Gofushi | Vợ – 4 – End – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Gofushi | Vợ - 4 - End

Array
(
[text] =>

< Chương cuối hơi dài vì tôi gộp chương nhé các tình yêu, có đọc thì chọn chỗ để đọc cho không bị gián đoạn vì có cả H 🤣 Tranh thủ up bây giờ để giữ đúng lời hứa hoàn fic trước năm mới, và để tối đi chơi xem pháo hoa 🫢🫢🫢 >

12.

Sau khi kì phát tình kết thúc, Gojo Satoru cùng Fushiguro Megumi nghỉ ngơi thêm hai ngày nữa trước khi đến công ty làm việc. Hắn đã lấy lí do cảm thấy lo lắng khi để Fushiguro Megumi quay lại ngôi nhà kia một mình để thuyết phục cậu ở lại căn hộ của mình.

Trong thời gian phát tình, Fushiguro Megumi gần như ngắt liên lạc với tất cả mọi người, nhưng cho đến giờ, nhà Zen’in vẫn chưa từng cố gắng liên lạc với cậu. Cậu tự hỏi liệu có phải Gojo Satoru đã làm gì đó hay không, nhưng mỗi khi nhắc đến vấn đề này, hắn sẽ bác bỏ bằng câu nói “Anh sẽ nói với em một khi mọi việc được giải quyết ổn thỏa.”

Ngược lại, Tanaka Ryuichi đã chủ động liên lạc với cậu.

“Tôi nghĩ chúng ta cần gặp nhau để nói chuyện.” Tanaka Ryuichi vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt ở đầu bên kia, “Chiều nay cậu có rảnh không?”

Thời gian được ấn định là hai giờ chiều, tại một quán cà phê gần chung cư. Khi Fushiguro Megumi đến, Tanaka Ryuichi đã có mặt ở đó.

“Ngồi xuống đi.” Tanaka Ryuichi nói, “Tôi đã gọi cho cậu một ly latte.”

Fushiguro Megumi không thích latte, nhưng cậu không đến đây để uống cà phê nên cậu không nhắc gã.

“Tôi không ngửi thấy mùi pheromone của cậu.” Tanaka Ryuichi cau mày nhìn cổ Fushiguro Megumi – nơi đó không có vòng cổ ức chế. Kì thật, Omega đã bị đánh dấu hoàn toàn thì không cần bất kì vật hoặc chất ức chế nào nữa.

“Haha, Gojo Satoru đúng là ngang ngược và liều lĩnh.” Tanaka chế nhạo, “Đây thực sự là một vụ bê bối lớn.”

Fushiguro Megumi đáp trả ngay lập tức: “Bản thân anh Tanaka cũng phạm phải chuyện tai tiếng tương tự, nên tốt nhất anh đừng nói gì cả.”

Lần đầu tiên Tanaka bị Fushiguro Megumi vặn lại như vậy, hơi sửng sốt một lúc, “Sao trước kia không biết cậu có tính khí nóng nảy như thế này nhỉ.”

“Trước kia không cần thiết phải biết, đúng không?” Fushiguro Megumi nói, “Về sau cũng không cần thiết.”

“Đúng vậy.” Tanaka cười lạnh, “Cậu làm vậy là để trả thù tôi…”

“Xin hãy biết tự trọng.” Fushiguro Megumi ngắt lời gã. “Chuyện xảy ra giữa anh Satoru và tôi không liên quan gì đến anh.”

“Tôi là lo cậu bị hắn lừa tình thôi, lại ảo tưởng hắn yêu mình lắm thì dở.” Tanaka nói, “Mà thôi, không cần lảm nhảm dài dòng nữa. Hôm nay tôi muốn nói với cậu rằng, nếu bây giờ cậu đi phẫu thuật xóa bỏ dấu sở hữu kia, thì nhà Tanaka sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”

Fushiguro Megumi bị sốc vì sự việc đã diễn biến đến độ này rồi, mà mấy đại gia tộc đó vẫn còn nghĩ đến việc duy trì hòa bình giả tạo, cậu có chút buồn nôn, “Không thể.”

“Chắc cậu chưa hiểu rõ tình hình rồi.” Tanaka nói, “Đúng vậy, Gojo Satoru có thể coi như là người thừa kế mới của nhà Gojo, hắn lợi hại, nhà Tanaka không phải đối thủ của hắn. Nhưng còn nhà Zen’in thì sao? Lão gia chủ của nhà Zen’in lần này rất tức giận, ông ta đã nói chuyện với lão gia chủ của nhà Gojo rồi đấy.”

“Đúng vậy, lão gia chủ Gojo còn chưa chết đâu. Cậu cho rằng Gojo Satoru hoàn toàn nắm trong tay nhà Gojo sao?” Tanaka dùng vẻ mặt thương hại nhìn Fushiguro Megumi, “Mấy nay hắn bận đến sứt đầu mẻ trán, thời gian đâu đi lo lắng cho cậu? Sau cùng cậu vẫn là người của nhà Zen’in, cậu nhất thời bị những lời đường mật của hắn làm cho mụ mị đầu óc thì thôi, tôi có thể hiểu được – dù sao đó cũng là Gojo Satoru. Nhưng không thể hồ đồ mãi được, tôi nể tình mặt mũi của hai nhà, nên chuyện này vẫn còn cơ hội để sửa chữa…”

“Im đi.” Fushiguro Megumi đứng dậy, “Anh được nhà Zen’in phái đến phải không? Không cần phí lời, tôi sẽ không đổi ý.”

“Xóa bỏ dấu vết kia và sinh một đứa con cho nhà Tanaka, chuyện này sẽ kết thúc.” Tanaka nói, “Tôi thực lòng đưa ra đề nghị có lợi cho cậu đấy.”

“Chẳng phải anh có người yêu à?” Fushiguro Megumi hỏi Tanaka.

“Đáng tiếc cậu ấy là người thường Beta.” Tanaka lạnh lùng nói, “Tôi là Alpha, và tôi cần một người vợ có thể đi cùng tôi đến các hoạt động xã hội.”

“Anh thật sự khiến người khác buồn nôn.” Fushiguro Megumi nói.

“Đó là bởi vì cậu quá ngây thơ.” Tanaka mỉm cười, “Bây giờ tôi mới thấy cậu thật sự rất đẹp. Tuy tính cách của cậu có hơi sắc bén nhưng vẫn có điểm thú vị. Tôi nghĩ chúng ta có thể trở thành một cặp vợ chồng ăn ý, cậu có muốn thử lại từ đầu không?”

“Tôi muốn ly hôn.” Fushiguro Megumi nói.

“Tôi xin lỗi.” Tanaka dang tay ra, “Đây không phải chuyện mình tôi có thể quyết định.”

“Tôi sẽ ly hôn với anh.” Fushiguro Megumi nói. “Hôm nay thế thôi. Tôi đi đây.”

“Latte của cậu.” Tanaka gọi với theo, “Cậu không uống à?”

“Tôi không thích latte.”

Fushiguro Megumi rời đi mà không ngoảnh lại.

13.

Fushiguro Megumi đến bệnh viện để thăm Fushiguro Tsumiki.

Tsumiki vẫn chìm sâu vào giấc ngủ như mọi khi.

Lần này phòng bệnh của Tsumiki đã cao cấp hơn trước rất nhiều, có thể là do Gojo Satoru đích thân sắp xếp. Tsumiki nằm trong một phòng đơn, căn phòng rộng rãi, không gian thoáng đãng sạch sẽ, đầu giường còn có một bình hoa nhỏ cắm vài cành huệ trắng đang nở rộ.

Tsumiki hôn mê đúng lúc Fushiguro Megumi đang trong giai đoạn nổi loạn, không thích thân cận với cô. Bây giờ cô lại im lìm nằm đó, phần lớn thời gian cậu chỉ ngồi tê liệt ở một bên. Cậu vốn không giỏi ăn nói, cũng không có gì đặc biệt để kể cho cô, mỗi lần đến thăm cô vốn chỉ để đảm bảo rằng cô vẫn ổn.

Lần này Fushiguro Megumi không ở lại lâu, sau khi cùng bác sĩ trao đổi vài câu, cậu liền chuẩn bị rời đi.

