[H VĂN – SM] VÔ VÀN CÁCH DẠY DỖ CỦA THẨM TIÊN SINH (Quyển 1) – 95. Roi ngựa quất đánh lỗ dâm và khuôn mặt, huấn luyện cô vào trạng thái dạy dỗ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[H VĂN – SM] VÔ VÀN CÁCH DẠY DỖ CỦA THẨM TIÊN SINH (Quyển 1) - 95. Roi ngựa quất đánh lỗ dâm và khuôn mặt, huấn luyện cô vào trạng thái dạy dỗ

Array
(
[text] =>

Chuyện là mọi người nhớ cho mình sao ⭐ nha . Dao này truyện flopmà còn không có sao nữa .Mình nản quá 🥲

Thẩm Thời nhìn cô, dục vọng thi ngược hung ác và vội vàng bùng nổ trong cơ thể anh, nhưng lại bị anh gắt gao áp chế: “Em đang khiêu chiến điểm mấu chốt của một Dom như tôi.”

Tần Niệm bị anh nắm cổ, hô hấp đã bị áp chế, đây đã là động tác vô cùng nguy hiểm, cô cũng không biết mình bị làm sao, đột nhiên không chịu nổi thái độ lạnh lùng như băng của anh, chỉ nghĩ cùng anh phản kháng, cô muốn một cái ôm dạy dỗ, để cô có thể xác nhận mình được bảo vệ, cô liền có thể tiếp tục kiên trì.

Chỉ là chờ cô phá vỡ quy tắc của anh, lại không dám nói ra ý nghĩ của mình, anh đã từng nói với cô, dạy dỗ là không có dịu dàng.

“Nữ hầu, tôi cho em một cơ hội, nói cho tôi biết, vì sao muốn phản kháng?”

Thẩm Thời nhìn cô, ánh mắt lạnh lẽo gần như không thấy chút đau lòng nào của anh dành cho cô.

Tần Niệm lắc đầu, nước mắt chảy ra: “Chủ nhân, em… sợ đau…”

Khoảnh khắc nước mắt cô chảy ra, Thẩm Thời lặng lẽ buông lỏng tay, thần sắc vẫn như cũ không thay đổi: “Tất cả những gì tiếp theo, đều là để làm em đau.”

Thẩm Thời buông cô ra, lại dắt dây kéo của cô: “Sẽ rất đau, muốn kêu từ an toàn không? Nếu bây giờ gọi, chúng ta lập tức kết thúc.”

Tần Niệm hơi ngửa đầu nhìn anh, cô không cách nào hình dung tâm trạng của mình, sự thống khổ do nhục nhã mang lại trong mối quan hệ thống trị và phục tùng khiến cô khó chịu, nhưng cũng làm cô mê luyến, cái gọi là Stockholm, đại khái chính là loại khao khát và không thể dứt bỏ với nỗi đau như vậy.

Cô sợ anh hiện tại nghiêm túc như thế, cô muốn anh cho cô một cái ôm ấm áp, nhưng cô cũng rất rõ ràng, mình thần phục trước khí thế nói một không hai của anh, cô mâu thuẫn sợ hãi tất cả những điều này, nhưng lại không thể tự kiềm chế mà yêu tất cả những điều này.

Tần Niệm lắc đầu: “Chủ nhân.”

“Muốn tiếp tục phải không?”

“Đúng vậy.”

“Vậy em nói cho tôi biết, trạng thái hiện tại của em có thích hợp để tiếp tục không?”

Anh dựa cô rất gần, gần đến nỗi Tần Niệm gần như có thể nhìn thấy chính mình trong ánh mắt anh.

“Chủ nhân, em có thể.”

Thẩm Thời nhìn cô trong chốc lát, đứng dậy đi ra ngoài lấy roi ngựa, để lên bầu ngực cô: “Mu bàn tay sau, thẳng người lên.”

