[H VĂN – SM] VÔ VÀN CÁCH DẠY DỖ CỦA THẨM TIÊN SINH (Quyển 1) – 26 Không đánh không nhớ được – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[H VĂN – SM] VÔ VÀN CÁCH DẠY DỖ CỦA THẨM TIÊN SINH (Quyển 1) - 26 Không đánh không nhớ được

Array
(
[text] =>

“Anh đừng đi…” Cô nói, thế nhưng lại không nhịn được mà bắt đầu rơi lệ.

Dương vật mới rút ra ngoài một nửa, anh vội vàng lại ôm chặt cô: “Anh không đi, em uống nước không?”

Cô lắc đầu, nắm anh nắm đến càng chặt: “Không được, em không uống nước, anh đừng đi.”

“Được, anh không đi.”

Anh không chỉ không đi, ngược lại lại đem phần nóng bỏng vừa rút ra đó một lần nữa cắm vào thân thể cô. Nơi giao hợp lại lần nữa siết chặt, cô không nhịn được hít sâu, bật thốt lên kêu anh một tiếng “Chủ nhân”…

Cô mang theo khóc nức nở kêu gọi, lại lần nữa đánh thức ham muốn khó có thể khắc chế mà anh vốn có đối với cô.

Anh nói không rõ vì sao, chỉ chỉ cần cô như vậy gọi anh, anh liền không hề lý trí.

Sự thọc vào rút ra hòa lẫn tinh dịch mang theo tiếng nước dâm đặc biệt gợi cảm và không thể chịu nổi. Mỗi lần động tác, sự đụng chạm rồi tách rời giữa làn da hai người kéo ra những sợi tơ trắng dính nhớp. Anh đỡ lấy chân trái cô để mình có thể càng thêm hoàn toàn thâm nhập vào thân thể cô.

Lần đầu tiên cùng cô giao hoan, dường như mặc kệ làm thế nào cũng không đủ trọn vẹn. Tình dục sâu kín của anh một khi đã phá vỡ một lỗ hổng, tất cả còn lại liền như nước lũ ngập trời, khó mà kìm lại.

Có lẽ là vừa mới trải chăn, bím dâm  cô co bóp cũng có quy luật hơn một chút. Hơn nữa, với sự bôi trơn của tinh dịch, lần này bím dâm cô bao bọc càng thêm ướt át.

Nhưng cô quá mức mẫn cảm. Anh bắt đầu lại sau, không quá vài phút, cô liền lại có cảm giác mất kiểm soát, thậm chí còn mãnh liệt hơn vừa rồi.

Anh đã cảm giác được lỗ hoa bên trong cô mất kiểm soát. Những thớ thịt mềm mại cùng vách trong co bóp run rẩy, làm dương vật của anh lại đi theo thô tráng lên. Kiểu cọ xát đơn giản này không những khó có thể bình ổn sự nóng bỏng của anh, thậm chí còn làm dục vọng lại bắt đầu tàn sát bừa bãi.

Anh ôm cô ôm thật sự chặt, chỗ hai người kết hợp cũng căng thật sự chặt. Cô thậm chí cảm giác lối vào của mình sắp bị côn thịt anh làm nứt vỡ.

Cao trào sắp đến, những thớ thịt mềm mại bên trong cô không ngừng co rút, mút lấy, tựa hồ có chút hàm không được, nhập khẩu cũng đang không ngừng mà buộc chặt.

Mà phản ứng này cũng khiến đầu côn thịt của anh bị cọ xát đến dị thường mẫn cảm. Khi dục vọng sắp hướng đến đỉnh điểm, hai người cơ hồ muốn hít thở không thông mà chờ đợi lại một lần phóng thích.

Động tác của anh càng ngày càng không hiểu được ý chế, mỗi lần đều cắm thật sự chặt, rút ra rút vào, thậm chí đều mang theo tiếng nước dâm phụt phụt khiến người ta cảm thấy xấu hổ.

