Array
(
[text] =>
Trương Mẫn chậm rãi xuống bếp, căn bản là không đi nhanh được vì đau, hơn nữa dưới áo sơ mi cũng không mặc gì, đi nhanh sẽ lộ. Trương Mẫn chưa tỉnh, Lâm Thâm cũng không tự tiện mở tủ để tìm đồ. Trương Mẫn tỉnh rồi, định mặc thêm quần nhỏ thì Lâm Thâm ngăn lại bảo “Em cứ để thế, tôi thích”.
Dáng vẻ cặm cụi nấu nướng của Lâm Thâm rất quyến rũ, một thân cao gầy trùm cái tạp dề nhỏ xíu, bàn tay thon dài thoăn thoắt cắt đồ ăn, như kiểu người ta hay nói: lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, xứng đáng là mẫu hình người chồng lý tưởng. Nhận ra mình đang suy nghĩ vu vơ, Trương Mẫn bèn xua xua tay gạt đi. Vừa lúc Lâm Thâm đặt đồ ăn lên bàn thấy thế hỏi: Có ruồi à?
– Ruồi ở trong đầu tôi. Trương Mẫn phì cười đáp.
Lâm Thâm ngồi nhìn Trương Mẫn ăn, cảm thấy gương mặt nhỏ nhắn này phối hợp với kiểu đầu cắt ngắn ngủn thật không hợp lý chút nào. Cái miệng anh đào đút đồ ăn liên tục, Lâm Thâm cảm giác như đưa luôn đĩa của mình sang cũng không từ chối, bèn hỏi dò:
– Em không sợ béo bụng nữa à?
Trương Mẫn quắc mắc lên quát: Làm đến thế còn bảo tôi không ăn? Tôi không ăn thì có anh chịu!
– Có em chịu ấy! Lâm Thâm đưa tay bẹo cái má phúng phính vì đồ ăn của Trương Mẫn, cho rằng bây giờ Trương Mẫn nói cái gì cũng đáng yêu hết.
Ngừng một lúc Lâm Thâm hỏi: Vậy lát nữa em muốn sao?
– Sao cũng được. Trương Mẫn chọc chọc thìa vào mẩu thức ăn còn sót lại, dấm dẳng đáp.
– Em có nhớ tối qua tôi hỏi, em bảo không thay đổi rồi cuối cùng thế nào không? Khi tôi còn hỏi nghĩa là em còn cơ hội, hiểu không?
Trương Mẫn im lặng thật lâu mới ngước mắt lên nhỏ giọng: Đừng làm phía sau, đang đau lắm.
Lâm Thâm dịu dàng cười xoa đầu Trương Mẫn: Được rồi, nghe em.
Trương Mẫn ăn xong cũng hơn 10 giờ. Đến quá nửa đêm thì tiểu Trương tổng đã thành Tiểu Mẫn cuộn tròn trên thảm lông dưới sàn.
Áo sơ mi vẫn còn trên người nhưng đã bị cởi hết cúc. Đầu nhũ bị kẹp. Tay chân đều bị trói đặt ép sát vào ngực. Lâm Thâm làm vậy không gì khác hơn là để Trương Mẫn chìa mông ra, hoa huyệt cũng lộ hẳn. Hai cánh mông vẫn còn ửng đỏ dư âm của trận hoan lạc buổi chiều, hậu huyệt sưng lên vì bị thao quá độ, chỉ có hoa huyệt là còn lành lặn nở bung cả hai môi mời gọi, Lâm Thâm vừa chạm vào một cái đã ri rỉ nước. Cái huyệt nhỏ của Trương Mẫn từ chỗ chưa có ai chơi, bị chọc chưa đến hai ngày đã học thói dâm đãng rất nhanh. Lâm Thâm dùng tay vài lần để Trương Mẫn quen nhịp rồi nhét trứng rung vào, để ở mức số hai. Tiếp đó cũng nằm xuống theo thế úp thìa, xoay đầu Trương Mẫn lại mà hôn, tay vươn tới giật đầu dây kẹp hai nhũ hoa, phía sau cọ dương cụ vào khe mông của Trương Mẫn. Trương Mẫn rên lên hừ hừ, cái hông vặn vẹo chỉnh trứng rung đang lạo xạo trong vách huyệt.