Anh nhìn thẳng hai mắt cô: “Từ giờ trở đi, mỗi một hạng mục tiếp theo tôi sẽ không hỏi ý kiến em nữa, sự sợ hãi của em không đủ để trở thành lý do ngưng dạy dỗ, trừ khi đến giới hạn chịu đựng của cơ thể em có thể kêu từ an toàn, những lúc khác,” Thẩm Thời dừng lại, roi ngựa trượt dọc theo vú cô, nâng cằm cô lên, “Tôi muốn em chịu đựng tốt tất cả những nỗi đau tôi mang lại cho em.”

Tần Niệm sợ hãi, nhưng lại tim đập nhanh hơn vì nỗi đau anh sắp tạo ra.

Cô có thể cảm nhận được chính mình đang từng chút một bị thuần phục, xấu hổ không quan trọng, thống khổ không quan trọng, chỉ cần anh có thể tiếp tục nắm giữ cô, dường như mọi thứ đều có thể chịu đựng.

Thẩm Thời lại lần nữa đặt roi ngựa lên bầu ngực trái cô: “Trước khi rời phòng tắm, tôi giúp em tiến vào trạng thái dạy dỗ, nếu không thì ra ngoài chịu phạt, hiểu chưa?”

“Minh, minh bạch…”

Bang!

Roi ngựa dứt khoát quất vào bầu ngực trái cô.

“Ư… Chủ nhân…”

“Quỳ cho tốt!”

Anh đột nhiên nâng cao giọng, dọa Tần Niệm vội vàng quỳ cho tốt, lại phát hiện ngay cả xương cùng cũng sợ đến nhũn ra.

Đau đớn làm cho nhũ hoa cô lập tức sung huyết no đủ, cương cứng dựng thẳng lên, Thẩm Thời đặt roi ngựa lên đó qua lại khảy, ánh mắt lại trước sau không rời cô: “Đau không?”

Tần Niệm hơi run rẩy, gật gật đầu: “Đau…”

Bang!

“Ư…”

Roi ngựa quất đánh nhanh chóng và chính xác, gần như là đồng thời với lúc cô vừa dứt lời đã quất lên, làm cô đột nhiên không kịp phòng ngừa, Tần Niệm không nhịn được sự thống khổ, hơi cong eo hít sâu.

Bang!

“Quỳ cho tốt!” Lần này roi ngựa đánh vào mặt cô.

“Chủ nhân…”

“Quỳ không tốt thì cứ đánh, đánh đến khi em học được cách tiếp nhận trừng phạt với tư thế chính xác mới thôi.”

Tần Niệm lại lần nữa thẳng người, nỗi đau ở bầu ngực và má, nước mắt trong mắt cũng đang run rẩy, Thẩm Thời nhìn hai mắt cô, không hề dao động, lại lần nữa đặt roi ngựa lên bầu ngực trái cô.

Cô đang run rẩy, thậm chí lén lút nắm chặt hai tay ra sau lưng, chuẩn bị nghênh đón đòn roi của anh.

Chỉ là roi ngựa lại tiếp tục khảy hạt đậu nhỏ của cô, tê tê ngứa ngứa, khơi lên chút tình dục, toàn thân đều thả lỏng theo.

Bên trái hạt đậu no đủ tròn trịa, anh lại đi khảy phía bên phải, thẳng đến khi hai hạt đậu đỏ hồng lên, cả người tê dại, ngay cả ánh mắt cô nhìn anh cũng có chút mê ly, roi ngựa đột nhiên quất vào vú phải không hề phòng bị.

Bang!

“A…”

Nỗi đau bất ngờ ập đến, làm Tần Niệm đau đến run lập cập, vừa định khom lưng, lại ở trong ánh mắt anh cứng đờ nhịn xuống, hai tay nắm chặt ra sau lưng, móng tay gắt gao cào vào lòng bàn tay, cô buộc mình phải tiêu hóa nỗi đau lần này.

