[H VĂN – SM] VÔ VÀN CÁCH DẠY DỖ CỦA THẨM TIÊN SINH (Quyển 1) – 14, Thẩm tiên sinh muốn xin làm bạn trai của cô – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[H VĂN – SM] VÔ VÀN CÁCH DẠY DỖ CỦA THẨM TIÊN SINH (Quyển 1) - 14, Thẩm tiên sinh muốn xin làm bạn trai của cô

Array
(
[text] =>

Cái cô ngốc này có một điểm thật không tốt, cô chỉ nhìn thấy những điều anh đối xử tốt với cô, mà lại không nghĩ đến, những tổn thương cô phải chịu, cũng đồng thời đến từ chính anh.

Thẩm Thời bất đắc dĩ mà cười cười: “Nếu không phải vì anh, em cũng không cần chịu đựng những nguy hiểm đó.”

“Với anh mà nói, mấy năm nay anh hối hận nhất, là lúc trước đã sai lầm, coi em như một cô gái có thể cùng anh làm những chuyện… những chuyện đó. Tần Niệm, 5 năm này, em đi phòng thí nghiệm mỗi một lần, anh đều biết. Thậm chí rất nhiều lần, anh và em, thật ra đều chỉ cách một cánh cửa. Anh khi đó cũng rất hối hận, nếu lúc ấy đổi một loại phương thức để quen biết em, chúng ta không cần xảy ra những chuyện khiến em… khiến em khó có thể mở lời, không cần phải bóc trần những bí mật chân thật của bản thân cho đối phương thấy, có phải em cũng sẽ không vì anh mà không thể buông bỏ, ít nhất 5 năm này, có phải có thể làm em sống nhẹ nhàng hơn một chút không.”

“Thế nhưng anh lại ích kỷ mà không nỡ, anh không thể không thừa nhận, chúng ta vì một số ham muốn không thể kể xiết mà quen biết nhau, thật sự là điều hạnh phúc nhất trong đời anh. Những ham muốn cưỡng chế, bá đạo và khó kiểm soát của anh, trần trụi bộc lộ trước mặt em, thoạt nhìn như thể anh đang dạy dỗ em, nhưng em nguyện ý ở bên anh, với anh mà nói, là một sự tha thứ và chấp nhận.”

Anh nhìn cô gái đang an tĩnh lắng nghe lời nói từ tận đáy lòng mình. Giờ phút này, sự an tĩnh và bầu bạn của cô cũng là một cách tha thứ khác dành cho anh. Sự chấp nhận không lời này, đã đưa sự cô độc của anh vào trong lòng cô, đây là điều giúp anh có thể dựa dẫm vào cô để được an tâm.

“Thật ra, người may mắn hơn lại là anh. Anh đã cô độc quá lâu, dù không ai hỏi han anh cũng đều quen rồi, đến nỗi anh không nguyện ý bộc bạch bản thân trước bất kỳ ai, ngay cả khi trước mặt em anh thường yếu ớt, rất muốn dùng tình yêu giam cầm em, anh vẫn bướng bỉnh mà không muốn thừa nhận, càng không dám làm như vậy. Nói cho cùng, là chính anh trong lòng đang sợ hãi, anh khi đó không nói rõ vì sao, nhưng anh chính là không muốn em đi.”

“Anh rất sợ em nhìn rõ một số chuyện, cũng nhìn rõ anh, cảm thấy ở bên cạnh anh cũng chẳng qua chỉ vậy, hoặc là, em nhận ra anh coi thường em, giấu giếm em, lại áp chế em, em dứt khoát rời đi luôn. Nếu anh chưa từng gặp được em, thì còn không nói làm gì, có lẽ một ngày nào đó không biết mình chết trong tay ai, cũng coi như không làm thất vọng bạn bè thầy cô. Nhưng điều anh không thể chấp nhận là, em đã ôm anh xong, lại dứt khoát rời bỏ anh.”

Hiện giờ nói lại, người thật sự làm như vậy, lại vừa lúc là anh. Chính anh còn không thể chấp nhận sự việc, nhưng cố tình từng chuyện một, đều đã làm với cô.

