Array
(
[text] =>
———Lọ Thuốc Bổ Của Bà Y Tá———
Quay lại Hogwarts sau một kì nghỉ dài, khó lắm mới đấu tranh tư tưởng rằng nên nghỉ ngơi cho hết ngày nghỉ hay lại tiếp tục tập luyện. Và vì giải Quidditch đầu xuân sắp diễn ra, Harry quyết định sẽ cho mọi người tiếp tục nghỉ xả hơi thay cho nhũng giờ tập luyện vất vả và mệt nhọc. Căn phòng Cần Thiết cũng trống trơn suốt thời gian đó.
Hay là mọi người nghĩ thế… Draco đã đến căn phòng và tập câu thần chú Expecto Patronum gần như là mọi ngày trong tuần rồi mới đi chơi Quidditch với đám Slytherin. Kết quả thì lúc nào cũng đáng tiếc nhưng nó vẫn luôn cố gắng khi Hermione luôn có mặt ở trong phòng nhằm cổ vũ nó.
“Anh thử cứ thế vung đũa chưa? Có khi kí ức nó sẽ tự ập đến?” Hermione nằm trườn ra sàn, cái lương nhức mỏi ngày nào giờ đã quen với cái sàn lạnh cóng buốt xương, cũng vì Draco hay lăn ra ngủ trên đất nên Hermione cũng học được vài kĩ thuật từ nó.
“Vung đũa, quăng đũa, liệng đũa, cái nào anh cũng thử rồi.” Nó ngồi bệt xuống kế bên cô, từ từ cho đầu cô lên đùi nó và chống hai tay ra phía sau rồi thở dài một hơi, dài đến nỗi nếu nơi này không cách âm thì Hogwarts sẽ vang vọng cái tiếng não nề này.
“Thế… anh không đi tập Quidditch hôm nay sao? Ngày mai là anh đấu với Harry rồi mà.”
“Anh tự tin mình thắng được nó.” Draco hất cằm.
Nhưng Hermione lại cười khổ, dùng tay áp vào mặt nó để ép nó về với thực tại “Draco, anh biết em thấy lúc quả Snitch đập vô mặt anh mà. Anh còn phải để em chườm đá mà.”
“Quả Snitch đó kì lắm Hermione, cảm giác như nó biết suy nghĩ ấy.”
“Draco à… ngoài việc Quidditch ra, còn cái gì làm anh thấy áp lực chứ? Như là mụ Umbridge chẳng hạn?” Hermione dần ngồi lên để nhìn thẳng vào ánh mắt thâm quầng của Draco cũng đang đờ đẫn nhìn cô “có ai nói anh giống như tên nghiện thuốc chưa?”
“Có mỗi em thôi.” Nó thở ngắt quãng nhìn cô nàng và mệt mỏi gục mặt vào vai của cô, cái áo chùng nhăn nheo cho thấy dường như tên này đã dừng việc chải chuốt lại, và mái tóc xơ, gãy càng làm cho Hermione lo lắng thêm.
“Không, không có gì cả, đừng lo.”
Đêm đến rồi lại ngày, cái bụng Draco đói cồn cào vì nhịn ăn bữa tối và cả sáng vì tâm trạng hồi hộp, buồn nôn cho giải Quidditch lần này. Vì sự thoắt ẩn thoắt hiện và bận rộn với cái đội tuần tra quái ác nên đến cả đám bạn Slytherin cũng không nhận ra được vẻ tiều tuỵ đáng kể, giờ lại thêm cái mũ bảo hộ che hết khuôn mặt nhọn hoắt, hốc hác. Chưa bao giờ nó thấy cầm một cây chổi lại khó tới vậy, cứ cái đà này thì không chừng là quả Snitch rượt nó chứ chẳng phải nó rượt quả Snitch.
“Draco! Thằng kính dày cộm với lũ đầu đỏ hoe đến rồi kìa.” Blaise gẩy tay Draco khi thấy đội Gryffindor đi qua. Draco thì không tha thiết mấy vụ mỉa mai nên chỉ nhếch mép nhìn lũ áo xanh xung quanh đùa cợt, nhưng sự kì quặc của mấy đứa sư tử đỏ càng tăng lên khi Luna Lovegood đang đội một cái mũ hình đầu con sư tử há rộng làm từ bìa giấy và lông chim màu nâu làm bờm. Sáng tạo thật! Trong đầu Draco hô to, nhìn mái tóc màu bạc, mém bữa nó đã nhận cô bé là người nhà Malfoy.
“Nè Lovegood, coi chừng cái đầu đó nhai mày đấy!” Theodore Nott reo lên từ phía sau.
“Lấy thứ đó từ đâu thế Luna? Con sư tử kì quặc nào đưa mày hả?” Một cậu tấn thủ nói lớn.
Nhưng dường như cô bé chẳng để tâm lắm. Cho đến khi tên ngu nào đó nhắc đến một người liên quan tới Draco Malfoy.
“Bữa nay không đi với con Máu Bùn hả Đầu Đỏ?” Tên nào đó lỡ miệng. Lúc đó, ánh mắt của mấy người Gryffindor chẳng đổ dồn về Ron mà là về phía Draco. Có vẻ vì cái vẻ thiếu ngủ cùng sự quạu quọ vốn có nên bây giờ nhìn nó còn cáu hơn so với thường ngày.
“Gì thế? Ánh mắt của bọn mày làm sao thế?” Tên đó hỏi…
Draco quay nhẹ người, cán chổi của nó quật vào tên vô duyên cùng đội là cậu ta ngã lăn ra. Rồi quả Quaffle trên tay Draco rơi xuống chân của tên xấu số khiến cậu ta ré lên trong đau đớn, như thể cả bầu trời đang rơi xuống ấy.