Cô đã bị dục vọng lôi cuốn đến mê loạn, trong chốc lát kêu anh “Chủ nhân”, trong chốc lát kêu anh “Thẩm tiên sinh”. Vô luận cô kêu anh cái gì, anh đều chịu không nổi tiếng rên rỉ yếu ớt của cô, làm như trong đầu vẫn luôn căng chặt một sợi dây, ở bị người không ngừng gây xích mích, kề bên đứt đoạn.

Hoa huyệt đang căng chặt không ngừng trào ra chất lỏng màu trắng. Theo mỗi lần anh thọc vào rút ra bị mang ra rồi lại bị chen vào, cô cảm giác được phía dưới dính ướt dường như muốn trượt khỏi anh. Cô theo bản năng mà muốn kẹp chặt, nhưng chính cái kẹp chặt này, phía dưới cô lại một lần nữa mất đi khống chế. Cũng không biết là chỗ nào, bắt đầu không ngừng chảy ra nước yêu nóng bỏng, không ngăn lại được.

Cô không nhịn được mà rên rỉ, một lần một lần mà kêu anh: “Ngô… A… Thẩm… Thẩm tiên sinh…”

Anh tự nhiên là không dừng được. Nước yêu của cô tưới ở côn thịt anh càng là một loại kích thích. Nghe cô khó nhịn thở dốc, động tác của anh càng ngày càng kịch liệt, thẳng đến khi mình cũng lại một lần bắn ra.

Lần này anh co giật càng rõ ràng. Ngay cả mạch máu gần đường nhân ngư cũng vì khoảnh khắc phóng thích này mà bành trướng lên. Toàn bộ côn thịt nhảy lên thậm chí quấy lỗ dâm bên trong cô đều cuồn cuộn, nhưng anh thế nhưng không dừng lại, một lần lại một lần, như muốn cắm hai người  vào thật chặt. Ngay cả eo và mông cô cũng bị động tác của anh kéo lên xuống.

Có hai lần tiết lực, cô đã mất đi bất kỳ sự kiểm soát nào đối với cơ thể mình. Cô dưới sự thọc vào rút ra không ngừng của anh mà không ngừng trào ra chất lỏng mới. Toàn bộ nơi tư mật, từ trong ra ngoài, tất cả những nơi có thể nói và không thể nói, đều đang không ngừng run rẩy. Thậm chí ngay cả thần kinh trong não cũng co rút theo.

Trong phản ứng khiến cô cảm thấy xấu hổ này, cô cảm giác được mình bị chiếm hữu, bị đánh dấu, bị xuyên qua, bị áp chế, nhưng lại có cảm giác an toàn.

Cô bị dục vọng lôi cuốn, quên mất sự xấu hổ. Cô cùng anh cùng nhau chuyển động lên xuống. Anh muốn cắm sâu hơn, cô liền ưỡn vòng eo làm anh cắm sâu hơn; anh muốn cô cắn hợp đến chặt hơn, cô liền siết chặt đáy bồn cơ, chỗ đáy chậu cùng tiểu cúc hoa cùng đi theo dùng sức, không màng tất cả mà kẹp chặt anh.

Ở dưới sự thăm dò cùng đòi lấy không ngừng của anh, cô đã là chạm vào sự vui thích sâu hơn. Cánh cửa của niềm vui cuộc sống đang mở ra, cô cùng anh cùng nhau, không tiếc hậu quả mà cùng rơi vào.

Ngoài cửa sổ mặt trời mọc rồi lặn, họ cũng vô pháp tính toán lần đầu tiên giao hoan này, rốt cuộc lặp lại bao nhiêu lần, cho đến cuối cùng, cô trong cơn co rút mà nước mắt đầy mặt, cả người rũ liệt, nghe không thấy anh ở bên tai cô nói gì đó.

Hậu đêm yên tĩnh, anh cuối cùng một lần ở trong tiếng ưm ư của cô phóng thích chính mình, trong đầu lại càng thêm thanh minh.

