heejake – nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn – Chương 29 – Nắm tay – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

heejake – nghe nói cậu chỉ xem tôi là bạn - Chương 29 - Nắm tay

Array
(
[text] =>

Ngồi trên giường bị cắn, đây là trải nghiệm mới lạ của Thẩm Tại Luân. Chăn của Lý Hi Thừa đã được gấp gọn, để chồng lên gối nằm, vuông vắn sắc cạnh, đặt chỉnh tề trên giường.

Thẩm Tại Luân ngồi thẳng lưng, quay mặt về phía chăn của Lý Hi Thừa, cậu cẩn thận không chạm trúng đồ trên giường hắn, chỉ nhìn chằm chằm hoa văn trắng xám của chăn. Lý Hi Thừa đồng ý cho cậu lên giường không có nghĩa đã đồng ý để cậu chạm vào chăn hoặc gối, đây là hai khái niệm khác nhau.

Thẩm Tại Luân hỏi: “Cần tôi đổi chỗ cho cậu ngồi bên này không?”

“Không.” Tay Lý Hi Thừa đặt lên vai Thẩm Tại Luân, lười nhác rằng: “Chẳng sao.”

Lý Hi Thừa đã nói thế, Thẩm Tại Luân cũng không nhiều lời thêm. Cậu hơi cúi đầu, cảm nhận được hơi nóng khi Lý Hi Thừa đến gần. Gáy bị cắn, pheromone truyền liên tục vào người, tuyến thể không tỏa ra và cảm nhận được pheromone của Thẩm Tại Luân bấy giờ chỉ hơi nhức, tứ chi mềm nhũn.

Nếu đứng trên mặt đất như bình thường, Thẩm Tại Luân sẽ chống tay lên một vật nào đó rồi thay đổi tư thế để vững hơn. Nhưng giờ cậu đang ngồi xếp bằng, nửa người trên chỉ dựa vào phần eo lưng giữ thăng bằng, nhưng lúc này…cậu không thể thẳng lưng như bình thường được.

Thẩm Tại Luân ngày càng kiệt sức, cậu vô thức muốn vươn tay nắm lấy thứ nào đó để chống đỡ cơ thể, nhưng chỗ ngồi hiện tại đã hạn chế rất lớn nhu cầu này của cậu. Bức tường hai bên và mép giường rất khó nắm, thanh chắn phía trước lại xa quá với không tới, bấy giờ chỉ có chăn và gối Lý Hi Thừa là ở khoảng cách vừa tầm thôi.

Nằm nhoài trên chăn Lý Hi Thừa? Suy nghĩ này vừa xuất hiện đã bị Thẩm Tại Luân bác bỏ ngay. Cậu nhắm mắt, chống tay lên giường, cố sức duy trì tư thế này. Như vậy….khó quá. Lý Hi Thừa xong mau lên.

Nhưng có lẽ cảm thấy về nhà rồi họ muốn ra ngoài sẽ rất phiền toái, lần này Lý Hi Thừa cắn rất lâu, cứ như muốn chuyển hết pheromone trong cơ thể mình vào người cậu vậy. Thẩm Tại Luân dần oằn người xuống vì khó chống đỡ, cậu khụt khịt mũi, cố nén những giọt nước mắt đang rưng rưng chực tràn.

Mu bàn tay bị một vật gì đó bao phủ, Thẩm Tại Luân mở choàng mắt, qua màn nước, cậu lờ mờ nhìn thấy thứ đang đặt trên mu bàn tay mình. Là tay của Lý Hi Thừa.

Thẩm Tại Luân chưa kịp suy nghĩ nguyên nhân tại sao Lý Hi Thừa lại làm thế, thì cổ tay cậu thình lình bị Lý Hi Thừa nắm lấy, ngay sau đó, tay cậu được đặt lên tấm chăn mềm mại phía trước. Ý của Lý Hi Thừa rất rõ ràng.

Thẩm Tại Luân hiểu, tình thế bây giờ cũng không cho phép cậu băn khoăn rằng làm vậy có lễ phép hay không, một tay khác của cậu cũng với sang, nửa người trên ngả ra trước, vùi đầu lên tấm chăn bông mềm mại ấm áp nọ.

Cơ thể đã có nơi chống, cuối cùng Thẩm Tại Luân cũng thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm. Do cậu cúi xuống nên Lý Hi Thừa cũng buộc phải điều chỉnh vị trí, đè cậu bên dưới mình.