Hôm nay là giữa tuần nhưng trong bệnh viện vẫn có nhiều người đến thăm khám. Fushiguro Megumi không thích không khí trong bệnh viện, cậu cúi đầu vội vàng bước đi, nhưng được nửa đường thì cánh tay bỗng bị chộp lấy.

“Đây chẳng phải là phu nhân Tanaka sao?” Fushiguro Megumi quay ngoắt lại nhìn, người giữ tay cậu mỉm cười nói: “Trước đây tôi có bảo Tanaka đưa cậu đến nhà tôi ăn tối, nhưng thằng bé luôn nói rằng chưa thể đến vì quá bận. Vậy hôm nay là thế nào, sao phu nhân Tanaka lại đến bệnh viện một mình thế này…”

Fushiguro Megumi bình tĩnh thu tay về, nhớ ra người trước mặt là ai, “Ngài Suzuki.”

“Thằng nhóc Tanaka đúng là vô tâm, sao lại để vợ đến bệnh viện một mình thế này?” Suzuki nói rồi đặt tay lên vai Fushiguro Megumi. “Đúng lúc tôi đang rảnh rỗi, sao cậu không đi cùng tôi—”

“Tôi chỉ đến thăm người nhà thôi.” Fushiguro Megumi lùi lại một bước, “Tôi còn việc khác phải làm, tôi xin phép về trước.”

“Này, để tôi mời cậu một tách trà. Tình cờ là tôi cũng xong việc rồi—”

“Ngài Suzuki.” Fushiguro Megumi cau mày chán ghét. “Tôi còn bận việc khác.”

Suzuki trong nháy mắt thay đổi sắc mặt sau khi nghe thấy lời này: “Chỉ mời một cốc nước thôi, bày đặt thanh cao cái gì? Được nhà Gojo để ý là không thèm để người khác vào mắt sao? Chỉ có tên Tanaka hèn nhát mới chịu đựng được loại chuyện này. Nếu là người của tôi, tôi đã đánh gãy chân từ lâu rồi, lại còn bày đặt thanh cao.”

“Cất ánh mắt ghê tởm của ông đi.” Thái độ bài xích của Fushiguro Megumi trở nên rõ ràng hơn. “Trước hãy tự soi gương xem mình có xứng không đã.”

Suzuki tuy biến thái nhưng vẫn có vị trí nhất định trong giới thượng lưu, chưa từng có ai dám nói những lời này với gã, gã nổi giận định bắt cậu lại, nhưng cổ tay gã bị vặn trẹo và cả người gã bị vật ngã xuống đất. Gã thấy tầm mắt quay cuồng, chưa kịp phản ứng thì bị đá mạnh thêm một cú khiến đầu óc choáng váng, nằm sõng soài một lúc lâu không nhúc nhích nổi.

“Tránh xa tôi ra.” Fushiguro Megumi lạnh lùng quay người bỏ đi.

Khi còn học trung học cơ sở, Fushiguro Megumi không dễ chọc như bây giờ, tuy chưa đến mức là một tay côn đồ thất học nhưng cậu vẫn được coi là một chiến binh mạnh mẽ trong các cuộc ẩu đả nên thường xuyên bị Tsumiki trách mắng. Sau đó Tsumiki gặp chuyện, nhà Zen’in nhân cơ hội này siết chặt kiểm soát cậu, và cậu cũng dần dần học cách kiềm chế tính nóng nảy của mình.

Bây giờ, không rõ là do cậu tin tưởng Gojo Satoru sẽ chống đỡ cho mình dưới bất kì hoàn cảnh nào, hay do trong thâm tâm, cậu biết mình đã sẵn sàng cắt đứt quan hệ với nhà Zen’in, nên cậu quyết định đấm gã biến thái một trận, hành động ấy khiến cậu thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Như thể một người đã nín thở hồi lâu bỗng nhiên được thở phào thoải mái, ví von như vậy, lại khiến cậu xúc động đến nỗi hốc mắt chua xót.

Cậu đã phải chịu đựng sự gò bó quá lâu kể từ tai nạn của Tsumiki. Nhưng giờ đây, cậu không còn bị trói tay trói chân nữa, Gojo Satoru chính là niềm tin và sức mạnh của cậu.

Fushiguro Megumi càng nghĩ, càng thấy lòng mình nhẹ nhõm, cậu cũng không quan tâm đến những gì Suzuki vừa nói, trước đây có lẽ cậu sẽ lo lắng người khác phát hiện ra chuyện của cậu và Gojo Satoru, nhưng bây giờ cậu cảm thấy điều đó không quan trọng.

Cậu từ nhỏ đã là người có chính kiến riêng. Theo như lời của Tsumiki, cậu kiên định đến mức cứng đầu. Cho nên, nói đến cùng, cậu không quan tâm ánh mắt người đời. Trước đây cậu còn lo lắng cho Gojo Satoru, nhưng Gojo Satoru còn cứng đầu và sống phóng khoáng hơn cả cậu, hai kẻ nổi loạn nhất đến với nhau, chỉ cần hai người họ ở bên nhau, chẳng còn gì đáng để tâm nữa.

Tâm trạng của Fushiguro Megumi đã tốt hơn nhiều. Dù là Zen’in, Tanaka hay Suzuki, hiện tại đều không liên quan đến cậu, hết thảy bị cậu ném ra sau đầu. Hiếm khi cậu có tâm trạng đi siêu thị mua sắm, trên đường trở về căn hộ, cậu còn chọn một hộp bánh ngọt nho nhỏ cho Gojo Satoru, trong khoảng thời gian ở bên hắn, cậu đã phát hiện ra khẩu vị hảo ngọt của hắn.

Lúc cậu về đến nơi, trời vẫn còn sáng, trước thời điểm Gojo Satoru tan sở còn lâu. Fushiguro Megumi vốn định nghỉ ngơi một lát rồi tự mình nấu ăn, nhưng khi đặt chân vào cửa lại nhìn thấy đôi giày da quen thuộc trên giá giày.

“Anh Satoru?” Fushiguro Megumi gọi nhưng không thấy ai trả lời.

Cậu cũng không quá lo lắng. Có lẽ hôm nay ở công ty có chuyện gì đó nên Gojo Satoru đã về sớm để nghỉ ngơi. Cậu mang nguyên liệu nấu ăn vào bếp, chọn ra những gì sẽ nấu tối nay rồi cất phần còn lại cùng chiếc bánh nhỏ vào tủ lạnh.

Cửa phòng ngủ trước khi cậu ra ngoài đã đóng lại, nhưng bây giờ nó lại hơi hé mở. Fushiguro Megumi đoán chừng Gojo Satoru đang ngủ ở trong nên định giúp hắn đóng cửa, nhưng vừa đến gần, cậu liền nhận ra có chuyện không ổn.

Mùi pheromone trong phòng ngủ quá nồng nặc.

Mặc dù đã quen với việc được bao phủ trong pheromone của Gojo Satoru nhưng lần này, Fushiguro Megumi vẫn bị mùi nắng hun đến váng vất.

Nếu như bình thường pheromone của Gojo Satoru đem lại cho cậu cảm giác như mặt trời vào những ngày quang đãng thì giờ đây, nó giống cái nắng thiêu đốt giữa trưa trên đường xích đạo, hương khí nóng rực đập vào mặt cậu, gào thét như thể muốn đốt cháy cậu đến tận xương tủy.

Fushiguro Megumi gần như ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Anh Satoru, anh đến kì nhạy cảm à?” Fushiguro Megumi lao vào phòng ngủ và nhìn thấy Gojo Satoru, người đang vùi mình trong chăn, chỉ lộ ra cái gáy.

“Tại sao Megumi-chan về sớm thế?” Giọng của Gojo Satoru yếu ớt ỉu xìu.

“Anh Satoru! Sao đến kì nhạy cảm mà anh không gọi em?” Fushiguro Megumi ngồi xuống mép giường và chọc vào khối chăn bông phồng lên.

“Megumi-chan hôm nay rất bận,” Gojo Satoru thì thào bằng giọng điệu vô cùng đáng thương, “không muốn làm phiền em.”

