His Pride and Prejudice|Dramione|Wattpad – Chap 28: Oái Ăm Sao. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

His Pride and Prejudice|Dramione|Wattpad - Chap 28: Oái Ăm Sao.

Array
(
[text] =>

Còn chap sau na nha.

—–Oái Ăm Sao—-

Hermione nhớ lại lúc mà cô lần đầu gặp Sirius hồi năm 3, khi mà chú cùng với Harry hứa hẹn với nhau sẽ cùng về một miền đồng quê, lánh xa khỏi mớ rắc rối và mấy thứ hắc ám phiền nhiễu xung quanh Harry. Tưởng chừng lời hứa đó sẽ tiếp tục được thực hiện nhưng thật ớn lạnh khi chỉ vài phút trước, chú cứ thế mà biến mất trước mắt mọi người.

“Là lỗi của anh… Nếu anh tính toán kĩ càng hơn thì đã chẳng có ai phải hi sinh.” Draco lẩm bẩm trong miệng lúc Hermione đỡ nó dậy. Nó có một mụ gì điên khùng chuyên đi giết người, nhưng đây là lần đầu tiên nó cảm nhận được cái chết ở cận kề như thế.

“Chẳng phải lỗi tại ai cả. Nhanh nào, ta phải đưa hai con đến cái lò sưởi trước khi mọi chuyện tệ hơn.” Thầy Lupin sụt sịt mũi phụ cô học trò đỡ Malfoy lên. Mắt thầy rơm rớm lệ nhưng thầy ráng không thể hiện ra, chỉ có mỗi cô Tonks là đang nhiệt tình lau nước mắt cho thầy.

Cô Tonks vừa mới mở cánh cửa mà ban nãy Harry vừa chạy ra thì một đống nước ào vào bên trong làm mái tóc tím của cô ướt nhẹp. Đằng sau cánh cửa hóa ra là một cái đại sảnh lớn với nhiều hành lang đi qua đi lại và một cái lò sưởi lớn dành cho việc di chuyển, chắc hẳn thầy Lupin định đưa cả đám đến đó nhưng khung cảnh toang hoang hiện tại làm kế hoạch của Remus chậm lại. Mọi thứ hỗn loạn lắm kìa, Harry đang núp sau lưng cụ Dumbledore và cụ thậm chí còn đang thi triển bùa phép mạnh nhất của mình, thứ duy nhất có thể làm cụ phải buộc phòng thủ hết sức như thế chỉ có thể là Voldermort.

Thầy bảo bọn nó cúi xuống khi hàng ngàn mảnh vỡ từ đâu lao ra, đâm vào con sư tử nước khổng lồ của cụ Dumbledore, tất cả đống thuỷ tinh ấy liền tan thành mây khói khi nó bay ra khỏi đám nước ma thuật. Dù thế, bùa chú của Voldermort vẫn khiến mọi người phải chao đảo.

“Là bây giờ!” Lupin kéo tay mấy đứa nhỏ, muốn tụi nó đi lách qua chỗ trống để đến với cái lò sưởi, thầy còn đút vào túi áo tụi nó, mỗi đứa một nắm bột Floo.

“Đứng lại!” Bellatrix cầm một con dao rút ra từ trong cái đầm rách của mụ, phi thẳng đến phía Lupin, xén cái cà vạt nâu của thầy ra làm nhiều mảnh vải nhỏ. Cô Tonks lập tức đứng ra trước lũ trẻ, trong lúc thầy Lupin vẫn còn đang bất ngờ. Cứ nghĩ mụ đã chạy đi sau khi gây ra đủ bất hạnh cho mọi người, nhưng có lẽ vậy vẫn chưa đủ cho mụ.

“Thằng phản huyết kia! Lết xác mày sang đây!” Mụ hếch mắt về hướng Lucius.

“Ông… gửi tôi đi rồi mang tôi về hả?” Nó quay mặt sang ổng.

“Narcissa đang đợi con.” Ổng gật đầu lia lịa, gạt phăng cái câu nói của thằng con ổng sang một bên.

“Bây giờ, mày đi về, tụi tao sẽ coi như chưa có gì diễn ra.” Đôi bàn tay đầy máu khô vươn lên phía trước, mụ giang tay ra và nhoẻn miệng, làm sao mà mụ cũng có máu khô ở khẽ răng thế?

