Array
(
[text] =>
Tần Ngạn Xuyên lườm Thẩm Thời một cái: “Tôi mới không nghĩ thay anh mà mang tiếng xấu này đâu.”
Tần Niệm nghe hai người nói chuyện qua lại mà không hiểu gì.
Tần Ngạn Xuyên có vẻ bất lực: “Đôi khi tôi thật sự không biết sao em lại học lên được tiến sĩ. Anh ta nếu không sắp xếp cho tôi làm thế, em nghĩ toiu có thể đánh anh ta một trận roi thật sao?”
Thẩm Thời ôm Tần Niệm, nói với Tần Ngạn Xuyên: “Anh có đi không?”
Tần Ngạn Xuyên cười: “Anh sợ gì chứ?”
Anh ta thì sợ gì chứ.
Nói xong, anh ta lại quay sang bảo Tần Niệm: “Không thể để em bị người khác thao túng, lời này anh ta nói không sai. Dùng cách bắt anh ta rồi huấn luyện em, quả thật là nhanh nhất và hiệu quả nhất.” Vừa nói, anh ta vừa nhìn Thẩm Thời cười cười, “Nhưng tôi cũng rất hối hận vì đã không đánh anh thêm mấy roi nữa.”
Tần Niệm ban đầu nghĩ lần huấn luyện đó chỉ là do Tần Ngạn Xuyên nhẫn tâm, không ngờ anh ta lại dùng cách tự làm mình bị thương, để cô trong thời gian ngắn dám mạo hiểm nổ súng vào người mình yêu nhất đời này.
Có lẽ nếu không có lần huấn luyện đó, cuối cùng cô cũng không dám nổ súng khi Thẩm Thời bắt cóc Bác Nặc.
Giữa chuyện này, đối với mỗi người họ, rốt cuộc là đúng hay sai, là một ân huệ hay một vết thương lòng, đều rất khó để kết luận.
May mắn thay, Bác Nặc vừa chết, mâu thuẫn không còn ở trong nước, họ không còn phải đối mặt với cảnh bị người khác khống chế nữa
Nhưng Tần Ngạn Xuyên, vẫn cần phải đối mặt với những nguy hiểm còn lại.
Anh ta tặc lưỡi: “Lại khóc à? Đưa tôi đi thì không khóc, giờ lại khóc? Muốn khóc thì về nhà mà khóc đi.”
Thẩm Thời ôm sát nàng, trấn an mà vỗ vỗ, nhỏ giọng khuyên giải an ủi: “Đừng khóc, anh ta hù dọa em đấy.”
Nói, còn không quên liếc Tần Ngạn Xuyên một cái cảnh cáo.
Tần Ngạn Xuyên mặc kệ Thẩm Thời, từ trong túi móc ra một cái thẻ ngân hàng đưa cho Tần Niệm: “Cầm lấy, tiền học và sinh hoạt phí đều ở trong này, tôi sẽ chuyển khoản định kỳ, mật khẩu vẫn là cái cũ.”
Tần Niệm đột nhiên không biết có nên nhận hay không, lẽ ra cô cũng có thể có một chút thu nhập riêng, không đến nỗi phải hoàn toàn dựa vào Tần Ngạn Xuyên.
“Bảo em cầm thì em cứ cầm đi, ba lúc trước đã nói, dù em học đến ngày nào, tôi cũng phải chu cấp cho em, đây cũng là tâm nguyện của ba. Hơn nữa,” anh ta nói dừng lại một chút, nhìn Thẩm Thời, “Hơn nữa, anh ta hiện tại thật sự rất nghèo, tôi sợ em đi theo anh ta thì đến cơm cũng không có mà ăn.”
Tần Niệm không nhúc nhồi, Thẩm Thời nhưng thật ra không khách khí mà tiếp nhận tới nhét vào Tần Niệm trong tay, cùng Tần Ngạn Xuyên liếc nhau: “Anh nên đi đăng ký.”
“Kẻ thù của tôi.”
“Cũng thế, cũng thế.”
“Không lời gì để nói?”
Thẩm Thời thật ra biết chuyến đi này của Tần Ngạn Xuyên rất nguy hiểm, nhưng người các có sứ mệnh, ai cũng không thể trốn tránh, lại không nghĩ ở Tần Niệm trước mặt nói được quá rõ ràng.
Anh nhớ tới câu nói của Định Hư đại sư, liền đưa cho Tần Ngạn Xuyên: “Ngược gió mà cầm đuốc, ắt có tai họa cháy tay. Anh bảo trọng.”
Tần Ngạn Xuyên gật đầu, cười nói: “Yên tâm đi, không chết được đâu.”
Nhìn đồng hồ, anh ta lại nhìn về phía Tần Niệm, cô ấy bây giờ nói chuyện với anh ta càng ngày càng ít.
