Trương Mẫn đóng sầm cửa phòng ngủ ngay trước khi Lâm Thâm đuổi kịp. Gõ cửa đến đỏ tay, luôn miệng giải thích rồi cửa cũng hé mở. Chưa kịp mừng thì Lâm Thâm thấy vali, quần áo của mình bị vứt ra, Trương Mẫn nghiêm mặt cảnh cáo: Đừng gọi tôi là Tiểu Mẫn.
Lâm Thâm nhìn cánh cửa lại đóng sập trước mắt, biết là có nói tiếp cũng vô ích liền thu dọn đồ sang phòng bên cạnh. Bên kia, Trương Mẫn ngồi tựa vào cánh cửa, duỗi chân, nước mắt chảy dài. Thật ngu ngốc khi vội tin người đến thế, Trương Mẫn nghĩ, bình thường mình không dễ dàng nhìn nhận ai như vậy, có lẽ từ khi ký vào bản hợp đồng đó là đã sai rồi.
Lâm Thâm nấu nướng xong xuôi, lên gõ cửa nhưng Trương Mẫn vẫn không ừ hử bèn tìm một cái khay nhỏ bưng đồ ăn đến, nhẹ giọng nói: Tiểu Mẫn… Tiểu Trương tổng… Tôi mang bữa trưa đến rồi, anh ra ăn đi, để nguội thì sẽ không ngon.
Trương Mẫn vẫn khóc không ngừng, nghe tiếng Lâm Thâm gọi chỉ thấy chán ghét, nằm luôn xuống sàn nhắm mắt lại. Không biết từ bao giờ Trương Mẫn luyện được kiểu khóc không ra tiếng, chỉ có nước mắt chảy ra. À, trừ những lúc làm tình, Trương Mẫn nhớ lại những trận cuồng hoan hai ngày qua, không khỏi chua xót mà tự cười giễu mình. Đồ ngu! Trương Mẫn lẩm bẩm, cố nhắm mắt ngủ.
Lâm Thâm định bụng sẽ đứng đợi đến khi Trương Mẫn lấy đồ ăn sẽ tìm cơ hội nói chuyện, nhưng mãi không thấy bèn ngồi bệt luôn xuống sàn. Khi Trương Mẫn ra thì thấy một cục bự đùng ngồi thu lu trước cửa, mắt nhắm nghiền, tay bó gối, lưng dựa tường, đầu cũng hơi ngửa, còn hơi há mồm thở.
Sa mỏ yê!
Đầu Trương Mẫn bật ngay mấy chữ đó. Trương Mẫn biết mình đang mềm lòng, vội đá chân vào khay thức ăn đã nguội, hắng giọng: Tôi đói!
Lâm Thâm choàng tỉnh, vụt đứng dậy lắp bắp: Để tôi đi nấu, tôi đi nấu ngay. Nói rồi vội vã đi xuống bếp, cuống quýt đến nỗi bước cùng tay cùng chân.
Trương Mẫn đứng nguyên tại chỗ, rồi không nhịn được rảo chân về phòng bếp, lại kéo một cái ghế ngồi nhìn Lâm Thâm nấu ăn.
Món lòng vịt xào ớt bốc nghi ngút khói, ăn với cơm trắng đúng là hết sảy! Trương Mẫn cắm cúi ăn, Lâm Thâm ở phía đối diện nhìn, chỉ đứng đó, không dám lại ngồi ở bàn.
Trương Mẫn ăn xong thì Lâm Thâm dọn hết chén đũa đi nhưng không rửa mà quay lại cầm lấy tay Trương Mẫn áp lên má thỏ thẻ:
– Tôi sai rồi, em tha thứ cho tôi được không?
Trương Mẫn nhìn vào mắt Lâm Thâm. Trời ạ! Đôi mắt đầy lực sát thương của giáo sư Lâm thì ra là mắt cún, tại sao Trương Mẫn chưa bao giờ nhận thấy! Như lúc này trông mới ngây ngô khẩn cầu biết bao nhiêu!
Trương Mẫn hợm giọng, cố tỏ ra lãnh đạm:
– Anh sai cái gì?
– Anh… anh không thể hiện đủ sự tôn trọng dành cho em và niềm tin của em đối với anh.
– Ờ…
– Tiểu Mẫn, anh chưa bao giờ có ý định lợi dụng em. Anh ký hợp đồng với em là thật nhưng mọi thứ anh đối với em đều vì chính em, không phải vì thứ gì khác.