Nếu là trước đây, Thẩm Tại Luân đảm bảo cậu sẽ không bao giờ chấp nhận tư thế này, nó khiến cậu cảm thấy bị trói buộc, cũng dễ liên tưởng đến những thứ buồn nôn. Nhưng bây giờ người đang làm vậy với cậu là Lý Hi Thừa, điều này lại khiến Thẩm Tại Luân cảm thấy có thể chấp nhận.

Lý Hi Thừa là bạn cậu, sẽ không có những suy nghĩ bẩn thỉu đê hèn với cậu, mức độ thân thiết này hoàn toàn nằm trong phạm vi bình thường.

Đến khi Lý Hi Thừa chấm dứt và nhổm dậy, Thẩm Tại Luân vẫn nằm nhoài trên chăn Lý Hi Thừa, rầu rĩ: “Cậu mà không dừng lại nữa, chăn cậu sẽ bị tôi làm ướt sũng đấy. Mà bây giờ cũng ướt rồi.”

Lý Hi Thừa xoa gáy giúp Thẩm Tại Luân, nghe thế dừng động tác: “Để tôi nhìn xem?”

Thẩm Tại Luân vẫn vùi đầu trong chăn, chờ nước mắt khô hẳn mới ngồi dậy.

Thẩm Tại Luân nhích sang, để Lý Hi Thừa thấy rõ chăn hắn: “Cậu nhìn đi.”

Chăn Lý Hi Thừa có một vệt nước nhỏ, vô cùng nổi bật trên bề mặt sạch sẽ. Thứ Lý Hi Thừa muốn nhìn đâu phải nó, hắn muốn nhìn Thẩm Tại Luân lúc vừa khóc xong kia kìa.

Nhưng Thẩm Tại Luân lại không chịu quay đầu cho hắn nhìn, hắn chỉ có thể thấy sườn mặt nghiêng của Thẩm Tại Luân, thấy vệt ửng hồng nơi đuôi mắt.

Lý Hi Thừa chợt nhận ra mình không ổn lắm, máu trong người không còn vận chuyển lên não nữa mà tập trung hết xuống dưới, may mà giờ đang là mùa đông, quần áo khá dày, Lý Hi Thừa lén kéo áo khoác lông mình đang mặc xuống một chút, che đi bộ phận đang có hình dạng kỳ lạ của mình.

Lý Hi Thừa vờ tỏ vẻ điềm nhiên, trò chuyện với Thẩm Tại Luân: “Cảm thấy sao, có khác biệt gì khi bị cắn ở những chỗ khác không?”

Thẩm Tại Luân ngẫm nghĩ, thật thà rằng: “Nằm như vậy dễ chịu hơn, không giống hồi trước, còn phải tốn sức đứng vững, nằm thì không cần dùng sức nhiều.”

Thẩm Tại Luân chỉ nói thế thôi chứ chẳng có ẩn ý gì khác, nhưng vào tai Lý Hi Thừa, từng con chữ đều như đang khều nhẹ lên đầu quả tim hắn.

Khó khăn lắm Lý Hi Thừa mới giữ cho giọng mình bình thường: “… Cậu thích thì sau này cứ ở đây.”

“Xem tình hình đã.” Thẩm Tại Luân cũng không để tâm lắm, chờ cơ thể đã hồi phục lại rồi, cậu xuống khỏi giường Lý Hi Thừa, tiếp tục dọn hành lý.

*

Ngày chia tay vẫn tới, Thẩm Tại Luân và Lý Hi Thừa tự về nhà mình, chờ Tết đến. 

Phố phường rộn ràng không khí Tết, các cửa tiệm, sạp hàng bắt đầu trang trí theo chủ đề Tết, lượng người náo nức về quê sum vầy với gia đình cũng ngày một đông.

Người nhà họ Lý cũng lũ lượt kéo tới nhà tổ, bữa trưa hôm nay, nhà Lý Hi Thừa dùng bữa với nhà bác ba. Bố Lý Hi Thừa ngồi cạnh bàn cơm, nhấp rượu trò chuyện với người em trai cả năm trời chẳng được mấy dịp gặp mặt, còn Lý Hi Thừa ngồi bên cạnh, im lặng ăn với vẻ lạnh nhạt, cậu em họ Phong Cảnh ngồi cạnh hắn.