Luna khoái chi bấm cái nút gần miệng con sư tử giấy khiến cái đầu mô hình gầm lên, lũ Slytherin đang bực lại càng bực hơn.
“Báo với giáo sư là mình cần thủ môn mới.” Draco bảo với cả bọn Slytherin “ai bưng cái đống này vào Bệnh Thất đi.”
“Còn tụi mày… Hermione đâu?” Draco đến, ghé vào tai của Harry để nói. Tuy ánh mắt của hai đứa cứ như hai lưỡi dao đang cứa qua lại nhưng nội dung cuộc trò chuyện thì lại vô cùng đơn giản.
“Cổ sẽ ngồi ở hàng đầu tiên, có khi mày với tay ra lại đập được tay bồ ấy.” Harry mài răng ken két.
“Cổ có quên mang áo len chứ? Tao có mang phòng hờ cho cổ một cái.” Draco thì chuốt cho nhọn vuốt.
“Không, nhưng cổ cũng mang cacao cho cả đội, mày muốn thì ghé qua hành lang nhà Hufflepuff.”
“Chốt.” Nó khịt mũi rồi nhổ đờm ra ngay kế bên Harry. Kéo cả cái không khí căng thẳng dâng lên cao vút, làm cho lũ Slytherin vừa hiếu chiến hơn mà Gryffindor cũng háu thắng đến kì cục.
“Hai người mỉa mai gì nhau thế?” Blaise hỏi thằng đội trưởng của cậu.
“Mày không tưởng tượng được đâu, nhóc con ạ.” Draco cầm chặt cây chổi rồi đi ra sân đấu.
Thế cuộc giằng co nghẹt thở, đến khán giả ngồi xem còn chẳng dám chớp mắt đến lần thứ hai khi thấy khung thành của đội Gryffindor sắp thủng đến nơi hay tầm thủ của đội Slytherin nhìn như một bù nhìn rơm đang bị buộc trên chổi.
“Draco Malfoy đang với tay đến trái Snitch, thứ tinh nghịch kia dường như đang mỉa mai anh vì phong độ đột ngột xuống dốc hôm nay.” Cậu bình luận viên khá không hài lòng với cách trình diễn của đội nhà mình hôm nay.
Hermione nhổm dậy khỏi vị trí ngồi khi thấy lờ mờ rằng Draco dường như đã buông thỏng hai tay ra khỏi cán chổi. Chân cô run lên kinh sợ, ánh mắt của cô cầu khẩn nhìn Harry như muốn cậu hãy kiểm tra nó.
“Gì thế kia! Harry Potter! Ngôi sao sáng của Gryffindor đang áp sát Draco Malfoy, một nước đi đầy táo bạo và khiêu khích đến từ vị tầm thủ màu đỏ tía!” Chàng bình luận viên lần nữa phát biểu khi thấy một tình huống giật gân ở mé bên góc sân đấu.
“Malfoy! Malfoy! Mày ổn chứ! Hermione muốn chắc rằng mày vẫn ổn!” Harry hét lớn.
“Cứ mặc kệ tao, mọi thứ vẫn đang trong tầm kiểm soát…” Nó lờ đờ nhìn quả Snitch mờ ảo phía trước, chẳng thấy gì ngoài một màu vàng ánh kim đang lơ lửng trước mắt.
“Malfoy! Mày đang buông hai tay đấy! Malfoy!” Harry lại cảnh báo, nhưng cái tai của nó cứ ù ù như sóng vỗ vào bờ.
Harry lắc đầu ngao ngán, cậu bay thật nhanh đến bên phía khán đài Hermione đang ngồi và lắc đầu. Lúc đó mồ hôi lại túa ra trong cái thời tiết giá rét âm độ này, một hành động vừa ngu ngốc lại là giải pháp duy nhất lại nảy lên trong đầu của cô.
“Draco Malfoy! Đặt cánh tay lên chổi ngay!” Hermione nhoài người ra khỏi tấm lưới bảo vệ, dùng hết sức bình sinh mà hét.
Malfoy ngoẳng mặt về phía sau, ánh mắt nó hiện rõ nét khuôn mặt Hermione, khoé miệng nó nhếch lên, cười rạng rỡ. Cho đến khi nó đâm thẳng vào cái cột gỗ khổng lồ trước mặt rồi rơi xuống bãi cỏ đầy tuyết.
Các giáo sư ngay lập tức cho dừng trận đấu, bình luận viên im phắt và khán giả, ai ai cũng nhoài người ra, cố gắng nhìn cái cảnh Draco đang méo mó nằm bên dưới.
“Nhanh nhanh Ginny! Luna! Đi xuống thôi!” Hermione cuốn gói đồ đạc, chen ra khỏi đám đông vẫn đang nháo nhào nhìn khung cảnh xung quanh.
Cô xông ngay vào sau khán đài, nơi để các đồ đạc của hai đội Quidditch, vơ vội tất tần tật từng món đồ của
Draco ở bên phòng thay đồ Slytherin, từ cái vớ cho đến cái khăn quàng xám. Và… lọ thuốc bổ dành cho mấy người bị suy nhược của y tá Pomfrey…
“Ôi Draco… anh chẳng nói với em gì vậy.” Mắt Hermione rơm rớm buồn thiu. Cô chỉ đành nhét lọ thuốc vào túi xách rồi chạy ngay đến bệnh thất.
[text_hash] => 8fb561b6
)