“Anh Satoru, anh bị sốt à? Anh đang nói vớ vẩn cái gì vậy?” Fushiguro Megumi nhận thấy lời hắn nói có ẩn ý gì đó, cậu không khỏi bật cười. Cậu ngồi xổm xuống bên cạnh giường, ghé vào mép giường, mặt đối mặt với Gojo Satoru, “Ngoại trừ anh Satoru, giờ không còn gì đáng để bận tâm cả.”

“Thật chứ?”

“Anh Satoru.” Fushiguro Megumi nâng hai má Gojo Satoru lên, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra trên mặt hắn do kì nhạy cảm. “Hôm nay em ra ngoài để giải quyết một số chuyện. À… nói là giải quyết thì cũng không đúng lắm. Hôm nay em đi gặp Tanaka, ban đầu em nghĩ nếu thuyết phục được anh ta đồng ý ly hôn với em thì thật tuyệt…”

“Đó chỉ là chuyện nhỏ, anh có thể giải quyết nhanh chóng mà không cần em đi gặp hắn.” Gojo Satoru nói.

“Vâng, em tin anh Satoru có thể dễ dàng giải quyết chuyện này.” Fushiguro Megumi trả lời, “Em và anh ta rõ ràng không cùng quan điểm, không tài nào đi đến thống nhất. Nếu biết trước, em đã không đi rồi.”

“Đúng vậy, ngay từ đầu Megumi-chan không nên đi nói chuyện với hắn làm gì.”

“Lần sau sẽ không thế nữa.” Fushiguro Megumi nói, “Sau đó, em có đến bệnh viện thăm Tsumiki.”

Khi nhắc đến chị gái mình, nụ cười của Fushiguro Megumi hơi phai nhạt đi đôi chút. Nhưng rất nhanh cậu đã trở lại bình thường, “Ừm… Lúc trở về, em đã gây ra chút rắc rối.”

Gojo Satoru vội vã đáp: “Mau cho anh biết rắc rối gì.”

Fushiguro Megumi cởi áo khoác, trèo lên giường, chui vào chiếc chăn mà Gojo Satoru đã mở sẵn một khe hở. “Em đã đánh người.”

Gojo Satoru choáng váng, “Đánh ai?”

“Ừm, gã ta động vào em, nên em đã đánh và đá gã.” Fushiguro Megumi suy nghĩ một lúc rồi nói, “Thật ra trước đây tính tình em cũng không tốt, thường xuyên đánh người.”

“Đáng đánh thì cứ đánh, nếu không chúng nó sẽ nhảy lên đầu lên cổ mình ngồi.” Nhưng Gojo Satoru không tập trung vào vấn đề này, “Thằng đó là ai?”

“Em không biết là ai.” Fushiguro Megumi xoa xoa Gojo Satoru. “Anh Satoru, cảm ơn anh.”

“Sao tự dưng lại cảm ơn?”

“Bởi vì biết có anh Satoru ở sau lưng nên em mới dám ra tay.” Fushiguro Megumi thấp giọng nói: “Hiện tại em không cần lo lắng điều gì.”

“Em vốn không cần lo lắng hay e sợ bất kì điều gì. Đã đến lúc dạy cho Zen’in và Tanaka một bài học rồi.” Gojo Satoru nói một câu khó hiểu.

“Anh Satoru, sao tự dưng trông anh tràn trề sức sống thế?” Fushiguro Megumi nhướng mày nhìn hắn.

“…Chỉ là thời kì nhạy cảm thôi, sao lại không thể tràn trề sức sống?” Gojo Satoru ho khan một tiếng, “Lúc trước là do không nhìn thấy Megumi-chan. Bây giờ Megumi-chan đã trở lại, tất nhiên anh sẽ tràn đầy sức sống ngay lập tức!”

“Vậy…” Fushiguro Megumi ngập ngừng hỏi, “Kì nhạy cảm này… anh Satoru tính thế nào?”

Tất nhiên không thể chỉ đắp chăn và trò chuyện với nhau để vượt qua kì nhạy cảm rồi.

Alpha vốn có tính chiếm hữu cực cao, chưa kể trong giai đoạn nhạy cảm và dễ bồn chồn nhất này.

Fushiguro Megumi thực sự đã bị ảnh hưởng bởi pheromone tràn lan của Alpha. Nhưng hiếm lắm mới có dịp Gojo Satoru ngoan ngoãn thế này, cậu liền hợp tác và trò chuyện với hắn. Cuối cùng, chẳng ngờ cậu lại là người không thể kiềm chế được bản thân trước cả hắn.

“Sao trông em bồn chồn vậy, Megumi-chan?” Gojo Satoru xoa nắn phần thịt mềm sau gáy cậu.

Fushiguro Megumi khựng lại, “Tất nhiên là vì pheromone quá mạnh của anh rồi.”

“Ồ, vậy ra là lỗi của anh.” Gojo Satoru mỉm cười, “Nhưng Megumi-chan cũng không hề đề phòng.”

“Em đề phòng anh để làm gì?” Fushiguro Megumi bối rối.

“Thật sự, anh vẫn còn đau lòng khi nghe thấy tin Megumi-chan đi gặp Tanaka.” Gojo Satoru nửa đùa nửa thật nói, “Bây giờ Megumi-chan lại nói những lời ngọt ngào để dụ dỗ anh sao?”

Fushiguro Megumi im lặng một hồi. Tất nhiên cậu biết Gojo Satoru đang giả vờ đáng thương, nhưng cậu cũng nhạy bén nhận thức được một số điều hắn không nói ra miệng. Có lẽ do ảnh hưởng của kì nhạy cảm, hoặc do bản tính chiếm hữu mạnh mẽ của Gojo Satoru, hắn đã có những cảm xúc tồi tệ vì cuộc gặp gỡ của Fushiguro Megumi và Tanaka.

Hoặc một vài ý tưởng không hay ho cho lắm.

Alpha có tính lãnh thổ rất cao.

“Em đang nghĩ gì vậy?” Gojo Satoru hỏi.

“Em đang băn khoăn có phải em đã khiến anh cảm thấy không thoải mái?” Fushiguro Megumi thăm dò hỏi, “Trước đây em chỉ có một mình, quen tự mình quyết định, về sau nếu có chuyện gì xảy ra, em sẽ bàn bạc với anh trước.”

“Ngoan vậy sao? Thế thì làm sao anh có cơ hội để nổi giận…” Gojo Satoru vẫn ra vẻ đau khổ.

“Anh định giận em?”

“Đó là lúc trước. Bây giờ chỉ hơi hơi giận một chút xíu thôi…”

“Được rồi. Cứ giận em đi.” Fushiguro Megumi cuối cùng cũng áp sát vào người Gojo Satoru, hôn nhẹ lên môi hắn như cậu muốn, “Anh có cần em giúp anh không?”

Gojo Satoru ấn mạnh vào gáy cậu, “Có, giúp anh, Megumi-chan.”

14.

Tất cả trải nghiệm tình dục của Fushiguro Megumi đều đến từ Gojo Satoru, và trải nghiệm tình dục bằng miệng của cậu là ít nhất. Gojo Satoru hiếm khi yêu cầu cậu làm loại việc vất vả này, nhưng ngay cả khi cậu mù mờ về phương diện tình dục, cậu vẫn nhận ra Gojo Satoru đặc biệt hưng phấn mỗi khi cậu khẩu giao cho hắn.

Có thể hiểu rằng, tư thế từ trên cao nhìn xuống này thỏa mãn rất nhiều ham muốn chiếm hữu và kiểm soát của Alpha.

Nhất là Alpha trong kì nhạy cảm.

Fushiguro Megumi muốn làm mọi thứ có thể để giúp Gojo Satoru cảm thấy thoải mái.

Miệng cậu gần như bị kéo căng đến cực hạn vì chứa một thứ cực đại, chẳng được bao lâu quai hàm cậu đã đau nhức, nước bọt không ngừng trào ra.

Chỉ mới ngậm con quái vật trong miệng thôi đã khó khăn lắm rồi. Nhưng Fushiguro Megumi luôn có ý chí mạnh mẽ, chỉ ngậm thôi sẽ không khiến cậu hài lòng. Cậu là một học sinh vô cùng nhạy bén và ham học hỏi, trải qua vài lần, cậu đã đúc rút được một vài kinh nghiệm. Cậu cẩn thận dùng môi mềm bọc dương vật rồi đưa lưỡi liếm lỗ nhỏ trên đỉnh. Cậu có thể cảm nhận được sự hưng phấn của Alpha khi dương vật giật giật trong miệng cậu và lượng pheromone tiết ra ngày càng dày đặc, vậy nên cậu cố gắng mở miệng rộng hơn, nuốt dương vật sâu hơn.