“Tiểu Cảnh học hành thế nào?” Bố Lý Hi Thừa hỏi.

“Ôi không ra gì cả, nhóc này ham chơi quá, chỉ thi được top hai mươi của khối thôi, không bằng Lý Hi Thừa.” Bác ba lắc đầu, uống ngụm rượu rồi nói với con trai mình, “Học hỏi anh con nhiều vào, biết chưa?”

Bấy giờ đang uống nước dừa lại nghe lời răn dạy, nhóc em họ không phục chút nào: “Con đã giỏi lắm rồi đấy! Anh họ kinh khủng quá, học không được!”

Bác ba cười mắng: “Chẳng có triển vọng gì, con mới tiểu học thôi, phải cố gắng phấn đấu chứ.”

Dứt lời, ông lại quay đầu nhìn anh cả: “Mà anh cả này, anh dạy Lý Hi Thừa bằng cách nào vậy? Lý Hi Thừa bây giờ không có chút khuyết điểm nào, cũng chẳng thấy nó sợ gì, Tiểu Cảnh nhà bọn em sợ bơi, dạy sao cũng không chịu nghe.”

Dù đang trong trạng thái thả lỏng, mặt bố Lý vẫn khá nghiêm túc, nghe thế, ông nhíu mày trông càng nghiêm khắc hơn.

“Alpha không nên sợ bất cứ thứ gì.” Giọng bố Lý luôn tạo áp lực cho người nghe, “Nhớ hồi anh còn nhỏ cũng sợ nước không dám xuống, bố chúng ta cũng đá anh thẳng xuống biển đó thôi. Chưa đầy ba ngày đã khắc phục được.”

Bác ba cũng hồi tưởng chuyện quá khứ, cảm thán vài câu.

Bố Lý nói tiếp: “Lý Hi Thừa biết sợ, hồi nhỏ nó sợ độ cao, sau khi bị anh phát hiện, anh đã lập tức cho người dẫn nó lên tầng thượng của tòa nhà cao nhất. Chỗ đó có một ban công nhỏ trong suốt giữa trời, ban đầu là để ngắm cảnh, lúc đó dùng tạm làm phòng huấn luyện cho Lý Hi Thừa. Sau đó bận việc nên để một mình nó đứng trên kia cả ngày. Tên nhóc này cũng nghịch ngợm, chẳng bị gì cả, sau đó thì hết sợ độ cao.”

Bố Lý nhấp ngụm rượu: “Chú đó, mềm lòng với Tiểu Cảnh nhà chú quá.”

Bác ba tấm tắc cảm thán, cười bảo: “Tiểu Thừa giỏi thật, đỉnh lắm, nào, bác ba cụng ly với cháu!”

Lý Hi Thừa cũng cười, hắn nâng ly với bác ba: “Giỏi nhỉ, lúc đó cháu tưởng mình chết rồi.”

Mọi người nghe thế đều bật cười, chỉ tưởng Lý Hi Thừa đang bùi ngùi về quá khứ, Lý Hi Thừa cũng cười uống một ngụm nước trong ly.

Gió mạnh, nắng chói, chỉ có mỗi mình hắn. Nỗi sợ hãi khi gọi trời không thấu, gọi đất chẳng thưa, chúng chẳng những không giải quyết được chứng sợ độ cao của hắn, ngược lại còn khiến nó bị nặng thêm.

Chẳng qua kể từ hôm ấy, hắn đã học được cách ngụy trang bản thân, không để bất kỳ ai biết mình mắc chứng sợ này. Bản thân hắn cũng không ngờ bố sẽ bỏ lại mình ở đó để đi giải quyết công việc. Dần dà, nó đã trở thành một gút mắc, thành nỗi khát vọng ở sâu thẳm trong tim hắn.

Mong mỏi rằng có ai đó sẽ phát hiện nỗi sợ này, và nắm chặt tay hắn trong lúc hắn đang chơi vơi trong nỗi sợ ấy.

Mong mỏi rằng có ai đó hướng về hắn giữa muôn vàn những việc quan trọng xung quanh, chứ không phải đưa ra một lựa chọn khác….Như nghĩ đến điều gì, nụ cười nơi khóe môi Lý Hi Thừa chợt trở nên chân thành hơn.

