[Guria•Abo] Pheromone Lưu Luyến – Ván cờ bí ẩn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Guria•Abo] Pheromone Lưu Luyến - Ván cờ bí ẩn

Sự im lặng đó vẫn kéo dài như một tấm màn dày che phủ lên toàn bộ căn phòng từ sau khi cha Minhyung kể sự thật đằng sau gia tộc Kang và mối thù hằn của 2 gia tộc, không một ai trong số họ tiếp tục lên tiếng. Minhyung vẫn ngồi đó hai tay anh siết chặt lại thành nắm đấm, ánh mắt đầy lửa giận nhưng vẫn không thể giấu nổi chút bất an đang thường trực

Minseok ngồi bên cạnh anh cậu không lên tiếng nhưng bàn tay đã khẽ run. Không khí trong căn phòng như thể đã bị đóng băng trong vài giây, cả hai đều đang cố gắng tiêu hóa những gì mình vừa được nghe những mảnh vỡ của một ký ức bị chôn giấu lâu ngày giờ như vỡ vụn, lộ ra từng góc cạnh sắc nhọn và tàn nhẫn

Giữa sự im lặng đang bao trùm giọng nói trầm khàn đầy uy quyền của ông nội Minhyung vang lên như một tiếng chuông ngân khẽ nhưng đủ sức lay động mọi thứ

\”…Kang Mirae\”

Chỉ hai chữ ngắn gọn nhưng nó hệt như một cơn bão thầm lặng đang từ từ tiến đến, khiến nhịp tim của mọi người như dừng lại trong khoảnh khắc

Minhyung nhíu mày quay sang nhìn ông nội \”Ông nói gì cơ ạ…?\”

Minseok cũng bối rối không kém cậu cảm nhận được một cảm giác rất lạ len lỏi trong lòng ngực, mơ hồ và khó nắm bắt. Cái tên ấy… tại sao ông nội Minhyung lại nhắc đến và tại sao nó khiến cậu cảm thấy tim mình như đang siết lại một cách kỳ lạ?

Ông nội không trả lời ông vẫn ngồi đó bàn tay ông đan lại với nhau ánh mắt uy nghiêm thường ngày dường như đang lạc trong miền ký ức xa xăm. Căn phòng vẫn tĩnh lặng chỉ còn tiếng kim giây tích tắc đều đều từ chiếc đồng hồ treo tường

Một lúc sau ông khẽ thở dài, giọng ông trầm và chậm rãi như thể đang cân nhắc từng từ mình sắp nói ra

\”…Minseok đi theo ta, có chuyện ta cần nói riêng với cháu\”

Minseok tròn mắt cậu không giấu nổi khỏi sự ngạc nhiên \”Dạ… cháu sao ạ?\”

Minhyung lập tức bước lên, giọng cương quyết \”Nếu là chuyện quan trọng thì con cũng cần biết…\”

Nhưng ông chỉ quay đầu lại ánh mắt nghiêm khắc nhìn Minhyung \”Đây là chuyện… chỉ Minseok nên biết trước… Con ngồi xuống… ở đây chờ thằng bé\”

Minhyung chợt khựng lại dù không muốn nhưng ánh mắt của ông nội khiến anh buộc phải dừng bước, Minseok nhìn Minhyung ánh mắt cậu có chút do dự nhưng Minhyung chỉ khẽ gật đầu môi mấp máy không thành lời như muốn nói với cậu rằng…Cứ đi đi anh sẽ ở đây chờ bạn

Cậu hít một hơi thật sâu rồi lặng lẽ theo bước ông rời khỏi căn phòng, âm thanh bước chân khẽ khàng trên sàn gỗ vang lên như tiếng thì thầm của ký ức đang sống dậy

Hành lang tối tăm dẫn Minseok đến một căn phòng lạ lẫm ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn cũ kỹ hắt ra thứ ánh sáng vừa ấm áp vưà huyền ảo như thể đang hé lộ một câu chuyện mà cậu chưa từng biết đến

Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, Minseok bước vào căn phòng làm việc nồng nặc mùi gỗ cũ, giấy tờ và sách vở xáo trộn gợi lên một nỗi hoài niệm nặng trĩu. Ông không nói gì chỉ lặng lẽ tiến đến ngăn kéo lấy ra một chiếc hộp gỗ đã nhuốm màu theo thời gian, từ trong chiếc hộp đó một bức ảnh cũ đã phai màu đang dần hiện ra

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.