“Tần Niệm, anh một chút cũng không quân tử, ngay cả khi anh thường xuyên nhắc nhở mình phải đối xử với em dịu dàng hơn một chút, nhưng chỉ cần thấy em làm một điều gì đó không tốt cho bản thân, hoặc mắc một lỗi nhỏ, anh liền quên mất cách ôn tồn mềm giọng, chỉ biết lấy roi đánh em. Anh quá nhẫn tâm, luôn cảm thấy đã làm sai chuyện thì không đau sẽ không nhớ được, lại không biết yêu một người, điều kiêng kỵ nhất là làm em đau.”

Tần Niệm trở tay sờ sờ làn da bên trong cổ tay anh, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt anh: “Anh đừng nói như vậy, em trước nay đều không có trách anh, hơn nữa, em lúc ấy chấp nhận chuyện đó, mà không nghĩ đến việc phản kháng, bản thân cũng là sai. Ở bên cạnh anh lâu như vậy, em thế nhưng còn chưa học được cách vì chính mình hoặc vì người mình quan tâm mà đấu tranh, ngược lại tiêu cực chấp nhận số phận, bị người khác nắm chặt điểm yếu, mặc kệ đối với ai mà nói đây đều rất nguy hiểm, cũng thật sự không giúp được gì.”

“Hơn nữa, em đến nay vẫn còn rất hoài niệm khoảng thời gian anh giám sát em ôn tập thi cử, thậm chí ngay cả sau này, những hình phạt anh dành cho em, em cũng không hề cảm thấy anh làm quá mức. Năm ngày trừng phạt đó, đều là những gì em đáng lẽ phải chịu đựng, em đáng lẽ phải ở trong nỗi đau mà tự kiểm điểm thật kỹ, nhưng lúc ấy lại không làm được. Anh khi đó đối với em nói, một lần quyết định hồ đồ yêu cầu em phải trả giá rất nhiều lần để tự minh oan, nếu không học được cách đấu tranh cho bản thân, em sẽ sống một cuộc đời hoàn toàn thay đổi.”

“Em là ở sau này mới cảm nhận được ý nghĩa sâu xa mà anh nói. Một mình em đối mặt với rất nhiều lời chỉ trích và nghi ngờ, trong đó có thiện ý, cũng có châm chọc. Em khi đó nghĩ, nếu anh còn ở bên cạnh em, nhất định sẽ không để em chấp nhận số phận như vậy, thỏa hiệp với những lời lẽ thô tục áp đặt cho em. Em có làm sai một số việc, đó là lỗi của em, em sẽ nhận, nhưng những gì không phải của em, em cũng không thể bó tay chịu trói mặc người sắp đặt.”

“Lúc trước anh cùng thầy Đổng sắp xếp em một lần nữa đi thi, thật ra là làm em dùng cách hữu hiệu nhất để tự chứng minh sự trong sạch và lòng tự trọng của mình. Em vẫn luôn rất cảm kích anh lúc ấy có thể nghĩ đến những điều đó cho em, và cũng có thể hiểu được rằng, anh đối xử tốt với em, không chỉ đơn thuần là chăm sóc em ấm no, mà là dạy em cách đối diện nghi ngờ một cách quang minh chính đại, bảo vệ nguyên tắc và bản tâm của mình không lay chuyển. Nếu đã quyết định phải tự minh oan, ngay cả khi anh không ở bên cạnh em, em cũng không muốn làm anh thất vọng.”

Nói tới đây, cô ngượng ngùng mà cười cười, vén lại vài sợi tóc bên tai: “Em bây giờ, hẳn là có đủ tự tin để hỏi anh, em không phụ lòng những lời dạy dỗ của anh, đúng không?”

“Không có,” Thẩm Thời ôm lấy bờ vai cô, trấn an mà xoa xoa, “Trước nay đều không có, ngược lại là anh, đã làm em chịu quá nhiều khổ.”