Anh ta bất đắc dĩ cười cười: “Tần Niệm.”
Tần Niệm nghe tiếng liền ngẩng đầu nhìn anh ta.
—
“Suốt 5 năm qua, em không viết lách đàng hoàng. Giờ anh ta đã về rồi, em cũng nên yên tâm mà cầm bút trở lại đi. Hãy bắt đầu lại từ những nét chữ thư pháp, ghi chép hoặc những tác phẩm tùy hứng. Em hãy rèn lại cốt cách của chữ, cũng như rèn dũa tính cách của mình cho thật tốt, đừng gặp chuyện là lại tự dồn mình vào bước đường cùng,tôi không dạy được em nhiều, nhưng riêng việc này thì coi như tôi không phụ lòng em.”
Lần này, cuối cùng cô cũng lên tiếng: “Em sẽ viết thật tốt.”
Anh ta nhìn cô một lát, rồi cuối cùng cũng mỉm cười, xách hành lý, quay người bước đi, giơ tay vẫy vẫy về phía hai người phía sau: “Được rồi, về đi. Tôi có phải không trở lại đâu.”
Tần Ngạn Xuyên ghét nhất những màn chia ly rề rà, trước đây chưa từng có, vậy mà giờ không hiểu sao lại nói nhiều lời đến vậy.
Thẩm Thời dẫn Tần Niệm ra sân bay, đi được một đoạn, Tần Niệm không biết nghĩ gì, đột nhiên buông tay anh ra: “Anh đợi em, em quay lại ngay đây.”
Nói xong, cô liền chạy vào sảnh chờ.
Thẩm Thời cũng không đi theo vào, chỉ đứng bên ngoài nhìn cô, thấy cô ở sau lưng Tần Ngạn Xuyên hô một tiếng “Anh”.
Anh cười nhẹ, có một số việc, vẫn cần cô tự mình làm. Có thể sẽ chậm một chút, nhưng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi.
Anh không biết hai người đó nói gì bên trong, Tần Niệm ở đó nhìn Tần Ngạn Xuyên đi vào khu vực đăng ký, chờ đến khi không còn nhìn thấy nữa mới bước ra ngoài.
Anh chờ ở bên kia đường, cô vẫn không nhìn đường mà chạy về phía anh, Thẩm Thời vội vàng dang hai tay ra đón lấy.
Cô thở dốc dữ dội, vội vàng nói: “Em biết em lại không nhìn đường, mông cho anh đánh, đánh ở đây hay về nhà đánh đều được, nhưng anh cho em ôm một lát đã.”
Thẩm Thời xoa lưng cô: “Em làm sao vậy?”
Cô không đáp, chỉ ôm anh càng chặt hơn.
“Sao anh hỏi em lại không đáp, ở đây đông người, em cứ ôm mãi thế, giống cái gì?” Mặc dù nói vậy, nhưng anh không hề trách cứ, ngược lại còn ôm cô chặt hơn.
Tần Niệm rảnh ra một tay, thò vào túi quần anh, quả nhiên lấy ra một khối gỗ nhỏ.
“Ai… Anh…”
Tần Niệm cầm lên nhìn, trên đó hơn nửa đều là vết máu cũ của anh. Chỉ là thời gian lâu rồi, nhìn qua, lại thật giống một khối hổ phách đẫm máu.
“Tần Niệm,” Thẩm Thời nhẹ giọng gọi, “Đừng nhìn.”
Cô nắm chặt khối gỗ nhỏ đó, càng chặt hơn mà ôm lấy anh: “Chúng ta về nhà đi.”
Thẩm Thời sững sờ, quay đầu thơm vào tai cô: “Được, chúng ta về nhà.”
Hai người vừa bước vào cửa nhà, Tần Niệm lại ôm chặt lấy anh.
Thẩm Thời ngây người, vội vàng đứng vững ôm lấy cô, lại không nhịn được cười: “Em hôm nay làm sao vậy?”
Tần Niệm không nói gì, quay đầu tới hôn anh. Thẩm Thời không chớp mắt, nhìn thấy lông mi cô đã ướt một lớp, nụ hôn của cô cũng không còn theo một cách bình thường nữa.
Môi lưỡi cô quấy động khoang miệng anh, mang theo một nỗi run rẩy vì sợ hãi.
Anh ôm chặt cô, dùng đầu lưỡi mềm nhẹ mà trấn an nỗi căng thẳng của cô.
Nhưng nụ hôn hôm nay của cô, mang theo sự hoảng loạn và chiếm hữu chưa từng xuất hiện trước đây.
Anh tại sao chưa bao giờ nói cho em, chặng đường này, anh đã vất vả biết bao.