Sự thật là, cậu không dễ chịu gì khi làm việc này. Bị một vật lớn như vậy đâm thẳng xuống họng, cậu theo bản năng muốn nôn mửa, nhưng cổ họng co giật rõ ràng mang lại khoái cảm lớn hơn cho đối phương — Gojo Satoru không kiềm chế được mà ghì lấy đầu Fushiguro Megumi, chậm rãi nhưng mạnh mẽ nhấp hông.

Fushiguro Megumi ngoan ngoãn dịch chuyển vào vị trí thuận lợi cho sự xâm nhập của con quái vật, nước mắt sinh lý không ngừng chảy ra nhưng miệng cậu vẫn khéo léo mở to.

Trước đây, Gojo Satoru chưa bao giờ nghĩ rằng khoảng thời gian nhạy cảm sẽ có bất kì ảnh hưởng to lớn gì đến mình. Vốn tưởng mình có thể hoàn toàn khống chế được ham muốn, nhưng Fushiguro Megumi không đơn giản chỉ là ham muốn đối với hắn.

Đôi khi hắn muốn nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt hờ hững của cậu, nhưng đôi khi hắn lại muốn thấy đôi mắt xinh đẹp ấy đẫm lệ.

Hắn chưa bao giờ kiềm chế dục vọng bẩn thỉu của mình trước mặt cậu, bởi hắn biết cậu sẵn sàng đeo lên cổ xiềng xích mà hắn đưa – vì cậu là vợ hắn, Omega của hắn.

Bàn tay đang nắm tóc Fushiguro Megumi hơi siết chặt, lực kéo khiến cậu có chút đau đớn, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống, không quan tâm động tác đâm rút càng lúc càng thô bạo.

Gojo Satoru mê mẩn dáng vẻ muốn gì cho nấy này của Fushiguro Megumi, hắn bèn kéo cậu ra, sau đó xuất tinh lên mặt cậu.

Fushiguro Megumi bị tinh dịch bắn đầy mặt, cảm giác nhớp nháp khiến cậu khẽ cau mày, khi cất tiếng, giọng cậu có chút khàn khàn, “Anh làm đau em.”

Giọng cậu nhẹ tênh, không hề phàn nàn mà giống làm nũng. Gojo Satoru ôm cậu, miệng nói lời xin lỗi nhưng tay lại luồn vào trong quần áo của cậu mà sờ soạng.

“Chẳng phải Megumi-chan vừa qua kì phát tình sao?” Tay Gojo Satoru ướt đẫm, “Hửm? Anh nhớ nhầm à?”

Hai má Fushiguro Megumi đỏ bừng, không biết vì ham muốn hay vì xấu hổ, cậu thực sự không chịu nổi mấy lời trêu chọc như thế nên đã dùng miệng mình chặn lại miệng hắn, nhưng rất nhanh bị lưỡi của hắn vờn cho thở dốc lùi ra.

“Megumi-chan thật dễ thẹn thùng.” Gojo Satoru giữ cậu, “Chạy đi đâu, còn chưa bắt đầu mà.”

“Em không có mặt dày như anh.” Fushiguro Megumi trừng mắt nhìn hắn.

“Nói thế anh buồn đó. Hơn nữa, sao có thể gọi cái này là mặt dày? Anh chỉ thẳng thắn đối mặt với dục vọng của anh thôi.”

Gojo Satoru cởi bỏ quần áo của Fushiguro Megumi một cách nhanh gọn, chỉ chừa lại chiếc quần lót màu trắng.

Fushiguro Megumi giận dỗi vùi mình dưới chăn, sau đó bị Gojo Satoru ôm eo kéo vào lòng hắn, “Em trốn cái gì? Sao bảo muốn giúp anh?”

“Nhưng chỉ có mình em…” Fushiguro Megumi ngập ngừng, “Sao chỉ có mình em cởi quần áo…”

Cậu muốn nói như thế này thật khó xử, nhưng lời phát ra lại như thể cậu đang thúc giục Gojo Satoru nhanh chóng cởi quần áo vậy, như thể cậu đang gấp lắm.

Gojo Satoru nhìn thoáng qua là biết ngay cậu đang khó chịu điều gì, nhưng hắn vẫn trêu cậu: “À~~~ bất công thật í. Vậy Megumi-chan giúp anh cởi quần áo nhé?”

Gojo Satoru đang mặc quần áo ở nhà rộng rãi, phía trên để hở ba nút, để lộ một vùng lớn ở ngực. Fushiguro Megumi nhìn chằm chằm vào nơi đó một lúc, thậm chí còn có chút run rẩy khi giơ tay ra.

Cậu trượt tay hai lần mới cởi được cúc đầu tiên, lòng bàn tay cậu đổ mồ hôi, không biết vì căng thẳng hay vì lí do gì khác, mấy lần còn cọ vào ngực hắn.

Gojo Satoru nhướng mày nhìn cậu, sau đó đột nhiên mỉm cười: “Megumi-chan muốn sờ vào đấy thì cứ sờ đi.”

“Ai thèm sờ!” Fushiguro Megumi cởi chiếc cúc cuối cùng và lột bỏ bộ quần áo vướng víu.

“Được rồi, không phải vội.” Gojo Satoru giữ tay cậu lại và ấn nó vào ngực hắn. “Đây, để anh giúp em.”

Fushiguro Megumi muốn rút tay về, muốn cãi là cậu chỉ vô tình chạm vào thôi. Nhưng khi lòng bàn tay của cậu được đặt lên lồng ngực săn chắc nóng bỏng ấy, cậu thất thần đến nỗi để mất cơ hội phản kháng, thậm chí còn vô thức xoa xoa hai lần.

Gojo Satoru không ngờ cậu lại xoa vuốt như vậy, tai hắn hơi ửng đỏ.

Hắn ho khan, kì nhạy cảm đã khiến hắn nóng lắm rồi, nhưng giờ đây thực sự nóng đến mức nghiêm trọng.

“Để cho công bằng thì, anh muốn…” Hắn thì thầm, sau đó cúi xuống và hôn lên đầu vú đang lộ ra ngoài của Fushiguro Megumi.

Núm vú nhợt nhạt trở nên đỏ tươi như thể bị tắc máu và săn cứng lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Gojo Satoru ngậm một bên vào và mút nhẹ. Fushiguro Megumi ngay lập tức ôm lấy đầu hắn như bị điện giật, muốn đẩy hắn ra nhưng lại vô thức ghì chặt hắn lại.

Gojo Satoru dường như nếm được vị ngọt từ núm hoa nhỏ xíu đó, nhấm nháp và day cắn càng lúc càng mãnh liệt hơn, cảm nhận cơ thể Fushiguro Megumi không ngừng run rẩy, dần dần thở ra những tiếng hổn hển đầy quyến rũ.

Bàn tay đang đặt trên hông cậu không biết từ lúc nào đã trượt xuống, chui vào dưới lớp vải trắng để tiến đến mông cậu, cảm nhận nơi đó ướt nhẹp.

“Nhạy cảm quá.” Hắn thì thầm.

Fushiguro Megumi không còn tâm trí đâu để che miệng nữa, chỉ biết ôm hắn như ôm phao cứu sinh. Gojo Satoru không lột hẳn quần lót của cậu ra mà chỉ kéo mảnh vải sang một bên, để lộ lỗ hoa ướt át.

Thật ra, bây giờ trực tiếp cắm vào cũng không sao cả. Nhưng so với việc giao hợp đơn thuần, tàn bạo chỉ nhằm mục đích sinh sản, Gojo Satoru thực sự thích một quá trình chậm rãi, tỉ mỉ, mưa dầm thấm lâu hơn.

Hắn sẵn sàng làm bất cứ điều gì có thể để Fushiguro Megumi cảm thấy thoải mái, và hắn cũng muốn nhìn thấy vẻ mặt mất kiểm soát khi đắm chìm trong sóng tình của cậu.

Đây là chuyện đương nhiên.