“Anh nói không đau, là không nhớ được. Thẩm tiên sinh, sao anh lại quên mất, đây cũng là đạo lý em đã học được. Trước kia anh mỗi một lần phạt em, đều là sau khi em nhận sai, mà em nhận sai trước nay đều là thật lòng. Phạm sai lầm bị đánh, khuyên nhủ em lời nói việc làm, đây vẫn luôn là em đối với… đối với tình yêu khao khát…”

Nói đến tình yêu, Tần Niệm có chút đỏ mặt, cô hiện giờ đối với Thẩm Thời, vẫn còn một chút e dè không nói rõ, sự e dè này lại không hoàn toàn là sợ hãi, như là hai người từng cho rằng mình giữ bí mật tình yêu đơn phương mà đối phương không biết, chờ hai người đã rõ ràng tình cảm của nhau trong lòng sau lần đầu gặp mặt, thế nhưng lại ngượng ngùng mà không dám ngẩng đầu, cũng không nói nên lời.

Thế nhưng đêm khuya này, anh đã cho cô bầu không khí quá đỗi dịu dàng, anh hướng về cô mà bộc bạch bản thân, gần như lột da xẻ thịt, đem cả trái tim mổ ra đưa đến trước mặt cô, làm lòng cô cũng theo đó trở nên thật mềm thật mềm, lại được anh vững vàng nâng đỡ bao bọc lấy.

“Thẩm tiên sinh, anh thật tốt, em vẫn luôn muốn giống anh tốt như vậy, anh khi đó dùng loại nghiêm khắc yêu cầu chính mình để giám sát em, đó là điều em ở chỗ anh mong đợi được nhất.

Tuy rằng chúng ta là… quan hệ như vậy, nhưng khi anh dạy dỗ em, em lại cảm thấy anh đối với em thật ra không có… không có những tình yêu nam nữ đó. Anh đối với em, có đôi khi giống thầy giáo đối với học sinh, giống trưởng bối đối với vãn bối, cũng giống chủ nhân đối với cấp dưới của mình, ngay cả khi anh có ham muốn, anh cũng… cũng sẽ không tùy theo tính tình của mình. Anh… anh vẫn luôn khắc chế rất tốt, có đôi khi, em cảm thấy anh giống như không có cảm xúc.”

Thẩm Thời xoa bóp lòng bàn tay cô, hỏi: “Thế còn bây giờ? Còn cảm thấy anh là người không có cảm xúc sao?”

Tần Niệm nhìn về phía anh lắc đầu: “Anh càng khắc chế tốt, em càng có thể cảm nhận được nỗi thống khổ của anh, trước kia em đau hoặc buồn có thể ở bên cạnh anh mà khóc, nhưng anh mặc kệ có cảm xúc gì, đều chỉ có thể tự mình chịu đựng.”

Lời nói này của cô, thật sự có chút chạm đến lòng anh, dường như lật tung lên những gì trong nội tâm mà anh vẫn luôn không dám nhìn thẳng, hiện giờ bị cô nói trúng, anh thế nhưng cũng có chút thoải mái.

Anh cười thở dài: “Gặp được em trước đây, anh đích xác vẫn có thể thu phóng tự nhiên, khi nào nên nhẫn nhịn, khi nào nên bộc lộ, anh tự nhận mình nắm giữ thích đáng, cũng nhẹ nhàng tự nhiên, cũng không có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào. Nhưng là ở chỗ em,” Thẩm Thời dừng một chút, lại thở dài cười cười: “Anh không được. Anh đặt ra quá nhiều giới hạn cho mình, nhưng lại tự mình lần lượt phá vỡ. Mặc dù anh không nói, nhưng đối với em cũng không thể kiềm chế tất cả.”

Anh ở trên người cô lần lượt cảm nhận được sự mất kiểm soát của nội tâm, năm đó anh đã nhắc nhở chính mình, không thể hôn cô, không thể tiến vào thân thể cô, cũng không được nảy sinh ý niệm động lòng, kết quả anh một điều cũng không thể làm được, ngược lại không thể cứu vãn mà muốn cùng cô làm hết mọi chuyện hoang đường.

Tần Niệm không nghĩ tới anh thật ra liên quan cả những ham muốn không thể chấp nhận kia cũng cùng nhau thừa nhận, cô chỉ cho rằng anh đang nói về chuyện phạt cô: “Thẩm tiên sinh, em thật ra rất mong anh có thể đối xử với em nghiêm khắc một chút.”