Người sở dĩ quyến luyến sự sống, đại để là bởi vì đã hưởng qua khoái cảm vô bờ bến của nó.

Mà người cùng mình cùng lên cực lạc đó, từ nay về sau, liền trở thành máu thịt của mình. Tình yêu, sự dây dưa, quá vãng, cùng ngày sau của họ, đều sẽ vĩnh viễn cùng cơ thể mình hòa hợp làm một thể, cho đến khi tiêu tan.

Mặc dù họ đều không nói ra, nhưng từ ngày này trở đi, anh và cô, đã coi đối phương là người duy nhất máu thịt tương liên của mình trên đời này.

Ngày hôm sau tỉnh lại đã qua giữa trưa.

Cô mệt đến nỗi ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn nhúc nhích, giống như hô hấp cũng khó nhọc hơn bình thường.

Cô muốn lật người, phát hiện mình còn gối cánh tay anh. Lén ngắm mắt vào trong chăn.

Thật sự xấu hổ đến không dám nhìn.

Những hình ảnh trong đầu cô cũng có chút hỗn loạn, chỉ nhớ rõ sau đó anh vẫn luôn ở trong cơ thể cô. Cô cũng không biết liêm sỉ mà ở trên người anh khóc kêu động tác, gần như phóng đãng mà cùng anh làm.

“Anh đang xem gì?”

Anh ở sau người nhìn cô có trong chốc lát, thấy cô nhìn trong chăn mình lại che mặt, cũng không nhịn được trêu chọc cô.

Kết quả cô làm anh sợ tới mức nhất thời không dám động, rúc trong ổ chăn giống một con thỏ kinh hãi.

Anh không nhịn được cười, ôm lấy bụng cô hướng mình trên người dán: “Lại ở thẹn thùng sao?”

“Ưm… Anh…”

Không dán lên còn tốt, hai người trước ngực dán phía sau lưng mà kề sát cùng nhau, dương vật anh chỗ đó vừa lúc lại dán lên kẽ mông cô.

Thế nhưng vẫn là làm cô cảnh giác kích cỡ.

“Anh sao còn…”

“Còn gì?”

Còn gì? Người này tự mình không điểm số sao? Này sáng sớm, không phải, này đều giữa trưa, ngày hôm qua đều… đều như vậy, sao vẫn là không thấy nhỏ đi?

Cô không chịu nói nữa, đành phải đi phía trước dịch một dịch, kết quả người này càng không làm cô thực hiện được, tiếp theo trở về vớt.

“Sao lại không nói lời nào?”

“Anh… Anh đừng…”

Cô gái hiện tại không thể nào nhớ nổi lúc đó mình đã lấy đâu ra dũng khí mà dám cởi quần áo anh. Giờ thì hay rồi, đến nhìn anh cũng không dám, nói chuyện cũng chẳng thốt nên lời.

Thấy cô rụt vai không dám nói gì, anh có chút đau lòng. Anh kiên nhẫn lật cô nằm ngửa, nhẹ nhàng hôn lên trán cô.

“Hôm qua gan lớn thế mà, sao hôm nay lại bắt đầu sợ hãi vậy?”

Cô không thể tránh ánh mắt anh, lại đỏ bừng mặt vì ngượng, mếu máo: “Em… chỉ là hơi muốn khóc, với lại… hơi mệt nữa…”

Anh ở trong chăn nắm lấy tay cô kéo ra trước mặt, hôn hôn ngón tay cô: “Em đừng sợ, chúng ta nói chuyện nhé?”

Cô mím môi nhìn anh, không biết anh muốn nói gì.

“Sao lại muốn khóc? Hối hận à?”

“Không có, em không hối hận. Em… em cũng không nói rõ được, chỉ là… muốn anh ôm em thôi…”

Anh cười nhẹ, ôm chặt lấy cô: “Được, anh vẫn luôn ôm em mà.”