Hắn không coi Fushiguro Megumi là tài sản của mình, cũng không coi cậu là con bài trao đổi do nhà Zen’in ném ra, càng không coi cậu là máy đẻ để sinh con cho mình. Những điều này đều vô nghĩa.

Điều quan trọng nhất chỉ có chính bản thân Fushiguro Megumi mà thôi.

Hắn sẵn sàng kìm nén dục vọng và thu hồi nanh vuốt của mình vì vợ yêu bé nhỏ, bằng lòng trở thành chỗ dựa và đường lui của cậu.

Hắn đã chọn được chiếc nhẫn phù hợp nhất. Sau khi mọi trở ngại được giải quyết, hắn có thể công khai tình yêu của mình với mọi người – mặc dù thực tế, hắn chẳng quan tâm đến ý kiến của người đời.

Nhưng hắn buộc phải đợi. Bởi vì ai bảo vợ yêu của hắn lại lo lắng cho hắn nhiều đến vậy.

15.

Fushiguro Megumi sắp bị thiêu đốt đến chết.

Đầu óc cậu chắc hỏng rồi, nên cậu mới không thể nhớ nổi mọi chuyện đã bắt đầu thế nào để dẫn đến tình huống hiện tại.

Cậu đang quỳ trên giường trong tư thế đáng xấu hổ, hai chân dang rộng.

Không, không hẳn là trên giường mà là trên mặt Gojo Satoru.

Cậu có thể cảm nhận được chiếc lưỡi mềm mại, trơn trượt đang thọc vào trong và liếm hậu huyệt của mình, tiếng húp xì xụp vang lên trong căn phòng yên tĩnh rõ ràng đến nỗi cậu không dám mở mắt nhìn xuống.

Chiếc chăn vốn dĩ che phủ cơ thể đã bị kéo đi. Lúc này cậu không còn tâm trí đâu để nghĩ về nó nữa, khoái cảm từ bên dưới truyền đi khắp toàn thân đang khiến cậu phát điên. Chiếc lưỡi linh hoạt dần dần thâm nhập sâu hơn, mang theo nhiệt độ thiêu đốt, trườn qua từng nếp gấp co giật bên trong, nhẹ nhàng đánh lên điểm nhạy cảm. Fushiguro Megumi không ngồi hẳn lên mặt Gojo Satoru, nhưng khoái cảm dồn dập khiến cậu gần như không thể chống đỡ cơ thể, cả hai tay cậu đặt trên giường, không cách nào ngăn lại những tiếng rên la đầy dâm đãng.

“Đừng mút nữa…” Cậu nức nở, “Anh Satoru… dừng lại đi… bẩn lắm…”

Đáp lại cậu là hai bàn tay của Gojo Satoru banh lỗ nhỏ rộng hơn nữa và chiếc lưỡi thọc vào sâu hơn.

Fushiguro Megumi bị bú mút đến độ hai chân run rẩy mất kiểm soát, eo hông và hậu huyệt nhức nhối, trong giây phút lên đỉnh, cậu mất sức ngã xuống, nước dâm trong suốt tuôn ra dầm dề, được người bên dưới liếm sạch.

“Sao lại bẩn? Rõ ràng mùi rừng thơm như vậy.” Gojo Satoru mơn trớn lỗ nhỏ mềm rục, đứng dậy đẩy Fushiguro Megumi nằm xuống giường. “Quả nhiên việc này đối với Megumi-chan là kích thích quá độ. Thế không được, phải luyện nhiều cho quen.”

Fushiguro Megumi đạt cực khoái xong thì kiệt sức nằm trên giường, thút tha thút thít không nói nên lời.

Gojo Satoru ngắm nhìn bộ dáng thất thần của cậu trong giây lát, nhấc một chân của cậu đặt lên vai mình, ấn dương vật vốn đã cứng đau của mình vào lỗ dâm của cậu, “Megumi-chan đã sướng rồi, giờ đến lượt anh Satoru.”

Hắn không trông đợi gì Fushiguro Megumi sẽ đáp lại, chỉ chậm rãi đi vào lỗ nhỏ đã ướt mềm.

Sau khi đạt cực khoái, hậu huyệt vẫn đang trong trạng thái vô cùng nhạy cảm, vừa bị cắm vào liền co giật rồi quấn chặt lại, giống một cái miệng nhỏ há to và say mê mút trụ thịt, tưởng chừng có thể cắn gãy nó ngay tại chỗ.

Gojo Satoru bắt đầu ra sức đâm mà không nói một lời, hắn giữ lấy hai đùi của Fushiguro Megumi, ép chúng ở tư thế mở rộng, từng chút một dập giã khoang thịt mềm rục, hết lần này đến lần khác thọc tới cửa khoang sinh sản, động tác càng lúc càng thô bạo, như thể muốn phá toang cửa khoang và tấn công vào nơi tận cùng.

Fushiguro Megumi há miệng, nhưng không thể phát ra âm thanh nữa, nước bọt chảy xuống hai bên khóe miệng, lại bị người phía trên liếm đi. Gojo Satoru vừa điên cuồng nhấp hông vừa nhẹ nhàng hôn liếm miệng Fushiguro Megumi, chiếc lưỡi trơn mọng từng khiến cậu lên đỉnh bây giờ quấn riết lấy lưỡi cậu, không ngừng trao đổi dịch cơ thể với nhau.

Fushiguro Megumi dưới thân Gojo Satoru đã rối tinh rối mù, ga trải giường bị nước dâm tưới cho ướt sũng, lỗ thịt đỏ tươi bị nong rộng, dương vật hung hãn đâm rút với tốc độ chóng mặt, nước từ nơi giao hợp bắn tung tóe theo từng chuyển động ra vào. Nếu Fushiguro Megumi còn tỉnh táo thì cậu đã đưa tay che nơi ấy lại rồi, nhưng giờ đây hai tay cậu chỉ biết giữ chặt lấy tấm chăn bên dưới như đang giữ phao cứu mạng, từ trong họng cậu phát ra những tiếng rên rỉ như mèo con, nhưng lúc này cậu không còn tâm trí đâu để xấu hổ nữa.

Toàn thân cậu nhũn ra, đau nhức và tê dại đan xen chồng chéo. Sự tàn phá không ngơi nghỉ vào nơi nhạy cảm khiến cậu cảm giác như thể sắp bị đâm nát rồi, cả người bị biến thành hình dạng của Gojo Satoru, có lẽ nếu cứ tiếp tục, nước trong cơ thể cậu sẽ sớm cạn kiệt.

Người đàn ông phía trên tựa hồ không biết mệt mỏi là gì, say sưa đè nghiến điểm nhạy cảm nhất của cậu, Fushiguro Megumi chỉ nghe thấy toàn tiếng nước ì ọp, cậu biết mình sắp tới cực hạn rồi.

“Muốn…” Cậu vịn vào vai Gojo Satoru, phát ra âm thanh đứt quãng, “Muốn… mở ra…”

Gojo Satoru càng đụ mạnh hơn nữa.

Cuối cùng, một vết nứt nhỏ mở ra trong khoang sinh sản nhỏ hẹp. Nhiều nước hơn tràn ra từ khe hở, Gojo Satoru gần như không kìm được mà trực tiếp xuất tinh. Hắn thì thầm một câu “Bé ngoan dâm đãng” vào tai Fushiguro Megumi rồi tiếp tục tấn công khe nhỏ, cố gắng chui vào trong.

Có lẽ do đã có kinh nghiệm xâm nhập khoang sinh sản, hoặc cũng có thể là do lần này đã thực hiện dạo đầu đủ nhiều nên việc mở khoang sinh sản không còn đau đớn như lần đầu.

Gần như một cách tự nhiên, cửa khoang được mở ra dưới sự kích thích của khoái cảm liên tục.

Gojo Satoru hít sâu một hơi, nắm lấy eo Fushiguro Megumi, bế cậu vào lòng mình. Tư thế này khiến toàn bộ dương vật bị chôn vùi vào khoang sinh sản nhỏ hẹp, Fushiguro Megumi ôm Gojo Satoru và run bắn lên như bị điện giật, nước dâm phun ra ồ ạt như bài tiết mất tự chủ.

“Lần này Megumi-chan có mang thai không nhỉ?” Gojo Satoru ấn vào bụng cậu, nhận lại một âm thanh nghẹn ngào.