Thẩm Thời nhìn phản ứng của cô, ánh mắt thâm trầm, vẫn vững như Thái sơn, giơ tay lại lần nữa quất lên.

Lần này, cô không hề động đậy, thậm chí ngay cả tiếng kêu đau cũng nhịn xuống.

Bang!

“Ách…”

Thẩm Thời rõ ràng tăng thêm lực đạo, roi da quất lên vú non mềm yếu ớt, lập tức in lại một vệt hồng nhạt, nơi đó thật yếu ớt, là bộ phận đầu tiên mà phụ nữ phải bảo vệ khi gặp nguy hiểm, anh hiện tại cưỡng chế cô đem bộ phận này giao cho anh, mặc anh quất, làm cô trong loại huấn luyện thống khổ này đem quyền lực cầu sinh của mình giao cho anh.

Nhưng ánh mắt anh trước sau không rời khỏi cô, anh đang dùng phương thức này để cô tiến vào trạng thái dạy dỗ, anh cũng cần phải ép mình dốc hết mười hai phần tinh thần, chú ý trạng thái của cô. Tuy nói có từ an toàn, nhưng nếu cô hoàn toàn đắm chìm trong bầu không khí dạy dỗ rất dễ dàng vì tốc độ lưu thông máu nhanh hơn, dẫn đến cô vì mê luyến khoái cảm trong đó mà quên kêu từ an toàn, cho dù có nguy hiểm, cô có khả năng cũng sẽ vì đánh giá sai mà lựa chọn chịu đựng nỗi đau nằm ngoài phạm vi an toàn.

Cho nên, mặc dù quyền lực dừng lại nằm trong tay Tần Niệm, anh cũng cần phải đưa ra phán đoán chính xác về cô, nếu có nguy hiểm, cho dù cô không hô lên từ an toàn, anh cũng cần phải dừng lại.

Anh muốn cô đắm chìm, nhưng lại muốn bản thân mình cũng đủ tỉnh táo.

Huống chi buổi dạy dỗ hôm nay, anh lại có tâm tư khác.

Tần Niệm vì cú đánh vừa rồi của anh mà cả người run rẩy, nhưng lại giữ vững quy tắc, thẳng người quỳ, dây kéo rủ trên mặt đất trước người cô, hai bên bầu ngực hồng hào, hạt đậu dựng thẳng, trong mắt lấp lánh những giọt lệ vụn, đầy rẫy sự xin tha và ỷ lại đối với anh, trông cực kỳ mê hoặc.

Dáng vẻ hiện tại của cô là sự dụ hoặc lớn nhất đối với một Dom, Thẩm Thời vững vàng, lại nắm chặt roi ngựa, hung hăng giơ tay.

Bang!

“A… Chủ, chủ nhân…”

Lần này không đánh vào bầu ngực, mà là hung hăng mà đánh vào lỗ hoa bóng loáng của cô, Tần Niệm không nhịn được nỗi đau lần này, cong eo hai tay chống trên mặt đất, xích kim loại của dây kéo chạm vào mặt đất phát ra tiếng vang, giống một con vật cưng cầu xin tha thứ, tôn nghiêm gần như bị hoàn toàn cướp đoạt, nhưng trước nỗi đau cô lại không rảnh lo tất cả những điều này, cô đau đến muốn duỗi tay sờ, lại không dám.

Thẩm Thời không cho cô quá nhiều thời gian để giảm bớt đau đớn, tiến lên một bước, túm chặt dây kéo của cô, tiếng lục lạc nhỏ cũng trở nên căng thẳng dồn dập, anh gần như hung ác mà kéo cô đến, buộc cô quỳ thẳng người: “Nhịn không được phải không?”

“Không, không, chủ, chủ nhân, em, em có thể, cầu xin anh… Cầu, cầu xin anh…” Cô bị Thẩm Thời đột nhiên hung ác dọa sợ, hoàn toàn bật khóc, thành thật đưa hai tay ra sau lưng, quỳ thẳng người.