Thẩm Thời cười cười, xoa xoa gáy cô: “Bây giờ trưởng thành rồi, vẫn sẽ nghĩ như vậy sao?”

“Có ạ, em… Rất muốn lười biếng mà.”

Lời này vừa nói ra, Thẩm Thời trong lòng trướng đau đến lợi hại, anh sờ sờ sườn mặt cô: “5 năm này, rất vất vả đúng không.”

Tần Niệm nhấp miệng, một lát sau mới nhẹ nhàng mở miệng: “Tìm không thấy anh, làm cái gì cũng đều chết lặng, tuy rằng vẫn có thể ép mình đi học, không ngừng thi cử, nhưng ngoài ra, em cũng không biết mình còn có thể làm gì, rất mệt rất mệt khi đó, cũng không dám dừng lại.”

“Vậy về sau mệt khi đó, liền đem mình giao cho anh, được không?”

Ý tứ lời này đã quá rõ ràng, tuy rằng vừa mới cả hai đã thẳng thắn nói rất nhiều điều, nhưng muốn thật sự đối mặt với lời tỏ tình của anh, Tần Niệm vẫn cảm thấy trên mặt có chút nóng, nhưng lại nho nhỏ mà oán trách lên: “Chỉ có mệt khi đó mới được sao?”

Thẩm Thời cúi đầu nhìn về phía cô, cô gái của anh đỏ mặt, làm anh nhớ tới năm đó cô ở chỗ này trần trụi chiếc mông hồng hào làm nũng với anh.

“Bất luận thời điểm nào cũng có thể.”

Cô gái của anh híp mắt cười rộ lên, trên mặt càng đỏ, cũng ngượng ngùng không dám nhìn anh nữa.

“Tần Niệm.”

“Ưm?”

Thẩm Thời đi đến trước mặt cô, nhẹ nhàng nâng cằm cô, nhìn thẳng vào hai mắt cô: “Em có phải, còn đang sợ anh?”

Tần Niệm mím môi, rũ xuống mí mắt gật đầu: “Có… Có một chút…”

“Không quá dám lại gần, cũng không dám nhìn anh, đúng không?”

Bị anh nói trúng, Tần Niệm liền càng ngượng ngùng không dám ngẩng đầu nhìn anh, chỉ là gật gật đầu.

Anh buông tay, xoa xoa đỉnh đầu cô: “Anh sẽ không lại hà khắc như vậy mà yêu cầu em, về sau chúng ta còn rất nhiều ngày tháng, anh sẽ mang em chậm rãi bước ra khỏi những tổn thương mà trải nghiệm này mang lại. Nếu em vẫn sợ anh, vậy thì sau này trước khi anh làm gì, anh sẽ hỏi em trước, em đồng ý anh mới làm, được không?”

Tần Niệm đỏ mặt, cũng không biết nên nói cái gì, nhưng thật ra cũng không cần nghiêm túc như vậy a…

“Cũng… Cũng không có rất sợ đâu… Chỉ… Chỉ có một chút xíu thôi…”

Cô ở trước mặt anh ngượng ngùng mà cắn ngón tay, mặt đỏ đến sắp bốc hơi nóng.

Thẩm Thời cười cười, đưa tay làm dấu móc ngón út cho cô: “Móc tay nhé.”

Ai? Thẩm tiên sinh sao lại càng ngày càng ấu trĩ?

Cô nhấp miệng cười, vẫn là duỗi tay móc lấy ngón út của anh. Khi hai ngón cái dán lên nhau, anh nâng gáy cô, nghiêm túc nhìn về phía cô.

“Anh hiện tại có một vấn đề quan trọng muốn hỏi em.”

Tần Niệm bị anh nhìn đến càng xấu hổ, ngón chân đều không tự giác mà cuộn lên, giọng nói ưm một tiếng: “Ừm?”

“Thẩm tiên sinh muốn xin làm bạn trai em, được không?”

[text_hash] => 0a3919e5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.