Thẩm Tại Luân sẽ chọn hắn khi đang nghe giảng. Tuy Thẩm Tại Luân không biết hắn sợ độ cao, nhưng trùng hợp làm sao, cậu lại nhiều lần cứu hắn, có lẽ đây là duyên phận nhỉ.

Lý Hi Thừa cũng rót một ly nước dừa cho mình, nuốt xuống, ngọt lịm.

Dùng xong bữa trưa, nhóc em họ ăn vạ đòi Lý Hi Thừa dẫn ra ngoài chơi. Lý Hi Thừa cũng rảnh rỗi, vả lại lần trước dẫn nhóc ra cũng tình cờ gặp Thẩm Tại Luân, thế là mềm lòng đồng ý.

Lý Hi Thừa mặc áo khoác lông vũ, quấn khăn choàng cổ ra cửa, hỏi nhóc em họ bấy giờ đã bọc mình tròn như quả bóng: “Lần này em muốn đi đâu?”

“Em nghe nói chỗ này mới mở nhà ma vui lắm!” Nhóc em họ tung tăng nhảy nhót, “Chúng ta tới đó chơi nhé?”

Lý Hi Thừa không ý kiến, hắn đâu sợ thứ này. Thế là đồng ý, dẫn nhóc em họ bắt xe tới nhà ma mới mở.

Trên xe, nhóc em họ nhìn cảnh vật đang chuyển động nhanh ngoài cửa sổ, hỏi với vẻ mặt đầy chờ mong: “Anh, anh trai đẹp đẹp lần trước có đó không? Anh ấy có thể ra chơi với chúng ta không?”

Lý Hi Thừa nhướng một bên mày: “Em muốn chơi với cậu ấy?”

Nhóc em họ gật đầu tới tấp: “Muốn chứ! Anh đó siêu đẹp luôn, sau này em phải cưới anh ấy về làm vợ!”

Lý Hi Thừa: “…”

Lý Hi Thừa bỗng dưng đanh mặt lại: “Cậu ấy không có đó, không rảnh.”

“Ồ, thôi được.” Nhóc em họ thở dài tiếc nuối, chẳng mấy chốc đã tươi tắn trở lại. Lúc đến nhà ma lại tung tăng vui vẻ.

Nhưng lúc sắp xếp hàng mua vé, nhóc em họ chợt nghĩ đến một điều, lại hỏi: “Anh đâu gọi điện cho anh ấy, sao biết anh ấy không rảnh?”

Lý Hi Thừa: “…”

Lý Hi Thừa chưa kịp bịa cớ mới, mắt nhóc em họ đã sáng rỡ, bỗng nhảy cẫng lên vẫy lia lịa về một hướng.

“Anh Thẩm Tại Luân!” Nhóc em họ hô.

Tim Lý Hi Thừa hẫng một nhịp, nhìn theo tầm mắt nhóc, giữa biển người mênh mông, hắn nhìn thấy Thẩm Tại Luân đang một mình cầm quyển sách đi về phía này. Thẩm Tại Luân nghe tiếng nhìn sang, hai người chạm mắt nhau, khuôn mặt lạnh nhạt của Thẩm Tại Luân nở một nụ cười nhẹ.

Nơi này biết bao nhiêu người, nhưng chỉ mỗi hắn mới khiến Thẩm Tại Luân cười mà thôi. Suy nghĩ nọ chợt thoáng qua trong đầu, khiến từng giọt máu trong cơ thể Lý Hi Thừa gần như sôi sùng sục giữa ngày đông lạnh giá.

Lý Hi Thừa vờ bình tĩnh bước tới, kéo nhóc em họ đang đu bám trên người Thẩm Tại Luân ra, điềm nhiên rằng: “Cậu cũng tới đây chơi?”

“Tôi tới tham gia lễ ký tặng của một họa sĩ.” Thẩm Tại Luân cười, sờ cằm nhìn đầu nhóc em họ, “Còn cậu?”

“Tôi,” Lý Hi Thừa búng nhẹ lên ót em họ ý bảo nó ngoan một chút, đừng suốt ngày ôm chân Thẩm Tại Luân, “dắt nó tới chơi nhà ma.”