Thông qua việc đạt được yêu cầu để lấy lòng anh, đây là bản năng cầu sinh.

Nhưng Thẩm Thời cũng không dừng lại như vậy, anh túm chặt dây kéo đã móc vào vòng cổ, gắt gao kéo cô về phía mình: “Tôi cho phép em kêu đau, nhưng không cho phép em lộn xộn, nghe hiểu chưa?”

Tần Niệm bị kiềm chế cổ, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh, cô sợ cực kỳ Thẩm Thời lúc này, nghiêm túc lại lạnh lùng như muốn kéo cô vào địa ngục.

“Minh, minh bạch, chủ nhân, em không, không dám…”

“Quỳ cho tốt!”

Anh đột nhiên nới lỏng dây kéo, Tần Niệm chao đảo về phía trước một chút rồi lại nhịn xuống, thẳng tắp mà quỳ, hai tay sau lưng nhìn anh.

Thẩm Thời đem roi ngựa đặt ở phần đùi trong của cô: “Chân tách ra.”

Tần Niệm nhích nhích đầu gối, dây kéo cọ xát trên mặt đất phát ra tiếng vang, như là cọ xát trong lòng cô làm cô nghẹt thở.

Thẩm Thời đối với mức độ cô tách ra cũng không hài lòng, lại vỗ vỗ chân cô: “Tiếp tục.”

Cô tiếp tục tách chân, Thẩm Thời lại đem roi ngựa để ở lỗ dâm bóng loáng của cô qua lại cọ xát, rồi lại vỗ vỗ.

Tần Niệm nghe được chính mình dính hoạt tiếng nước dâm, làm cô cảm thấy xấu hổ vô cùng.

Rõ ràng là đang bị bắt nạt, bị cưỡng chế, bị nhục nhã, thậm chí trước đó còn chưa chạm vào lỗ hoa của cô, nhưng cô lại không cách nào khống chế lỗ dâm của mình ướt át.

Thẩm Thời một bên vỗ nhẹ lỗ hoa của cô, một bên nhìn cô: “Vì sao lại ướt?”

Tần Niệm chịu đựng nước mắt: “Không, không biết…”

Thẩm Thời nhìn lỗ dâm của cô, roi ngựa ở trên đó qua lại cọ xát, kích thích hai mảnh thịt mềm mại vừa được xử lý bóng loáng, nghe tiếng cô nén lại kiều suyễn.

“Không biết sao?”

Tần Niệm không dám nói lời nào, Thẩm Thời hiện tại thật đáng sợ, cô ngay cả khóc cũng không dám khóc.

Roi ngựa lại ở lỗ dâmcô cọ xát vài cái, đột nhiên một roi quất lên má cô.

“A…”

Không quá đau, nhưng lại thực sự dọa cô sợ.

Chất lỏng dính ướt bôi lên mặt cô, Thẩm Thời dùng roi ngựa ướt đẫm nâng cằm cô lên: “Không biết sao?”

Tần Niệm vừa thẹn vừa sợ mà nhìn anh, cả người đều đang run rẩy.

Thẩm Thời không tiếp tục ép cô, roi ngựa dọc theo cổ cô trượt xuống, vòng quanh bầu ngực trái ôn nhu vuốt ve cô, nhưng luôn ở lúc cô buông lỏng cảnh giác, hung hăng quất lên.

“Ư…”

Tần Niệm không dám động đậy nữa, gắt gao nắm chặt hai tay nhịn đau, nhưng càng nhịn, đau đớn càng rõ ràng, từ vú non mềm truyền tới eo bụng, nỗi đau nhức buốt thậm chí lan khắp toàn thân, máu đều bắt đầu nóng lên.