“Anh… tại sao lại đối xử tốt với em như vậy chứ?”

“Em lại hỏi mấy câu kỳ lạ gì thế?”

“Em cũng không biết nữa, em chỉ cảm thấy mình nhận được quá nhiều, anh lại đối xử với em quá tốt, tốt đến mức… có chút không thật…”

“Vậy cái gì mới là thật?”

Cô đưa cánh tay cho anh: “Nếu không anh cắn em đi, đau thì em sẽ biết có phải là thật không.”

Anh giật mình, ấn xuống cánh tay cô, cúi đầu hôn cô.

“Hôm qua… có đau không?”

Hai người chóp mũi chạm chóp mũi, thân thể quấn quýt, lại bị hỏi câu đó, cô chỉ thấy mặt mình nóng bừng.

“Không… không đau lắm, lúc đầu có chút thôi, sau đó thì… thì không đau nữa…”

“Anh bôi thuốc cho em rồi, lát nữa sẽ kiểm tra lại một chút.”

“À?”

Thuốc gì vậy? Sao cô lại không biết gì hết?!

Thấy cô ngơ ngác, anh đành phải hôn cô lần nữa, không khỏi có chút xin lỗi: “Anh không kiểm soát tốt lắm, bím em hơi sưng, trước khi ngủ anh đã bôi thuốc cho em rồi, giờ có khó chịu không?”

Cô ngơ ngác lắc đầu, chỗ đó không khó chịu, nhưng trong lòng cô lại khó chịu.

Anh đã bôi thuốc cho cô, vậy chẳng phải là đã thấy hết rồi sao?!

Tuy nói 5 năm trước cũng từng trải qua chuyện tương tự, nhưng bây giờ vẫn khác, cô thật sự là… À… Xấu hổ và tức giận muốn chết!!

Nghĩ lại muốn khóc, nước mắt còn chưa chảy ra, anh cũng có chút lúng túng: “Sao lại muốn khóc nữa?”

“Em không khóc…” Lời của cô gái nhỏ thường không đáng tin, lời còn chưa dứt, cô đã thực sự bật khóc.

Anh chợt nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng: anh không biết dỗ người!

Cô gái nhỏ nhìn anh khóc đến hốc mắt đỏ bừng, nhưng lại không phát ra tiếng. Anh chỉ biết hôn cô, chứ không biết phải làm gì khác.

Anh lau nước mắt cho cô: “Em bây giờ rốt cuộc muốn anh ôm, hay là muốn anh đi?”

“Em… em chỉ là cảm thấy… em không có mặt mũi gặp ai hết…”

Anh dừng một chút, kéo chăn trùm qua đầu hai người. Trong bóng tối, anh nhìn vào mắt cô: “Vậy thì sao?”

Kết quả cô khóc còn dữ hơn: “Anh… anh vẫn nên ra ngoài đi…”

Cô gái đang khóc rất khó dỗ, huống hồ anh cũng có chút lo lắng, không biết đêm qua có phải anh đã quá xúc động, để lại cho cô chút ám ảnh nào không.

Anh vừa cử động, lại bị cô níu lại: “Em… em không sợ anh, cũng không ghét anh đâu, em… Em có thể là tối qua chưa khóc xong, anh cho em khóc một lát được không?”

Anh nghe cô nức nở ngắt quãng, làm sao nỡ nói không được. Anh chỉ lo lắng mình không thể chấp nhận phản ứng của cô, lại khiến cô một mình khổ sở thật lâu.

Anh ở trong chăn hôn khóe mắt cô: “Cô gái ngoan, em rất tốt, vẫn luôn rất tốt.”

Thật ra, cô cũng không rõ vì sao mình muốn khóc, chỉ là khi mở mắt ra và ý thức được thì đã muốn khóc rồi, như có những giọt nước mắt vô cớ không thể ngừng.

Anh rời giường mặc vào áo ngủ, rồi kéo đầu cô ra khỏi chăn: “Anh đi chuẩn bị đồ ăn, em nghỉ ngơi chút đi, lát nữa anh sẽ gọi em ăn cơm.”