Nghe thế, sắc mặt Thẩm Tại Luân nghiêm túc lại, cậu nhìn Lý Hi Thừa rồi lại nhìn nhà ma, ngập ngừng một lúc. Lý Hi Thừa sực nhớ hồi trước lúc xem phim kinh dị với Thẩm Tại Luân, để được tiếp xúc gần với Thẩm Tại Luân hơn, dường như hắn đã giả vờ sợ thứ này trước mặt cậu?

Tiêu rồi.

Nhưng Thẩm Tại Luân không nghĩ ngợi nhiều như thế, may mà ngày thường Lý Hi Thừa cũng thuộc dạng có chết cũng phải sĩ diện, Thẩm Tại Luân cũng cho là như thế, Lý Hi Thừa đang cố nén nỗi sợ để chơi với em họ đây mà.

“Cậu thật là…” Thẩm Tại Luân bất đắc dĩ.

Lý Hi Thừa nhanh chóng đổi đề tài: “Cậu tham gia lễ ký tặng của ai? Ở gần đây à?”

“Ừ, tham gia lễ ký tặng của một họa sĩ tôi rất thích.” Thẩm Tại Luân đáp.

Họa sĩ? Đúng rồi, trước đây trong tiết Mỹ thuật, Thẩm Tại Luân vẽ cũng khá đẹp, cậu có họa sĩ yêu thích cũng chẳng có gì phải lấy làm lạ.

Lý Hi Thừa đang định bảo muốn cùng Thẩm Tại Luân tham gia buổi ký tặng, Thẩm Tại Luân chợt lấy điện thoại ra xem giờ, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tôi tới sớm, còn một ít thời gian, cùng các cậu vào nhà ma chơi, xong rồi các cậu cứ đi chỗ khác.”

Tim Lý Hi Thừa nảy mạnh, cố nén khóe môi đang muốn nhếch cao của mình, tỏ vẻ không hài lòng: “Cùng bọn tôi? Ai trong bọn tôi cần có người đi cùng?”

“Nói nhầm, tôi muốn chơi thử, vừa hay đi với hai người luôn.” Thẩm Tại Luân sửa lời một cách cực kỳ trôi chảy.

Lý Hi Thừa nhếch môi, ngăn cản em họ vẫn đang muốn ôm Thẩm Tại Luân, dẫn Thẩm Tại Luân cùng đến chỗ nhà ma.

Chủ đề của nhà ma là một bệnh viện bỏ hoang, âm u đáng sợ vô cùng.

Lý Hi Thừa mua vé cho ba người, bước vào trong, mất đi ánh sáng mặt trời khiến tầm nhìn tối đi hẳn, chỉ còn ánh đèn xanh lá mờ ảo. Với những người sợ bầu không khí kinh dị, bước vào đây sẽ phải chịu áp lực tâm lý vô cùng to lớn.

Em họ hắn là một cậu nhóc gan dạ, nhóc ta phấn khích bay nhảy tung tăng, chạy mất hút. Dù sao chỗ này cũng an toàn, Lý Hi Thừa không yêu cầu em họ phải theo sát bên cạnh mình, ngược lại hắn còn mừng khi em họ đi mất nữa.

Thẩm Tại Luân sóng vai bên cạnh Lý Hi Thừa, thi thoảng cánh tay hai người sẽ chạm vào nhau. Lý Hi Thừa muốn nắm tay Thẩm Tại Luân, nhưng sợ Thẩm Tại Luân thấy ngờ ngợ rồi phát hiện ra điều gì.

Thẩm Tại Luân nghiêng đầu nhìn hắn: “Em cậu chạy rồi, không sao chứ?”

“Không sao, mặc kệ nó.” Lý Hi Thừa hạ giọng, “Cậu quan tâm nó làm gì, nó có sợ đâu, to gan chết được.”

“Ừ.” Thẩm Tại Luân đáp lại, trêu, “Được, không quan tâm nó, quan tâm anh Lý của chúng ta nào, anh Lý đừng sợ nhé.”

Giọng Thẩm Tại Luân rất hay, xưng hô này thốt ra từ miệng Thẩm Tại Luân nghe khác hẳn với những người kia… Nếu được nghe Thẩm Tại Luân kề sát bên tai, nỉ non xưng hô này vào đêm tối vắng lặng thì tốt quá. Tốt nhất là thêm chút nghẹn ngào vì sắp bật khóc, gọi mãi tên hắn trong đêm.