Thẩm Thời không còn cho cô thời gian để tiêu hóa, roi ngựa ở hai bầu vú cương cứng vô tội của cô bắt đầu liên tục quất đánh, anh đánh không theo quy tắc, hai bên đều không buông tha, từng vệt đỏ chồng lên rồi lại gia tăng, đánh đến toàn bộ vú đều rung động.

Tần Niệm nhịn không được đau, nhưng lại không thể không gắt gao giữ vững tư thế của mình, đưa vú ra, cô cũng không xin tha nữa, chỉ là đau đến vẫn luôn khóc.

Cảm giác roi ngựa quất vào vú thật sự gian nan, nỗi đau sắc bén tập trung rồi lại phân tán ở hai bầu thịt mềm, hai nhũ hoa dựng thẳng như cầu cứu, trông lại như không biết liêm sỉ mà quyến rũ.

“Chủ, chủ nhân… A… Em đau quá…”

Nhiệt huyết dục vọng không hề báo trước mà trào dâng vào hạ thân anh, tiếng kêu đau của cô vừa vặn kích thích dục vọng thi ngược của anh, đó là dục vọng cực đoan của anh, chỉ có thể đánh thức thông qua việc tạo ra nỗi đau.

Thậm chí cô càng đau anh liền càng thích, mà anh càng thích, anh liền càng muốn làm cô đau.

Sự liên kết giữa đau đớn và khoái cảm hoàn toàn không có đạo lý, tựa như việc anh thích cô, cũng làm anh không biết bắt đầu từ đâu.

Tần Niệm đau đến cả người run rẩy, vú càng run dữ dội, anh nhìn cô, giơ tay, quất vào nhũ hoa trái cô, đau đến Tần Niệm thiếu chút nữa cong lưng.

Thẩm Thời biết cú vừa rồi cô sẽ rất khó chịu đựng, nhưng vẫn giơ tay lên, tương tự quất vào nhũ hoa phải.

“A… Chủ, chủ nhân, cầu, cầu anh…”

Thẩm Thời nhìn thấy cô ngay khi anh quất lên, động thân một chút, thậm chí muốn giơ tay đi bảo vệ mình, lại sống sượng nhịn xuống.

Anh nhìn hai bầu vú của cô, sau đó roi ngựa phương hướng vừa chuyển, lại ở bộ phận sinh dục của cô hung hăng đánh một cái.

“A… Không cần… Chủ, chủ nhân, đau… Đau quá…”

Liên tiếp vài nỗi thống khổ khó có thể nhẫn nại làm Tần Niệm không nhịn xuống, cô cong eo và kêu đau với anh, tiếng khóc là sự phát tiết của cô đối với nỗi đau.

Thẩm Thời lại lần nữa kéo chặt dây kéo làm cô quỳ thẳng người: “Nữ hầu, bây giờ em còn có quyền nói không sao?”

Tần Niệm bị buộc động thân nhìn hắn, lại bị ánh mắt anh dọa sợ đến mức chỉ biết khóc.

Thẩm Thời đột nhiên nâng cao giọng: “Trả lời tôi! Có không?!”

Anh chưa từng có như vậy hung ác quá, Tần Niệm bị dọa đến vẫn luôn lắc đầu: “Không, không có…”

“Vậy vì sao lộn xộn? Hả?”

“Không, không dám, em không dám, chủ nhân…”

“Muốn trừng phạt phải không?”

“Không phải, không phải, chủ nhân, em không dám, em không lộn xộn, em bất động… Chủ nhân… Cầu xin anh…” Cầu xin anh, đừng hung dữ như vậy được không?

Tần Niệm sợ đến cả người đều run rẩy, nước mắt không ngừng chảy, Thẩm Thời xách chặt vòng cổ cô nhìn cô hồi lâu.

Họ dựa rất gần, gần đến nỗi bầu ngực Tần Niệm đều dán vào đùi anh, cô rất muốn giơ tay cầu xin một cái ôm của anh, thậm chí không cần có đáp lại, chỉ cần làm cô ôm anh một cái là được, chỉ cần làm cô biết Thẩm Thời thật sự ở trước mặt cô là được.