Anh ôm lại cô, từng chút một, làm dịu đi sự ấm ức và không nỡ của cô.
Cô gái ngoan, mọi chuyện đã qua rồi, em đừng sợ.
Hơi thở nóng bỏng, Tần Niệm giải cúc áo sơ mi của anh. Thẩm Thời giơ tay muốn ngăn lại, nhưng cô lại rút tay ra và cởi thêm một cúc nữa.
Cởi đến cúc thứ 4, Thẩm Thời rốt cuộc cũng giữ được cô.
Hai người thở dốc không đều, đáy mắt anh là dục vọng bị kìm nén bấy lâu, nhưng lại đau lòng nhìn những giọt nước mắt trên mặt cô.
“Em muốn làm gì?”
“Anh biết mà.” Nói xong lại muốn cởi cúc áo của anh.
Thẩm Thời nắm lấy cổ tay cô: “Tần Niệm.”
Cô dừng lại, nhìn anh hai mắt.
“Anh muốn nuốt lời sao?”
Anh giơ tay lau nước mắt cho cô: “Không có, anh sẽ không nuốt lời.”
Tần Niệm đặt tay lên cúc áo sơ mi của anh: “Vậy em có thể chứ? Thẩm tiên sinh.”
Trong mắt cô lấp lánh nước, dường như có chút tổn thương, nhưng lại làm anh không đành lòng.
“Có thể, Tần Niệm, em đối với anh nói gì, làm gì, đều có thể.”
Cô kiễng chân tới hôn vào môi anh: “Anh cũng vậy. Em tin anh, cho nên, anh cũng đừng sợ.”
Cô luôn như thế, có thể dễ dàng chạm vào những cảm xúc nội tâm mà anh không quá dám đối mặt, an ủi đúng lúc nỗi lo lắng mà ngay cả anh cũng phải cố gắng kìm nén.
Cô có lẽ chưa chắc đã thực sự hiểu được điều anh sợ hãi sâu thẳm trong lòng, nhưng cô ở trước mặt anh, chính là sự an ủi tốt nhất cho anh.
Tần Niệm giải hết cúc áo sơ mi của anh, cởi ra, anh trần trụi nửa thân trên, đứng trước mặt cô, ánh mắt cực kỳ ôn nhu.
Cô hôn lên cằm anh: “Anh không phải bảo em dạy cho anh cách dịu dàng hơn sao?”
“Đây là học phí của anh đấy, Thẩm tiên sinh.”
Cô cúi đầu hôn xuống dưới xương quai xanh của anh, rồi nghiêng đầu, lại liếm mút yết hầu của anh.
Thẩm Thời nhắm mắt lại khi cô hôn, cảm giác ngũ tạng cồn cào, tình cảm cuộn trào như sóng lớn.
Chính là anh một chút cũng không vội, ngược lại, anh muốn một màn dạo đầu thật dài, vì hai người làm đủ chuẩn bị.
Tần Niệm không dừng lại, từ yết hầu anh xuống chút nữa, theo cột sống ngực một đường hôn xuống, đầu lưỡi ấm áp mềm mại liếm lên làn da mỏng manh ở ngực, nàng hôn đến đâu, nơi đó liền như một ngọn lửa, đốt cháy tia lý trí cuối cùng của anh.
Cuối cùng, cô thậm chí hôn lên ngực anh một cái, khiến huyết mạch anh dâng trào, cơ bụng cũng ẩn ẩn siết chặt, anh cố gắng nhịn xuống động tác của mình, tận lực làm mình trông dịu dàng một chút, không để dọa đến cô.
Cô dừng lại động tác để nhìn anh, Thẩm Thời chậm rãi mở hai mắt, ánh mắt tĩnh lặng nhưng lại giấu giếm dục vọng sâu sắc, anh đã bị cô kích thích đến mức đáy mắt cũng phiếm hồng.
Anh giống như một vị tiên bị khóa lại toàn bộ tu vi, những nơi bị cô hôn đều lấp lánh nước, gợi cảm lại quyến rũ, rơi vào lưới tình triền miên, pháp lực vô biên đối với cô lại không thể phát huy chút tác dụng nào, chỉ có thể mặc cô muốn làm gì thì làm.
Nàng kiễng chân hôn, một tay giải cúc quần hưu nhàn của anh: “Thẩm Thời, em thực sự yêu anh.”
Quần ngoài của anh bị cô cởi ra, anh lại cảm giác được tay cô đặt ở eo mình.
Hai người nhìn nhau thật sâu, cô gái của anh khẽ cười.
“Trước kia chúng ta không thể nói yêu, nhưng hiện tại, chúng ta có thể nói, và cũng có thể làm.”
—
[text_hash] => 646e7673
)