“Đi thôi Draco, ta phải đi trước khi cụ không cầm cự được nữa.” Hermione giựt tay nó để nhắc nó cái cách mà nó trở thành một phần của cả hội như hiện tại. Nhắc nó rằng ai đã hi sinh vì sự an toàn của tụi nó và những mất mát nó trải qua chỉ để có thể học cách phòng vệ.

“Con đang thiếu tiền nhỉ Draco? Lâu rồi ta chưa thấy con rút tiền ở ngân hàng. Nào, cùng đến đó và lấy vài đồng thôi!” Ổng gắng mỉm cười thật tươi, dây thần kinh căng cứng như cây đàn vĩ cầm bị chỉnh quá tay và ngôn ngữ cơ thể như con rô bốt rẻ tiền.

Âm thanh lộp bộp như tiếng hàn thép vang vọng qua từng ngóc ngách của đại sảnh tầng hầm Bộ Pháp Thuật, như có hàng ngàn thợ hàn đang rèn một loạt cây kiếm. Ánh lửa hồng đỏ rực lên càng tăng thêm tính chân thật cho suy nghĩ trên.

“Là do không khí đang căng thẳng, hay là anh nóng thiệt vậy?” Fred nhìn ánh lửa hồng dần bao trọn cả căn phòng, bỗng dưng, từ nguồn sáng đó xuất hiện một đống lửa đỏ rực hình con mãng xà đang cuộn mình luồn lách qua từng hành lang dài, thiêu rụi những gì cản đường và cả không cản đường nó. Con mãng xà khè lưỡi, nuốt chửng một tên Tử Thần đang đứng cuối hành lang.

“Chạy đi! Chạy đến lò sưởi!” Lupin xách Ginny trên tay cùng với Kingsley quăng ra một mớ dây nhợ cản chân phe hắc ám cũng đang tranh giành với bọn họ cái lò sưởi duy nhất ở cuối hành lang.

“Draco! Anh chạy kịp chứ!” Hermione vừa chạy vừa ngoái người nhìn ra sau, cô lo lắng khi hai Tử Thần theo sau nó lại là Bellatrix Lestrange và Lucius Malfoy. Nhưng theo sau 2 người ấy lại là con rắn hung hãn chẳng tiếc tí sức để lấp đầy cái bụng nóng hổi.

“Thầy Lupin! Còn Hermione và Malfoy!” Ron chĩa tay sang hai đứa nhóc còn đang lật đật chạy trong khi cả bọn đã đến cái lò sưởi trước.

“Chạy đi! Mặc kệ bọn tôi!” Draco hét.

“Hai đứa có bột Floo chưa?” Thầy lo lắng hỏi lại, vẫn đang tiễn từng người một đi trong lúc ấy.

“Em có! Đủ cho bọn em!” Hermione gật mạnh đầu, cô làm đổ một cây cột lớn xuống, mong muốn con rắn sẽ choáng chút xíu.

“Thiệt hả cưng?” Nó cười.

“Ai mà nghĩ ngợi được trong cái hoàn cảnh này!” Cô vắt chân lên cổ, tay vừa khua khua vừa phải giữ cho túi đựng bột Floo đứng yên không đổ ra quá nhiều.

“Nhảy nhé! Sắp đến nơi rồi! Em đếm rồi ta cùng nhảy đến cái lò sưởi nhé!” Cô duỗi tay ra sau, Draco liền chộp lấy. Bảo là đếm đấy, nhưng mà cô còn chẳng cần nói ra miệng mà nó cũng đủ hiểu cô đã đếm đến bao nhiêu.

Hai đứa lấy đà, nhào mình lao vào cái lò sưởi.

“Hogwarts!” Hermione đưa nắm bột ra ngoài, chuẩn bị đọc thì Draco cản “nè, Lucius có thể đến kịp!” Nó nhìn ông bố chỉ còn cách nó vài mét, nhưng Hermione thì nhìn con rắn lửa chỉ cách hai đứa nó một Lucius.

“Draco! Ta sẽ chết hết mất!” Tay của Hermione rung mạnh đến độ rơi cả nửa nắm bột thần kì. Nhưng Draco vẫn đưa tay ra ngoài, nó biết chắc ba nó sẽ đến kịp! Ba nó sẽ đến kịp!