Chỉ là cô lại không dám động, cô chắp tay sau lưng, ngẩng mặt nhìn anh cũng chỉ là khóc, lặp đi lặp lại gọi anh chủ nhân, cầu xin anh, nhưng lại không nói cầu xin anh làm cái gì.

Thẩm Thời hít sâu một hơi: “Quỳ cho tốt, tiếp tục.”

Mệnh lệnh lạnh lùng không có chỗ phản bác, Tần Niệm run run rẩy rẩy quỳ cho tốt, nhìn anh trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi và xin tha, Thẩm Thời quyết tâm, giơ tay đem roi ngựa lại lần nữa quất vào lỗ dâm của cô.

“A…”

Khóc là một loại phòng ngự, nhưng cũng là một loại lơi lỏng, rút đi sức lực nín thở nhịn đau của cô, chỉ càng cảm thấy đau đớn càng khó nhịn.

Thẩm Thời lần này đánh không theo quy tắc, lỗ dâm, vú, mông, còn có mặt mũi má, mỗi một cú đánh đều rơi vào những vị trí cô không thể đoán trước.

Nỗi đau khó nhịn nhất vẫn là lỗ dâm không có lông tóc che đậy và đôi vú đã chịu đựng dày vò, hai nơi này da non mềm, từ trước đến nay được bảo vệ cẩn thận, chưa bao giờ chịu đựng roi quất như vậy, mỗi cú đánh đều làm Tần Niệm cả người run rẩy.

Chỉ là mặc kệ đau đến mấy, cô đều không động đậy thêm một chút nào.

Chẳng sợ dưới thân nước dâm dính nhớp bị Thẩm Thời bôi lên ngực và mặt cô.

“Còn động không?” Anh rốt cuộc chịu dừng lại, roi ngựa dính đầy nước dâm của cô đặt lên cằm cô.

Tần Niệm khóc lóc nhìn anh: “Không, không động…”

Thẩm Thời cũng nhìn cô, roi ngựa được cất đi, giơ tay quất lên mông cô.

Bang!

Tần Niệm cắn răng nhịn đau, ngay cả âm thanh cũng không phát ra.

Roi ngựa lại đặt lên lỗ dâm cô: “Rất đau sao?”

Tần Niệm không biết nên trả lời thế nào, xin tha dường như nhìn anh, nước mắt không ngừng chảy.

Bang!

“Ư…”

Roi ngựa đánh vào má cô, nước dâm bị Thẩm Thời bôi lên mặt cô, sáng lấp lánh một vệt.

“Trả lời câu hỏi của tôi, rất đau sao?”

“Đau…”

“Cho nên,” roi ngựa tiếp tục khảy môi âm hộ cô, “Bởi vì đau, nơi này mới ướt, đúng không?”

Thẩm Thời nhìn cô, riêng là ánh mắt, cũng đủ làm cô nhục nhã.

Tần Niệm hai chân tách ra quỳ, dưới thân đã ướt đẫm một mảnh làm ướt roi ngựa lại bị anh như vậy xoa nắn, bởi vì vừa rồi một trận quất đánh, cô hiện tại cả người đều đang ửng hồng, trông như dáng vẻ dục vọng khó nhịn trong tình ái, cô lấy tư thế cực kỳ xấu hổ này đối mặt anh, nhưng lại không cách nào tránh thoát ánh mắt anh, điều này đối với cô mà nói, lại là một sự nhục nhã mới.

Cô nhìn anh khóc, nhưng lại không dám không trả lời: “Chủ, chủ nhân, em không, không biết…”

Thẩm Thời nhịn xuống dục vọng trong cơ thể, thật sâu nhìn cô: “Vậy chúng ta thử xem, sẽ biết.”

[text_hash] => e05b25c3
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.