Anh đi rồi, cô một mình cuộn tròn trong ổ chăn. Vừa rồi cô không nói, cô rất khát khao được anh ôm ấp và vuốt ve, nhưng chính cảm giác này lại khơi gợi nước mắt cô. Cô không biết nên xử lý cảm xúc không thể giải thích, người khác cũng không thể lý giải này như thế nào, chi bằng tự mình ở một lát suy nghĩ kỹ.

Ở bên anh, đôi khi cô cảm thấy như đang nhận thức lại một người, có quá nhiều điều không giống với 5 năm trước. Chính là tối hôm qua, trong lúc hoảng hốt và đau đớn hỗn loạn luân phiên, cô dường như lại từ trên người anh cảm nhận được những cảm xúc tương tự như 5 năm trước.

Cô khao khát được chiếm hữu, nhưng lại càng khao khát được cái anh bí ẩn kia chiếm hữu, cho dù là đau đớn, là xấu hổ, là tất cả những điều không thể nói ra.

Nhưng loại cảm xúc hỗn loạn này của cô không tìm thấy lối thoát, cuối cùng đều hóa thành nước mắt chảy ra.

Cô trong lúc hỗn loạn lại mơ hồ một lát, lại lần nữa tỉnh lại thì bị anh hôn tỉnh.

“Dậy ăn một chút gì rồi ngủ tiếp.”

Anh vẫn mặc áo ngủ, cả người trông có vẻ mơ màng ấm áp.

Cô nắm lấy cổ áo anh kéo về phía trước nhích lại gần, đi nghe mùi hương trên người anh.

Anh bị động tác này của cô làm cho giật mình, cả trái tim đều trở nên rất mềm: “Sao giống mèo vậy, muốn dậy ăn cơm sao?”

“Ưm…” Cô khó khăn lắm mới gật đầu. Anh lấy quần áo ở nhà của cô muốn xốc lên chăn cho cô mặc, lại bị cô ngăn lại.

“Anh… Anh quay đi trước đã.”

“Sao vậy?”

“Em… Em không có mặc quần áo mà, anh quay đi trước đi chứ…”

Anh không hỏi nhiều, cô nói gì, anh nghe nấy. Anh xoay người sang chỗ khác, nghe phía sau một trận tiếng sột soạt, nghiêng đầu hỏi cô: “Mặc xong rồi sao?”

“Không… Không có, anh không cần quay qua đây đâu nha…”

Anh nghiêm túc trả lời: “Ừm, anh không quay qua đây.”

Giọng cô có chút căng thẳng, lại có chút gấp gáp, anh không nhịn được mím môi cười rộ lên.

Tuy rằng đều là thẳng thắn thành khẩn đối đãi, nhưng tình yêu với cô hiện giờ, và những chuyện hoang đường đã làm với cô 5 năm trước, thật sự không giống nhau.

Anh cũng không cảm thấy cô kiêu căng làm điều thừa, mà là cam tâm tình nguyện cho rằng đây vốn là sự tôn trọng cô đáng được nhận.

Cô ở phía sau mặc quần áo, sau một lúc lâu đều không có tiếng động. Anh cũng không thúc giục cô, như cũ đưa lưng về phía cô đứng. Một lát sau mới nghe cô khẽ hỏi: “Em… tối hôm qua có phải… đã làm dơ giường anh không.”

Anh nhíu mày, quay người lại, nhìn cô không nói chuyện.

Cô cũng ngơ ngác nhìn anh, chỉ cảm thấy trong ánh mắt anh tràn đầy cảnh cáo, giống như còn đang kìm nén điều gì.

Cô có chút ngốc.

Giọng anh không còn dịu dàng như vậy: “Anh hôm qua nói gì?”

“À?”

Hôm qua? Hôm qua đều như vậy, anh nói rất nhiều lời, cô làm sao còn nhớ rõ anh đã nói gì!