“Megumi-chan sẽ có mùi giống anh từ trong ra ngoài.” Gojo Satoru thì thầm, “Hay là cứ để nó ở đó cả ngày hôm nay nhỉ? Chịch Megumi-chan cho đến khi bụng em phình to ra.” Gojo Satoru nói điều này với giọng điệu vô cùng bình tĩnh, như thể hắn đang rất nghiêm túc. Fushiguro Megumi nghe vậy thì sửng sốt, sợ đến mức cố gắng đẩy hắn ra và chạy đi, nhưng đương nhiên cậu bị ghim chặt lại tại chỗ.

“Không… Không nhanh vậy đâu…” Cậu chỉ có thể quay sang nhìn Gojo Satoru với ánh mắt đáng thương, hi vọng khiến hắn mềm lòng, “Không… Không được… Cả ngày thì… Em sẽ chết mất…”

“Không.” Gojo Satoru nhẹ nhàng hôn cậu. “Anh Satoru sẽ rất dịu dàng.”

Gojo Satoru nắm lấy tay Fushiguro Megumi, đặt chúng lên bụng cậu và ấn xuống, cậu có thể cảm nhận được dương vật đang lên xuống bên dưới làn da mỏng manh. Gojo Satoru dùng chút sức đâm lên, người trong lòng liền co giật và lên đỉnh lần nữa.

“Thật xinh đẹp.” Gojo Satoru phớt lờ sự vùng vẫy của Fushiguro Megumi và tiếp tục đụ vào trong. Tư thế này cho phép hắn chạm tới nơi sâu kín nhất của khoang sinh sản, cái tổ ấm nóng và mềm mại ấy ngoan ngoãn mút chặt quy đầu của hắn, thậm chí còn níu kéo giữ nó lại khi hắn rút ra. Dương vật đâm sâu liên tục, cuối cùng Fushiguro Megumi không thể chịu đựng được nữa, bắt đầu trợn trắng mắt khi kết sưng to, phun trào từng dòng tinh nóng bỏng.

Fushiguro Megumi co giật khi tinh dịch lấp đầy khoang sinh sản, không một giọt nào lọt ra ngoài, cái bụng dưới tay cậu có vẻ thực sự phình to ra. Cậu bật khóc nức nở và van xin, “Bụng to ra rồi… đủ rồi…”

“Chưa đủ,” Gojo Satoru âu yếm hôn lên cổ cậu, “Chưa đủ đâu, Megumi-chan.”

16.

Alpha sẽ trông như thế nào trong kì nhạy cảm?

Hắn sẽ trở thành người nhạy cảm và mong manh nhất trên thế giới, khi bị bạn đời từ chối một động tác cho dù là nhỏ nhất, cũng sẽ khơi lên trong hắn nỗi tủi thân sâu sắc. Hắn sẽ giống một con cún, rên rỉ vùi vào ngực bạn đời, nhìn người ta với ánh mắt đáng thương, khiến người ta không cách nào nói lời từ chối nữa.

Nhưng cái vẻ mong manh dễ vỡ ấy chỉ là sự ngụy trang cho cái tính xảo quyệt bên trong.

Hắn sẽ vừa thút thít vừa thăm dò lãnh địa mà hắn có thể xâm chiếm, tận dụng đôi mắt ướt át của mình để khiến ta mất cảnh giác, đến khi ta tỉnh táo lại thì đã không còn đường lui.

Fushiguro Megumi nghĩ rằng kì phát tình của Omega đã đủ điên cuồng rồi. Nhưng giai đoạn nhạy cảm của Alpha còn mất kiểm soát hơn rất nhiều.

Mặc dù những lần làm tình trước cũng rất mãnh liệt, nhưng ít ra Gojo Satoru còn giữ được sự tỉnh táo, ngay cả khi điên cuồng nhất, Gojo Satoru vẫn chú ý đến cảm xúc của cậu.

Nhưng Alpha trong kì nhạy cảm lại giống một con thú dữ được cởi xích, Fushiguro Megumi đã nhiều lần nghĩ rằng mình sẽ chết vì đạt cực khoái quá nhiều. Mấy lần cậu muốn hét lên dừng lại, thậm chí còn đẩy Gojo Satoru ra để bỏ chạy. Bất cứ khi nào việc này xảy ra, Gojo Satoru sẽ kéo cậu lại với vẻ mặt tổn thương và hỏi: “Em định bỏ rơi anh sao, Megumi-chan?”

Không ai có thể cưỡng lại được đôi mắt xanh lấp lánh như pha lê đó, ít nhất không phải Fushiguro Megumi.

Hết lần này đến lần khác cậu mủi lòng, hết lần này đến lần khác cậu bị đưa trở về cạm bẫy, hết lần này đến lần khác bị khoái cảm đánh cho chết đi sống lại, đến cuối cùng cậu không còn sức để chạy trốn nữa.

Ấy thế nhưng Alpha vẫn chưa thấy thỏa mãn, ngay cả khi cậu đã rơi vào trạng thái nửa hôn mê, hắn vẫn không buông tha cậu mà liên tục tạo kết và đánh dấu, như thể muốn để lại dấu ấn vĩnh viễn không thể phai mờ.

Khi Fushiguro Megumi tỉnh dậy đã là buổi chiều ngày thứ ba.

Kì nhạy cảm của Alpha không dài bằng kì phát tình của Omega, nói chung chỉ cần có bạn đời ở bên cạnh là có thể an ổn vượt qua. Mà Gojo Satoru hiển nhiên đã nhận được đủ an ủi từ Omega của mình, khi Fushiguro Megumi mở mắt ra, liền nhìn thấy khuôn mặt đang say ngủ của hắn.

Cơ thể cậu đã được tắm rửa sạch sẽ nhưng cậu rất đói. Cậu nằm im một lúc, cảm nhận được khắp mình mẩy đau nhức, cậu không muốn cử động nữa, thậm chí trong lòng còn trách mắng Gojo Satoru đã quá đà.

Nhưng khi cậu đối diện với khuôn mặt đẹp trai của Gojo Satoru, trong tâm trí cậu chỉ toàn hiện lên đôi mắt pha lê lúc trước – đầy sự tổn thương và bất bình, những cảm xúc mà cậu chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nhìn thấy trong mắt hắn. Chúng đều do cậu gây ra.

Mạnh mẽ như Gojo Satoru, hóa ra cũng có một điểm dễ thương như vậy khi đối mặt với Omega của mình.

Fushiguro Megumi nhẹ nhàng thở dài.

Cậu thấy điều này không ổn một chút nào, chỉ nằm đó và nhìn ngắm khuôn mặt say ngủ của người đàn ông này thôi, cậu đã muốn tha thứ cho hắn rồi.

Đang lúc miên man suy nghĩ, mi mắt của người đàn ông tóc trắng rung lên, sau đó chậm rãi mở ra: “Chào buổi sáng, Megumi-chan.”

“Trời không còn sáng nữa.”

Fushiguro Megumi lại thở dài, “Anh Satoru, lần này anh quá đáng lắm.”

“Megumi-chan, em đang trách anh à?”

“Làm ơn quay mặt sang hướng khác đi,” Fushiguro Megumi đẩy hắn, “Đừng chỉ dựa vào vẻ ngoài đẹp trai của anh mà nghĩ rằng có thể được đằng chân lân đằng đầu.”

“Megumi-chan không còn thích anh nữa à? Em định giận anh à?” Gojo Satoru bày ra vẻ mặt thống khổ, “Nhưng anh thực sự rất bất an. Megumi-chan chưa phải vợ anh, nhưng lại có rất nhiều người thèm muốn em. Không một Alpha nào có thể chịu đựng được việc này! Chưa kể anh còn đến kì nhạy cảm…”

“Không, em không muốn giận anh.” Fushiguro Megumi vội vàng nói, “Kì nhạy cảm của anh cũng đã qua rồi.”

“Nhưng anh vẫn rất bất an.” Gojo Satoru nói, “Megumi-chan chưa trở thành vợ anh lúc nào, anh sẽ còn bất an lúc ấy.”

“Đừng nói nữa.” Fushiguro Megumi quá xấu hổ nên che miệng hắn lại, “Em đói quá.”

