ?/ Nhân Mã: * mắt long lanh* Chị tin đôi giày dưới chân tôi vào mặt chị ngay tức khắc không?/Au: Ấy ấy, chị quay ra viết chuyện nè!* suy nghĩ: mặt dễ thương mà nguy hiểm qtqđ!*)

– Ô tê baby!~ Em xuống đó ngồi cô sẽ chuyển bạn Thư lên bàn 2 ngồi!~

– Cảm ơn cô!!

Hắn cúi đầu một góc 90 độ lễ phép cảm ơn cô chủ nhiệm làm cô ngất xỉu, xùi bọt mép

– Tạm biệt anh Nhân Mã, em sẽ mãi nhớ về anh, có gì em thắp nhang tưởng nhớ!~

Bạn nữ tên Thư ấy tạm biệt Tiểu Mã, tay chấm chấm nước mắt và “vô tình” để lại trong đầu cậu suy nghĩ ” má này tạm biệt hay tính trù ẻo mình vậy?!!”. Trong trạng thái cười khổ, cậu kéo hết đồ của mình sang một bên xong rồi lấy bút chì kẻ….dải phân cách bàn! (au: ngây thơ quá Pé Mã ới!) Hắn vừa lấy cặp ngồi xuống quay sang thì thấy hành động vô cùng” bình thường” của crush ngồi cạnh!

– Cậu làm gì vậy?

– Hỏi ngu, bố mày đang kẻ dải phân cách! Mày vượt qua vạch bố chém chết!

– Không được vượt thôi chứ gì!

– Ờ!!…Mà khoan…

Thiên Yết cười “hiền dịu” nhưng tấm lòng rất là nham hiểm, hắn lôi ra từ cặp chiếc tẩy sáng lóa ra rồi hồn nhiên tẩy hết dải phân cách

– Đó, hết vạch là hết vượt, chẳng còn gì ngăn cách chúng ta nữa phải không?

Thiên Yết ngồi ké sát Nhân Mã, đẩy cái cặp ra một bên rồi ôm eo cậu, đẩy cậu ngả về phía sau. Khoảng cách giữa hai người là 2cm và một cảnh tượng ngạc nhiên của hai hotboy trong lớp cũ và mới khiến bọn con gái ghen, con trai buồn nôn còn hủ nữ: xịt máu mũi

– Hai người làm gì vậy??!!!

Chapter 3: Nụ hôn đầu của tôi!!!

P/s: Chap 2 ra rồi nè, mấy bạn chia sẻ cho nhiều lượt đọc tí không ta drop truyện nha!

[text_hash] => 9c8b1d39
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.