Anh có chút bất đắc dĩ, đi đến mép giường ngồi xổm xuống thân tới nhìn cô: “Anh hôm qua có phải đã nói rằng, em mà nói mình dơ, thì sẽ đánh mông không?”

“Kia… Vậy anh không phải đều… đều thay đổi ga trải giường rồi sao…”

“Ga trải giường là thay đổi, nhưng không phải vì em làm dơ.”

“Kia… Thay đổi ga trải giường chẳng phải là muốn giặt sao… Em không làm dơ thì tại sao anh lại muốn giặt.”

“Em.”

Anh đột nhiên nghiêm túc gọi cô. Cô ngồi ở trên giường không nhịn được rụt rụt vai: “Anh đừng hung dữ với em chứ… Em làm dơ em biết mà…”

Anh phủ mặt cô, có chút bất đắc dĩ: “Anh nói sao không nghe?”

Cô mím môi không nói lời nào, cô tự mình cũng nói không rõ, chỉ là cảm thấy như vậy thật không tốt, cũng thật mất mặt…

Anh thở dài, xoa xoa đầu cô, nhẹ giọng hỏi cô: “Em, 5 năm trước chúng ta cũng từng có trải qua tương tự, vì sao lúc ấy, em không có cảm thấy mình dơ?”

Cô cúi đầu suy nghĩ một lát, lắc lắc đầu, cũng không dám xem anh: “Lúc ấy em… em bị trói… em không có cách nào…”

Anh không nói nữa, mơ hồ có thể nhìn thấy nội tâm cô hoảng loạn.

Anh lại cởi bỏ áo ngủ của mình, đem tay cô đặt ở dưới cây gậy của mình: “Vậy em cảm thấy anh dơ sao?”

“Không phải!” Cô cơ hồ nháy mắt khẩn trương lên, ngẩng đầu nhìn anh vội vã đi phản bác: “Em không có như vậy cảm thấy, anh không phải… không phải dơ… Em không có ý này…”

Anh cho cô vuốt đi phần tóc mái lòa xòa, trấn an nói: “Anh biết em không có ý này, em, nếu em không cảm thấy anh là dơ, vậy em cũng không phải, hiểu không?”

Cô nhìn ánh mắt ôn hòa của anh, nửa ngày mới trì độn gật gật đầu. Hoãn một lát, cô mới phát giác, một bàn tay mình còn bị anh nắm dán ở dương vật cứng rắn của anh. Cô không biết nên thu hồi hay làm sao, nuốt nuốt nước miếng, gượng nói: “Anh… Anh bây giờ sao cứ động một tí là cởi quần áo vậy…”

Anh nhẹ giọng cười: “Bởi vì thân thể của anh đối với em, không có bất kỳ bí mật nào. Nó bất cứ lúc nào, đều thuộc về em, em muốn làm gì cũng được.”

Em muốn làm gì cũng được.

Lời này anh đã nói qua rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nói, đều có thể làm cô lại an tâm thêm một chút.

“Được rồi, quỳ tốt, mông ưỡn lên.”

Cô sững sốt, không phản ứng lại anh có ý gì: “À?”

Anh buông ra tay cô, trấn an mà vỗ vỗ lưng cô: “Mông.”

Cô tiếp tục sững sờ.

Anh không làm thoái nhượng, lời nói không có bất kỳ cảm xúc nào: “Mông, ưỡn lên.”

Ai, không phải, tuy rằng đã xảy ra một chút chuyện gì, nhưng cũng không thể nói đến mức trắng trợn như vậy chứ!! Cô không cần mặt mũi sao?!

Cô có chút lộn xộn: “Anh anh anh anh anh anh không thể, anh qua cầu rút ván, anh muốn đánh em.”

Anh không phủ nhận: “Ừm, muốn đánh, bởi vì anh phát hiện, không đánh em không nhớ được.”

[text_hash] => 9fe661eb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.