“Vậy chờ anh một chút.” Gojo Satoru vội vàng đứng dậy, “Trong bếp đang đun cháo và súp gà, em có muốn ăn không?”

“Chúng ta ăn cháo đi.” Fushiguro Megumi tuy đói nhưng lại không có cảm giác thèm ăn.

“Vậy trước tiên ăn chút cháo.” Gojo Satoru đỡ cậu ngồi dậy, nhét gối vào sau lưng cậu. “Megumi-chan cũng ăn ít quá đi.”

“Là do ai hả?” Fushiguro Megumi trừng mắt nhìn hắn.

“Lần sau anh sẽ không thế nữa.” Gojo Satoru mỉm cười.

Cháo trắng được nấu loãng, món ăn kèm là mơ và củ cải muối. Fushiguro Megumi ăn được nửa bát, cảm thấy có chút ngon miệng nên húp thêm một bát súp gà.

Sau khi ăn xong, Gojo Satoru ôm cậu vào lòng và xoa bụng cho cậu.

Fushiguro Megumi cảm thấy mình giống như phụ nữ mang thai không thể tự chăm sóc cho bản thân vậy, ban đầu cậu có chút bất đắc dĩ, nhưng Gojo Satoru không chịu buông ra nên cậu kệ mặc hắn.

“Anh không có việc gì khác để làm à?” Fushiguro Megumi vẫn chưa quen với việc được chăm sóc quá chu đáo như thế, hai má cậu đỏ bừng.

“Trong lúc Megumi-chan ngủ, anh đã làm xong mọi việc.”

“Em ngủ lâu chưa?”

“Em tỉnh giấc mấy lần nhưng chỉ mơ màng uống chút nước rồi lại thiếp đi. Cái vẻ mơ ngủ đáng yêu dã man.”

“Đừng trêu em nữa.”

“Anh rõ ràng rất nghiêm túc. Sao Megumi-chan luôn cho rằng anh đang trêu em?”

“Em… Anh không thấy ngượng khi nói mấy lời như vậy sao?”

“Anh nói với Omega của anh, không có gì phải ngượng, ngược lại Megumi-chan da mặt mỏng, dễ bị bắt nạt.”

“Chỉ có anh mới bắt nạt em thôi.”

“Chỉ anh mới có thể bắt nạt em.” Gojo Satoru đột nhiên trở nên nghiêm túc, mặt trầm xuống.

Fushiguro Megumi sửng sốt, “Có chuyện gì xảy ra à?”

“Không. Mọi việc đã được giải quyết ổn thỏa.” Gojo Satoru đáp, “Bụng em đã dễ chịu hơn chút nào chưa?”

“Ổn rồi ạ, đã hết trướng rồi.” Fushiguro Megumi nói, “Anh Satoru…”

“Hửm?”

“Thật tốt khi có anh ở bên.”

Gojo Satoru mỉm cười khi nghe thấy điều này. “Đó là đương nhiên, bé ngoan.”

17.

Fushiguro Megumi làm thủ tục ly hôn với Tanaka Ryuichi vào một chiều đầy nắng.

Tanaka đã né tránh việc giao tiếp với Fushiguro Megumi nhiều lần trong suốt quá trình làm thủ tục, sau khi hoàn tất mọi việc, gã không nói gì mà rời đi ngay, trông có vẻ như đang bỏ chạy.

Không lâu sau khi Fushiguro Megumi quay trở lại với cuộc sống độc thân, nhà Gojo đã chuẩn bị một bữa tiệc đính hôn hoành tráng. Là thành viên duy nhất đến độ tuổi kết hôn trong nhà Gojo, tiệc đính hôn bất ngờ của Gojo Satoru – chủ nhân của pheromone số S001 đã thu hút sự chú ý của rất nhiều người.

“Mọi người đang bàn tán sôi nổi về việc Omega may mắn của gia chủ kế nhiệm nhà Gojo là ai,” Kugisaki khuấy li cà phê trước mặt, “Cậu thì giỏi rồi. Chẳng nói chẳng rằng, lại sắp sửa kết hôn lần thứ hai.”

“Không nhanh thế đâu.” Fushiguro Megumi lúng túng ho một tiếng, “Chỉ là đính hôn trước thôi.”

“Nhà Gojo dạo gần đây có vẻ ồn ào.” Kugisaki liếc nhìn cậu, “Đầu tiên quậy cho Suzuki tan nát, sau đó con trai út của gia chủ Tanaka bị đuổi về quê, kiếp này chắc không dám quay lại đây nữa. Tớ nghe nói Beta bé nhỏ của gã khi thấy gã không còn hi vọng tranh ghế gia chủ nữa liền đá hắn bỏ chạy rồi, ngay cả đứa trẻ cũng bị phá bỏ hay sao á. Thật đúng là trò hề.”

“Cậu nghe được những tin đồn này từ đâu vậy?” Fushiguro Megumi không quan tâm tới những tin tức hỗn loạn này.

“Tớ có tay trong ở nhà Zen’in đó.” Kugisaki lắc lắc điện thoại, “Đừng quan tâm là ai, cậu đã cắt đứt quan hệ với nhà Zen’in, điều đó có đúng hay không?”

“Đó là sự thật.” Fushiguro Megumi nói, “Ngay từ đầu tớ đã bị họ chối bỏ, họ cũng không sẵn lòng vì tớ mà gây thù chuốc oán với nhà Gojo lần nữa.”

“Coi như cũng biết người biết ta ha.” Kugisaki khịt mũi khinh thường, “Cậu không biết bên ngoài họ đồn những gì đâu, gì mà hồ ly tinh, rồi thì Gojo Satoru bị bỏ bùa mê thuốc lú rồi. Cậu xem, trong số những ai động vào cậu, có ai có kết cục tốt không?”

“Tớ thậm chí còn không biết anh ấy đã làm mấy việc đó.” Fushiguro Megumi nói.

Quá trình làm thủ tục ly hôn với Tanaka diễn ra suôn sẻ đến mức cậu cũng nghi ngờ Gojo Satoru đã nhúng tay vào. Nhưng người đàn ông đó luôn độc đoán bá đạo, nhất quyết không cho cậu lo nghĩ nhiều, lại còn muốn tổ chức tiệc đính hôn, khiến cậu không còn hơi sức đâu để nghĩ đến chuyện khác.

“Tuyệt vời. Không có nhà Zen’in níu chân, sau này cuộc sống của cậu sẽ ngày càng tốt hơn.” Kugisaki vỗ nhẹ vào vai cậu, “Khi nào đã thành đại gia rồi, cũng đừng có quên tớ.”

Fushiguro Megumi mỉm cười đồng ý, Kugisaki lập tức muốn gọi thêm một số món ngọt khác.

“Nhắc mới nhớ, học kì sau cậu sẽ quay lại trường phải không?” Kugisaki nhìn chằm chằm vào menu hồi lâu rồi chọn ra một món theo mùa, “Cậu có thể theo kịp tiến độ không?”

“Tớ có học online mà, không thành vấn đề.”

“Tốt. À… nhắc mới nhớ, giờ hai người tiến triển đến đâu rồi?” Kugisaki chợt đanh mặt lại, “Một người là Alpha, một người là Omega, như kiểu dầu đổ vào lửa vậy á! Cậu đã để anh ta thắt nút kết chưa?”

“Làm ơn nói nhỏ thôi!” Fushiguro Megumi đỏ mặt.

“Xem ra đã làm hết không thiếu bước gì~~~ Vậy là cậu cũng qua kì phát tình rồi. Cậu có sợ… dính bầu không? Nhỡ to bụng thì còn đi học được không?”

Fushiguro Megumi sửng sốt một lúc, “Có những lúc cậu suy nghĩ thật cẩn thận.”

“Cậu đang lảm nhảm cái gì vậy? Mãi cậu mới được quay lại trường học, nếu có chuyện gì xảy ra lần nữa thì…”

“Không sao đâu.” Fushiguro Megumi cúi đầu cười, “Tớ sẽ không có thai.”

Về vấn đề mang thai, khi vừa qua kì phát tình, cậu đã bắt đầu lo lắng.

Tất nhiên không phải là cậu không muốn có con với Gojo Satoru, mà cậu chỉ nghĩ rằng bây giờ chưa phải lúc.