– Ưm… chồng ơi… khó chịu… ưm…
Trương Mẫn bị dương cụ của Lâm Thâm cọ vào phía sau, muốn duỗi chân để đẩy mông lên nhưng bị Lâm Thâm luồn tay vào dưới đùi kéo lại, ép gập vào bụng như cũ. Cổ chân bị trói cùng nhau, muốn thả một chân cũng không được, càng không dám giãy khỏi tay Lâm Thâm, nhũ hoa bị mặt trong của kẹp lành lạnh tóm lấy, lại còn có rãnh nhỏ đè ép phát đau, thỉnh thoảng Lâm Thâm cầm cuống dây kéo cho một cái giật thót người, Trương Mẫn bắt đầu tủi thân khóc thút thít. Lâm Thâm biết Trương meo meo giở thói mèo rồi, bèn móc tay vào hoa huyệt lấy trứng rung ra, lật Trương Mẫn nằm ngửa, tách đầu gối dạng thành hình thoi, dưới đáy chính là hai cổ chân đang bị trói dính. Hoa huyệt vì thế càng mở rộng phơi ra trước mắt Lâm Thâm. Trương Mẫn hấp háy mắt kêu dâm:
– Chồng… ưm… làm em…
Lâm Thâm lại dùng ba ngón tay luồn vào sâu trong vách chơi một lúc. Nhìn người dưới sàn vặn vẹo hứng tình, sơ mi mở rộng nhăn nhúm phía trên, nhũ hoa bị kẹp đến sưng, tay chân đều bị trói lại còn tuân phục rên rỉ gọi mình không ngớt, Lâm Thâm cảm thấy cảnh tượng quá mỹ mãn. Trương Mẫn thì khỏi nói, thảm lông có độ xơ chà xát vào mông, đùi cũng là một loại kích thích, mồ hôi rịn thấm hết lưng áo, huyệt nhỏ bị làm sướng đến nỗi không kiêng dè gì nữa, cứ chực cong người lên để nuốt trọn ngón tay.
Lâm Thâm cứ thế dùng tay trào lộng cho Trương Mẫn bắn ra mới cởi trói chân và kẹp nhũ, bế Trương Mẫn lên giường, đeo bao rồi trực tiếp đút dương cụ nóng bỏng của mình vào. Một tay tóm lấy tay Trương Mẫn kéo lên đỉnh đầu, một tay nắm lấy eo thúc từng nhịp dũng mãnh. Trương Mẫn kêu lên thảm thiết:
– A… sâu quá… thích lắm… ưm…
Lâm Thâm cúi người liếm cần cổ đang ưỡn ngửa của Trương Mẫn, nơi nào bám được chút thịt thì cắn thêm một cái. Trương Mẫn vừa đau vừa sướng rên rỉ liên hồi, ngón tay ngón chân quắp cả lại. Lâm Thâm xoay người nằm xuống nệm để Trương Mẫn ngồi lên, ra lệnh: Động đi.
Trương Mẫn chỉ còn vài phần sức lực, nghe Lâm Thâm nói cũng cố đưa đẩy, chủ động để dương cụ thô to kia cọ sát vào những chỗ nhạy cảm trong vách huyệt. Lâm Thâm không chịu để phía trước của Trương Mẫn yên, hai tay cầm lấy đầu nhũ trướng đỏ mà bóp lại còn xoa ấn xung quanh. Trương Mẫn chịu không nổi líu ríu xin: Anh… chồng ơi… tha… sướng quá… ưm… tha cho em…
Lâm Thâm đưa tay bọc sau lưng kéo người vào lòng, vừa lúc Trương Mẫn nhào xuống thì thúc mạnh một cái rồi bắn ra, Trương Mẫn giật nảy người khóc nấc, nước mắt giàn giụa.
Lâm Thâm mệt đến nỗi không có sức tẩy rửa nữa. TrươngMẫn thì đã xụi lơ nằm thiêm thiếp. Lâm Thâm cởi trói rồi ôm lấy, để nguyên trongngười Trương Mẫn cứ thế ngủ cho đến sáng.
[text_hash] => ca2bd4c6
)