Sau hội thi hôm ấy, Jaeyi dường như trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Mấy Omega và Beta xem Jaeyi như thần tượng của mình. Điều đó càng khiến Jaeyi trở thành cái gai trong mắt của một số Alpha tự cao. Mấy ngày nay, Jaeyi liên tục bị đám Alpha làm phiền. Bọn chúng thách đấu, đe dọa, dùng pheromone để áp đảo.
Nhưng… cô đâu có ngửi thấy gì đâu?
Cô chỉ thấy mấy tên Alpha tỏ ra nguy hiểm xong đứng uốn éo trông ngớ ngẩn chết đi được.
Jaeyi đưa ra cái ánh mắt khinh bỉ nhìn bọn nó. Sự bất cần của cô càng khiến chúng phát điên hơn.
Hôm nay, trên đường trở về, Jaeyi bị một đám Alpha tộc sói bao vây. Bọn chúng ép sát cô vào tường, cố tình giải phóng pheromone mạnh mẽ để đe dọa.
Nhưng Jaeyi chỉ khoanh tay, nghiêng đầu nhìn, chẳng có chút biểu cảm sợ hãi nào.
\” Tránh ra coi.\”
Bọn Alpha đơ mặt. Pheromone mà ai cũng khiếp sợ lại chả có tác dụng gì với con nhỏ này.
Đúng là dị dạng.
Dùng pheromone không được, chúng chuyển sang bạo lực. Một tên tóm chặt cổ tay Jaeyi, tên khác giơ nắm đấm, dùng hết lực vào lòng bàn tay tung ra một cú đấm. Bọn chúng thậm chí còn biến thành dạng bán thú để tấn công.
Nhưng con cáo nọ dễ dàng né được.
Ngay lập tức, một tên đứng phía sau túm chặt cô lại. Mấy tên còn lại bắt đầu chế giễu, rồi đấm mạnh vào mặt cô.
\” Ngon thì đánh tay đôi, rác rưởi.\”
Bốp!
Một cú đấm nữa giáng xuống trên khuôn mặt kiều diễm kia. Jaeyi vẫn chưng ra vẻ mặt kiêu ngạo đó. Máu cũng đã đọng lại trên khóe môi, Jaeyi cắn răng, tiếp tục khiêu khích, bỗng:
\” Mấy người làm gì vậy? Có tin tôi báo cảnh sát không?\”
Bọn Alpha giật mình quay đầu, rồi lập tức cảm nhận được một áp lực kinh khủng.
Seulgi đang đi chầm chậm tới, đôi mắt lạnh băng. Là Alpha trội, pheromone của Seulgi đáng sợ hơn đám Alpha cấp thấp này nhiều.
Bọn chúng có chút hoảng, vội ném Jaeyi xuống đất rồi bỏ đi ngay lập tức. Nhưng Jaeyi thì chả cảm nhận được gì cả, con cáo nhỏ đâu nhận thức được rằng người kia đang dùng pheromone của mình vây kín cả con ngõ.
Jaeyi vẫn ngồi yên, chăm chăm nhìn theo hướng bọn chúng biến mất. Ánh mắt chả khác gì con thú săn đang rình rập chờ thời cơ vồ lấy con mồi.
Seulgi chợt cảm thấy căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cô thấy Jaeyi nghiêm túc như vậy.
Không phải kiểu cà lơ phất phơ như mọi khi, mà là một cơn giận lạnh lẽo, nguy hiểm.
Con cáo này… đang tính toán cách trả thù sao?
Seulgi ho nhẹ, hỏi thử:
\” Có sao không?\”
\” Không sao.\”
Bỗng giọng Kyung vang lên từ xa:
\” Seulgi ơi, cậu đâu rồi?\”