Lucius vươn người, ông chạm được đến tay Draco, nó chuẩn bị kéo ba nó vào thì…

“Mày nghĩ mày sẽ thoát sao?” Bellatrix, người vừa đuổi kịp Lucius tự dưng lại có một con dao trong tay, thứ đến trước lại chẳng phải Lucius mà là lưỡi dao đâm xuyên mạn sườn của Draco. Nó cứng đơ người, bàn tay còn chẳng thể rụt về, cứ thế, cái lỗ nhỏ bị túa máu ra. Mụ đẩy nó lăn ra ngoài, dùng lựa tay kéo tóc Hermione làm cho hai đứa rời khỏi cái lò sưởi trong tích tắc và nhẹ nhàng cướp nắm bột trong tay Hermione, tẩu thoát thành công cùng Lucius Malfoy.

Hermione mở mắt ra, đáng lẽ bây giờ cô nên cảm nhận được sức nóng và chết dần vì nhiệt độ mức thảm hoạ của bùa chú. Nhưng lại chẳng có gì xảy ra xung quanh chỗ cô đang nằm ngoại trừ cái áo ngủ cháy xém mất phần hông.

“Chúa ơi… Draco… ta sống rồi! Em sẽ đi tìm người nào đó có thể cho ta quá giang về Hogwarts! Ta sống rồi!”

Cô với tay sang, ăn mừng còn chưa xiết thì đã đụng trúng một đống chất nhờn dinh dính.

“Ôi Draco…” Nước mắt Hermione ứa ra khỏi mi, tầm mắt của cô nhoè hẳn đi nhưng vẫn thấy rõ vũng máu đang tràn ra xung quanh phần hông của Draco.

“Cứu! Cứu!” Cô đứng dậy, chạy quanh đại sảnh nhưng Draco chẳng muốn cô rời xa nó, nó kéo cô về sau với lực tay yếu hơn cả một đứa con nít.

“Ở kế anh đi… Ở kế anh…”

“Draco! Anh cần người giúp! Nếu cứ thế này thì anh…” nước mắt cô rơi ướt đẫm cả đôi má khi cô cố gắng đỡ nó nằm lên đùi của mình. Chưa bao giờ cô tưởng tượng được sẽ có một ngày mình phải thấy cái cảnh này.

“Ba của anh… ổng sẽ chẳng bao giờ tự hào về anh nhỉ…”

“Khỉ gió Draco! Anh là điều tuyệt vời nhất xảy đến với em! Em tự hào về anh! Mặc xác tên khốn đó nghĩ gì!” Cô gục ngã hoàn toàn. Chớ trêu ghê, cô cứ tưởng thứ sẽ khiến Hermione tinh nhạy sụp đổ là một thứ vĩ đại, to tướng, vậy mà nó lại gói ghém lại trong một tên khốn nhà giàu…

“Hermione, tí nữa em sẽ về cùng với Potter và Dumbledore nhỉ… tới lúc đó, đừng buông tay anh ra nhá.” Nó ngước mặt lên, ngón tay xám xịt đan vào với đôi bàn tay ấm áp của Hermione.

“Ừ! Bất kể giá nào! Anh biết em yêu anh nhiều hơn tất thảy mọi thứ từng có trên thế giới này nhỉ?” Cô ráng vỗ thật mạnh vào má Draco dù hành động không khớp với câu nói cho lắm, nhưng tất cả chỉ là để giữ nó tỉnh táo và tránh xa ánh sáng nơi chân trời.

“Anh cũng yêu em… nhiều… nhiều… nhiều lắm luôn!” Người nó giựt mạnh và ho khan ra máu. Thế nhưng điều duy nhất mà cô làm là hét và hét lên.

“Hermione… anh thích quyền Sherlock Holmes lắm, em sẽ đọc tiếp với anh chứ… và quyển chúa tể của những chiếc nhẫn nữa, anh tò mò lắm…”

“Mọi thứ, kể cả anh muốn hái sao, em cũng sẽ mang đến ngôi sao đẹp nhất cho anh.” Cái đầu đầy mồ hôi của Hermione chạm vào cái trán lạnh như băng. Đó là một nói chuyện đẹp.

“Harry! Harry! Thầy Dumbledore!” Lúc này đây, giọng nói của cô chỉ còn là tiếng gió rít qua thanh quản. Mọi thứ lại trở nên mơ hồ lần nữa, cô chẳng nhớ điều gì xảy ra sau khi mình thấy Harry đang chạy đến cùng cô. Chỉ là, cô đã mơ.

Hermione buông lỏng người ra, không phải vì cuối cùng cô cũng được nghỉ ngơi, mà là vì cô đã quá mệt mỏi rồi. Nếu có thể được, khi cô thiếp đi, xin hãy cho cô ôm lấy nó lần cuối.

[text_hash] => 65a741ba
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.