Điều cậu không ngờ tới chính là, Gojo Satoru thực ra luôn chú ý đến vấn đề này hơn cả cậu.

Fushiguro Megumi vuốt ve chiếc nhẫn mới toanh trên tay mình – đó là nhẫn đính hôn do Gojo Satoru chuẩn bị.

Mọi người đều biết, tiệc đính hôn hoành tráng của gia đình Gojo vẫn đang trong giai đoạn chuẩn bị rùm beng, nhưng màn cầu hôn của Gojo Satoru lại diễn ra vào một đêm vô cùng bình thường.

Hôm đó không phải ngày đặc biệt gì, chỉ là một đêm đông bình thường. Cậu và Gojo Satoru ăn xong bữa tối rồi ôm nhau trên ghế sô pha xem TV.

Trong phòng rèm cửa đóng chặt, ánh sáng lờ mờ, chương trình TV có chút nhàm chán khiến cậu hơi buồn ngủ. Dựa vào vòng tay của Gojo Satoru, tâm trí không đặt ở TV trước mặt, cậu lặng lẽ lắng nghe tiếng thở của người phía sau.

Rất ổn định, khiến người ta an tâm.

Vào lúc đó, Fushiguro Megumi gần như ước rằng khoảnh khắc ấy sẽ không bao giờ kết thúc.

Có lẽ vì đang lắng nghe tiếng thở của người đàn ông nên Fushiguro Megumi ngay lập tức nhận ra, hơi thở đều đặn dần trở nên gấp gáp.

Cậu vẫn còn buồn ngủ, thậm chí còn có chút lười biếng, nên cậu ngả người ra sau, áp tai vào ngực hắn, nghe thấy tim hắn đập nặng nề.

Nhịp tim dường như có tính lây lan, nhịp tim của cậu cũng dần trở nên rối loạn.

Cậu biết sắp có chuyện gì đó xảy ra.

Cánh tay đang ôm cậu chợt siết chặt lại, mái tóc trắng cọ lên mặt cậu, Gojo Satoru hôn cậu, nhỏ giọng thì thầm: “Megumi-chan, em lấy anh nhé?”

Trong giây lát, Fushiguro Megumi mất khả năng phân tích ngôn ngữ. Cho đến khi Gojo Satoru lặp lại lần thứ hai rồi giơ một chiếc nhẫn bạc trơn nhẵn lên: “Đây chỉ là một chiếc nhẫn đính hôn. Kiểu dáng rất đơn giản, có thể đeo đến trường.”

“Trước tiên chúng ta hãy tổ chức tiệc đính hôn để mọi người biết anh đã có hôn thê. Tất nhiên thông tin của em sẽ được giữ bí mật. Megumi-chan còn muốn đi học mà. Khi Megumi-chan tốt nghiệp, chúng ta sẽ tổ chức đám cưới, lúc đó tất cả mọi người sẽ biết vợ của anh là ai.”

“Được không, Megumi-chan? Cưới anh nhé?”

“Anh hứa sẽ không bao giờ làm ảnh hưởng đến việc học của Megumi-chan. Lúc trước khi em đến kì phát tình và anh đến kì nhạy cảm, anh đều uống thuốc tránh thai…”

“Thuốc tránh thai?”

“Không phải anh đã nói với em rồi sao? Khi Alpha và Omega thắt nút kết, thì khả năng mang thai là rất cao. Nhưng Megumi-chan còn quá trẻ và vẫn đang đi học, nên việc có thai vào thời điểm này sẽ vô cùng khó khăn.” Gojo Satoru nói, “Anh không muốn gây thêm phiền phức cho em, không phải là anh không muốn có con đâu… Ý anh là, đối với anh, em xếp đầu tiên, mọi thứ khác đều không quan trọng bằng, anh sẽ không để bất cứ điều gì gây ảnh hưởng xấu đến bản thân Megumi-chan, nói như vậy Megumi-chan có hiểu không?”

“Trước đây em đã lo lắng về việc mang thai,” Fushiguro Megumi đáp, “Nhưng em nghĩ, nếu anh Satoru muốn…”

“Tại sao em lại nghĩ vậy?”

“Không phải anh Satoru… đã nói vậy sao? Anh từng hỏi em… cái gì mà em có muốn sinh con cho anh không ấy…” Fushiguro Megumi ngượng ngùng cúi đầu.

“Đó chỉ là những lời zăm điêng* mà chúng ta nói khi làm tình thôi. Megumi-chan thực sự coi là nghiêm túc sao?” Gojo Satoru vội vàng bổ sung thêm, “Mà không, không, tất nhiên anh muốn Megumi-chan sinh em bé cho anh. Nhưng, kiểu… em phải chọn đúng thời điểm thích hợp, em hiểu ý anh không?”

(*dirty talk)

“Em hiểu rồi.” Nhìn thấy bộ dáng cuống cuồng của Gojo Satoru, Fushiguro Megumi bật cười. “Đừng lo lắng, em hiểu hết mà.”

Tất nhiên cậu hiểu. Dù sao thì cậu cũng xuất thân từ một đại gia tộc và cậu biết rất rõ điều gì được người đời coi trọng nhất ở một Omega.

Bởi vậy, cậu càng cảm động hơn trước sự lựa chọn của Gojo Satoru.

Cậu yêu Gojo Satoru, nếu thực sự phát hiện ra mình có thai sai thời điểm, có lẽ cậu sẽ không nỡ phá bỏ đứa bé mà sẽ chọn lùi bước và sinh đứa bé ra. Cậu chỉ không ngờ rằng Gojo Satoru lại suy tính nhiều chuyện cho cậu như vậy, còn đặt cậu lên hàng đầu, cắt đứt mọi khả năng khó xử có thể xảy ra với cậu trong tương lai.

“Cảm ơn anh.” Fushiguro Megumi ngẩng đầu, hôn lên cằm Gojo Satoru, “Em vui lắm.”

“Chỉ cần Megumi-chan hiểu được lòng anh là tốt rồi.” Gojo Satoru vung vẩy chiếc nhẫn đang cầm trên tay, “Vậy, Megumi-chan, em đồng ý lấy anh chứ?”

“Tất nhiên rồi.” Fushiguro Megumi nói. “Em rất hạnh phúc khi được gả cho anh.”

“Bé hư, Megumi-chan học thói xấu ở đâu? Để anh hỏi nhiều lần như vậy mới đồng ý.” Gojo Satoru mỉm cười và đeo chiếc nhẫn cho cậu, sau đó xịu mặt trách cứ, “Em đang cố tình trêu anh phải không?”

“Anh nói nhiều quá ấy,” Fushiguro Megumi lắc đầu, “lại còn đột ngột như vậy.”

“Được rồi,” Gojo Satoru mỉm cười nói, “lần sau anh sẽ rào trước.”

“Thế này cũng tốt mà.” Fushiguro Megumi xoay người lại, ôm lấy hắn, “Thế này là tốt lắm rồi.”

Không cần phải dàn xếp quá khoa trương, không cần quá mức bất ngờ, không cần những lời lẽ hoa mỹ. Chỉ cần đó là hắn, chỉ cần được ở cạnh nhau, để lắng nghe trái tim thổn thức vì nhau, để hiểu được chính mình đã lựa chọn đúng.

Chỉ cần giây phút này họ yêu nhau.

Họ sẽ yêu nhau mãi về sau.

END.

———- ||||| ———-

Vậy là câu chuyện tình yêu của tổng tài Satoru và bé vợ Megumi sẽ tạm thời kết thúc tại đây ạ 🎉😭 Cảm ơn các bồ rất nhiều vì đã theo dõi fic, đừng quên ủng hộ tác giả ở Ao3 bằng cách thả kudo hoặc comment nha 🫶

Cũng sắp sang năm mới rồi, nhìn lại một năm đã qua tui rất rất hạnh phúc vì được đồng hành với shipdom Gofushi, chúc mọi người năm mới bình an và hạnh phúc 🫶🫶🫶 Hẹn năm sau gặp lại các bồ, hẹn gặp lại hai thầy trò ở những thế giới và vũ trụ khác 💙💚 Mãi yêu 524 💙💚

31.12.2023 | 5:24 PM

[text_hash] => 70d9e520
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.