Tai Lý Hi Thừa nong nóng, hắn hoàn hồn, muốn giả vờ sợ hãi để đến gần Thẩm Tại Luân hơn, nhưng cũng không muốn làm mất hình tượng của mình trong lòng Thẩm Tại Luân, thế là chỉ có thể nửa vời: “… Tôi cũng không sợ lắm.”

Ý cười trong mắt Thẩm Tại Luân càng rõ ràng, cậu vỗ nhẹ lưng Lý Hi Thừa, vươn tay nắm cổ tay hắn.

“Không được thì cứ nhắm mắt lại, tôi dẫn cậu ra ngoài.” Thẩm Tại Luân nói.

Tuy đãi ngộ này chưa thỏa mãn được Lý Hi Thừa, nhưng quả thật đây là cách gần gũi với Thẩm Tại Luân nhất hiện giờ.

“Thôi được, cậu dẫn đường, có gì cứ nói tôi, tôi sẽ không nhắm mắt hẳn.” Lý Hi Thừa miễn cưỡng rằng.

Thẩm Tại Luân vừa dẫn Lý Hi Thừa đi được vài bước, một bàn tay trắng bệch đầy vết máu đột nhiên thò ra từ trong tường, ngón tay sắc lẻm đen ngòm, trông đáng sợ vô cùng.

Lý Hi Thừa luôn lén hé mắt nhìn, bấy giờ vô thức chắn trước mặt Thẩm Tại Luân, sau đó mới nhận ra mình nên sợ mới đúng. Lý Hi Thừa lại lẹ làng giả vờ run cánh tay đang bị Thẩm Tại Luân nắm.

“Đừng sợ, là giả thôi.” Thẩm Tại Luân sờ bàn tay vươn ra trong tường, “Cậu xem, nóng hổi à, là tay của nhân viên, hèn gì trông thật thế.”

Nhân viên: “….” Cho chút mặt mũi được không, la hét một chút đi chứ.

Lý Hi Thừa thà rằng đây là tay nhựa giả, hắn kéo bàn tay đang sờ nhân viên của Thẩm Tại Luân về, vỗ rồi lại phủi, dùng pheromone của mình xua đi mùi pheromone của nhân viên.

“Đừng chạm vào, không biết màu vẽ bên trên làm bằng gì, coi chừng dị ứng.” Lý Hi Thừa nhíu mày.

Thẩm Tại Luân: “…” Ở sạch ghê, không hổ là cậu đấy Lý Hi Thừa.

Thẩm Tại Luân dẫn Lý Hi Thừa đi tiếp, thêm một lúc, Thẩm Tại Luân nhận ra cánh tay Lý Hi Thừa vẫn đang run. Cậu quay đầu nhìn, thấy Lý Hi Thừa đang mím chặt đôi môi mỏng, hàng mi đen rũ xuống, mắt nhìn chằm chằm mặt đất.

“Không chịu được.” Lý Hi Thừa nhận thấy tầm mắt cậu, nhíu nhẹ mày giải thích, “Không nhịn được.”

Thẩm Tại Luân trố mắt nhìn Lý Hi Thừa, sắc mặt Lý Hi Thừa bấy giờ yếu đuối hiếm thấy, có vẻ đang rất sợ. Muốn tiếp thêm can đảm cho một người, nắm cổ tay không phải cách tốt nhất.

“Có khó chịu nếu tôi nắm tay cậu không?” Thẩm Tại Luân nhẹ giọng hỏi.

Lý Hi Thừa sửng sốt, vội lắc đầu. Thế là tay của Thẩm Tại Luân trượt từ cổ tay Lý Hi Thừa xuống, cuối cùng dừng ở lòng bàn tay còn to hơn cậu. Dù đang đông lạnh, song, tay Lý Hi Thừa vẫn ấm áp vô cùng, hơi ấm từ nơi tiếp xúc mau chóng lan tràn ra toàn thân.

Nhóc em họ chạy cả buổi trời, thấy xa quá, bèn quay lại tìm Lý Hi Thừa. Và rồi nhóc ta nhìn thấy người anh họ gan dạ dũng cảm chẳng sợ gì của mình, và anh trai xinh đẹp mà sau này nhóc muốn cưới về làm vợ, đang tay trong tay.

Nhóc em họ: …? Trái tim vụn vỡ.

Có phải nó… hơi dư thừa không?

[text_hash] => 9650ec59
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.